Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1281
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Hộp cứu thương và chị Lam tới cùng lúc. Chị Lam sau khi tiến vào, nhìn thấy tình hình thì nhăn mày, trên mặt mang ý dò hỏi mà nhìn Khương Mạn, muốn biết tình huống này là thế nào? AdvertisementKhương Mạn không vội giải thích, nói với Hứa Tiểu Mạn: “Xử lý vết thương trước đi.” Thấy cô có vẻ muốn giúp đỡ, Hứa Tiểu Mạn vội vàng nói: “Cô Khương, tôi không cần đâu, tôi có thể biểu diễn trước.” Advertisement“Thảm của khách sạn giặt rất tốn tiền.” Khương Mạn vẫn mở hộp cứu thương ra, “Dính máu thì không dễ giặt.” Hứa Tiểu Mạn lúc này mới buông xuôi. Ống quần bên phải của cô ấy bị rách từ phần đầu gối, toàn bộ bắp chân bị xước xát cả một mảng lớn, đầu gối thâm tím, mắt cá chân sưng to. Chị Lam nhìn thấy cũng không khỏi hít một ngụm khí lạnh. “Rốt cuộc là sao cô lại bị thương như thế này?” Hứa Tiểu Mạn nhỏ giọng đáp: “Tôi có thể chứng minh giá trị của bản thân trước rồi mới nói không?” Khương Mạn giúp cô ấy khử trùng, nghe vậy liền cười. Trong mắt chị Lam cũng có thêm mấy phần vui vẻ, cái khác không nói, cô gái nhỏ này cũng khá là có khí phách đấy, là không muốn người khác thương hại đây sao? Giúp Hứa Tiểu Mạn khử trùng và băng bó xong, Khương Mạn nắn xương, kiểm tra mắt cá chân của cô ấy, chắc là bị trật chân, xương thì không vấn đề gì. Nhưng mà sưng như này rồi chắc là không nhảy được nữa. “Chân của cô trong thời gian ngắn e là không thể nhảy được rồi.” “Tôi có thể, cô Khương, xin cô nhất định phải cho tôi cơ hội này!” Hứa Tiểu Mạn vội vàng đáp. “Hai lần bị thương, cô muốn trở thành kẻ què sao?” “Không đâu.” Hứa Tiểu Mạn kiên trì đứng dậy, ánh mắt vô cùng kiên định: “Tôi thật sự có thể!” Khương Mạn thấy vậy, cũng không nói nhiều nữa, “Được, lượng sức mà làm.” Hứa Tiểu Mạn thở phào một hơi, “Có thể cho tôi mượn điện thoại mở một đoạn nhạc không?” Chị Lam đưa điện thoại qua. Hứa Tiểu Mạn lựa chọn một ca khúc cổ điển, sau đó bắt đầu múa, khi cô ấy múa, khí chất cả người đột nhiên thay đổi rất lớn. Dáng người và biểu cảm của cô ấy khiến mọi người đắm chìm vào khung cảnh chỉ bằng một cái liếc mắt, những ngón chân thẳng tắp, ngay cả mu bàn chân cũng múa như thể chân phải của cô ấy không hề bị thương chút nào.
Hộp cứu thương và chị Lam tới cùng lúc.
Chị Lam sau khi tiến vào, nhìn thấy tình hình thì nhăn mày, trên mặt mang ý dò hỏi mà nhìn Khương Mạn, muốn biết tình huống này là thế nào?
Advertisement
Khương Mạn không vội giải thích, nói với Hứa Tiểu Mạn: “Xử lý vết thương trước đi.”
Thấy cô có vẻ muốn giúp đỡ, Hứa Tiểu Mạn vội vàng nói: “Cô Khương, tôi không cần đâu, tôi có thể biểu diễn trước.”
Advertisement
“Thảm của khách sạn giặt rất tốn tiền.” Khương Mạn vẫn mở hộp cứu thương ra, “Dính máu thì không dễ giặt.”
Hứa Tiểu Mạn lúc này mới buông xuôi.
Ống quần bên phải của cô ấy bị rách từ phần đầu gối, toàn bộ bắp chân bị xước xát cả một mảng lớn, đầu gối thâm tím, mắt cá chân sưng to.
Chị Lam nhìn thấy cũng không khỏi hít một ngụm khí lạnh.
“Rốt cuộc là sao cô lại bị thương như thế này?”
Hứa Tiểu Mạn nhỏ giọng đáp: “Tôi có thể chứng minh giá trị của bản thân trước rồi mới nói không?”
Khương Mạn giúp cô ấy khử trùng, nghe vậy liền cười.
Trong mắt chị Lam cũng có thêm mấy phần vui vẻ, cái khác không nói, cô gái nhỏ này cũng khá là có khí phách đấy, là không muốn người khác thương hại đây sao?
