Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1305
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Elijah xông vào và nhìn thấy Khương Vân Sênh, bắt gặp đôi mắt đỏ hoe, trên khuôn mặt điển trai luôn nở nụ cười hiền lành viết hai chữ “u ám”. Elijah đóng sập cửa lại, quay đầu bỏ chạy. "Sorry~~~" AdvertisementKhương Vân Sênh tức giận giật tóc, thấp giọng chửi một câu. f ** k! AdvertisementVào ngày "Bữa tối cuối cùng" sắp được phát hành thì nhóm "Một cuộc sống khác trên thế giới mùa 2" cũng đã đến thành phố Lancelot. Nghe nói họ là bạn bè của Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên. Hơn nữa lần này còn có Điềm Điềm và Đại Ngọc- hai người có khả năng trở thành cháu dâu thứ ba và thứ hai của mình nên chú Elijah cảm thấy mình cần phải làm gì đó! Sau một cuộc điện thoại, một đội hình lập tức được thành lập. Khương Mạn đứng trên lầu liếc nhìn cảnh tượng bên ngoài trang viên, sợ hãi tới mức phải khóa trái cửa lại. "Em sẽ không ra sân bay đón họ đâu, em đi không phù hợp lắm." Cô nói với anh hai đang lâm vào tuyệt vọng thông qua một cánh cửa: "Anh hai, thời khắc thử thách tình cảm của hai người đến rồi đấy." Đường gân xanh trên trán của Khương Vân Sênh như sắp bật ra ngoài. "Vậy anh về ngủ tiếp đây. Tối hôm qua anh làm việc muộn quá, ngủ chưa đủ giấc." “Lúc này anh viện có như vậy không có chút sức thuyết phục nào.” Khương Mạn nói nhỏ: “Anh hai, anh có chắc chắn là mình sẽ không đi không? Lần này anh ba sẽ đi cùng anh, Điềm Điềm có anh ấy che chở nên nhất định sẽ không sao.” "Đại Ngọc mặt dày như vậy, anh không sợ cô ấy bị chú Elijah hành hạ đến chết sao?" Khương Mạn nói rồi ngâm nga khúc dạo nhạc đầu kinh điển của "Vua sư tử": "Ha ~ Kuramen ~~~" Ngoài cửa, không một tiếng động … Cũng không biết Khương Vân Sênh chịu khuất phục hay là bỏ trốn rồi. Anh một tay ôm eo cô từ phía sau, một tay bế cô lên, như thể nhổ một củ cải từ trên mặt đất rồi bế cô rời khỏi cửa. “Em tha cho anh hai đi, chừa một lối thoát cho sau này, đừng ép đồng đội phải trở thành đối thủ.” Bạc Hạc Hiên nhắc nhở. “Không thể.” Khương Mạn tin tưởng vào tình cảm gia đình mình. Anh nhìn cô cười nửa miệng: "Em hãy tưởng tượng cảnh tượng chú Elijah gọi em là tiểu công chúa trước mặt tất cả mọi người, ôm em rồi khóc lóc đi." "Em đừng quên Lý lão âm là loại người gì, những người trong "Một cuộc sống khác trên thế giới" là loại người gì."
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Elijah xông vào và nhìn thấy Khương Vân Sênh, bắt gặp đôi mắt đỏ hoe, trên khuôn mặt điển trai luôn nở nụ cười hiền lành viết hai chữ “u ám”.
Elijah đóng sập cửa lại, quay đầu bỏ chạy.
"Sorry~~~"
Advertisement
Khương Vân Sênh tức giận giật tóc, thấp giọng chửi một câu.
f ** k!
Advertisement
Vào ngày "Bữa tối cuối cùng" sắp được phát hành thì nhóm "Một cuộc sống khác trên thế giới mùa 2" cũng đã đến thành phố Lancelot.
Nghe nói họ là bạn bè của Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên. Hơn nữa lần này còn có Điềm Điềm và Đại Ngọc- hai người có khả năng trở thành cháu dâu thứ ba và thứ hai của mình nên chú Elijah cảm thấy mình cần phải làm gì đó!
Sau một cuộc điện thoại, một đội hình lập tức được thành lập. Khương Mạn đứng trên lầu liếc nhìn cảnh tượng bên ngoài trang viên, sợ hãi tới mức phải khóa trái cửa lại.
"Em sẽ không ra sân bay đón họ đâu, em đi không phù hợp lắm."
Cô nói với anh hai đang lâm vào tuyệt vọng thông qua một cánh cửa:
"Anh hai, thời khắc thử thách tình cảm của hai người đến rồi đấy."
Đường gân xanh trên trán của Khương Vân Sênh như sắp bật ra ngoài.
"Vậy anh về ngủ tiếp đây. Tối hôm qua anh làm việc muộn quá, ngủ chưa đủ giấc."
