Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1184

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chị không quan tâm tới hình tượng trước mặt bọn em thì thôi đi! Bạc Hạc Hiên là người đàn ông của chị, chị cũng không giữ hình tượng trước mặt anh ấy luôn hả!!(Khương Mạn đúng là dũng cảm, tôi mà có gì dính ở răng cũng không dám nhờ bạn trai lấy hộ……)(Khương Mạn, tỉnh lại đi! Nhìn người đàn ông trước mặt, anh ta là Bạc Hạc Hiên!!)Advertisement(Có gì nói đấy, nhìn hai người này, tôi có chút hâm mộ……)Bạc Hạc Hiên- Khương Mạn chắc chắn, hai người họ có ngoại hình đỉnh cao trong làng giải trí!Nhưng bây giờ, người đàn ông có vẻ đẹp có thể giết người này đang nghiêm túc giúp người phụ nữ không coi trọng hình tượng này... xỉa răng.AdvertisementCuối cùng cũng lấy được miếng rau vụn ra, Bạc Hạc Hiên vô cùng khó hiểu: "Em đói rồi à? Sao lại học được cách ăn rau như một con thỏ vậy?"“Vẫn là ăn thịt tốt hơn.” Khương Mạn l**m răng.Bạc Hạc Hiên lau bụi trên mặt cô, đó là bụi dính trên lá rau khi cô hái rau đã lau lên mặt."Lát nữa anh sẽ lén nấu ăn cho em. Đi làm đi, lúc đói thì trong túi có kẹo. Đừng trộm ăn lá rau nữa."Khương Mạn trừng mắt nhìn anh.Bạc Hạc Hiên cười, lắc đầu, cầm lấy mớ rau đặt xuống bên cạnh rồi quay vào bếp.Mạnh Quân và Đinh Đinh không cười nổi nữa.Cảm giác như cơm chó bị bịt miệng lại!Khó chịu nhất là Vương Tuệ Kỳ- người đã chẻ củi. Cho dù cô ta có gắng sức chẻ củi như thế nào thì dường như cũng vô ích!Chỉ cần có Khương Mạn ở đó thì những người khác đều như không nhìn thấy cô ta!Rõ ràng hào quang đó vốn thuộc về bản thân mà lại bị Khương Mạn cướp mất!!Còn người đàn ông Bạc Hạc Hiên kia...Cho dù trước đó Vương Tuệ Kỳ đã phải lòng Bạc Hạc Hiên rồi, nhưng sau khi nhìn vào khuôn mặt đẹp và cao quý như thần ấy làm sao cô ta có thể kiềm chế không mê mẩn?Tại sao khi đối mặt với Khương Mạn, anh lại như biến thành một người khác, tất cả dịu dàng và ấm áp đều dành cho Khương Mạn.Khương Mạn có gì tốt chứ? Rõ ràng bản thân mình giỏi hơn!Vương Tuệ Kỳ là không cam tâm! Vô cùng không cam tâm!Cô ta nhất định phải tiếp tục đấu với Khương Mạn.“Tiểu Vương, vẫn còn nửa đống củi nữa, tôi mang thêm cho cô.” Hạ Đông mang đến cho cô ta một bó củi khác.Vương Tuệ Kỳ: "..."Một ngụm máu bị nén lại trong tim suýt chút nữa trào ra.Cô ta tức giận ném chiếc rìu đi."Tôi không chẻ củi nữa!"Nói xong, cô ta quay đầu bỏ đi.(Ôi trời! Vương học đòi thật xấu tính, tính xấu này bị lộ ra rồi?)(Lần này không có ai nói chuyện với cô ta, là cô ta tự không muốn làm, không thể lại đổ lỗi cho Khương Mạn được, đúng không?)

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chị không quan tâm tới hình tượng trước mặt bọn em thì thôi đi! Bạc Hạc Hiên là người đàn ông của chị, chị cũng không giữ hình tượng trước mặt anh ấy luôn hả!!

(Khương Mạn đúng là dũng cảm, tôi mà có gì dính ở răng cũng không dám nhờ bạn trai lấy hộ……)

(Khương Mạn, tỉnh lại đi! Nhìn người đàn ông trước mặt, anh ta là Bạc Hạc Hiên!!)

Advertisement

(Có gì nói đấy, nhìn hai người này, tôi có chút hâm mộ……)

Bạc Hạc Hiên- Khương Mạn chắc chắn, hai người họ có ngoại hình đỉnh cao trong làng giải trí!

Nhưng bây giờ, người đàn ông có vẻ đẹp có thể giết người này đang nghiêm túc giúp người phụ nữ không coi trọng hình tượng này... xỉa răng.

Advertisement

Cuối cùng cũng lấy được miếng rau vụn ra, Bạc Hạc Hiên vô cùng khó hiểu: "Em đói rồi à? Sao lại học được cách ăn rau như một con thỏ vậy?"

“Vẫn là ăn thịt tốt hơn.” Khương Mạn l**m răng.

Bạc Hạc Hiên lau bụi trên mặt cô, đó là bụi dính trên lá rau khi cô hái rau đã lau lên mặt.

"Lát nữa anh sẽ lén nấu ăn cho em. Đi làm đi, lúc đói thì trong túi có kẹo. Đừng trộm ăn lá rau nữa."

Khương Mạn trừng mắt nhìn anh.

Bạc Hạc Hiên cười, lắc đầu, cầm lấy mớ rau đặt xuống bên cạnh rồi quay vào bếp.

Mạnh Quân và Đinh Đinh không cười nổi nữa.

Cảm giác như cơm chó bị bịt miệng lại!

