Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1229
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trên lông mày và bên mặt đều có vết thương, giống như do đánh nhau mà thành. Trên miệng anh ta ngậm một điếu thuốc, thuốc đã hút được một nửa, lông mày nhăn lại, trông có vẻ không dễ dây vào. Cha Tang Điềm tận mắt nhìn thấy tiểu Lưu đi đón người thanh niên này, thái độ cung kính giống như nhìn thấy tổ tông. AdvertisementKhương Nhuệ Trạch bước từng bước lớn vào trong, tiện hỏi: “Điềm không cay đang làm việc phải không, đừng nói với cô ấy là tôi tới, đợi cô ấy làm xong thì tôi sẽ tới gặp cô ấy.” “Không thành vấn đề, chuyện đó, anh Khương này....cha mẹ của Điềm Điềm cũng ở đây.” Cả người Khương Nhuệ Trạch cứng ngắc, biểu cảm nhăn nhó, nhìn càng hung dữ hơn. Anh Lưu bị dọa cho giật mình Thật ra hôm nay vừa gặp Khương Nhuệ Trạch, hắn đã kinh hãi, so với lần trước, Khương tam hôm nay cả người đầy vẻ dữ tợn, lạnh lùng khó tiếp cận. Vẻ mặt vừa nãy giống như là muốn giết người vậy. Khương Nhuệ Trạch không phải là muốn giết người, anh ta chỉ là nhất thời bị giật mình, khiến cho vết thương trên người nứt ra thôi. “Sao anh không nói sớm, chú dì đang ở đâu?” Anh Lưu bất giác ngẩng đầu, nhìn về phía phòng trà, “Ờm....đang nhìn chúng ta đó.” Khương Nhuệ Trạch thuận thế nhìn theo, tuy không nhìn rõ vẻ mặt của cha Tang Điềm, nhưng anh ta cảm nhận lờ mờ được ánh mắt ấy đang nhìn mình. Cha Tang Điềm đang nhìn anh, nhìn anh, không chớp mắt…… Khói thuốc xộc lên mũi, Khương Nhuệ Trạch mặt không biểu cảm mà ho lên. Trời đậu…… Phụ huynh thông thường đều không thích mấy tên nhãi hút thuốc đâu nhỉ! Homestay Trà Toạ (*kiểu homestay theo phong cách trà đạo của Nhật với cây vườn.) Đã từ rất lâu rồi Khương Nhuệ Trạch mới ngồi quy củ, lại còn bị người ta mắng trước mặt anh cả. “Hoá ra cậu là anh của Tiểu Mạn.” Lúc đầu cha Tang mẹ Tang thái độ vô cùng cảnh giác với Khương Nhuệ Trạch, nhưng sau khi nghe nói là anh của Khương Mạn thì thái độ cũng dịu đi. “Vâng, cháu tên là Khương Nhuệ Trạch, là anh thứ ba, chú và dì cứ gọi cháu là Tiểu Trạch.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trên lông mày và bên mặt đều có vết thương, giống như do đánh nhau mà thành.
Trên miệng anh ta ngậm một điếu thuốc, thuốc đã hút được một nửa, lông mày nhăn lại, trông có vẻ không dễ dây vào.
Cha Tang Điềm tận mắt nhìn thấy tiểu Lưu đi đón người thanh niên này, thái độ cung kính giống như nhìn thấy tổ tông.
Advertisement
Khương Nhuệ Trạch bước từng bước lớn vào trong, tiện hỏi: “Điềm không cay đang làm việc phải không, đừng nói với cô ấy là tôi tới, đợi cô ấy làm xong thì tôi sẽ tới gặp cô ấy.”
“Không thành vấn đề, chuyện đó, anh Khương này....cha mẹ của Điềm Điềm cũng ở đây.”
Cả người Khương Nhuệ Trạch cứng ngắc, biểu cảm nhăn nhó, nhìn càng hung dữ hơn.
Anh Lưu bị dọa cho giật mình
Thật ra hôm nay vừa gặp Khương Nhuệ Trạch, hắn đã kinh hãi, so với lần trước, Khương tam hôm nay cả người đầy vẻ dữ tợn, lạnh lùng khó tiếp cận.
Vẻ mặt vừa nãy giống như là muốn giết người vậy.
Khương Nhuệ Trạch không phải là muốn giết người, anh ta chỉ là nhất thời bị giật mình, khiến cho vết thương trên người nứt ra thôi.
