Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1250

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… (Quý phi Đại Ngọc chốc chốc lại tìm Khương hoàng đế, ban tổ chức không hiểu chuyện, sao có thể tách ra hai người bọn họ ra như vậy chứ?)  (Chỉ có tôi là người duy nhất để ý thấy rằng Khương võ thần đang cản trở Điềm Điềm và Bạc Thần trò chuyện à? Cảm thấy đây chính là hoàng hậu và quý phi đang battle, Khương hoàng đế thật xấu xa!)  Advertisement(Mẹ kiếp, tôi vừa nhìn thấy ai vậy? Sao đạo diễn Khương lại đi về phía Đại Ngọc vậy?)  (Ban tổ chức thật là không hiểu chuyện, tại sao lại quay camera ra hướng khác rồi?)  AdvertisementVị trí bên cạnh Đại Ngọc có người ngồi. Sau khi giải tác phẩm có tính nghệ thuật xuất sắc nhất được trao, MC đang nói, đột nhiên có người khom người xuống đổi vị trí với  người ngồi bên cạnh cô ta.  Tôn Hiểu Hiểu nhìn lên và nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai, lịch lãm, cô ta vô thức siết chặt điện thoại và quên luôn việc trả lời nhắn tin Khương Mạn.  Ở hàng ghế phía sau, Khương Mạn có thể nhìn thấy rất rõ ràng.  Tang Điềm cũng hừ một tiếng: "A a, tình huống này, a! Đại Ngọc và đạo diễn Khương thành đôi khi nào vậy?"  “Em bình tĩnh chút đi.” Khương Mạn vỗ vỗ tay cô ấy.  Tâm hồn thích hóng chuyện của Điềm Điềm đã được kích hoạt, suýt chút nữa cô ấy đã xé rách cả da tay rồi.  Tôn Đại Ngọc cảm thấy sau gáy mình nóng ran, cô ta chắc chắn là đám người Khương Mạn đang ở phía sau xem trò vui!!  Nhưng hiện tại cổ của cô ta đã cứng ngắc, cũng không dám quay đầu nhìn lại.  “Hồi hộp à?” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai cô ta.  “Cũng, cũng bình thường.” Tôn Hiểu Hiểu nở nụ cười.  Đột nhiên Khương Vân Sênh đưa cho cô một cái bình nhỏ hình vuông, to bằng lòng bàn tay, nhìn giống như một bình rượu.  Tôn Hiểu Hiểu ngạc nhiên.  Khương Vân Sênh nhẹ giọng nói: "Rượu sẽ làm người ta can đảm hơn, bên trong là rượu ngọt thôi, không say đâu."  Cô ta không khỏi bật cười: "Cái này dùng để đựng rượu ngọt có chút doạ người, không phải nó nên đựng vodka sao?"  “Say rượu thì không ổn.” Khương Vân Sênh lắc đầu: “Đợi sau khi nhận giải ảnh hậu xong say thì cũng không sao.  Tôn Hiểu Hiểu biết Khương Vân Sênh là khách mời trao giải, nhưng trao giải thưởng nào thì còn là bí mật.  "Có phải ban tổ chức đã tiết lộ  người đoạt giải cho anh biết rồi không?"  Anh ta phá lên cười: "Không đâu, nhưng tôi có thể tiết lộ thân phận của mình. Tối nay tôi phụ trách trao giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất."  Tôn Hiểu Hiểu có chút ngạc nhiên.  Khương Vân Sênh nhìn cô ta bằng ánh mắt dịu dàng, cười nói: "Hy vọng tôi sẽ có vinh dự được trao chiếc cúp đó vào tay cô." 

(Quý phi Đại Ngọc chốc chốc lại tìm Khương hoàng đế, ban tổ chức không hiểu chuyện, sao có thể tách ra hai người bọn họ ra như vậy chứ?)  

(Chỉ có tôi là người duy nhất để ý thấy rằng Khương võ thần đang cản trở Điềm Điềm và Bạc Thần trò chuyện à? Cảm thấy đây chính là hoàng hậu và quý phi đang battle, Khương hoàng đế thật xấu xa!)  

Advertisement

(Mẹ kiếp, tôi vừa nhìn thấy ai vậy? Sao đạo diễn Khương lại đi về phía Đại Ngọc vậy?)  

(Ban tổ chức thật là không hiểu chuyện, tại sao lại quay camera ra hướng khác rồi?)  

Advertisement

Vị trí bên cạnh Đại Ngọc có người ngồi. Sau khi giải tác phẩm có tính nghệ thuật xuất sắc nhất được trao, MC đang nói, đột nhiên có người khom người xuống đổi vị trí với  người ngồi bên cạnh cô ta.  

Tôn Hiểu Hiểu nhìn lên và nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai, lịch lãm, cô ta vô thức siết chặt điện thoại và quên luôn việc trả lời nhắn tin Khương Mạn.  

Ở hàng ghế phía sau, Khương Mạn có thể nhìn thấy rất rõ ràng.  

Tang Điềm cũng hừ một tiếng: "A a, tình huống này, a! Đại Ngọc và đạo diễn Khương thành đôi khi nào vậy?"  

“Em bình tĩnh chút đi.” Khương Mạn vỗ vỗ tay cô ấy.  

Tâm hồn thích hóng chuyện của Điềm Điềm đã được kích hoạt, suýt chút nữa cô ấy đã xé rách cả da tay rồi.  

