Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1326
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Với sự giúp đỡ nhiệt tình của chú Elijah, ekip chương trình đã chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn cho mọi người, tất cả đều là đặc sản của địa phương!" Khương Mạn ồ một tiếng: "Cái hố đây rồi." “Bạc Hạc Hiên, bịt miệng vợ cậu lại!” Lão Lý rống lên. Bạc ảnh đế cười ha ha và nói: "Xấu hổ quá nên tức giận rồi?" AdvertisementKhương Vân Sênh lắc đầu: "Đạo hạnh vẫn chưa đủ." Lão Lý tức giận vén tóc lên, các người cứ chờ đấy! Advertisement(Ha ha ha! Đây mới là những gì tôi biết về "Một cuộc sống khác trên thế giới"!) (Đến, đến, đến đi! Mau lên món đi!) (Đánh cược một ván, muốn dùng đồ ăn để lừa người ta sao?) Các khách mời lần lượt ngồi thành một hàng. Xe đồ ăn được đẩy lên, tổng cộng có mười loại, mỗi loại đều có nắp đậy trên đĩa, không biết bên trong có những món gì. Hứa Tiểu Mạn giới thiệu nói: "Mỗi món ăn sáng ở đây đều khác nhau, trật tự đã bị đảo lộn, ekip chương trình cũng không biết cụ thể đó là món gì". Tôn Đại Ngọc: "Tôi không tin." Hứa Tiểu Mạn gật đầu: "Tôi cũng không tin." “Tiểu Mạn à, cô không thể làm kẻ kẻ phản bội được!” Lão Lý đau đớn nói. “Không phải… Đạo diễn Lý, lừa người cũng phải có sức thuyết phục một chút, mọi người cũng không ngốc?” Hứa Tiểu Mạn nói một cách thật lòng. Khi máy quay hướng về phía khuôn mặt của lão Lý, lão Lý vô cùng buồn lòng. (Ha ha ha ha! Chị gái này được lắm! Rất được!) (Vậy nên rốt cuộc Tiểu Mạn là bạn hay địch nữa? Lão Lý tự tìm nội gián cho mình à?) (Lúc này, Khương võ thần đã nở một nụ cười chiến thắng.) Nhìn thấy quy định đằng sau tấm thẻ lịch trình, Hứa Tiểu Mạn nhìn những khách mời với vẻ mặt thông cảm: "Nhắc nhở một cách thân thiện, khách mời nên chọn bữa sáng một cách cẩn thận." "Một khi đã chọn, không thể thay đổi được." Tang Điềm chậc một tiếng: "Không cần nghĩ nữa, chắc chắn là đồ ăn không ngon rồi, tôi đoán nhé, có phải là cá trích đóng hộp không? Chiêu trò cũ rồi!" Lão Lý đắc ý nói: "Hừm, thật sự là không phải!" “Cá trích đóng hộp cũng không là gì.” Vẻ mặt của Khương Vân Sênh có chút kỳ quái: “Ở đây có món đặc sản còn đáng sợ hơn nhiều.” Mọi người đều nhìn anh ta: "Là món gì vậy?" Khương Vân Sênh không nói gì, nhưng Bạc Hạc Hiên đã đoán được đó là gì, xoa lông mày nói: "Nếu thật sự là món đó thì quả thật có chút..." Điềm Điềm và Đại Ngọc nhìn nhau, trái tim họ như đông cứng lại. Ôi trời ơi! Còn có thứ có thể khiến Bạc Hạc Hiên sợ hãi ư? Thiên Sách đã run sợ rồi: "Hiên Hiên, cậu đừng dọa tôi, tôi nhát gan lắm đấy!"
"Với sự giúp đỡ nhiệt tình của chú Elijah, ekip chương trình đã chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn cho mọi người, tất cả đều là đặc sản của địa phương!"
Khương Mạn ồ một tiếng: "Cái hố đây rồi."
“Bạc Hạc Hiên, bịt miệng vợ cậu lại!” Lão Lý rống lên.
Bạc ảnh đế cười ha ha và nói: "Xấu hổ quá nên tức giận rồi?"
Advertisement
Khương Vân Sênh lắc đầu: "Đạo hạnh vẫn chưa đủ."
Lão Lý tức giận vén tóc lên, các người cứ chờ đấy!
Advertisement
(Ha ha ha! Đây mới là những gì tôi biết về "Một cuộc sống khác trên thế giới"!)
(Đến, đến, đến đi! Mau lên món đi!)
(Đánh cược một ván, muốn dùng đồ ăn để lừa người ta sao?)
Các khách mời lần lượt ngồi thành một hàng.
Xe đồ ăn được đẩy lên, tổng cộng có mười loại, mỗi loại đều có nắp đậy trên đĩa, không biết bên trong có những món gì.
Hứa Tiểu Mạn giới thiệu nói: "Mỗi món ăn sáng ở đây đều khác nhau, trật tự đã bị đảo lộn, ekip chương trình cũng không biết cụ thể đó là món gì".
Tôn Đại Ngọc: "Tôi không tin."
Hứa Tiểu Mạn gật đầu: "Tôi cũng không tin."
“Tiểu Mạn à, cô không thể làm kẻ kẻ phản bội được!” Lão Lý đau đớn nói.
“Không phải… Đạo diễn Lý, lừa người cũng phải có sức thuyết phục một chút, mọi người cũng không ngốc?” Hứa Tiểu Mạn nói một cách thật lòng.
