Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1259

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tất nhiên, trong tay cô Khương chắc chắn có không ít kịch bản hay, nhưng tôi rất tự tin vào bộ phim của mình. Cô Khương thích thể thao mạo hiểm và có vẻ cũng rất thích thử thách."  Tôn Đại Ngọc trầm giọng nói: "Tôi phải nói một điều, tôi đã đọc qua kịch bản rồi, cô cứ đọc trước đi rồi cân nhắc xem sao."  Advertisement"Có tiện không?"  Sở Ưu nói: "Đương nhiên là tiện rồi."  Anh ta lấy kịch bản từ trong túi ra, có vẻ như đã có sự chuẩn bị.  AdvertisementBộ phim này có tên là "Thẩm phán".  Hầu hết các bộ phim của Sở Ưu đều sâu sắc và mang tính phê phán.  Theo trường phái hiện thực đúng đắn, bộ phim cũng được sử dụng nhiều kỹ thuật quay dựng.  Bản thân Sở Ưu được biết đến là người rất có kinh nghiệm với thể loại hiện thực lãng mạn của hí kịch Đế Quốc.  Câu chuyện cốt lõi của phim “Thẩm phán” rất nhạy cảm.  “Bạo lực mạng à… E rằng quay bộ phim này sẽ gây ra ảnh hưởng không nhỏ.” Khương Mạn đọc xong kịch bản, nó quả thực rất hay!  Quá trào phúng!  Trong "Thẩm phán", trong một thế giới hư cấu, mọi người đều có quyền phán xét, lời nói và ngôn từ có thể như những nhát dao đưa một người lên ghế phán xét.  Từng câu từng chữ đều có thể trở thành thực chất, tước đoạt mạng sống của một con  người.  Hai nữ chính trong bộ phim này giống như một cuộc đối đầu giữa đen và trắng.  Một người là Hứa Dao Quang- Chủ toạ phiên toà.     Một người là Ninh Trường Dạ- người đang bị phán xét. Đây là sự đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối.  Trong phim có một câu mà Khương Mạn cảm thấy rất thú vị.  "Người phán xét người khác cuối cùng cũng sẽ đứng trên bục phán xét."  Phải nói rằng, sau khi đọc kịch bản, Khương Mạn đã có chút động lòng rồi.  "Đạo diễn Sở muốn tôi đóng vai nào?"  "Dựa vào những vai diễn xuất trước đây của cô, cô nghiêng về vai chủ tọa phiên tòa hơn. Nhưng..."  Sở Ưu dừng lại: "Tôi hy vọng cô sẽ diễn Ninh Trường Dạ."  Trong phim Ninh Trường Dạ là một người bình thường. Bình thường một cách không thể là bình thường hơn.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Tất nhiên, trong tay cô Khương chắc chắn có không ít kịch bản hay, nhưng tôi rất tự tin vào bộ phim của mình. Cô Khương thích thể thao mạo hiểm và có vẻ cũng rất thích thử thách."  

Tôn Đại Ngọc trầm giọng nói: "Tôi phải nói một điều, tôi đã đọc qua kịch bản rồi, cô cứ đọc trước đi rồi cân nhắc xem sao."  

Advertisement

"Có tiện không?"  

Sở Ưu nói: "Đương nhiên là tiện rồi."  

Anh ta lấy kịch bản từ trong túi ra, có vẻ như đã có sự chuẩn bị.  

Advertisement

Bộ phim này có tên là "Thẩm phán".  

Hầu hết các bộ phim của Sở Ưu đều sâu sắc và mang tính phê phán.  

Theo trường phái hiện thực đúng đắn, bộ phim cũng được sử dụng nhiều kỹ thuật quay dựng.  

Bản thân Sở Ưu được biết đến là người rất có kinh nghiệm với thể loại hiện thực lãng mạn của hí kịch Đế Quốc.  

Câu chuyện cốt lõi của phim “Thẩm phán” rất nhạy cảm.  

“Bạo lực mạng à… E rằng quay bộ phim này sẽ gây ra ảnh hưởng không nhỏ.” Khương Mạn đọc xong kịch bản, nó quả thực rất hay!  

