Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1232

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cha Tang tủi thân lẩm bẩm: “Tôi cũng có ý đấy đâu…..đây là tôi sợ con mình bị bắt nạt chứ……”  Mẹ Tang lại trợn mắt: “Nhìn là biết, Điềm Điềm nhà mình mới là người bắt nạt được ta đấy biết không.”  AdvertisementAnh Lưu ở bên không ngừng cảm khái. Anh ta đại khái hiểu được tính khí của Tang Điềm giống ai rồi!   “Bác gái bác đừng lo, Khương Nhuệ Trạch đối xử với Tang Điềm tốt lắm…….”  Advertisement“Tiểu Lưu cháu nói cho bác biết, hai đứa nó quen nhau thế nào?”  “Chuyện này…….ở tiệc đóng máy của phim ‘kẻ giết người’, Tang Điềm uống thắng cậu ấy, về sau hình như là ……bệnh trĩ?”  Cha Tang mẹ Tang:????  Sao cậu tự nhiên kể cái bệnh trĩ cho chúng tôi làm gì vậy?   Ai bệnh trĩ? Chắc không phải đang nói con gái bảo bối nhà mình đâu nhỉ?   Khương Nhuệ Trạch rất nhanh chóng tìm được Điềm Điềm, dọc đường đều có người chỉ đường cho hắn.  Trong phòng nghỉ, anh ta vừa bước vào liền nghe thấy những âm thanh lạch cạch phát ra, Tang Điềm nhìn thấy anh ta xuất hiện thì giật bắn cả mình, không cẩn thận đụng rơi cả hộp đồ trang điểm ở bên cạnh.  Trợ lý vội vàng dọn dẹp, Khương Nhuệ Trạch nói: “Cứ để đó trước đi, tôi có chuyện muốn nói với Tang không cay.”   Trợ lý ngẩng đầu nhìn Tang Điềm, “Điềm Điềm, vậy tôi đi trước nhé.”   Tang Điềm trừng mắt: “Cô là quân địch ư?”  Trợ lý trong lòng thầm nghĩ, tôi rõ ràng là quân mình mà.  Đợi người kia đi rồi, trong phòng nghỉ chỉ còn lại hai người bọn họ, tim Tang Điềm đập thùng thùng như trống, ngồi xổm xuống nhặt mấy món mỹ phẩm bị đụng rơi, liếc mắt thấy đôi giày trước mặt đang bước về phía mình.  Cô hít sâu một hơi, tiện tay cầm một món mỹ phẩm quơ lên: “Anh, anh đừng qua đây, tôi mà nổi khùng lên thì đánh chết mười con trâu cũng không thành vấn đề đấy.”    Khương Nhuệ Trạch nhìn cô mà không biết nói gì, ngừng lại một chút, sau đó bước từng bước dài tới bên cạnh cô ấy, ngồi xổm xuống.   Tang Điềm thấy anh ta vươn tay ra thì lập tức co rúm lại như con chim cút.   Khương Nhuệ Trạch lấy đi lọ mỹ phẩm trong tay cô, cười nhạo: “Với cái thân hình nhỏ bé này mà đòi đánh mười con trâu á? Một con cũng chưa chắc đã đánh nổi ấy chứ.”    “Anh……” mặt Tang Điềm nóng lên, xù lông đứng dậy, hung dữ nói: “Anh dọn dẹp hết chỗ này cho tôi.”   Cô ấy nói xong thì chạy tới chỗ tủ trang phục để ngồi, rồi tiện tay lấy một hộp phấn, chân tay lóng ngóng dặm lại lớp trang điểm.   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Cha Tang tủi thân lẩm bẩm: “Tôi cũng có ý đấy đâu…..đây là tôi sợ con mình bị bắt nạt chứ……”  

Mẹ Tang lại trợn mắt: “Nhìn là biết, Điềm Điềm nhà mình mới là người bắt nạt được ta đấy biết không.”  

Advertisement

Anh Lưu ở bên không ngừng cảm khái. Anh ta đại khái hiểu được tính khí của Tang Điềm giống ai rồi!   

“Bác gái bác đừng lo, Khương Nhuệ Trạch đối xử với Tang Điềm tốt lắm…….”  

Advertisement

“Tiểu Lưu cháu nói cho bác biết, hai đứa nó quen nhau thế nào?”  

“Chuyện này…….ở tiệc đóng máy của phim ‘kẻ giết người’, Tang Điềm uống thắng cậu ấy, về sau hình như là ……bệnh trĩ?”  

Cha Tang mẹ Tang:????  

Sao cậu tự nhiên kể cái bệnh trĩ cho chúng tôi làm gì vậy?   

Ai bệnh trĩ? Chắc không phải đang nói con gái bảo bối nhà mình đâu nhỉ?   

Khương Nhuệ Trạch rất nhanh chóng tìm được Điềm Điềm, dọc đường đều có người chỉ đường cho hắn.  

Trong phòng nghỉ, anh ta vừa bước vào liền nghe thấy những âm thanh lạch cạch phát ra, Tang Điềm nhìn thấy anh ta xuất hiện thì giật bắn cả mình, không cẩn thận đụng rơi cả hộp đồ trang điểm ở bên cạnh.  

Trợ lý vội vàng dọn dẹp, Khương Nhuệ Trạch nói: “Cứ để đó trước đi, tôi có chuyện muốn nói với Tang không cay.”   

