Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1236
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Nhuệ Trạch cười trộm, Tang Điềm véo vào tay anh một cái. Ở bên nhà họ Tang cả buổi chiều, gần đến tối Khương Nhuệ Trạch mới đi tới chỗ anh cả. Trước khi đi còn hỏi Tang Điềm có muốn đi cùng không. Advertisement“Ngày mai em còn có việc, không đi được, hơn nữa……khụ, em cần thời gian tiêu hoá thân phận này.” Tang Điềm có chút không biết đối mặt với Khương Mạn thế nào. Advertisement“Em vẫn chưa chết tâm với em gái anh à?” Khương Nhuệ Trạch có chút nhăn nhó nói. Tang Điềm có chút cắn rứt lương tâm: “anh không cần quản chuyện của em và chị Khương!” Khương husky hoảng sợ, “Tang không cay, em đã đồng ý với anh là không tiếp cận mục tiêu kiểu này rồi cơ mà!!” Tang Điềm: “……” Anh đúng là đồ ngu. …… Khương Nhuệ Trạch cảm thấy mình đã thoát độc thân nhưng hình như cũng không phải như vậy. Chỗ Khương Lệ Sính ở là một căn nhà kiểu phương tây cổ kính có trang viên phía bên ngoài. Khương Mạn đã từng tới đây vài lần, đây cũng là nơi cha mẹ mấy anh em từng ở, thời thơ ấu anh cả cũng ở đây. Sau này toàn nhà này bị nhà họ Khương cướp mất, sau khi anh cả làm xong việc đầu tiên là lấy lại được Lancelot thì lấy lại trang viên và tòa nhà này. Khương Lệ Sính đốt lò sưởi âm tường, Khương Vân Sênh còn đang cầm cái xiên để nướng đồ, ở trên có mấy quả quýt xanh. Khương mạn ngồi đối diện cái lò sưởi, tay đang nhận cốc cacao nóng từ tay Khương Tử Mặc. Sau khi Khương Nhuệ Trạch quay về, liền kéo Bạc Hạc Hiên ra một góc nói nhỏ, đến bây giờ còn chưa quay lại. Toà nhà phương tây kiểu cổ, phút chốc hơi ấm lan tràn, làm cho mấy anh em quên đi nỗi hận trong lòng, giây phút này ngập tràn trong tình thương yêu ấm áp. Khương Mạn uống một ngụm ca cao nóng, tò mò hỏi: “Tại sao lại nướng quýt, nướng xúc xích mới đúng chứ?” Khương Vân Sênh cười nói: “Vấn đề này hồi nhỏ anh cũng từng hỏi qua, lúc đó cha đáp thế nào ấy nhỉ?” Khương Lệ Sính cười rộ lên, anh ta cởi áo vest ngoài ra, cởi cả hai cúc trên của áo sơ mi, lúc này ngồi xổm bên lò sưởi thêm củi, tay áo được sắn lên, nhìn như một quý ông lịch lãm. “Cha nói nướng quýt sẽ làm nó ngọt hơn, có vị như gà quay.” Khương Mạn cười kỳ quái: “Cha lừa người đúng không!” “Đúng vậy.” Khương Lệ Sính gật đầu: “Lừa anh hai của em ăn nhiều lắm, quan trọng là nó còn tin sái cổ.” Khương Vân Sênh thở dài: “Lúc đó em mới 5 tuổi, bị tiêu chảy hai ngày, hôm sau là sinh nhật mẹ, bởi vì đau bụng mà không được ăn món bánh trứng nướng do mẹ làm. Em nghĩ là cha cố tình, để ông ấy có thể ăn món bánh một mình.” Khương Lệ Sính ừ một tiếng: “Anh cũng nghĩ thế.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương Nhuệ Trạch cười trộm, Tang Điềm véo vào tay anh một cái.
Ở bên nhà họ Tang cả buổi chiều, gần đến tối Khương Nhuệ Trạch mới đi tới chỗ anh cả. Trước khi đi còn hỏi Tang Điềm có muốn đi cùng không.
Advertisement
“Ngày mai em còn có việc, không đi được, hơn nữa……khụ, em cần thời gian tiêu hoá thân phận này.”
Tang Điềm có chút không biết đối mặt với Khương Mạn thế nào.
Advertisement
“Em vẫn chưa chết tâm với em gái anh à?” Khương Nhuệ Trạch có chút nhăn nhó nói.
Tang Điềm có chút cắn rứt lương tâm: “anh không cần quản chuyện của em và chị Khương!”
Khương husky hoảng sợ, “Tang không cay, em đã đồng ý với anh là không tiếp cận mục tiêu kiểu này rồi cơ mà!!”
Tang Điềm: “……”
Anh đúng là đồ ngu.
……
Khương Nhuệ Trạch cảm thấy mình đã thoát độc thân nhưng hình như cũng không phải như vậy.
Chỗ Khương Lệ Sính ở là một căn nhà kiểu phương tây cổ kính có trang viên phía bên ngoài. Khương Mạn đã từng tới đây vài lần, đây cũng là nơi cha mẹ mấy anh em từng ở, thời thơ ấu anh cả cũng ở đây.
Sau này toàn nhà này bị nhà họ Khương cướp mất, sau khi anh cả làm xong việc đầu tiên là lấy lại được Lancelot thì lấy lại trang viên và tòa nhà này.
Khương Lệ Sính đốt lò sưởi âm tường, Khương Vân Sênh còn đang cầm cái xiên để nướng đồ, ở trên có mấy quả quýt xanh. Khương mạn ngồi đối diện cái lò sưởi, tay đang nhận cốc cacao nóng từ tay Khương Tử Mặc.
