Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1211
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… (Đã bị lời nói độc địa của Khương võ thần tấn công!)(Hạ mập thật là thảm hại, anh ta bị lừa mà... Miễn cưỡng có thể tha thứ được, lần này Thường Hấn Nhi thật sự là mất tiền để mua cái ngu rồi!)Advertisement(Tôi thực sự không biết cô ấy lấy sự tự tin từ đâu nữa. Nếu không có Khương Mạn, có thể Thường Hấn Nhi bây giờ đã vào lò hỏa táng rồi?)(Còn những fan não tàn của Vương Tuệ Kỳ nữa? Tại sao bây giờ lại không nhảy bổ lên nữa?)Advertisement(Fan não tàn đã hưởng ứng lời kêu gọi đi tiêm thuốc của idol nhà mình rồi!)Sắc mặt của Thường Hấn Nhi vẫn rất khó coi, cô ấy trừng mắt nhìn Khương Mạn nói:"Tôi là người bị hại, cô có thái độ gì vậy, Khương Mạn?!!""Cô làm vẻ mặt kiêu ngạo đó cho ai xem? Tại sao tôi phải chịu đựng cơn tức giận của cô chứ!"Khương Mạn cười, nheo mắt nhìn cô ấy: "Cô không phải là người bị hại, cô là một kẻ vô tình vô nghĩa.""Tại sao cô phải chịu đựng sự tức giận của tôi à?""Đúng vậy, với loại người như cô, tại sao tôi lại phải cứu cô? Tôi có tội sao. Tại sao tôi lại ngăn cản Vương Tuệ Kỳ? Cô Vương đang trừ hại cho dân cơ mà!"Dương Tiểu Tuyết cũng cau mày: "Thường Hấn Nhi, cậu hãy phân biệt cho rõ Vương Tuệ Kỳ mới là người hại cậu chứ không phải Khương Mạn.""Trước đó, khi Vương Tuệ Kỳ phát điên, sao không thấy cậu tự tin như vậy?"“Đúng vậy.” Mạnh Quân cười khẩy: “Nếu không phải có chị Khương Mạn thì bây giờ chị đã chết rồi!Đinh Đinh nói: "Trước đó khi mọi người khuyên chị có nghe không? Chị làm như mọi người đang cố gắng ngăn chị trở nên xinh đẹp vậy, tự mình đâm vào chỗ chết mà còn hừng hực khí thế như vậy!"Sắc mặt của Thường Hấn Nhi vô cùng khó coi, mắt của cô ấy ngay lập tức đỏ hoe."Các người... các người hợp sức bắt nạt tôi đúng không?"Khương Mạn vô cùng khó chịu: "Cô đã lau sạch mông chưa? Sao mà ăn nói linh tinh như vậy?!"Ngay khi nói ra những lời này, giống như nhát dao đâm vào tim đen!Thường Hấn Nhi hét lên, trợn mắt, tức giận đến ngất xỉu.(... Tôi không thể nào hiểu nổi.)(Ngất xỉu rồi à? Những lời mọi người nói có gì sai à?)(Khương võ thần thật quá đáng, tại sao lại phải nhắc đến chuyện này? Tôi thực sự không muốn nhớ đến concert trong toilet của Thường Hấn Nhi đâu nhé?)(Phải nói rằng, Thường Hấn Nhi có thể là người đầu tiên trong giới bị ép phải giải nghệ vì sự ngu ngốc của mình.)(Thực sự tôi không thể cảm thấy thương cảm loại người như Thường Hấn Nhi. Chính vì loại người như cô ta mà người già ngã xuống đường cũng không ai dám giúp. Làm người tốt khó quá mà!)Đột nhiên, Thường Hấn Nhi ngất xỉu, thấy vậy những người khác cũng giật mình, mọi người định tới giúp đỡ.Khương Mạn ngăn lại, nháy mắt với mọi người, bọn họ lại ngồi xuống.
