Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1274

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Hứa Tiểu Mạn quay đầu bước đi, quẹt đi nước mắt trên mặt.  Cô còn lâu mới khóc!  Có khóc cũng không khóc trước mặt An Kỳ!  AdvertisementHứa Tiểu Mạn coi như đã nhìn thấu rồi, cái giới giải trí H chết tiết tiệt này, người bình thường ở lâu cũng sẽ trở nên điên rồ!  AdvertisementKhương Mạn thực sự không có nhiều cảm tình với nước H, ngoài định kiến về một số vấn đề, ở nước H cũng không có nhiều diễn viên và đạo diễn giỏi, phương diện nghệ thuật có thể vô hạn nhưng con người lại có giới hạn.   Chỉ cần không liên quan gì tới vấn đề lớn, Khương Mạn vẫn sẵn lòng tham gia lễ trao giải dưới góc nhìn thuần tuý.   Lúc cô và Tang Điềm quay lại, thấy Bạc Hạc Hiên đã ngồi vào chỗ, sắc mặt lạnh lùng, hoá ra chỗ ngồi lúc đầu của Trần đầu trọc đã có một người phụ nữ khác ngồi.   Nhìn dáng vẻ giống như ngây thơ trong sáng, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy đã từng phẫu thuật thẩm mỹ. Cô ta đang nói gì đó với Bạc Hạc Hiên, ánh mắt cứ như dán lên người Bạc Hạc Hiên.   Khương Mạn rất tự nhiên ngồi vào chỗ, Bạc Hạc Hiên thấy cô quay lại, trên mặt có vẻ dịu đi một chút, tự nhiên đưa tay qua chỉnh lại quần áo cho cô.   Người phụ nữ kia có vẻ sững sờ, ánh mắt nhìn chằm chằm Khương Mạn, dùng tiếng nước H nói: “Bạc, đây có phải nữ diễn viên từng hợp tác với anh?”  Khương Mạn nhìn cô ta một cái, cười như không nói: “Người ta hỏi anh kìa.”  Bạc Hạc Hiên ồ một tiếng: “Không hiểu tiếng nước H.”  Thật không?  Khương Mạn lườm anh một cái: “Đây là tiểu thư của tập đoàn nào?”  “Em biết không?” Bạc Hạc Hiên nhướng mày.   “Trong phòng vệ sinh đầy dãy bí mật.” Khương Mạn dùng bộ mặt hóng hớt nói: “Trêu ong ghẹo bướm vẫn là anh thôi, Bạc Yêu Nhi.”  Bạc Hạc Hiên bĩu môi: “Anh có tội, về nhà để em xử lý.”  Đôi tình nhân trẻ nói chuyện với nhau, mặc kệ người phụ nữ ngồi bên kia. Mặt cô ta có chút không vui, lại mở mồm nói bằng tiếng Đế Quốc: “Bạc, anh làm vậy là không lịch sự đâu nhé.”  Khương Mạn nhìn cô ta, cong môi nói: “Hoá ra cô biết nói tiếng Đế Quốc.”  “Tôi và Bạc đang nói chuyện, này cô, không nên chen ngang thế.” Park Mijin kiêu căng nói: “Bạc, vị đồng nghiệp này của anh, thật không lịch sự.”  Khương Mạn vẫn cười nhìn cô ta: “Nghe nói tập đoàn SungChan mấy năm gần đây tập trung vào mảng internet và đa phương tiện, bản thân là một nhà kinh doanh, anh có biết không?”  “Nếu như là không biết thì nghĩa là đang giả ngu.”  Bạc Hạc Hiên liếc nhìn Park Mijin: “Đây là vị hôn thê của tôi, nói là chen ngang, cô Park đây mới là người chen ngang chúng tôi đấy.”  Ánh mắt của anh lạnh lùng: “Cô mới chính là người không có phép lịch sự.”  

Hứa Tiểu Mạn quay đầu bước đi, quẹt đi nước mắt trên mặt.  

Cô còn lâu mới khóc!  

Có khóc cũng không khóc trước mặt An Kỳ!  

Advertisement

Hứa Tiểu Mạn coi như đã nhìn thấu rồi, cái giới giải trí H chết tiết tiệt này, người bình thường ở lâu cũng sẽ trở nên điên rồ!  

Advertisement

Khương Mạn thực sự không có nhiều cảm tình với nước H, ngoài định kiến về một số vấn đề, ở nước H cũng không có nhiều diễn viên và đạo diễn giỏi, phương diện nghệ thuật có thể vô hạn nhưng con người lại có giới hạn.   

Chỉ cần không liên quan gì tới vấn đề lớn, Khương Mạn vẫn sẵn lòng tham gia lễ trao giải dưới góc nhìn thuần tuý.   

Lúc cô và Tang Điềm quay lại, thấy Bạc Hạc Hiên đã ngồi vào chỗ, sắc mặt lạnh lùng, hoá ra chỗ ngồi lúc đầu của Trần đầu trọc đã có một người phụ nữ khác ngồi.   

Nhìn dáng vẻ giống như ngây thơ trong sáng, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy đã từng phẫu thuật thẩm mỹ. Cô ta đang nói gì đó với Bạc Hạc Hiên, ánh mắt cứ như dán lên người Bạc Hạc Hiên.   

Khương Mạn rất tự nhiên ngồi vào chỗ, Bạc Hạc Hiên thấy cô quay lại, trên mặt có vẻ dịu đi một chút, tự nhiên đưa tay qua chỉnh lại quần áo cho cô.   

Người phụ nữ kia có vẻ sững sờ, ánh mắt nhìn chằm chằm Khương Mạn, dùng tiếng nước H nói: “Bạc, đây có phải nữ diễn viên từng hợp tác với anh?”  

