Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1174

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Vậy để cháu ở lại cho.” Tang Điềm nói: “Cháu ở lại với em, Bạc tiểu……anh rể, em có thể ở lại không?”Bạc Hạc Hiên dùng ánh mắt thâm ý nhìn cô một cái, cuối cùng mới gật đầu.AdvertisementSau khi tất cả mọi người đi ra. Bạc Hạc Hiên mới hỏi Tang Điềm một câu: “Cô thích Khương Nhuệ Trạch à?”Tim Tang Điềm đập thịch một cái, trợn mắt. Không phải……cái đồ Bạc tiểu tam tự nhiên hỏi cái này làm gì.“Anh, anh không phải có chuyện hỏi Vịnh Vịnh à! tôi……chuyện của tôi và Khương Nhuệ Trạch thì có liên quan gì tới Vịnh Vịnh?”Advertisement“Xin lỗi.”Đột nhiên đối phương nói xin lỗi làm Tang Điềm có chút hoang mang.Bạc tiểu tam ăn nhầm thuốc à?Bạc Hạc Hiên không hỏi chuyện của Tang Điềm và Khương Nhuệ Trạch nữa, nhìn đứa nhỏ trên giường hỏi: “Vịnh Vịnh, có thể nói cho chú biết làm sao lại bị rơi từ trên lầu cao xuống không?”Mặt Vịnh Vịnh lập tức tái mét, môi run run nước mắt trào ra: “Là……là một chú ném cháu xuống……”Nói xong cậu bé quay qua nhìn Tang Điềm, ánh mắt có chút thất thần. “Kia……chú kia bảo…..đều tại chị Điềm Điềm……tại chị Điềm Điềm và cái gì Khương hẹn hò với nhau…….”Mặt Tang Điềm lúc này vô cùng khó coi.Bạc Hạc Hiên yêu cầu cô của Tang Điềm tránh đi cũng vì điều này. Còn về phần Tang Điềm……anh cảm thấy chuyện này không thể giấu được Tang Điềm. Đối phương có quyền được biết.Sau khi đi ra ngoài, Tang Điềm có chút trầm mặc, cô của Tang Điềm chuẩn bị vào phòng thì bị Tang Điềm kéo lại, “Cô……cháu xin lỗi.”Cô của Tang Điềm sững sờ, nhưng vẫn quan tâm tới tình hình con trai hơn nên cũng không hỏi gì nhiều mà đi thẳng vào phòng.Chỉ có bố mẹ Tang Điềm thì hỏi cô, nhưng Tang Điềm lại lắc đầu, giục bọn họ đi vào phòng.“Chuyện này cô không cần thấy có lỗi.”Bạc Hạc Hiên hơi trầm mặc, anh không biết cách an ủi người khác. Đặc biệt là con gái, ngoài Khương Mạn ra. Mặc dù rất có khả năng Tang Điềm sẽ trở thành chị dâu của anh, nhưng bây giờ vẫn được tính là tình địch.“……Khương Nhuệ Trạch và Yêu Nhi…..cô đừng trách bọn họ.”“Là do tôi lơ là việc bảo vệ mọi người.”Áp lực quanh thân Tang Điềm giảm xuống, sau khi nghe thấy lời này thì biểu cảm của cô có chút kì quái.“Tôi làm gì mà phải trách em gái của Khương Nhuệ Trạch.”“Đầu tiên không nói tới việc tôi có yêu đương với Khương Nhuệ Trạch hay không, kể cả tôi trở thành bạn gái của anh ấy thật, chả nhẽ đó là lý do để mấy người kia hại tôi và hại người nhà tôi sao? Không! Đây không thể là lý do được!”“Mấy kẻ xấu luôn cặn bã như vậy!”Mắt Tang Điềm đỏ ứng, nước mắt ừng ực trong mắt, cô khịt mũi: “Bọn họ hại tôi, xuống tay với Vịnh Vịnh, thì đây chính là cặn bã của cặn bã.”“Tôi phải đi tìm chị tôi mách tội bọn chúng, còn có đồ Bạc tiểu tam anh nữa! anh cũng phải giúp tôi chứ! Giúp tôi giết bọn chúng!”“Không thì hàng ngày tôi sẽ càm ràm với chị tôi, để chị tôi khai trừ anh ra khỏi hậu cung!”Sự thật chứng minh, Bạc Hạc Hiên đã đánh giá thấp Tang Điềm. Không hổ là Tang cay xé lưỡi, đến cả Khương Nhuệ Trạch cũng thu phục được!Bạc hoàng hậu đành thoả hiệp với Tang Điềm, gật đầu, “Tôi giúp.”