Giúp Hứa Tiểu Mạn khử trùng và băng bó xong, Khương Mạn nắn xương, kiểm tra mắt cá chân của cô ấy, chắc là bị trật chân, xương thì không vấn đề gì. Nhưng mà sưng như này rồi chắc là không nhảy được nữa.
“Chân của cô trong thời gian ngắn e là không thể nhảy được rồi.”
“Tôi có thể, cô Khương, xin cô nhất định phải cho tôi cơ hội này!” Hứa Tiểu Mạn vội vàng đáp.
“Hai lần bị thương, cô muốn trở thành kẻ què sao?”
“Không đâu.” Hứa Tiểu Mạn kiên trì đứng dậy, ánh mắt vô cùng kiên định: “Tôi thật sự có thể!”
Khương Mạn thấy vậy, cũng không nói nhiều nữa, “Được, lượng sức mà làm.”
Hứa Tiểu Mạn thở phào một hơi, “Có thể cho tôi mượn điện thoại mở một đoạn nhạc không?”
Chị Lam đưa điện thoại qua.
Hứa Tiểu Mạn lựa chọn một ca khúc cổ điển, sau đó bắt đầu múa, khi cô ấy múa, khí chất cả người đột nhiên thay đổi rất lớn.
Dáng người và biểu cảm của cô ấy khiến mọi người đắm chìm vào khung cảnh chỉ bằng một cái liếc mắt, những ngón chân thẳng tắp, ngay cả mu bàn chân cũng múa như thể chân phải của cô ấy không hề bị thương chút nào.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Hộp cứu thương và chị Lam tới cùng lúc. Chị Lam sau khi tiến vào, nhìn thấy tình hình thì nhăn mày, trên mặt mang ý dò hỏi mà nhìn Khương Mạn, muốn biết tình huống này là thế nào? AdvertisementKhương Mạn không vội giải thích, nói với Hứa Tiểu Mạn: “Xử lý vết thương trước đi.” Thấy cô có vẻ muốn giúp đỡ, Hứa Tiểu Mạn vội vàng nói: “Cô Khương, tôi không cần đâu, tôi có thể biểu diễn trước.” Advertisement“Thảm của khách sạn giặt rất tốn tiền.” Khương Mạn vẫn mở hộp cứu thương ra, “Dính máu thì không dễ giặt.” Hứa Tiểu Mạn lúc này mới buông xuôi. Ống quần bên phải của cô ấy bị rách từ phần đầu gối, toàn bộ bắp chân bị xước xát cả một mảng lớn, đầu gối thâm tím, mắt cá chân sưng to. Chị Lam nhìn thấy cũng không khỏi hít một ngụm khí lạnh. “Rốt cuộc là sao cô lại bị thương như thế này?” Hứa Tiểu Mạn nhỏ giọng đáp: “Tôi có thể chứng minh giá trị của bản thân trước rồi mới nói không?” Khương Mạn giúp cô ấy khử trùng, nghe vậy liền cười. Trong mắt chị Lam cũng có thêm mấy phần vui vẻ, cái khác không nói, cô gái nhỏ này cũng khá là có khí phách đấy, là không muốn người khác thương hại đây sao? Giúp Hứa Tiểu Mạn khử trùng và băng bó xong, Khương Mạn nắn xương, kiểm tra mắt cá chân của cô ấy, chắc là bị trật chân, xương thì không vấn đề gì. Nhưng mà sưng như này rồi chắc là không nhảy được nữa. “Chân của cô trong thời gian ngắn e là không thể nhảy được rồi.” “Tôi có thể, cô Khương, xin cô nhất định phải cho tôi cơ hội này!” Hứa Tiểu Mạn vội vàng đáp. “Hai lần bị thương, cô muốn trở thành kẻ què sao?” “Không đâu.” Hứa Tiểu Mạn kiên trì đứng dậy, ánh mắt vô cùng kiên định: “Tôi thật sự có thể!” Khương Mạn thấy vậy, cũng không nói nhiều nữa, “Được, lượng sức mà làm.” Hứa Tiểu Mạn thở phào một hơi, “Có thể cho tôi mượn điện thoại mở một đoạn nhạc không?” Chị Lam đưa điện thoại qua. Hứa Tiểu Mạn lựa chọn một ca khúc cổ điển, sau đó bắt đầu múa, khi cô ấy múa, khí chất cả người đột nhiên thay đổi rất lớn. Dáng người và biểu cảm của cô ấy khiến mọi người đắm chìm vào khung cảnh chỉ bằng một cái liếc mắt, những ngón chân thẳng tắp, ngay cả mu bàn chân cũng múa như thể chân phải của cô ấy không hề bị thương chút nào.