“Lúc này anh viện có như vậy không có chút sức thuyết phục nào.” Khương Mạn nói nhỏ:
“Anh hai, anh có chắc chắn là mình sẽ không đi không? Lần này anh ba sẽ đi cùng anh, Điềm Điềm có anh ấy che chở nên nhất định sẽ không sao.”
"Đại Ngọc mặt dày như vậy, anh không sợ cô ấy bị chú Elijah hành hạ đến chết sao?"
Khương Mạn nói rồi ngâm nga khúc dạo nhạc đầu kinh điển của "Vua sư tử": "Ha ~ Kuramen ~~~"
Ngoài cửa, không một tiếng động … Cũng không biết Khương Vân Sênh chịu khuất phục hay là bỏ trốn rồi.
Anh một tay ôm eo cô từ phía sau, một tay bế cô lên, như thể nhổ một củ cải từ trên mặt đất rồi bế cô rời khỏi cửa.
“Em tha cho anh hai đi, chừa một lối thoát cho sau này, đừng ép đồng đội phải trở thành đối thủ.” Bạc Hạc Hiên nhắc nhở.
“Không thể.” Khương Mạn tin tưởng vào tình cảm gia đình mình.
Anh nhìn cô cười nửa miệng: "Em hãy tưởng tượng cảnh tượng chú Elijah gọi em là tiểu công chúa trước mặt tất cả mọi người, ôm em rồi khóc lóc đi."
"Em đừng quên Lý lão âm là loại người gì, những người trong "Một cuộc sống khác trên thế giới" là loại người gì."
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Elijah xông vào và nhìn thấy Khương Vân Sênh, bắt gặp đôi mắt đỏ hoe, trên khuôn mặt điển trai luôn nở nụ cười hiền lành viết hai chữ “u ám”. Elijah đóng sập cửa lại, quay đầu bỏ chạy. "Sorry~~~" AdvertisementKhương Vân Sênh tức giận giật tóc, thấp giọng chửi một câu. f ** k! AdvertisementVào ngày "Bữa tối cuối cùng" sắp được phát hành thì nhóm "Một cuộc sống khác trên thế giới mùa 2" cũng đã đến thành phố Lancelot. Nghe nói họ là bạn bè của Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên. Hơn nữa lần này còn có Điềm Điềm và Đại Ngọc- hai người có khả năng trở thành cháu dâu thứ ba và thứ hai của mình nên chú Elijah cảm thấy mình cần phải làm gì đó! Sau một cuộc điện thoại, một đội hình lập tức được thành lập. Khương Mạn đứng trên lầu liếc nhìn cảnh tượng bên ngoài trang viên, sợ hãi tới mức phải khóa trái cửa lại. "Em sẽ không ra sân bay đón họ đâu, em đi không phù hợp lắm." Cô nói với anh hai đang lâm vào tuyệt vọng thông qua một cánh cửa: "Anh hai, thời khắc thử thách tình cảm của hai người đến rồi đấy." Đường gân xanh trên trán của Khương Vân Sênh như sắp bật ra ngoài. "Vậy anh về ngủ tiếp đây. Tối hôm qua anh làm việc muộn quá, ngủ chưa đủ giấc." “Lúc này anh viện có như vậy không có chút sức thuyết phục nào.” Khương Mạn nói nhỏ: “Anh hai, anh có chắc chắn là mình sẽ không đi không? Lần này anh ba sẽ đi cùng anh, Điềm Điềm có anh ấy che chở nên nhất định sẽ không sao.” "Đại Ngọc mặt dày như vậy, anh không sợ cô ấy bị chú Elijah hành hạ đến chết sao?" Khương Mạn nói rồi ngâm nga khúc dạo nhạc đầu kinh điển của "Vua sư tử": "Ha ~ Kuramen ~~~" Ngoài cửa, không một tiếng động … Cũng không biết Khương Vân Sênh chịu khuất phục hay là bỏ trốn rồi. Anh một tay ôm eo cô từ phía sau, một tay bế cô lên, như thể nhổ một củ cải từ trên mặt đất rồi bế cô rời khỏi cửa. “Em tha cho anh hai đi, chừa một lối thoát cho sau này, đừng ép đồng đội phải trở thành đối thủ.” Bạc Hạc Hiên nhắc nhở. “Không thể.” Khương Mạn tin tưởng vào tình cảm gia đình mình. Anh nhìn cô cười nửa miệng: "Em hãy tưởng tượng cảnh tượng chú Elijah gọi em là tiểu công chúa trước mặt tất cả mọi người, ôm em rồi khóc lóc đi." "Em đừng quên Lý lão âm là loại người gì, những người trong "Một cuộc sống khác trên thế giới" là loại người gì."