Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1286
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ha ha ha ha!” Cô cười lớn, “Tôi nghĩ cô điên rồi! Khương Mạn mà giúp cô? Còn trả tiền bồi thường hộ cô?” “Cô biết là bao nhiêu không? Năm mươi triệu tệ! có bán cả người cô đi cũng chả đang giá đấy!” Từ Tiểu Mạn định mở mồm nói tự nhiên im bặt. An Kỳ cũng nghe thấy tiếng động ở đằng sau lưng. Mấy cô gái trong nhóm cũng biết hai người đang cãi nhau nhưng lại không hiểu tiếng Đế Quốc, cho nên bỏ về phòng mình không muốn xuất hiện. AdvertisementAn Kỳ còn đang tưởng là thành viên trong nhóm, đang muốn làm bẽ mặt Từ Tiểu Mạn thì đột nhiên giọng nói lạnh lùng lười biếng của phụ nữ vang lên. “Cô có đáng năm mươi triệu tệ hay không thì tôi không biết, nhưng Từ Tiểu Mạn ở chỗ tôi sẽ đang 100 triệu.” AdvertisementKhương Mạn. An Kỳ không dám tin người đứng sau mình vậy mà lại là Khương Mạn. Trong mồm Khương Mạn còn đang ngậm một cây kẹo m*t, chiếc áo khoác dài màu be đơn giản kết hợp với áo phông trắng đóng thùng và quần jean cạp cao. Cái đầu đinh làm tăng thêm độ sắc sảo trên khuôn mặt, cùng với một vẻ đẹp theo kiểu hoang dã giống như một con dao có thể giết người. Đặc biệt bây giờ mặt cô còn mang vẻ trêu tức đối phương. Chị Lam cầm điện thoại, camera đã được mở, không biết đã quay được bao nhiêu. “Cô Khương.” Mắt Từ Tiểu Mạn phát sáng, giống như con mèo nhỏ đang xù lông đột nhiên thấy chủ nó. “Cửa không đóng nên tôi vào.” Khương Mạn nhìn cô gật đầu, “Đã dọn đồ xong chưa?” “Xong rồi ạ.” “Đi thôi.” Từ Tiểu Mạn không thèm nhìn An Kỳ nữa, mặt đỏ ửng vui vẻ đi theo, chả sợ đi cà nhắc nhưng lưng vẫn ưỡn thẳng. Chị Lam đỡ cô ấy sau đó dừng quay trên điện thoại. An Kỳ lúc này mới lấy lại bình tĩnh, buột mồm: “Khương Mạn cô điên rồi? Từ Tiểu Mạn cô dựa vào đâu!!” Chị Lam thực sự không nhìn nổi cái cô gái tên An Kỳ này nữa rồi. Cùng là đồng hương vậy mà trên đất khách lại không giúp đỡ nhau, cũng đâu cần bày mưu kế hại nhau tới thế?Còn chả tính nổi là tình bạn giả tạo nữa. Cô ta không phải không có cơ hội, nhưng do cô ta kiêu căng nên để vuột mất cơ hội, nhìn Từ Tiểu Mạn có được cơ hội ấy cô ta lại ghen tị. Bản thân mình mắc kẹt trong vũng lầy, cho nên muốn kéo những kẻ bên cạnh xuống cùng. “Đương nhiên dựa vào thực lực của cô ấy.” Khương Mạn liếc cô ta một cái: “Còn về phần tôi, tôi có tiền tôi vui là được, cô quan tâm làm gì?” An Kỳ bị đả kích đầu óc quay cuồng, toàn thân choáng váng, chỉ biết cứng mồm, gào lên như một kẻ điên: “Đây là nước H, là BS Entertainment, cô nghĩ cô là ai?” “Cô đắc tội với Park Mijin, cô nghĩ sẽ sống được sao!” “Cô có tiền thì sao, bỏ hàng chục triệu cho Từ Tiểu Mạn thì sao, bùn nát mà đòi chát lên tường!” Từ Tiểu Mạn phẫn nộ, hai mắt như muốn bốc hỏa. Chị Lam mau chóng giữ cô lại, Từ Tiểu Mạn sững sờ một chút, có chút không hiểu thì lại nghe tiếng cạch. Khương Mạn cắn vỡ viên kẹo, mắt nhìn An Kỳ. “Vậy cô có thể chờ xem.”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Ha ha ha ha!”