Sau khi Khương Nhuệ Trạch quay về, liền kéo Bạc Hạc Hiên ra một góc nói nhỏ, đến bây giờ còn chưa quay lại.
Toà nhà phương tây kiểu cổ, phút chốc hơi ấm lan tràn, làm cho mấy anh em quên đi nỗi hận trong lòng, giây phút này ngập tràn trong tình thương yêu ấm áp.
Khương Mạn uống một ngụm ca cao nóng, tò mò hỏi: “Tại sao lại nướng quýt, nướng xúc xích mới đúng chứ?”
Khương Vân Sênh cười nói: “Vấn đề này hồi nhỏ anh cũng từng hỏi qua, lúc đó cha đáp thế nào ấy nhỉ?”
Khương Lệ Sính cười rộ lên, anh ta cởi áo vest ngoài ra, cởi cả hai cúc trên của áo sơ mi, lúc này ngồi xổm bên lò sưởi thêm củi, tay áo được sắn lên, nhìn như một quý ông lịch lãm.
“Cha nói nướng quýt sẽ làm nó ngọt hơn, có vị như gà quay.”
Khương Mạn cười kỳ quái: “Cha lừa người đúng không!”
“Đúng vậy.” Khương Lệ Sính gật đầu: “Lừa anh hai của em ăn nhiều lắm, quan trọng là nó còn tin sái cổ.”
Khương Vân Sênh thở dài: “Lúc đó em mới 5 tuổi, bị tiêu chảy hai ngày, hôm sau là sinh nhật mẹ, bởi vì đau bụng mà không được ăn món bánh trứng nướng do mẹ làm. Em nghĩ là cha cố tình, để ông ấy có thể ăn món bánh một mình.”
Khương Lệ Sính ừ một tiếng: “Anh cũng nghĩ thế.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Nhuệ Trạch cười trộm, Tang Điềm véo vào tay anh một cái. Ở bên nhà họ Tang cả buổi chiều, gần đến tối Khương Nhuệ Trạch mới đi tới chỗ anh cả. Trước khi đi còn hỏi Tang Điềm có muốn đi cùng không. Advertisement“Ngày mai em còn có việc, không đi được, hơn nữa……khụ, em cần thời gian tiêu hoá thân phận này.” Tang Điềm có chút không biết đối mặt với Khương Mạn thế nào. Advertisement“Em vẫn chưa chết tâm với em gái anh à?” Khương Nhuệ Trạch có chút nhăn nhó nói. Tang Điềm có chút cắn rứt lương tâm: “anh không cần quản chuyện của em và chị Khương!” Khương husky hoảng sợ, “Tang không cay, em đã đồng ý với anh là không tiếp cận mục tiêu kiểu này rồi cơ mà!!” Tang Điềm: “……” Anh đúng là đồ ngu. …… Khương Nhuệ Trạch cảm thấy mình đã thoát độc thân nhưng hình như cũng không phải như vậy. Chỗ Khương Lệ Sính ở là một căn nhà kiểu phương tây cổ kính có trang viên phía bên ngoài. Khương Mạn đã từng tới đây vài lần, đây cũng là nơi cha mẹ mấy anh em từng ở, thời thơ ấu anh cả cũng ở đây. Sau này toàn nhà này bị nhà họ Khương cướp mất, sau khi anh cả làm xong việc đầu tiên là lấy lại được Lancelot thì lấy lại trang viên và tòa nhà này. Khương Lệ Sính đốt lò sưởi âm tường, Khương Vân Sênh còn đang cầm cái xiên để nướng đồ, ở trên có mấy quả quýt xanh. Khương mạn ngồi đối diện cái lò sưởi, tay đang nhận cốc cacao nóng từ tay Khương Tử Mặc. Sau khi Khương Nhuệ Trạch quay về, liền kéo Bạc Hạc Hiên ra một góc nói nhỏ, đến bây giờ còn chưa quay lại. Toà nhà phương tây kiểu cổ, phút chốc hơi ấm lan tràn, làm cho mấy anh em quên đi nỗi hận trong lòng, giây phút này ngập tràn trong tình thương yêu ấm áp. Khương Mạn uống một ngụm ca cao nóng, tò mò hỏi: “Tại sao lại nướng quýt, nướng xúc xích mới đúng chứ?” Khương Vân Sênh cười nói: “Vấn đề này hồi nhỏ anh cũng từng hỏi qua, lúc đó cha đáp thế nào ấy nhỉ?” Khương Lệ Sính cười rộ lên, anh ta cởi áo vest ngoài ra, cởi cả hai cúc trên của áo sơ mi, lúc này ngồi xổm bên lò sưởi thêm củi, tay áo được sắn lên, nhìn như một quý ông lịch lãm. “Cha nói nướng quýt sẽ làm nó ngọt hơn, có vị như gà quay.” Khương Mạn cười kỳ quái: “Cha lừa người đúng không!” “Đúng vậy.” Khương Lệ Sính gật đầu: “Lừa anh hai của em ăn nhiều lắm, quan trọng là nó còn tin sái cổ.” Khương Vân Sênh thở dài: “Lúc đó em mới 5 tuổi, bị tiêu chảy hai ngày, hôm sau là sinh nhật mẹ, bởi vì đau bụng mà không được ăn món bánh trứng nướng do mẹ làm. Em nghĩ là cha cố tình, để ông ấy có thể ăn món bánh một mình.” Khương Lệ Sính ừ một tiếng: “Anh cũng nghĩ thế.”