(Đã bị lời nói độc địa của Khương võ thần tấn công!)
(Hạ mập thật là thảm hại, anh ta bị lừa mà... Miễn cưỡng có thể tha thứ được, lần này Thường Hấn Nhi thật sự là mất tiền để mua cái ngu rồi!)
Advertisement
(Tôi thực sự không biết cô ấy lấy sự tự tin từ đâu nữa. Nếu không có Khương Mạn, có thể Thường Hấn Nhi bây giờ đã vào lò hỏa táng rồi?)
(Còn những fan não tàn của Vương Tuệ Kỳ nữa? Tại sao bây giờ lại không nhảy bổ lên nữa?)
Advertisement
(Fan não tàn đã hưởng ứng lời kêu gọi đi tiêm thuốc của idol nhà mình rồi!)
Sắc mặt của Thường Hấn Nhi vẫn rất khó coi, cô ấy trừng mắt nhìn Khương Mạn nói:
"Tôi là người bị hại, cô có thái độ gì vậy, Khương Mạn?!!"
"Cô làm vẻ mặt kiêu ngạo đó cho ai xem? Tại sao tôi phải chịu đựng cơn tức giận của cô chứ!"
Khương Mạn cười, nheo mắt nhìn cô ấy: "Cô không phải là người bị hại, cô là một kẻ vô tình vô nghĩa."
"Tại sao cô phải chịu đựng sự tức giận của tôi à?"
"Đúng vậy, với loại người như cô, tại sao tôi lại phải cứu cô? Tôi có tội sao. Tại sao tôi lại ngăn cản Vương Tuệ Kỳ? Cô Vương đang trừ hại cho dân cơ mà!"
Dương Tiểu Tuyết cũng cau mày: "Thường Hấn Nhi, cậu hãy phân biệt cho rõ Vương Tuệ Kỳ mới là người hại cậu chứ không phải Khương Mạn."
"Trước đó, khi Vương Tuệ Kỳ phát điên, sao không thấy cậu tự tin như vậy?"
“Đúng vậy.” Mạnh Quân cười khẩy: “Nếu không phải có chị Khương Mạn thì bây giờ chị đã chết rồi!
Đinh Đinh nói: "Trước đó khi mọi người khuyên chị có nghe không? Chị làm như mọi người đang cố gắng ngăn chị trở nên xinh đẹp vậy, tự mình đâm vào chỗ chết mà còn hừng hực khí thế như vậy!"
Sắc mặt của Thường Hấn Nhi vô cùng khó coi, mắt của cô ấy ngay lập tức đỏ hoe.
"Các người... các người hợp sức bắt nạt tôi đúng không?"
Khương Mạn vô cùng khó chịu: "Cô đã lau sạch mông chưa? Sao mà ăn nói linh tinh như vậy?!"
Ngay khi nói ra những lời này, giống như nhát dao đâm vào tim đen!
Thường Hấn Nhi hét lên, trợn mắt, tức giận đến ngất xỉu.
(... Tôi không thể nào hiểu nổi.)
(Ngất xỉu rồi à? Những lời mọi người nói có gì sai à?)
(Khương võ thần thật quá đáng, tại sao lại phải nhắc đến chuyện này? Tôi thực sự không muốn nhớ đến concert trong toilet của Thường Hấn Nhi đâu nhé?)
(Phải nói rằng, Thường Hấn Nhi có thể là người đầu tiên trong giới bị ép phải giải nghệ vì sự ngu ngốc của mình.)
(Thực sự tôi không thể cảm thấy thương cảm loại người như Thường Hấn Nhi. Chính vì loại người như cô ta mà người già ngã xuống đường cũng không ai dám giúp. Làm người tốt khó quá mà!)
Đột nhiên, Thường Hấn Nhi ngất xỉu, thấy vậy những người khác cũng giật mình, mọi người định tới giúp đỡ.