Cô cười lớn, “Tôi nghĩ cô điên rồi! Khương Mạn mà giúp cô? Còn trả tiền bồi thường hộ cô?”
“Cô biết là bao nhiêu không? Năm mươi triệu tệ! có bán cả người cô đi cũng chả đang giá đấy!”
Từ Tiểu Mạn định mở mồm nói tự nhiên im bặt. An Kỳ cũng nghe thấy tiếng động ở đằng sau lưng. Mấy cô gái trong nhóm cũng biết hai người đang cãi nhau nhưng lại không hiểu tiếng Đế Quốc, cho nên bỏ về phòng mình không muốn xuất hiện.
Advertisement
An Kỳ còn đang tưởng là thành viên trong nhóm, đang muốn làm bẽ mặt Từ Tiểu Mạn thì đột nhiên giọng nói lạnh lùng lười biếng của phụ nữ vang lên.
“Cô có đáng năm mươi triệu tệ hay không thì tôi không biết, nhưng Từ Tiểu Mạn ở chỗ tôi sẽ đang 100 triệu.”
Advertisement
Khương Mạn.
An Kỳ không dám tin người đứng sau mình vậy mà lại là Khương Mạn.
Trong mồm Khương Mạn còn đang ngậm một cây kẹo m*t, chiếc áo khoác dài màu be đơn giản kết hợp với áo phông trắng đóng thùng và quần jean cạp cao.
Cái đầu đinh làm tăng thêm độ sắc sảo trên khuôn mặt, cùng với một vẻ đẹp theo kiểu hoang dã giống như một con dao có thể giết người. Đặc biệt bây giờ mặt cô còn mang vẻ trêu tức đối phương.
Chị Lam cầm điện thoại, camera đã được mở, không biết đã quay được bao nhiêu.
“Cô Khương.” Mắt Từ Tiểu Mạn phát sáng, giống như con mèo nhỏ đang xù lông đột nhiên thấy chủ nó.
“Cửa không đóng nên tôi vào.” Khương Mạn nhìn cô gật đầu, “Đã dọn đồ xong chưa?”
“Xong rồi ạ.”
“Đi thôi.”
Từ Tiểu Mạn không thèm nhìn An Kỳ nữa, mặt đỏ ửng vui vẻ đi theo, chả sợ đi cà nhắc nhưng lưng vẫn ưỡn thẳng.
Chị Lam đỡ cô ấy sau đó dừng quay trên điện thoại.
An Kỳ lúc này mới lấy lại bình tĩnh, buột mồm: “Khương Mạn cô điên rồi? Từ Tiểu Mạn cô dựa vào đâu!!”
Chị Lam thực sự không nhìn nổi cái cô gái tên An Kỳ này nữa rồi. Cùng là đồng hương vậy mà trên đất khách lại không giúp đỡ nhau, cũng đâu cần bày mưu kế hại nhau tới thế?Còn chả tính nổi là tình bạn giả tạo nữa.
Cô ta không phải không có cơ hội, nhưng do cô ta kiêu căng nên để vuột mất cơ hội, nhìn Từ Tiểu Mạn có được cơ hội ấy cô ta lại ghen tị. Bản thân mình mắc kẹt trong vũng lầy, cho nên muốn kéo những kẻ bên cạnh xuống cùng.
“Đương nhiên dựa vào thực lực của cô ấy.” Khương Mạn liếc cô ta một cái: “Còn về phần tôi, tôi có tiền tôi vui là được, cô quan tâm làm gì?”
An Kỳ bị đả kích đầu óc quay cuồng, toàn thân choáng váng, chỉ biết cứng mồm, gào lên như một kẻ điên: “Đây là nước H, là BS Entertainment, cô nghĩ cô là ai?”
“Cô đắc tội với Park Mijin, cô nghĩ sẽ sống được sao!”
“Cô có tiền thì sao, bỏ hàng chục triệu cho Từ Tiểu Mạn thì sao, bùn nát mà đòi chát lên tường!”
Từ Tiểu Mạn phẫn nộ, hai mắt như muốn bốc hỏa. Chị Lam mau chóng giữ cô lại, Từ Tiểu Mạn sững sờ một chút, có chút không hiểu thì lại nghe tiếng cạch.