“Vậy để cháu ở lại cho.” Tang Điềm nói: “Cháu ở lại với em, Bạc tiểu……anh rể, em có thể ở lại không?”

Bạc Hạc Hiên dùng ánh mắt thâm ý nhìn cô một cái, cuối cùng mới gật đầu.

Advertisement

Sau khi tất cả mọi người đi ra. Bạc Hạc Hiên mới hỏi Tang Điềm một câu: “Cô thích Khương Nhuệ Trạch à?”

Tim Tang Điềm đập thịch một cái, trợn mắt. Không phải……cái đồ Bạc tiểu tam tự nhiên hỏi cái này làm gì.

“Anh, anh không phải có chuyện hỏi Vịnh Vịnh à! tôi……chuyện của tôi và Khương Nhuệ Trạch thì có liên quan gì tới Vịnh Vịnh?”

Advertisement

“Xin lỗi.”

Đột nhiên đối phương nói xin lỗi làm Tang Điềm có chút hoang mang.

Bạc tiểu tam ăn nhầm thuốc à?

Bạc Hạc Hiên không hỏi chuyện của Tang Điềm và Khương Nhuệ Trạch nữa, nhìn đứa nhỏ trên giường hỏi: “Vịnh Vịnh, có thể nói cho chú biết làm sao lại bị rơi từ trên lầu cao xuống không?”

Mặt Vịnh Vịnh lập tức tái mét, môi run run nước mắt trào ra: “Là……là một chú ném cháu xuống……”

Nói xong cậu bé quay qua nhìn Tang Điềm, ánh mắt có chút thất thần. “Kia……chú kia bảo…..đều tại chị Điềm Điềm……tại chị Điềm Điềm và cái gì Khương hẹn hò với nhau…….”

Mặt Tang Điềm lúc này vô cùng khó coi.

Bạc Hạc Hiên yêu cầu cô của Tang Điềm tránh đi cũng vì điều này. Còn về phần Tang Điềm……anh cảm thấy chuyện này không thể giấu được Tang Điềm. Đối phương có quyền được biết.

Sau khi đi ra ngoài, Tang Điềm có chút trầm mặc, cô của Tang Điềm chuẩn bị vào phòng thì bị Tang Điềm kéo lại, “Cô……cháu xin lỗi.”

Cô của Tang Điềm sững sờ, nhưng vẫn quan tâm tới tình hình con trai hơn nên cũng không hỏi gì nhiều mà đi thẳng vào phòng.

Chỉ có bố mẹ Tang Điềm thì hỏi cô, nhưng Tang Điềm lại lắc đầu, giục bọn họ đi vào phòng.

“Chuyện này cô không cần thấy có lỗi.”

Bạc Hạc Hiên hơi trầm mặc, anh không biết cách an ủi người khác. Đặc biệt là con gái, ngoài Khương Mạn ra. Mặc dù rất có khả năng Tang Điềm sẽ trở thành chị dâu của anh, nhưng bây giờ vẫn được tính là tình địch.

“……Khương Nhuệ Trạch và Yêu Nhi…..cô đừng trách bọn họ.”

“Là do tôi lơ là việc bảo vệ mọi người.”

Áp lực quanh thân Tang Điềm giảm xuống, sau khi nghe thấy lời này thì biểu cảm của cô có chút kì quái.

“Tôi làm gì mà phải trách em gái của Khương Nhuệ Trạch.”

“Đầu tiên không nói tới việc tôi có yêu đương với Khương Nhuệ Trạch hay không, kể cả tôi trở thành bạn gái của anh ấy thật, chả nhẽ đó là lý do để mấy người kia hại tôi và hại người nhà tôi sao? Không! Đây không thể là lý do được!”

“Mấy kẻ xấu luôn cặn bã như vậy!”

Mắt Tang Điềm đỏ ứng, nước mắt ừng ực trong mắt, cô khịt mũi: “Bọn họ hại tôi, xuống tay với Vịnh Vịnh, thì đây chính là cặn bã của cặn bã.”

“Tôi phải đi tìm chị tôi mách tội bọn chúng, còn có đồ Bạc tiểu tam anh nữa! anh cũng phải giúp tôi chứ! Giúp tôi giết bọn chúng!”

“Không thì hàng ngày tôi sẽ càm ràm với chị tôi, để chị tôi khai trừ anh ra khỏi hậu cung!”

Sự thật chứng minh, Bạc Hạc Hiên đã đánh giá thấp Tang Điềm. Không hổ là Tang cay xé lưỡi, đến cả Khương Nhuệ Trạch cũng thu phục được!

Bạc hoàng hậu đành thoả hiệp với Tang Điềm, gật đầu, “Tôi giúp.”