Khi máy quay hướng về phía khuôn mặt của lão Lý, lão Lý vô cùng buồn lòng.
(Ha ha ha ha! Chị gái này được lắm! Rất được!)
(Vậy nên rốt cuộc Tiểu Mạn là bạn hay địch nữa? Lão Lý tự tìm nội gián cho mình à?)
(Lúc này, Khương võ thần đã nở một nụ cười chiến thắng.)
Nhìn thấy quy định đằng sau tấm thẻ lịch trình, Hứa Tiểu Mạn nhìn những khách mời với vẻ mặt thông cảm: "Nhắc nhở một cách thân thiện, khách mời nên chọn bữa sáng một cách cẩn thận."
"Một khi đã chọn, không thể thay đổi được."
Tang Điềm chậc một tiếng: "Không cần nghĩ nữa, chắc chắn là đồ ăn không ngon rồi, tôi đoán nhé, có phải là cá trích đóng hộp không? Chiêu trò cũ rồi!"
Lão Lý đắc ý nói: "Hừm, thật sự là không phải!"
“Cá trích đóng hộp cũng không là gì.” Vẻ mặt của Khương Vân Sênh có chút kỳ quái: “Ở đây có món đặc sản còn đáng sợ hơn nhiều.”
Mọi người đều nhìn anh ta: "Là món gì vậy?"
Khương Vân Sênh không nói gì, nhưng Bạc Hạc Hiên đã đoán được đó là gì, xoa lông mày nói: "Nếu thật sự là món đó thì quả thật có chút..."
Điềm Điềm và Đại Ngọc nhìn nhau, trái tim họ như đông cứng lại.
Ôi trời ơi! Còn có thứ có thể khiến Bạc Hạc Hiên sợ hãi ư?
Thiên Sách đã run sợ rồi: "Hiên Hiên, cậu đừng dọa tôi, tôi nhát gan lắm đấy!"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Với sự giúp đỡ nhiệt tình của chú Elijah, ekip chương trình đã chuẩn bị bữa sáng thịnh soạn cho mọi người, tất cả đều là đặc sản của địa phương!" Khương Mạn ồ một tiếng: "Cái hố đây rồi." “Bạc Hạc Hiên, bịt miệng vợ cậu lại!” Lão Lý rống lên. Bạc ảnh đế cười ha ha và nói: "Xấu hổ quá nên tức giận rồi?" AdvertisementKhương Vân Sênh lắc đầu: "Đạo hạnh vẫn chưa đủ." Lão Lý tức giận vén tóc lên, các người cứ chờ đấy! Advertisement(Ha ha ha! Đây mới là những gì tôi biết về "Một cuộc sống khác trên thế giới"!) (Đến, đến, đến đi! Mau lên món đi!) (Đánh cược một ván, muốn dùng đồ ăn để lừa người ta sao?) Các khách mời lần lượt ngồi thành một hàng. Xe đồ ăn được đẩy lên, tổng cộng có mười loại, mỗi loại đều có nắp đậy trên đĩa, không biết bên trong có những món gì. Hứa Tiểu Mạn giới thiệu nói: "Mỗi món ăn sáng ở đây đều khác nhau, trật tự đã bị đảo lộn, ekip chương trình cũng không biết cụ thể đó là món gì". Tôn Đại Ngọc: "Tôi không tin." Hứa Tiểu Mạn gật đầu: "Tôi cũng không tin." “Tiểu Mạn à, cô không thể làm kẻ kẻ phản bội được!” Lão Lý đau đớn nói. “Không phải… Đạo diễn Lý, lừa người cũng phải có sức thuyết phục một chút, mọi người cũng không ngốc?” Hứa Tiểu Mạn nói một cách thật lòng. Khi máy quay hướng về phía khuôn mặt của lão Lý, lão Lý vô cùng buồn lòng. (Ha ha ha ha! Chị gái này được lắm! Rất được!) (Vậy nên rốt cuộc Tiểu Mạn là bạn hay địch nữa? Lão Lý tự tìm nội gián cho mình à?) (Lúc này, Khương võ thần đã nở một nụ cười chiến thắng.) Nhìn thấy quy định đằng sau tấm thẻ lịch trình, Hứa Tiểu Mạn nhìn những khách mời với vẻ mặt thông cảm: "Nhắc nhở một cách thân thiện, khách mời nên chọn bữa sáng một cách cẩn thận." "Một khi đã chọn, không thể thay đổi được." Tang Điềm chậc một tiếng: "Không cần nghĩ nữa, chắc chắn là đồ ăn không ngon rồi, tôi đoán nhé, có phải là cá trích đóng hộp không? Chiêu trò cũ rồi!" Lão Lý đắc ý nói: "Hừm, thật sự là không phải!" “Cá trích đóng hộp cũng không là gì.” Vẻ mặt của Khương Vân Sênh có chút kỳ quái: “Ở đây có món đặc sản còn đáng sợ hơn nhiều.” Mọi người đều nhìn anh ta: "Là món gì vậy?" Khương Vân Sênh không nói gì, nhưng Bạc Hạc Hiên đã đoán được đó là gì, xoa lông mày nói: "Nếu thật sự là món đó thì quả thật có chút..." Điềm Điềm và Đại Ngọc nhìn nhau, trái tim họ như đông cứng lại. Ôi trời ơi! Còn có thứ có thể khiến Bạc Hạc Hiên sợ hãi ư? Thiên Sách đã run sợ rồi: "Hiên Hiên, cậu đừng dọa tôi, tôi nhát gan lắm đấy!"