Khương Mạn cắn vỡ viên kẹo, mắt nhìn An Kỳ. “Vậy cô có thể chờ xem.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Ha ha ha ha!” Cô cười lớn, “Tôi nghĩ cô điên rồi! Khương Mạn mà giúp cô? Còn trả tiền bồi thường hộ cô?” “Cô biết là bao nhiêu không? Năm mươi triệu tệ! có bán cả người cô đi cũng chả đang giá đấy!” Từ Tiểu Mạn định mở mồm nói tự nhiên im bặt. An Kỳ cũng nghe thấy tiếng động ở đằng sau lưng. Mấy cô gái trong nhóm cũng biết hai người đang cãi nhau nhưng lại không hiểu tiếng Đế Quốc, cho nên bỏ về phòng mình không muốn xuất hiện. AdvertisementAn Kỳ còn đang tưởng là thành viên trong nhóm, đang muốn làm bẽ mặt Từ Tiểu Mạn thì đột nhiên giọng nói lạnh lùng lười biếng của phụ nữ vang lên. “Cô có đáng năm mươi triệu tệ hay không thì tôi không biết, nhưng Từ Tiểu Mạn ở chỗ tôi sẽ đang 100 triệu.” AdvertisementKhương Mạn. An Kỳ không dám tin người đứng sau mình vậy mà lại là Khương Mạn. Trong mồm Khương Mạn còn đang ngậm một cây kẹo m*t, chiếc áo khoác dài màu be đơn giản kết hợp với áo phông trắng đóng thùng và quần jean cạp cao. Cái đầu đinh làm tăng thêm độ sắc sảo trên khuôn mặt, cùng với một vẻ đẹp theo kiểu hoang dã giống như một con dao có thể giết người. Đặc biệt bây giờ mặt cô còn mang vẻ trêu tức đối phương. Chị Lam cầm điện thoại, camera đã được mở, không biết đã quay được bao nhiêu. “Cô Khương.” Mắt Từ Tiểu Mạn phát sáng, giống như con mèo nhỏ đang xù lông đột nhiên thấy chủ nó. “Cửa không đóng nên tôi vào.” Khương Mạn nhìn cô gật đầu, “Đã dọn đồ xong chưa?” “Xong rồi ạ.” “Đi thôi.” Từ Tiểu Mạn không thèm nhìn An Kỳ nữa, mặt đỏ ửng vui vẻ đi theo, chả sợ đi cà nhắc nhưng lưng vẫn ưỡn thẳng. Chị Lam đỡ cô ấy sau đó dừng quay trên điện thoại. An Kỳ lúc này mới lấy lại bình tĩnh, buột mồm: “Khương Mạn cô điên rồi? Từ Tiểu Mạn cô dựa vào đâu!!” Chị Lam thực sự không nhìn nổi cái cô gái tên An Kỳ này nữa rồi. Cùng là đồng hương vậy mà trên đất khách lại không giúp đỡ nhau, cũng đâu cần bày mưu kế hại nhau tới thế?Còn chả tính nổi là tình bạn giả tạo nữa. Cô ta không phải không có cơ hội, nhưng do cô ta kiêu căng nên để vuột mất cơ hội, nhìn Từ Tiểu Mạn có được cơ hội ấy cô ta lại ghen tị. Bản thân mình mắc kẹt trong vũng lầy, cho nên muốn kéo những kẻ bên cạnh xuống cùng. “Đương nhiên dựa vào thực lực của cô ấy.” Khương Mạn liếc cô ta một cái: “Còn về phần tôi, tôi có tiền tôi vui là được, cô quan tâm làm gì?” An Kỳ bị đả kích đầu óc quay cuồng, toàn thân choáng váng, chỉ biết cứng mồm, gào lên như một kẻ điên: “Đây là nước H, là BS Entertainment, cô nghĩ cô là ai?” “Cô đắc tội với Park Mijin, cô nghĩ sẽ sống được sao!” “Cô có tiền thì sao, bỏ hàng chục triệu cho Từ Tiểu Mạn thì sao, bùn nát mà đòi chát lên tường!” Từ Tiểu Mạn phẫn nộ, hai mắt như muốn bốc hỏa. Chị Lam mau chóng giữ cô lại, Từ Tiểu Mạn sững sờ một chút, có chút không hiểu thì lại nghe tiếng cạch. Khương Mạn cắn vỡ viên kẹo, mắt nhìn An Kỳ. “Vậy cô có thể chờ xem.”