Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1307
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Tôi có bị điên đâu! Tôi làm mấy cái trò chết tiệt này làm gì chứ." Lão Lý xấu hổ đến mức phát khùng rồi!! Khương Nhuệ Trạch nhìn mọi người và hỏi: "Các người thấy xấu hổ à? Tôi thấy khá lãng mạn mà." Mọi người đồng loạt nhìn về phía anh. AdvertisementTang Điềm sửng sốt: "Khương sắt thép, anh điên rồi sao?" Khương Nhuệ Trạch kéo cô ấy vào lòng, ôm lấy cô ấy nói: "Chút chuyện nhỏ thế này mà em đã không chịu nổi rồi sao?" Advertisement"Chuyện nhỏ?" Khương Nhuệ Trạch hất cằm lên và nói: "Chào mừng đến với thành phố Lancelot và cảm nhận sự nhiệt tình của gia đình Lancelot!" Tiếng cười sảng khoái vang lên từ phía sau. Tên côn đồ trong bộ vest- chú Elijah, bước xuống xe, theo sau là người đàn ông lịch lãm - anh hai nhà họ Khương đang không dám ngẩng đầu lên. Chú Elijah mở rộng vòng tay: "Các bạn đến từ phương Đông, tôi tên là Elijah D. Lancelot, chào mừng các bạn đến với nơi đây." "Các người bị sao vậy? Mắc cỡ à?" "Ôi, chết tiệt, lẽ nào tôi vẫn chưa đủ nhiệt tình sao?" Tất cả mọi người: "..." Không! Đủ rồi! Sự nhiệt tình đã lên đến đỉnh điểm rồi! Khi nhìn thấy cả đoàn đội của ‘Một cuộc sống khác’ cùng những biểu cảm bi tráng, sợ hãi, táo bón lại còn kinh hãi xuất hiện tại lâu đài cổ bên cạnh vách núi. Khương Mạn ở trên lầu cười phá lên một lúc rồi mới ra ngoài đón tiếp. Con đường đến với sự nhục nhã này, cuối cùng cô cũng không còn cô đơn một mình nữa rồi!! “Ôi~ Những người bạn thân yêu của tôi ~ Chào mừng mọi người đến nhà của tôi - Lancelot~” Cô đã học được phong cách nói chuyện của chú nhà mình, chỉ thiếu điều nhảy tung tăng, lắc lư ra cửa nữa thôi. Đại Ngọc và Điềm Điềm nghiến răng. Ngay đến cả một diễn viên hài tự do phóng khoáng như Thiên Sách, đầu ngón tay cũng không ngừng co giật, trông như là đang tha thiết muốn đánh người. Lý lão âm và những người khác lại càng buồn bực hơn, giống như bị táo bón cả vạn năm rồi vậy, đứng không được mà ngồi cũng không xong. Marry Sue hại tôi rồi! Nhục muốn chết!! Lão Lý thậm chí hoài nghi, Khương Mạn cố ý, cô ấy biết ông chuẩn bị giở thủ đoạn tàn độc với cô cho nên đã ra đòn phủ đầu trước!! Trong số đám người này thì người vui mừng nhất chính là chú Elijah rồi. “Cục cưng à, các bạn của cháu hiểu ‘romantic’ quá cơ.” Elijah ôm lấy Khương Mạn, khóe mắt cũng tràn ra vẻ mừng rỡ như Bá Nha gặp được Tử Kỳ: “Trên đời này rốt cuộc cũng có người có thể hiểu được sự lãng mạn của chú rồi.” Lão Lý và đám người: “……” Hờ hờ……
"Tôi có bị điên đâu! Tôi làm mấy cái trò chết tiệt này làm gì chứ." Lão Lý xấu hổ đến mức phát khùng rồi!!
Khương Nhuệ Trạch nhìn mọi người và hỏi: "Các người thấy xấu hổ à? Tôi thấy khá lãng mạn mà."
Mọi người đồng loạt nhìn về phía anh.
Advertisement
Tang Điềm sửng sốt: "Khương sắt thép, anh điên rồi sao?"
Khương Nhuệ Trạch kéo cô ấy vào lòng, ôm lấy cô ấy nói: "Chút chuyện nhỏ thế này mà em đã không chịu nổi rồi sao?"
Advertisement
"Chuyện nhỏ?"
Khương Nhuệ Trạch hất cằm lên và nói: "Chào mừng đến với thành phố Lancelot và cảm nhận sự nhiệt tình của gia đình Lancelot!"
Tiếng cười sảng khoái vang lên từ phía sau.
Tên côn đồ trong bộ vest- chú Elijah, bước xuống xe, theo sau là người đàn ông lịch lãm - anh hai nhà họ Khương đang không dám ngẩng đầu lên.
Chú Elijah mở rộng vòng tay: "Các bạn đến từ phương Đông, tôi tên là Elijah D. Lancelot, chào mừng các bạn đến với nơi đây."
"Các người bị sao vậy? Mắc cỡ à?"
"Ôi, chết tiệt, lẽ nào tôi vẫn chưa đủ nhiệt tình sao?"
Tất cả mọi người: "..."
Không! Đủ rồi! Sự nhiệt tình đã lên đến đỉnh điểm rồi!
