Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1284

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Làm việc cho BS và bị đối xử bất công ở nơi đất khách quê người thì thà rằng về nước làm việc cho Khương Mạn! Hơn nữa, hiện giờ làm sao cô ta  có thể đáng giá 100 triệu cơ chứ!!  Lùi một bước tiến vạn bước, nếu dưới sự giúp đỡ của Khương Mạn trong 10 năm mà Hứa Tiểu Mạn không thể làm được gì đó thì cô ta thật sự là một kẻ ngu ngốc!  Sau khi chấm dứt hợp đồng, cô ta lấy gì để trả gấp đôi chứ?  AdvertisementTrong lần này, Khương Mạn chấp nhận mọi rủi ro, tương đương với việc Hứa Tiểu Mạn tương không cần bỏ ra bất cứ thứ gì! Cô ta sung sướng đến phát khóc.  "Cảm ơn, cảm ơn cô Khương!"  AdvertisementCô ta không biết làm thế nào để bày tỏ sự cảm kích của mình. Khi cô ta đang trong tình trạng tuyệt vọng thì đột nhiên có người đưa tay ra giúp đỡ, niềm vui được thoát khỏi khó khăn và sự hài lòng khi được người khác công nhận!  Sự giúp đỡ của Khương Mạn không phải là sự đồng cảm và bố thí, nó khẳng định giá trị của cô ta!  Dám lấy 100 triệu ra đặt cược vì Khương Mạn tin rằng cô ta có thể tạo ra cho bản thân nhiều giá trị hơn!  Nhiều năm sau, Hứa Tiểu Mạn- một vũ công kiêm ca sĩ nổi tiếng khắp thế giới vẫn không kìm được nước mắt khi nhắc đến sự việc trong quá khứ này với giới truyền thông.  — Cô ấy là một tia sáng chiếu vào cuộc đời tôi và kéo tôi ra khỏi vực thẳm.  — Không chỉ là một sự giải thoát, khoảnh khắc đó tôi nhận ra mình được đánh giá cao.  — Tôi nghĩ rằng vàng luôn tỏa sáng là một lý luận sai trái, vàng chôn xuống đất thì làm sao tỏa sáng cơ chứ? Ai có thể nhìn thấy ánh sáng đó? Cô ấy là người đã phủi đi những lớp đất đang vùi trên đầu tôi.  — Điều may mắn nhất trong cuộc đời tôi có lẽ là hôm đó tôi khóc rồi chạy ra khỏi phòng trang điểm ở hậu trường và gặp được cô Khương.  “Bây giờ thì nói đi.” Khương Mạn hơi nâng cằm lên nhìn về phía chân của cô ta: “Sao chân của cô lại bị thương vậy?  Mặt Hứa Tiểu Mạn đầy vẻ tức giận, nắm chặt tay nói: "Là An Kỳ."  "Hôm nay, sau khi cô Khương rời đi, tôi và cô ta đã cãi nhau. Sau khi trở về ký túc xá công ty, tôi tập nhảy trong phòng."  "Vốn dĩ tôi muốn qua đó lúc 7 giờ. Khi chuẩn bị đi ra ngoài thì tôi phát hiện của bị khoá từ bên ngoài, điện thoại di động của tôi đã bị ai đó lấy mất rồi."  "An Kỳ và tôi ở cùng một phòng và chỉ có cô ta có chìa khóa. Tôi gọi mãi mà không ai mở cửa, nhưng tôi nghe thấy giọng nói của An Kỳ và những thành viên khác ở ngoài phòng khách..."  Biểu cảm của Hứa Tiểu Mạn có chút buồn bực.  Chị Lam cau mày, kiểu loại trừ trong cùng một nhóm là hiện tượng rất phổ biến trong giới.  Đối với nhóm nhạc nữ của Hứa Tiểu Mạn, nếu BS không cố tình kìm hãm tỷ lệ xuất hiện trước camera của cô ta thì mức độ nổi tiếng của Hứa Tiểu Mạn đã không thấp đến mức như vậy.  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Làm việc cho BS và bị đối xử bất công ở nơi đất khách quê người thì thà rằng về nước làm việc cho Khương Mạn! Hơn nữa, hiện giờ làm sao cô ta  có thể đáng giá 100 triệu cơ chứ!!  