Khương Mạn nhìn cô ta một cái, cười như không nói: “Người ta hỏi anh kìa.”  

Bạc Hạc Hiên ồ một tiếng: “Không hiểu tiếng nước H.”  

Thật không?  

Khương Mạn lườm anh một cái: “Đây là tiểu thư của tập đoàn nào?”  

“Em biết không?” Bạc Hạc Hiên nhướng mày.   

“Trong phòng vệ sinh đầy dãy bí mật.” Khương Mạn dùng bộ mặt hóng hớt nói: “Trêu ong ghẹo bướm vẫn là anh thôi, Bạc Yêu Nhi.”  

Bạc Hạc Hiên bĩu môi: “Anh có tội, về nhà để em xử lý.”  

Đôi tình nhân trẻ nói chuyện với nhau, mặc kệ người phụ nữ ngồi bên kia. Mặt cô ta có chút không vui, lại mở mồm nói bằng tiếng Đế Quốc: “Bạc, anh làm vậy là không lịch sự đâu nhé.”  

Khương Mạn nhìn cô ta, cong môi nói: “Hoá ra cô biết nói tiếng Đế Quốc.”  

“Tôi và Bạc đang nói chuyện, này cô, không nên chen ngang thế.” Park Mijin kiêu căng nói: “Bạc, vị đồng nghiệp này của anh, thật không lịch sự.”  

Khương Mạn vẫn cười nhìn cô ta: “Nghe nói tập đoàn SungChan mấy năm gần đây tập trung vào mảng internet và đa phương tiện, bản thân là một nhà kinh doanh, anh có biết không?”  

“Nếu như là không biết thì nghĩa là đang giả ngu.”  

Bạc Hạc Hiên liếc nhìn Park Mijin: “Đây là vị hôn thê của tôi, nói là chen ngang, cô Park đây mới là người chen ngang chúng tôi đấy.”  

Ánh mắt của anh lạnh lùng: “Cô mới chính là người không có phép lịch sự.”  

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Hứa Tiểu Mạn quay đầu bước đi, quẹt đi nước mắt trên mặt.  Cô còn lâu mới khóc!  Có khóc cũng không khóc trước mặt An Kỳ!  AdvertisementHứa Tiểu Mạn coi như đã nhìn thấu rồi, cái giới giải trí H chết tiết tiệt này, người bình thường ở lâu cũng sẽ trở nên điên rồ!  AdvertisementKhương Mạn thực sự không có nhiều cảm tình với nước H, ngoài định kiến về một số vấn đề, ở nước H cũng không có nhiều diễn viên và đạo diễn giỏi, phương diện nghệ thuật có thể vô hạn nhưng con người lại có giới hạn.   Chỉ cần không liên quan gì tới vấn đề lớn, Khương Mạn vẫn sẵn lòng tham gia lễ trao giải dưới góc nhìn thuần tuý.   Lúc cô và Tang Điềm quay lại, thấy Bạc Hạc Hiên đã ngồi vào chỗ, sắc mặt lạnh lùng, hoá ra chỗ ngồi lúc đầu của Trần đầu trọc đã có một người phụ nữ khác ngồi.   Nhìn dáng vẻ giống như ngây thơ trong sáng, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy đã từng phẫu thuật thẩm mỹ. Cô ta đang nói gì đó với Bạc Hạc Hiên, ánh mắt cứ như dán lên người Bạc Hạc Hiên.   Khương Mạn rất tự nhiên ngồi vào chỗ, Bạc Hạc Hiên thấy cô quay lại, trên mặt có vẻ dịu đi một chút, tự nhiên đưa tay qua chỉnh lại quần áo cho cô.   Người phụ nữ kia có vẻ sững sờ, ánh mắt nhìn chằm chằm Khương Mạn, dùng tiếng nước H nói: “Bạc, đây có phải nữ diễn viên từng hợp tác với anh?”  Khương Mạn nhìn cô ta một cái, cười như không nói: “Người ta hỏi anh kìa.”  Bạc Hạc Hiên ồ một tiếng: “Không hiểu tiếng nước H.”  Thật không?  Khương Mạn lườm anh một cái: “Đây là tiểu thư của tập đoàn nào?”  “Em biết không?” Bạc Hạc Hiên nhướng mày.   “Trong phòng vệ sinh đầy dãy bí mật.” Khương Mạn dùng bộ mặt hóng hớt nói: “Trêu ong ghẹo bướm vẫn là anh thôi, Bạc Yêu Nhi.”  Bạc Hạc Hiên bĩu môi: “Anh có tội, về nhà để em xử lý.”  Đôi tình nhân trẻ nói chuyện với nhau, mặc kệ người phụ nữ ngồi bên kia. Mặt cô ta có chút không vui, lại mở mồm nói bằng tiếng Đế Quốc: “Bạc, anh làm vậy là không lịch sự đâu nhé.”  Khương Mạn nhìn cô ta, cong môi nói: “Hoá ra cô biết nói tiếng Đế Quốc.”  “Tôi và Bạc đang nói chuyện, này cô, không nên chen ngang thế.” Park Mijin kiêu căng nói: “Bạc, vị đồng nghiệp này của anh, thật không lịch sự.”  Khương Mạn vẫn cười nhìn cô ta: “Nghe nói tập đoàn SungChan mấy năm gần đây tập trung vào mảng internet và đa phương tiện, bản thân là một nhà kinh doanh, anh có biết không?”  “Nếu như là không biết thì nghĩa là đang giả ngu.”  Bạc Hạc Hiên liếc nhìn Park Mijin: “Đây là vị hôn thê của tôi, nói là chen ngang, cô Park đây mới là người chen ngang chúng tôi đấy.”  Ánh mắt của anh lạnh lùng: “Cô mới chính là người không có phép lịch sự.”  

Chương 1274