Khương Mạn ngăn lại, nháy mắt với mọi người, bọn họ lại ngồi xuống.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… (Đã bị lời nói độc địa của Khương võ thần tấn công!)(Hạ mập thật là thảm hại, anh ta bị lừa mà... Miễn cưỡng có thể tha thứ được, lần này Thường Hấn Nhi thật sự là mất tiền để mua cái ngu rồi!)Advertisement(Tôi thực sự không biết cô ấy lấy sự tự tin từ đâu nữa. Nếu không có Khương Mạn, có thể Thường Hấn Nhi bây giờ đã vào lò hỏa táng rồi?)(Còn những fan não tàn của Vương Tuệ Kỳ nữa? Tại sao bây giờ lại không nhảy bổ lên nữa?)Advertisement(Fan não tàn đã hưởng ứng lời kêu gọi đi tiêm thuốc của idol nhà mình rồi!)Sắc mặt của Thường Hấn Nhi vẫn rất khó coi, cô ấy trừng mắt nhìn Khương Mạn nói:"Tôi là người bị hại, cô có thái độ gì vậy, Khương Mạn?!!""Cô làm vẻ mặt kiêu ngạo đó cho ai xem? Tại sao tôi phải chịu đựng cơn tức giận của cô chứ!"Khương Mạn cười, nheo mắt nhìn cô ấy: "Cô không phải là người bị hại, cô là một kẻ vô tình vô nghĩa.""Tại sao cô phải chịu đựng sự tức giận của tôi à?""Đúng vậy, với loại người như cô, tại sao tôi lại phải cứu cô? Tôi có tội sao. Tại sao tôi lại ngăn cản Vương Tuệ Kỳ? Cô Vương đang trừ hại cho dân cơ mà!"Dương Tiểu Tuyết cũng cau mày: "Thường Hấn Nhi, cậu hãy phân biệt cho rõ Vương Tuệ Kỳ mới là người hại cậu chứ không phải Khương Mạn.""Trước đó, khi Vương Tuệ Kỳ phát điên, sao không thấy cậu tự tin như vậy?"“Đúng vậy.” Mạnh Quân cười khẩy: “Nếu không phải có chị Khương Mạn thì bây giờ chị đã chết rồi!Đinh Đinh nói: "Trước đó khi mọi người khuyên chị có nghe không? Chị làm như mọi người đang cố gắng ngăn chị trở nên xinh đẹp vậy, tự mình đâm vào chỗ chết mà còn hừng hực khí thế như vậy!"Sắc mặt của Thường Hấn Nhi vô cùng khó coi, mắt của cô ấy ngay lập tức đỏ hoe."Các người... các người hợp sức bắt nạt tôi đúng không?"Khương Mạn vô cùng khó chịu: "Cô đã lau sạch mông chưa? Sao mà ăn nói linh tinh như vậy?!"Ngay khi nói ra những lời này, giống như nhát dao đâm vào tim đen!Thường Hấn Nhi hét lên, trợn mắt, tức giận đến ngất xỉu.(... Tôi không thể nào hiểu nổi.)(Ngất xỉu rồi à? Những lời mọi người nói có gì sai à?)(Khương võ thần thật quá đáng, tại sao lại phải nhắc đến chuyện này? Tôi thực sự không muốn nhớ đến concert trong toilet của Thường Hấn Nhi đâu nhé?)(Phải nói rằng, Thường Hấn Nhi có thể là người đầu tiên trong giới bị ép phải giải nghệ vì sự ngu ngốc của mình.)(Thực sự tôi không thể cảm thấy thương cảm loại người như Thường Hấn Nhi. Chính vì loại người như cô ta mà người già ngã xuống đường cũng không ai dám giúp. Làm người tốt khó quá mà!)Đột nhiên, Thường Hấn Nhi ngất xỉu, thấy vậy những người khác cũng giật mình, mọi người định tới giúp đỡ.Khương Mạn ngăn lại, nháy mắt với mọi người, bọn họ lại ngồi xuống.