Khi nhìn thấy cả đoàn đội của ‘Một cuộc sống khác’ cùng những biểu cảm bi tráng, sợ hãi, táo bón lại còn kinh hãi xuất hiện tại lâu đài cổ bên cạnh vách núi. Khương Mạn ở trên lầu cười phá lên một lúc rồi mới ra ngoài đón tiếp.
Con đường đến với sự nhục nhã này, cuối cùng cô cũng không còn cô đơn một mình nữa rồi!!
“Ôi~ Những người bạn thân yêu của tôi ~ Chào mừng mọi người đến nhà của tôi - Lancelot~”
Cô đã học được phong cách nói chuyện của chú nhà mình, chỉ thiếu điều nhảy tung tăng, lắc lư ra cửa nữa thôi.
Đại Ngọc và Điềm Điềm nghiến răng.
Ngay đến cả một diễn viên hài tự do phóng khoáng như Thiên Sách, đầu ngón tay cũng không ngừng co giật, trông như là đang tha thiết muốn đánh người.
Lý lão âm và những người khác lại càng buồn bực hơn, giống như bị táo bón cả vạn năm rồi vậy, đứng không được mà ngồi cũng không xong.
Marry Sue hại tôi rồi!
Nhục muốn chết!!
Lão Lý thậm chí hoài nghi, Khương Mạn cố ý, cô ấy biết ông chuẩn bị giở thủ đoạn tàn độc với cô cho nên đã ra đòn phủ đầu trước!!
Trong số đám người này thì người vui mừng nhất chính là chú Elijah rồi.
“Cục cưng à, các bạn của cháu hiểu ‘romantic’ quá cơ.”
Elijah ôm lấy Khương Mạn, khóe mắt cũng tràn ra vẻ mừng rỡ như Bá Nha gặp được Tử Kỳ: “Trên đời này rốt cuộc cũng có người có thể hiểu được sự lãng mạn của chú rồi.”
Lão Lý và đám người: “……”
Hờ hờ……
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Tôi có bị điên đâu! Tôi làm mấy cái trò chết tiệt này làm gì chứ." Lão Lý xấu hổ đến mức phát khùng rồi!! Khương Nhuệ Trạch nhìn mọi người và hỏi: "Các người thấy xấu hổ à? Tôi thấy khá lãng mạn mà." Mọi người đồng loạt nhìn về phía anh. AdvertisementTang Điềm sửng sốt: "Khương sắt thép, anh điên rồi sao?" Khương Nhuệ Trạch kéo cô ấy vào lòng, ôm lấy cô ấy nói: "Chút chuyện nhỏ thế này mà em đã không chịu nổi rồi sao?" Advertisement"Chuyện nhỏ?" Khương Nhuệ Trạch hất cằm lên và nói: "Chào mừng đến với thành phố Lancelot và cảm nhận sự nhiệt tình của gia đình Lancelot!" Tiếng cười sảng khoái vang lên từ phía sau. Tên côn đồ trong bộ vest- chú Elijah, bước xuống xe, theo sau là người đàn ông lịch lãm - anh hai nhà họ Khương đang không dám ngẩng đầu lên. Chú Elijah mở rộng vòng tay: "Các bạn đến từ phương Đông, tôi tên là Elijah D. Lancelot, chào mừng các bạn đến với nơi đây." "Các người bị sao vậy? Mắc cỡ à?" "Ôi, chết tiệt, lẽ nào tôi vẫn chưa đủ nhiệt tình sao?" Tất cả mọi người: "..." Không! Đủ rồi! Sự nhiệt tình đã lên đến đỉnh điểm rồi! Khi nhìn thấy cả đoàn đội của ‘Một cuộc sống khác’ cùng những biểu cảm bi tráng, sợ hãi, táo bón lại còn kinh hãi xuất hiện tại lâu đài cổ bên cạnh vách núi. Khương Mạn ở trên lầu cười phá lên một lúc rồi mới ra ngoài đón tiếp. Con đường đến với sự nhục nhã này, cuối cùng cô cũng không còn cô đơn một mình nữa rồi!! “Ôi~ Những người bạn thân yêu của tôi ~ Chào mừng mọi người đến nhà của tôi - Lancelot~” Cô đã học được phong cách nói chuyện của chú nhà mình, chỉ thiếu điều nhảy tung tăng, lắc lư ra cửa nữa thôi. Đại Ngọc và Điềm Điềm nghiến răng. Ngay đến cả một diễn viên hài tự do phóng khoáng như Thiên Sách, đầu ngón tay cũng không ngừng co giật, trông như là đang tha thiết muốn đánh người. Lý lão âm và những người khác lại càng buồn bực hơn, giống như bị táo bón cả vạn năm rồi vậy, đứng không được mà ngồi cũng không xong. Marry Sue hại tôi rồi! Nhục muốn chết!! Lão Lý thậm chí hoài nghi, Khương Mạn cố ý, cô ấy biết ông chuẩn bị giở thủ đoạn tàn độc với cô cho nên đã ra đòn phủ đầu trước!! Trong số đám người này thì người vui mừng nhất chính là chú Elijah rồi. “Cục cưng à, các bạn của cháu hiểu ‘romantic’ quá cơ.” Elijah ôm lấy Khương Mạn, khóe mắt cũng tràn ra vẻ mừng rỡ như Bá Nha gặp được Tử Kỳ: “Trên đời này rốt cuộc cũng có người có thể hiểu được sự lãng mạn của chú rồi.” Lão Lý và đám người: “……” Hờ hờ……