“Sao anh không nói sớm, chú dì đang ở đâu?”
Anh Lưu bất giác ngẩng đầu, nhìn về phía phòng trà, “Ờm....đang nhìn chúng ta đó.”
Khương Nhuệ Trạch thuận thế nhìn theo, tuy không nhìn rõ vẻ mặt của cha Tang Điềm, nhưng anh ta cảm nhận lờ mờ được ánh mắt ấy đang nhìn mình.
Cha Tang Điềm đang nhìn anh, nhìn anh, không chớp mắt……
Khói thuốc xộc lên mũi, Khương Nhuệ Trạch mặt không biểu cảm mà ho lên.
Trời đậu……
Phụ huynh thông thường đều không thích mấy tên nhãi hút thuốc đâu nhỉ!
Homestay Trà Toạ
(*kiểu homestay theo phong cách trà đạo của Nhật với cây vườn.)
Đã từ rất lâu rồi Khương Nhuệ Trạch mới ngồi quy củ, lại còn bị người ta mắng trước mặt anh cả.
“Hoá ra cậu là anh của Tiểu Mạn.”
Lúc đầu cha Tang mẹ Tang thái độ vô cùng cảnh giác với Khương Nhuệ Trạch, nhưng sau khi nghe nói là anh của Khương Mạn thì thái độ cũng dịu đi.
“Vâng, cháu tên là Khương Nhuệ Trạch, là anh thứ ba, chú và dì cứ gọi cháu là Tiểu Trạch.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Trên lông mày và bên mặt đều có vết thương, giống như do đánh nhau mà thành. Trên miệng anh ta ngậm một điếu thuốc, thuốc đã hút được một nửa, lông mày nhăn lại, trông có vẻ không dễ dây vào. Cha Tang Điềm tận mắt nhìn thấy tiểu Lưu đi đón người thanh niên này, thái độ cung kính giống như nhìn thấy tổ tông. AdvertisementKhương Nhuệ Trạch bước từng bước lớn vào trong, tiện hỏi: “Điềm không cay đang làm việc phải không, đừng nói với cô ấy là tôi tới, đợi cô ấy làm xong thì tôi sẽ tới gặp cô ấy.” “Không thành vấn đề, chuyện đó, anh Khương này....cha mẹ của Điềm Điềm cũng ở đây.” Cả người Khương Nhuệ Trạch cứng ngắc, biểu cảm nhăn nhó, nhìn càng hung dữ hơn. Anh Lưu bị dọa cho giật mình Thật ra hôm nay vừa gặp Khương Nhuệ Trạch, hắn đã kinh hãi, so với lần trước, Khương tam hôm nay cả người đầy vẻ dữ tợn, lạnh lùng khó tiếp cận. Vẻ mặt vừa nãy giống như là muốn giết người vậy. Khương Nhuệ Trạch không phải là muốn giết người, anh ta chỉ là nhất thời bị giật mình, khiến cho vết thương trên người nứt ra thôi. “Sao anh không nói sớm, chú dì đang ở đâu?” Anh Lưu bất giác ngẩng đầu, nhìn về phía phòng trà, “Ờm....đang nhìn chúng ta đó.” Khương Nhuệ Trạch thuận thế nhìn theo, tuy không nhìn rõ vẻ mặt của cha Tang Điềm, nhưng anh ta cảm nhận lờ mờ được ánh mắt ấy đang nhìn mình. Cha Tang Điềm đang nhìn anh, nhìn anh, không chớp mắt…… Khói thuốc xộc lên mũi, Khương Nhuệ Trạch mặt không biểu cảm mà ho lên. Trời đậu…… Phụ huynh thông thường đều không thích mấy tên nhãi hút thuốc đâu nhỉ! Homestay Trà Toạ (*kiểu homestay theo phong cách trà đạo của Nhật với cây vườn.) Đã từ rất lâu rồi Khương Nhuệ Trạch mới ngồi quy củ, lại còn bị người ta mắng trước mặt anh cả. “Hoá ra cậu là anh của Tiểu Mạn.” Lúc đầu cha Tang mẹ Tang thái độ vô cùng cảnh giác với Khương Nhuệ Trạch, nhưng sau khi nghe nói là anh của Khương Mạn thì thái độ cũng dịu đi. “Vâng, cháu tên là Khương Nhuệ Trạch, là anh thứ ba, chú và dì cứ gọi cháu là Tiểu Trạch.”