Khó chịu nhất là Vương Tuệ Kỳ- người đã chẻ củi. Cho dù cô ta có gắng sức chẻ củi như thế nào thì dường như cũng vô ích!

Chỉ cần có Khương Mạn ở đó thì những người khác đều như không nhìn thấy cô ta!

Rõ ràng hào quang đó vốn thuộc về bản thân mà lại bị Khương Mạn cướp mất!!

Còn người đàn ông Bạc Hạc Hiên kia...

Cho dù trước đó Vương Tuệ Kỳ đã phải lòng Bạc Hạc Hiên rồi, nhưng sau khi nhìn vào khuôn mặt đẹp và cao quý như thần ấy làm sao cô ta có thể kiềm chế không mê mẩn?

Tại sao khi đối mặt với Khương Mạn, anh lại như biến thành một người khác, tất cả dịu dàng và ấm áp đều dành cho Khương Mạn.

Khương Mạn có gì tốt chứ? Rõ ràng bản thân mình giỏi hơn!

Vương Tuệ Kỳ là không cam tâm! Vô cùng không cam tâm!

Cô ta nhất định phải tiếp tục đấu với Khương Mạn.

“Tiểu Vương, vẫn còn nửa đống củi nữa, tôi mang thêm cho cô.” Hạ Đông mang đến cho cô ta một bó củi khác.

Vương Tuệ Kỳ: "..."

Một ngụm máu bị nén lại trong tim suýt chút nữa trào ra.

Cô ta tức giận ném chiếc rìu đi.

"Tôi không chẻ củi nữa!"

Nói xong, cô ta quay đầu bỏ đi.

(Ôi trời! Vương học đòi thật xấu tính, tính xấu này bị lộ ra rồi?)

(Lần này không có ai nói chuyện với cô ta, là cô ta tự không muốn làm, không thể lại đổ lỗi cho Khương Mạn được, đúng không?)

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Chị không quan tâm tới hình tượng trước mặt bọn em thì thôi đi! Bạc Hạc Hiên là người đàn ông của chị, chị cũng không giữ hình tượng trước mặt anh ấy luôn hả!!(Khương Mạn đúng là dũng cảm, tôi mà có gì dính ở răng cũng không dám nhờ bạn trai lấy hộ……)(Khương Mạn, tỉnh lại đi! Nhìn người đàn ông trước mặt, anh ta là Bạc Hạc Hiên!!)Advertisement(Có gì nói đấy, nhìn hai người này, tôi có chút hâm mộ……)Bạc Hạc Hiên- Khương Mạn chắc chắn, hai người họ có ngoại hình đỉnh cao trong làng giải trí!Nhưng bây giờ, người đàn ông có vẻ đẹp có thể giết người này đang nghiêm túc giúp người phụ nữ không coi trọng hình tượng này... xỉa răng.AdvertisementCuối cùng cũng lấy được miếng rau vụn ra, Bạc Hạc Hiên vô cùng khó hiểu: "Em đói rồi à? Sao lại học được cách ăn rau như một con thỏ vậy?"“Vẫn là ăn thịt tốt hơn.” Khương Mạn l**m răng.Bạc Hạc Hiên lau bụi trên mặt cô, đó là bụi dính trên lá rau khi cô hái rau đã lau lên mặt."Lát nữa anh sẽ lén nấu ăn cho em. Đi làm đi, lúc đói thì trong túi có kẹo. Đừng trộm ăn lá rau nữa."Khương Mạn trừng mắt nhìn anh.Bạc Hạc Hiên cười, lắc đầu, cầm lấy mớ rau đặt xuống bên cạnh rồi quay vào bếp.Mạnh Quân và Đinh Đinh không cười nổi nữa.Cảm giác như cơm chó bị bịt miệng lại!Khó chịu nhất là Vương Tuệ Kỳ- người đã chẻ củi. Cho dù cô ta có gắng sức chẻ củi như thế nào thì dường như cũng vô ích!Chỉ cần có Khương Mạn ở đó thì những người khác đều như không nhìn thấy cô ta!Rõ ràng hào quang đó vốn thuộc về bản thân mà lại bị Khương Mạn cướp mất!!Còn người đàn ông Bạc Hạc Hiên kia...Cho dù trước đó Vương Tuệ Kỳ đã phải lòng Bạc Hạc Hiên rồi, nhưng sau khi nhìn vào khuôn mặt đẹp và cao quý như thần ấy làm sao cô ta có thể kiềm chế không mê mẩn?Tại sao khi đối mặt với Khương Mạn, anh lại như biến thành một người khác, tất cả dịu dàng và ấm áp đều dành cho Khương Mạn.Khương Mạn có gì tốt chứ? Rõ ràng bản thân mình giỏi hơn!Vương Tuệ Kỳ là không cam tâm! Vô cùng không cam tâm!Cô ta nhất định phải tiếp tục đấu với Khương Mạn.“Tiểu Vương, vẫn còn nửa đống củi nữa, tôi mang thêm cho cô.” Hạ Đông mang đến cho cô ta một bó củi khác.Vương Tuệ Kỳ: "..."Một ngụm máu bị nén lại trong tim suýt chút nữa trào ra.Cô ta tức giận ném chiếc rìu đi."Tôi không chẻ củi nữa!"Nói xong, cô ta quay đầu bỏ đi.(Ôi trời! Vương học đòi thật xấu tính, tính xấu này bị lộ ra rồi?)(Lần này không có ai nói chuyện với cô ta, là cô ta tự không muốn làm, không thể lại đổ lỗi cho Khương Mạn được, đúng không?)

Chương 1184