Quá trào phúng!  

Trong "Thẩm phán", trong một thế giới hư cấu, mọi người đều có quyền phán xét, lời nói và ngôn từ có thể như những nhát dao đưa một người lên ghế phán xét.  

Từng câu từng chữ đều có thể trở thành thực chất, tước đoạt mạng sống của một con  người.  

Hai nữ chính trong bộ phim này giống như một cuộc đối đầu giữa đen và trắng.  

Một người là Hứa Dao Quang- Chủ toạ phiên toà.  

   

Một người là Ninh Trường Dạ- người đang bị phán xét. Đây là sự đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối.  

Trong phim có một câu mà Khương Mạn cảm thấy rất thú vị.  

"Người phán xét người khác cuối cùng cũng sẽ đứng trên bục phán xét."  

Phải nói rằng, sau khi đọc kịch bản, Khương Mạn đã có chút động lòng rồi.  

"Đạo diễn Sở muốn tôi đóng vai nào?"  

"Dựa vào những vai diễn xuất trước đây của cô, cô nghiêng về vai chủ tọa phiên tòa hơn. Nhưng..."  

Sở Ưu dừng lại: "Tôi hy vọng cô sẽ diễn Ninh Trường Dạ."  

Trong phim Ninh Trường Dạ là một người bình thường. Bình thường một cách không thể là bình thường hơn.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Tất nhiên, trong tay cô Khương chắc chắn có không ít kịch bản hay, nhưng tôi rất tự tin vào bộ phim của mình. Cô Khương thích thể thao mạo hiểm và có vẻ cũng rất thích thử thách."  Tôn Đại Ngọc trầm giọng nói: "Tôi phải nói một điều, tôi đã đọc qua kịch bản rồi, cô cứ đọc trước đi rồi cân nhắc xem sao."  Advertisement"Có tiện không?"  Sở Ưu nói: "Đương nhiên là tiện rồi."  Anh ta lấy kịch bản từ trong túi ra, có vẻ như đã có sự chuẩn bị.  AdvertisementBộ phim này có tên là "Thẩm phán".  Hầu hết các bộ phim của Sở Ưu đều sâu sắc và mang tính phê phán.  Theo trường phái hiện thực đúng đắn, bộ phim cũng được sử dụng nhiều kỹ thuật quay dựng.  Bản thân Sở Ưu được biết đến là người rất có kinh nghiệm với thể loại hiện thực lãng mạn của hí kịch Đế Quốc.  Câu chuyện cốt lõi của phim “Thẩm phán” rất nhạy cảm.  “Bạo lực mạng à… E rằng quay bộ phim này sẽ gây ra ảnh hưởng không nhỏ.” Khương Mạn đọc xong kịch bản, nó quả thực rất hay!  Quá trào phúng!  Trong "Thẩm phán", trong một thế giới hư cấu, mọi người đều có quyền phán xét, lời nói và ngôn từ có thể như những nhát dao đưa một người lên ghế phán xét.  Từng câu từng chữ đều có thể trở thành thực chất, tước đoạt mạng sống của một con  người.  Hai nữ chính trong bộ phim này giống như một cuộc đối đầu giữa đen và trắng.  Một người là Hứa Dao Quang- Chủ toạ phiên toà.     Một người là Ninh Trường Dạ- người đang bị phán xét. Đây là sự đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối.  Trong phim có một câu mà Khương Mạn cảm thấy rất thú vị.  "Người phán xét người khác cuối cùng cũng sẽ đứng trên bục phán xét."  Phải nói rằng, sau khi đọc kịch bản, Khương Mạn đã có chút động lòng rồi.  "Đạo diễn Sở muốn tôi đóng vai nào?"  "Dựa vào những vai diễn xuất trước đây của cô, cô nghiêng về vai chủ tọa phiên tòa hơn. Nhưng..."  Sở Ưu dừng lại: "Tôi hy vọng cô sẽ diễn Ninh Trường Dạ."  Trong phim Ninh Trường Dạ là một người bình thường. Bình thường một cách không thể là bình thường hơn.  

Chương 1259