Lùi một bước tiến vạn bước, nếu dưới sự giúp đỡ của Khương Mạn trong 10 năm mà Hứa Tiểu Mạn không thể làm được gì đó thì cô ta thật sự là một kẻ ngu ngốc!  

Sau khi chấm dứt hợp đồng, cô ta lấy gì để trả gấp đôi chứ?  

Advertisement

Trong lần này, Khương Mạn chấp nhận mọi rủi ro, tương đương với việc Hứa Tiểu Mạn tương không cần bỏ ra bất cứ thứ gì! Cô ta sung sướng đến phát khóc.  

"Cảm ơn, cảm ơn cô Khương!"  

Advertisement

Cô ta không biết làm thế nào để bày tỏ sự cảm kích của mình. Khi cô ta đang trong tình trạng tuyệt vọng thì đột nhiên có người đưa tay ra giúp đỡ, niềm vui được thoát khỏi khó khăn và sự hài lòng khi được người khác công nhận!  

Sự giúp đỡ của Khương Mạn không phải là sự đồng cảm và bố thí, nó khẳng định giá trị của cô ta!  

Dám lấy 100 triệu ra đặt cược vì Khương Mạn tin rằng cô ta có thể tạo ra cho bản thân nhiều giá trị hơn!  

Nhiều năm sau, Hứa Tiểu Mạn- một vũ công kiêm ca sĩ nổi tiếng khắp thế giới vẫn không kìm được nước mắt khi nhắc đến sự việc trong quá khứ này với giới truyền thông.  

— Cô ấy là một tia sáng chiếu vào cuộc đời tôi và kéo tôi ra khỏi vực thẳm.  

— Không chỉ là một sự giải thoát, khoảnh khắc đó tôi nhận ra mình được đánh giá cao.  

— Tôi nghĩ rằng vàng luôn tỏa sáng là một lý luận sai trái, vàng chôn xuống đất thì làm sao tỏa sáng cơ chứ? Ai có thể nhìn thấy ánh sáng đó? Cô ấy là người đã phủi đi những lớp đất đang vùi trên đầu tôi.  

— Điều may mắn nhất trong cuộc đời tôi có lẽ là hôm đó tôi khóc rồi chạy ra khỏi phòng trang điểm ở hậu trường và gặp được cô Khương.  

“Bây giờ thì nói đi.” Khương Mạn hơi nâng cằm lên nhìn về phía chân của cô ta: “Sao chân của cô lại bị thương vậy?  

Mặt Hứa Tiểu Mạn đầy vẻ tức giận, nắm chặt tay nói: "Là An Kỳ."  

"Hôm nay, sau khi cô Khương rời đi, tôi và cô ta đã cãi nhau. Sau khi trở về ký túc xá công ty, tôi tập nhảy trong phòng."  

"Vốn dĩ tôi muốn qua đó lúc 7 giờ. Khi chuẩn bị đi ra ngoài thì tôi phát hiện của bị khoá từ bên ngoài, điện thoại di động của tôi đã bị ai đó lấy mất rồi."  

"An Kỳ và tôi ở cùng một phòng và chỉ có cô ta có chìa khóa. Tôi gọi mãi mà không ai mở cửa, nhưng tôi nghe thấy giọng nói của An Kỳ và những thành viên khác ở ngoài phòng khách..."  

Biểu cảm của Hứa Tiểu Mạn có chút buồn bực.  

Chị Lam cau mày, kiểu loại trừ trong cùng một nhóm là hiện tượng rất phổ biến trong giới.  