Tôn Đại Ngọc cảm thấy sau gáy mình nóng ran, cô ta chắc chắn là đám người Khương Mạn đang ở phía sau xem trò vui!!  

Nhưng hiện tại cổ của cô ta đã cứng ngắc, cũng không dám quay đầu nhìn lại.  

“Hồi hộp à?” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai cô ta.  

“Cũng, cũng bình thường.” Tôn Hiểu Hiểu nở nụ cười.  

Đột nhiên Khương Vân Sênh đưa cho cô một cái bình nhỏ hình vuông, to bằng lòng bàn tay, nhìn giống như một bình rượu.  

Tôn Hiểu Hiểu ngạc nhiên.  

Khương Vân Sênh nhẹ giọng nói: "Rượu sẽ làm người ta can đảm hơn, bên trong là rượu ngọt thôi, không say đâu."  

Cô ta không khỏi bật cười: "Cái này dùng để đựng rượu ngọt có chút doạ người, không phải nó nên đựng vodka sao?"  

“Say rượu thì không ổn.” Khương Vân Sênh lắc đầu: “Đợi sau khi nhận giải ảnh hậu xong say thì cũng không sao.  

Tôn Hiểu Hiểu biết Khương Vân Sênh là khách mời trao giải, nhưng trao giải thưởng nào thì còn là bí mật.  

"Có phải ban tổ chức đã tiết lộ  người đoạt giải cho anh biết rồi không?"  

Anh ta phá lên cười: "Không đâu, nhưng tôi có thể tiết lộ thân phận của mình. Tối nay tôi phụ trách trao giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất."  

Tôn Hiểu Hiểu có chút ngạc nhiên.  

Khương Vân Sênh nhìn cô ta bằng ánh mắt dịu dàng, cười nói: "Hy vọng tôi sẽ có vinh dự được trao chiếc cúp đó vào tay cô." 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… (Quý phi Đại Ngọc chốc chốc lại tìm Khương hoàng đế, ban tổ chức không hiểu chuyện, sao có thể tách ra hai người bọn họ ra như vậy chứ?)  (Chỉ có tôi là người duy nhất để ý thấy rằng Khương võ thần đang cản trở Điềm Điềm và Bạc Thần trò chuyện à? Cảm thấy đây chính là hoàng hậu và quý phi đang battle, Khương hoàng đế thật xấu xa!)  Advertisement(Mẹ kiếp, tôi vừa nhìn thấy ai vậy? Sao đạo diễn Khương lại đi về phía Đại Ngọc vậy?)  (Ban tổ chức thật là không hiểu chuyện, tại sao lại quay camera ra hướng khác rồi?)  AdvertisementVị trí bên cạnh Đại Ngọc có người ngồi. Sau khi giải tác phẩm có tính nghệ thuật xuất sắc nhất được trao, MC đang nói, đột nhiên có người khom người xuống đổi vị trí với  người ngồi bên cạnh cô ta.  Tôn Hiểu Hiểu nhìn lên và nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai, lịch lãm, cô ta vô thức siết chặt điện thoại và quên luôn việc trả lời nhắn tin Khương Mạn.  Ở hàng ghế phía sau, Khương Mạn có thể nhìn thấy rất rõ ràng.  Tang Điềm cũng hừ một tiếng: "A a, tình huống này, a! Đại Ngọc và đạo diễn Khương thành đôi khi nào vậy?"  “Em bình tĩnh chút đi.” Khương Mạn vỗ vỗ tay cô ấy.  Tâm hồn thích hóng chuyện của Điềm Điềm đã được kích hoạt, suýt chút nữa cô ấy đã xé rách cả da tay rồi.  Tôn Đại Ngọc cảm thấy sau gáy mình nóng ran, cô ta chắc chắn là đám người Khương Mạn đang ở phía sau xem trò vui!!  Nhưng hiện tại cổ của cô ta đã cứng ngắc, cũng không dám quay đầu nhìn lại.  “Hồi hộp à?” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai cô ta.  “Cũng, cũng bình thường.” Tôn Hiểu Hiểu nở nụ cười.  Đột nhiên Khương Vân Sênh đưa cho cô một cái bình nhỏ hình vuông, to bằng lòng bàn tay, nhìn giống như một bình rượu.  Tôn Hiểu Hiểu ngạc nhiên.  Khương Vân Sênh nhẹ giọng nói: "Rượu sẽ làm người ta can đảm hơn, bên trong là rượu ngọt thôi, không say đâu."  Cô ta không khỏi bật cười: "Cái này dùng để đựng rượu ngọt có chút doạ người, không phải nó nên đựng vodka sao?"  “Say rượu thì không ổn.” Khương Vân Sênh lắc đầu: “Đợi sau khi nhận giải ảnh hậu xong say thì cũng không sao.  Tôn Hiểu Hiểu biết Khương Vân Sênh là khách mời trao giải, nhưng trao giải thưởng nào thì còn là bí mật.  "Có phải ban tổ chức đã tiết lộ  người đoạt giải cho anh biết rồi không?"  Anh ta phá lên cười: "Không đâu, nhưng tôi có thể tiết lộ thân phận của mình. Tối nay tôi phụ trách trao giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất."  Tôn Hiểu Hiểu có chút ngạc nhiên.  Khương Vân Sênh nhìn cô ta bằng ánh mắt dịu dàng, cười nói: "Hy vọng tôi sẽ có vinh dự được trao chiếc cúp đó vào tay cô." 

Chương 1250