Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1297
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Cậu ấy căng thẳng?" "Vâng, lo lắng quá nên không dám nói gì rồi." Elijah: "(・ ᷄ὢ ・ ᷅)" AdvertisementThật vậy sao? Tại sao lại khác hoàn toàn với những gì mình tưởng tượng nhỉ? Khương Vân Sênh liếc Bạc Hạc Hiên một cái. AdvertisementTrong lòng Bạc Hạc Hiên thở dài một hơi, đặt chén trà xuống, cau mày lộ ra vẻ u sầu: "Cháu rất sợ hãi." Khương Mạn không thể chịu được nữa. Trình độ diễn xuất của người đàn ông này tụt dốc không phanh! Anh đang lừa ai chứ? Chú em có thể tin sao? “Có vẻ như cậu ấy thực sự sợ hãi.” Elijah thở phào nhẹ nhõm. Khương Mạn: "..." Bạc Hạc Hiên nhướng mày nhìn cô, bắt chéo chân, cầm chén trà lên và tiếp tục uống. Quả nhiên có một bức tường ngăn cách sự giao tiếp giữa người phương Đông và phương Tây. Sự sắc bén, vòng vo, ẩn ý thâm sâu, những lời châm biếm mỉa mai trong cách nói của phương Đông... Thật sự có chút làm khó chú Elijah rồi. Về cách nói mỉa mai, người nước ngoài biết rõ cách nói này nhất chính là Quỷ Hồ! Còn chú Elijah thì vẫn bị lừa... Lần này Dương Tiểu Tuyết chỉ mang theo giám đốc âm nhạc và hai trợ lý của mình tới, người quản lý có tính hay cằn nhằn, cô ấy thấy phiền phức nên đã bỏ lại đối phương ở nhà. Khi thấy đích thân Khương Tử Mặc đến sân bay đón, phản ứng của cô ấy rất bình tĩnh. Trên đường, hai người làm âm nhạc không ngừng nói về việc sản xuất ca khúc mới. Chẳng bao lâu sau, bọn họ đã đến lâu đài. Sau khi xuống xe, Dương Tiểu Tuyết sững sờ ba giây, sau đó mới bình tĩnh lại nhưng giám đốc âm nhạc và hai trợ lý thì như hóa đá. Những người giúp việc đến giúp bọn họ xách hành lý. Trợ lý không nhịn được liền hỏi: "Chúng ta... sau này không phải chúng ta sẽ sống ở đây đó chứ? Đây, không phải là điểm tham quan của khách du lịch mà là nơi ở sao?" Giám đốc âm nhạc cũng vô cùng ngạc nhiên, nhìn trái nhìn phải và liên tục lắc đầu: "Tôi nghĩ tôi đã biết hào môn hạng nhất thực sự là như thế nào rồi..." Lâu đài chính là nhà. Quá đỉnh!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Cậu ấy căng thẳng?"
"Vâng, lo lắng quá nên không dám nói gì rồi."
Elijah: "(・ ᷄ὢ ・ ᷅)"
Advertisement
Thật vậy sao? Tại sao lại khác hoàn toàn với những gì mình tưởng tượng nhỉ?
Khương Vân Sênh liếc Bạc Hạc Hiên một cái.
Advertisement
Trong lòng Bạc Hạc Hiên thở dài một hơi, đặt chén trà xuống, cau mày lộ ra vẻ u sầu: "Cháu rất sợ hãi."
Khương Mạn không thể chịu được nữa.
Trình độ diễn xuất của người đàn ông này tụt dốc không phanh!
Anh đang lừa ai chứ? Chú em có thể tin sao?
“Có vẻ như cậu ấy thực sự sợ hãi.” Elijah thở phào nhẹ nhõm.
Khương Mạn: "..."
Bạc Hạc Hiên nhướng mày nhìn cô, bắt chéo chân, cầm chén trà lên và tiếp tục uống.
Quả nhiên có một bức tường ngăn cách sự giao tiếp giữa người phương Đông và phương Tây.
Sự sắc bén, vòng vo, ẩn ý thâm sâu, những lời châm biếm mỉa mai trong cách nói của phương Đông... Thật sự có chút làm khó chú Elijah rồi.