Trợ lý ngẩng đầu nhìn Tang Điềm, “Điềm Điềm, vậy tôi đi trước nhé.”   

Tang Điềm trừng mắt: “Cô là quân địch ư?”  

Trợ lý trong lòng thầm nghĩ, tôi rõ ràng là quân mình mà.  

Đợi người kia đi rồi, trong phòng nghỉ chỉ còn lại hai người bọn họ, tim Tang Điềm đập thùng thùng như trống, ngồi xổm xuống nhặt mấy món mỹ phẩm bị đụng rơi, liếc mắt thấy đôi giày trước mặt đang bước về phía mình.  

Cô hít sâu một hơi, tiện tay cầm một món mỹ phẩm quơ lên: “Anh, anh đừng qua đây, tôi mà nổi khùng lên thì đánh chết mười con trâu cũng không thành vấn đề đấy.”    

Khương Nhuệ Trạch nhìn cô mà không biết nói gì, ngừng lại một chút, sau đó bước từng bước dài tới bên cạnh cô ấy, ngồi xổm xuống.   

Tang Điềm thấy anh ta vươn tay ra thì lập tức co rúm lại như con chim cút.   

Khương Nhuệ Trạch lấy đi lọ mỹ phẩm trong tay cô, cười nhạo: “Với cái thân hình nhỏ bé này mà đòi đánh mười con trâu á? Một con cũng chưa chắc đã đánh nổi ấy chứ.”    

“Anh……” mặt Tang Điềm nóng lên, xù lông đứng dậy, hung dữ nói: “Anh dọn dẹp hết chỗ này cho tôi.”   

Cô ấy nói xong thì chạy tới chỗ tủ trang phục để ngồi, rồi tiện tay lấy một hộp phấn, chân tay lóng ngóng dặm lại lớp trang điểm.   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Cha Tang tủi thân lẩm bẩm: “Tôi cũng có ý đấy đâu…..đây là tôi sợ con mình bị bắt nạt chứ……”  Mẹ Tang lại trợn mắt: “Nhìn là biết, Điềm Điềm nhà mình mới là người bắt nạt được ta đấy biết không.”  AdvertisementAnh Lưu ở bên không ngừng cảm khái. Anh ta đại khái hiểu được tính khí của Tang Điềm giống ai rồi!   “Bác gái bác đừng lo, Khương Nhuệ Trạch đối xử với Tang Điềm tốt lắm…….”  Advertisement“Tiểu Lưu cháu nói cho bác biết, hai đứa nó quen nhau thế nào?”  “Chuyện này…….ở tiệc đóng máy của phim ‘kẻ giết người’, Tang Điềm uống thắng cậu ấy, về sau hình như là ……bệnh trĩ?”  Cha Tang mẹ Tang:????  Sao cậu tự nhiên kể cái bệnh trĩ cho chúng tôi làm gì vậy?   Ai bệnh trĩ? Chắc không phải đang nói con gái bảo bối nhà mình đâu nhỉ?   Khương Nhuệ Trạch rất nhanh chóng tìm được Điềm Điềm, dọc đường đều có người chỉ đường cho hắn.  Trong phòng nghỉ, anh ta vừa bước vào liền nghe thấy những âm thanh lạch cạch phát ra, Tang Điềm nhìn thấy anh ta xuất hiện thì giật bắn cả mình, không cẩn thận đụng rơi cả hộp đồ trang điểm ở bên cạnh.  Trợ lý vội vàng dọn dẹp, Khương Nhuệ Trạch nói: “Cứ để đó trước đi, tôi có chuyện muốn nói với Tang không cay.”   Trợ lý ngẩng đầu nhìn Tang Điềm, “Điềm Điềm, vậy tôi đi trước nhé.”   Tang Điềm trừng mắt: “Cô là quân địch ư?”  Trợ lý trong lòng thầm nghĩ, tôi rõ ràng là quân mình mà.  Đợi người kia đi rồi, trong phòng nghỉ chỉ còn lại hai người bọn họ, tim Tang Điềm đập thùng thùng như trống, ngồi xổm xuống nhặt mấy món mỹ phẩm bị đụng rơi, liếc mắt thấy đôi giày trước mặt đang bước về phía mình.  Cô hít sâu một hơi, tiện tay cầm một món mỹ phẩm quơ lên: “Anh, anh đừng qua đây, tôi mà nổi khùng lên thì đánh chết mười con trâu cũng không thành vấn đề đấy.”    Khương Nhuệ Trạch nhìn cô mà không biết nói gì, ngừng lại một chút, sau đó bước từng bước dài tới bên cạnh cô ấy, ngồi xổm xuống.   Tang Điềm thấy anh ta vươn tay ra thì lập tức co rúm lại như con chim cút.   Khương Nhuệ Trạch lấy đi lọ mỹ phẩm trong tay cô, cười nhạo: “Với cái thân hình nhỏ bé này mà đòi đánh mười con trâu á? Một con cũng chưa chắc đã đánh nổi ấy chứ.”    “Anh……” mặt Tang Điềm nóng lên, xù lông đứng dậy, hung dữ nói: “Anh dọn dẹp hết chỗ này cho tôi.”   Cô ấy nói xong thì chạy tới chỗ tủ trang phục để ngồi, rồi tiện tay lấy một hộp phấn, chân tay lóng ngóng dặm lại lớp trang điểm.   

Chương 1232