Đối với nhóm nhạc nữ của Hứa Tiểu Mạn, nếu BS không cố tình kìm hãm tỷ lệ xuất hiện trước camera của cô ta thì mức độ nổi tiếng của Hứa Tiểu Mạn đã không thấp đến mức như vậy.  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Làm việc cho BS và bị đối xử bất công ở nơi đất khách quê người thì thà rằng về nước làm việc cho Khương Mạn! Hơn nữa, hiện giờ làm sao cô ta  có thể đáng giá 100 triệu cơ chứ!!  Lùi một bước tiến vạn bước, nếu dưới sự giúp đỡ của Khương Mạn trong 10 năm mà Hứa Tiểu Mạn không thể làm được gì đó thì cô ta thật sự là một kẻ ngu ngốc!  Sau khi chấm dứt hợp đồng, cô ta lấy gì để trả gấp đôi chứ?  AdvertisementTrong lần này, Khương Mạn chấp nhận mọi rủi ro, tương đương với việc Hứa Tiểu Mạn tương không cần bỏ ra bất cứ thứ gì! Cô ta sung sướng đến phát khóc.  "Cảm ơn, cảm ơn cô Khương!"  AdvertisementCô ta không biết làm thế nào để bày tỏ sự cảm kích của mình. Khi cô ta đang trong tình trạng tuyệt vọng thì đột nhiên có người đưa tay ra giúp đỡ, niềm vui được thoát khỏi khó khăn và sự hài lòng khi được người khác công nhận!  Sự giúp đỡ của Khương Mạn không phải là sự đồng cảm và bố thí, nó khẳng định giá trị của cô ta!  Dám lấy 100 triệu ra đặt cược vì Khương Mạn tin rằng cô ta có thể tạo ra cho bản thân nhiều giá trị hơn!  Nhiều năm sau, Hứa Tiểu Mạn- một vũ công kiêm ca sĩ nổi tiếng khắp thế giới vẫn không kìm được nước mắt khi nhắc đến sự việc trong quá khứ này với giới truyền thông.  — Cô ấy là một tia sáng chiếu vào cuộc đời tôi và kéo tôi ra khỏi vực thẳm.  — Không chỉ là một sự giải thoát, khoảnh khắc đó tôi nhận ra mình được đánh giá cao.  — Tôi nghĩ rằng vàng luôn tỏa sáng là một lý luận sai trái, vàng chôn xuống đất thì làm sao tỏa sáng cơ chứ? Ai có thể nhìn thấy ánh sáng đó? Cô ấy là người đã phủi đi những lớp đất đang vùi trên đầu tôi.  — Điều may mắn nhất trong cuộc đời tôi có lẽ là hôm đó tôi khóc rồi chạy ra khỏi phòng trang điểm ở hậu trường và gặp được cô Khương.  “Bây giờ thì nói đi.” Khương Mạn hơi nâng cằm lên nhìn về phía chân của cô ta: “Sao chân của cô lại bị thương vậy?  Mặt Hứa Tiểu Mạn đầy vẻ tức giận, nắm chặt tay nói: "Là An Kỳ."  "Hôm nay, sau khi cô Khương rời đi, tôi và cô ta đã cãi nhau. Sau khi trở về ký túc xá công ty, tôi tập nhảy trong phòng."  "Vốn dĩ tôi muốn qua đó lúc 7 giờ. Khi chuẩn bị đi ra ngoài thì tôi phát hiện của bị khoá từ bên ngoài, điện thoại di động của tôi đã bị ai đó lấy mất rồi."  "An Kỳ và tôi ở cùng một phòng và chỉ có cô ta có chìa khóa. Tôi gọi mãi mà không ai mở cửa, nhưng tôi nghe thấy giọng nói của An Kỳ và những thành viên khác ở ngoài phòng khách..."  Biểu cảm của Hứa Tiểu Mạn có chút buồn bực.  Chị Lam cau mày, kiểu loại trừ trong cùng một nhóm là hiện tượng rất phổ biến trong giới.  Đối với nhóm nhạc nữ của Hứa Tiểu Mạn, nếu BS không cố tình kìm hãm tỷ lệ xuất hiện trước camera của cô ta thì mức độ nổi tiếng của Hứa Tiểu Mạn đã không thấp đến mức như vậy.  

Chương 1284