Về cách nói mỉa mai, người nước ngoài biết rõ cách nói này nhất chính là Quỷ Hồ! Còn chú Elijah thì vẫn bị lừa...
Lần này Dương Tiểu Tuyết chỉ mang theo giám đốc âm nhạc và hai trợ lý của mình tới, người quản lý có tính hay cằn nhằn, cô ấy thấy phiền phức nên đã bỏ lại đối phương ở nhà.
Khi thấy đích thân Khương Tử Mặc đến sân bay đón, phản ứng của cô ấy rất bình tĩnh. Trên đường, hai người làm âm nhạc không ngừng nói về việc sản xuất ca khúc mới.
Chẳng bao lâu sau, bọn họ đã đến lâu đài.
Sau khi xuống xe, Dương Tiểu Tuyết sững sờ ba giây, sau đó mới bình tĩnh lại nhưng giám đốc âm nhạc và hai trợ lý thì như hóa đá.
Những người giúp việc đến giúp bọn họ xách hành lý.
Trợ lý không nhịn được liền hỏi: "Chúng ta... sau này không phải chúng ta sẽ sống ở đây đó chứ? Đây, không phải là điểm tham quan của khách du lịch mà là nơi ở sao?"
Giám đốc âm nhạc cũng vô cùng ngạc nhiên, nhìn trái nhìn phải và liên tục lắc đầu:
"Tôi nghĩ tôi đã biết hào môn hạng nhất thực sự là như thế nào rồi..."
Lâu đài chính là nhà. Quá đỉnh!
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc."Cậu ấy căng thẳng?" "Vâng, lo lắng quá nên không dám nói gì rồi." Elijah: "(・ ᷄ὢ ・ ᷅)" AdvertisementThật vậy sao? Tại sao lại khác hoàn toàn với những gì mình tưởng tượng nhỉ? Khương Vân Sênh liếc Bạc Hạc Hiên một cái. AdvertisementTrong lòng Bạc Hạc Hiên thở dài một hơi, đặt chén trà xuống, cau mày lộ ra vẻ u sầu: "Cháu rất sợ hãi." Khương Mạn không thể chịu được nữa. Trình độ diễn xuất của người đàn ông này tụt dốc không phanh! Anh đang lừa ai chứ? Chú em có thể tin sao? “Có vẻ như cậu ấy thực sự sợ hãi.” Elijah thở phào nhẹ nhõm. Khương Mạn: "..." Bạc Hạc Hiên nhướng mày nhìn cô, bắt chéo chân, cầm chén trà lên và tiếp tục uống. Quả nhiên có một bức tường ngăn cách sự giao tiếp giữa người phương Đông và phương Tây. Sự sắc bén, vòng vo, ẩn ý thâm sâu, những lời châm biếm mỉa mai trong cách nói của phương Đông... Thật sự có chút làm khó chú Elijah rồi. Về cách nói mỉa mai, người nước ngoài biết rõ cách nói này nhất chính là Quỷ Hồ! Còn chú Elijah thì vẫn bị lừa... Lần này Dương Tiểu Tuyết chỉ mang theo giám đốc âm nhạc và hai trợ lý của mình tới, người quản lý có tính hay cằn nhằn, cô ấy thấy phiền phức nên đã bỏ lại đối phương ở nhà. Khi thấy đích thân Khương Tử Mặc đến sân bay đón, phản ứng của cô ấy rất bình tĩnh. Trên đường, hai người làm âm nhạc không ngừng nói về việc sản xuất ca khúc mới. Chẳng bao lâu sau, bọn họ đã đến lâu đài. Sau khi xuống xe, Dương Tiểu Tuyết sững sờ ba giây, sau đó mới bình tĩnh lại nhưng giám đốc âm nhạc và hai trợ lý thì như hóa đá. Những người giúp việc đến giúp bọn họ xách hành lý. Trợ lý không nhịn được liền hỏi: "Chúng ta... sau này không phải chúng ta sẽ sống ở đây đó chứ? Đây, không phải là điểm tham quan của khách du lịch mà là nơi ở sao?" Giám đốc âm nhạc cũng vô cùng ngạc nhiên, nhìn trái nhìn phải và liên tục lắc đầu: "Tôi nghĩ tôi đã biết hào môn hạng nhất thực sự là như thế nào rồi..." Lâu đài chính là nhà. Quá đỉnh!