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Vậy để cháu ở lại cho.” Tang Điềm nói: “Cháu ở lại với em, Bạc tiểu……anh rể, em có thể ở lại không?”Bạc Hạc Hiên dùng ánh mắt thâm ý nhìn cô một cái, cuối cùng mới gật đầu.AdvertisementSau khi tất cả mọi người đi ra. Bạc Hạc Hiên mới hỏi Tang Điềm một câu: “Cô thích Khương Nhuệ Trạch à?”Tim Tang Điềm đập thịch một cái, trợn mắt. Không phải……cái đồ Bạc tiểu tam tự nhiên hỏi cái này làm gì.“Anh, anh không phải có chuyện hỏi Vịnh Vịnh à! tôi……chuyện của tôi và Khương Nhuệ Trạch thì có liên quan gì tới Vịnh Vịnh?”Advertisement“Xin lỗi.”Đột nhiên đối phương nói xin lỗi làm Tang Điềm có chút hoang mang.Bạc tiểu tam ăn nhầm thuốc à?Bạc Hạc Hiên không hỏi chuyện của Tang Điềm và Khương Nhuệ Trạch nữa, nhìn đứa nhỏ trên giường hỏi: “Vịnh Vịnh, có thể nói cho chú biết làm sao lại bị rơi từ trên lầu cao xuống không?”Mặt Vịnh Vịnh lập tức tái mét, môi run run nước mắt trào ra: “Là……là một chú ném cháu xuống……”Nói xong cậu bé quay qua nhìn Tang Điềm, ánh mắt có chút thất thần. “Kia……chú kia bảo…..đều tại chị Điềm Điềm……tại chị Điềm Điềm và cái gì Khương hẹn hò với nhau…….”Mặt Tang Điềm lúc này vô cùng khó coi.Bạc Hạc Hiên yêu cầu cô của Tang Điềm tránh đi cũng vì điều này. Còn về phần Tang Điềm……anh cảm thấy chuyện này không thể giấu được Tang Điềm. Đối phương có quyền được biết.Sau khi đi ra ngoài, Tang Điềm có chút trầm mặc, cô của Tang Điềm chuẩn bị vào phòng thì bị Tang Điềm kéo lại, “Cô……cháu xin lỗi.”Cô của Tang Điềm sững sờ, nhưng vẫn quan tâm tới tình hình con trai hơn nên cũng không hỏi gì nhiều mà đi thẳng vào phòng.Chỉ có bố mẹ Tang Điềm thì hỏi cô, nhưng Tang Điềm lại lắc đầu, giục bọn họ đi vào phòng.“Chuyện này cô không cần thấy có lỗi.”Bạc Hạc Hiên hơi trầm mặc, anh không biết cách an ủi người khác. Đặc biệt là con gái, ngoài Khương Mạn ra. Mặc dù rất có khả năng Tang Điềm sẽ trở thành chị dâu của anh, nhưng bây giờ vẫn được tính là tình địch.“……Khương Nhuệ Trạch và Yêu Nhi…..cô đừng trách bọn họ.”“Là do tôi lơ là việc bảo vệ mọi người.”Áp lực quanh thân Tang Điềm giảm xuống, sau khi nghe thấy lời này thì biểu cảm của cô có chút kì quái.“Tôi làm gì mà phải trách em gái của Khương Nhuệ Trạch.”“Đầu tiên không nói tới việc tôi có yêu đương với Khương Nhuệ Trạch hay không, kể cả tôi trở thành bạn gái của anh ấy thật, chả nhẽ đó là lý do để mấy người kia hại tôi và hại người nhà tôi sao? Không! Đây không thể là lý do được!”“Mấy kẻ xấu luôn cặn bã như vậy!”Mắt Tang Điềm đỏ ứng, nước mắt ừng ực trong mắt, cô khịt mũi: “Bọn họ hại tôi, xuống tay với Vịnh Vịnh, thì đây chính là cặn bã của cặn bã.”“Tôi phải đi tìm chị tôi mách tội bọn chúng, còn có đồ Bạc tiểu tam anh nữa! anh cũng phải giúp tôi chứ! Giúp tôi giết bọn chúng!”“Không thì hàng ngày tôi sẽ càm ràm với chị tôi, để chị tôi khai trừ anh ra khỏi hậu cung!”Sự thật chứng minh, Bạc Hạc Hiên đã đánh giá thấp Tang Điềm. Không hổ là Tang cay xé lưỡi, đến cả Khương Nhuệ Trạch cũng thu phục được!Bạc hoàng hậu đành thoả hiệp với Tang Điềm, gật đầu, “Tôi giúp.”

Chương 1174