Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1333
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Dòi! Có dòi!!!!!” “Lý Lão Âm ông là đồ khốn kiếp!!!” “Đây là thứ cho người ăn hay sao?” AdvertisementTự Thiên Sách chạy qua một bên, bắt đầu nôn. Đó là một miếng phomai lúc nhúc toàn dòi và ấu trùng, còn k*ch th*ch thị giác hơn cả kiviak. (Aaaaaaaa! Lý Lão Âm ra đây chịu chết đi!!!) Advertisement(Chỉ trách tôi ngứa tay, vừa rồi đi tra cứu pho mai Casu marzu, quay lại liền nhìn thấy cảnh này, ôi mắt tôi mù rồi!) (Một người cuồng pho mai như tôi sau khi xem cảnh này không biết sau này phải đối mặt như nào với miếng pho mai nữa!) (Bắt tôi ăn cái thứ này thì thà tôi ăn kiviak còn hơn!!) Tự Thiên Sách đi ói xong, lửa giận phừng phừng trừng mắt với Lý Lão Âm, anh ấy đột nhiên nhớ tới điều gì đó, trừng mắt với Bạc Hạc Hiên: “Hiên Hiên, cậu là cái đồ không có lương tâm! Cậu bảo ai thích cái thứ đồ này chứ!!” Bạc Hạc Hiên nhịn cười, “Vừa nãy ai mới nói là to thế này cũng không là gì ấy nhỉ?” Tự Thiên Sách suýt chút nữa thì bật khóc, anh ta sai rồi, anh ta không dám nữa đâu! (Thiên Sách thảm quá! Thương quá, nhưng mà buồn cười quá……) (Lý Lão Âm đúng là đồ mặt dày, nhưng Thiên Sách thật là....cái tên ngốc này……) (Thật ra lão Lý cũng chùn rồi, Thiên Sách, ông ‘man’ lên chút đi, cứng rắn lên, cắn một miếng lớn vào, lão Lý sắp quỳ xuống rồi!) (Thiên Sách mà dám ăn, sau này anh ta chính là cha của tôi!) (Ekip chỉ đùa thôi, không thấy lão Lý đã bắt đầu hoảng rồi đó sao? Đừng đau lòng cho Thiên Sách nữa, chuẩn bị hạt dưa ngồi đợi xem lão Lý quỳ xuống đi!) “Chuyện nhỏ như con thỏ, anh Tự, anh tin em đi! Đây là món ngon trên đời đấy!” Khương Mạn lắc lắc tay nói: Dòi thôi mà, nhiều protein lắm đó!” “Còn...còn sống đó!” Tự Thiên Sách bắt đầu nói lắp. “Thế mới béo ngậy chứ!” Khương Mạn lén lút nháy mắt với anh ấy, quay sang nói với Lý Lão Âm: “Pho mai này là chú tôi đưa đúng không? Tôi từng ăn thử rồi, mùi vị quả thực rất ngon.” “Không lừa mọi người đâu, tôi dùng nhân cách để đảm bảo đó.” “Yêu cầu về khẩu vị cao thì có thể ăn cả những thứ nhỏ bé đáng yêu này, yêu cầu không cao thì có thể gạt chúng ra rồi ăn cũng được.” Cô nói một cách nghiêm túc. (Phì! Cái miệng của Khương võ thần, cái đồ quỷ chuyên lừa gạt!) (Cô tưởng tôi không biết cô đang lừa tôi đi chết sao?) “Nếu nói như vậy thì hình như cũng không đáng sợ lắm, có thể thử một miếng.”
“Dòi! Có dòi!!!!!”
“Lý Lão Âm ông là đồ khốn kiếp!!!”
“Đây là thứ cho người ăn hay sao?”
Advertisement
Tự Thiên Sách chạy qua một bên, bắt đầu nôn.
Đó là một miếng phomai lúc nhúc toàn dòi và ấu trùng, còn k*ch th*ch thị giác hơn cả kiviak.
(Aaaaaaaa! Lý Lão Âm ra đây chịu chết đi!!!)
Advertisement
(Chỉ trách tôi ngứa tay, vừa rồi đi tra cứu pho mai Casu marzu, quay lại liền nhìn thấy cảnh này, ôi mắt tôi mù rồi!)
(Một người cuồng pho mai như tôi sau khi xem cảnh này không biết sau này phải đối mặt như nào với miếng pho mai nữa!)
(Bắt tôi ăn cái thứ này thì thà tôi ăn kiviak còn hơn!!)
Tự Thiên Sách đi ói xong, lửa giận phừng phừng trừng mắt với Lý Lão Âm, anh ấy đột nhiên nhớ tới điều gì đó, trừng mắt với Bạc Hạc Hiên:
“Hiên Hiên, cậu là cái đồ không có lương tâm! Cậu bảo ai thích cái thứ đồ này chứ!!”
Bạc Hạc Hiên nhịn cười, “Vừa nãy ai mới nói là to thế này cũng không là gì ấy nhỉ?”
Tự Thiên Sách suýt chút nữa thì bật khóc, anh ta sai rồi, anh ta không dám nữa đâu!
(Thiên Sách thảm quá! Thương quá, nhưng mà buồn cười quá……)
(Lý Lão Âm đúng là đồ mặt dày, nhưng Thiên Sách thật là....cái tên ngốc này……)
(Thật ra lão Lý cũng chùn rồi, Thiên Sách, ông ‘man’ lên chút đi, cứng rắn lên, cắn một miếng lớn vào, lão Lý sắp quỳ xuống rồi!)
(Thiên Sách mà dám ăn, sau này anh ta chính là cha của tôi!)
(Ekip chỉ đùa thôi, không thấy lão Lý đã bắt đầu hoảng rồi đó sao? Đừng đau lòng cho Thiên Sách nữa, chuẩn bị hạt dưa ngồi đợi xem lão Lý quỳ xuống đi!)
“Chuyện nhỏ như con thỏ, anh Tự, anh tin em đi! Đây là món ngon trên đời đấy!”
Khương Mạn lắc lắc tay nói: Dòi thôi mà, nhiều protein lắm đó!”
“Còn...còn sống đó!” Tự Thiên Sách bắt đầu nói lắp.
“Thế mới béo ngậy chứ!” Khương Mạn lén lút nháy mắt với anh ấy, quay sang nói với Lý Lão Âm: “Pho mai này là chú tôi đưa đúng không? Tôi từng ăn thử rồi, mùi vị quả thực rất ngon.”
“Không lừa mọi người đâu, tôi dùng nhân cách để đảm bảo đó.”
“Yêu cầu về khẩu vị cao thì có thể ăn cả những thứ nhỏ bé đáng yêu này, yêu cầu không cao thì có thể gạt chúng ra rồi ăn cũng được.”
Cô nói một cách nghiêm túc.
(Phì! Cái miệng của Khương võ thần, cái đồ quỷ chuyên lừa gạt!)
(Cô tưởng tôi không biết cô đang lừa tôi đi chết sao?)
“Nếu nói như vậy thì hình như cũng không đáng sợ lắm, có thể thử một miếng.”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… “Dòi! Có dòi!!!!!” “Lý Lão Âm ông là đồ khốn kiếp!!!” “Đây là thứ cho người ăn hay sao?” AdvertisementTự Thiên Sách chạy qua một bên, bắt đầu nôn. Đó là một miếng phomai lúc nhúc toàn dòi và ấu trùng, còn k*ch th*ch thị giác hơn cả kiviak. (Aaaaaaaa! Lý Lão Âm ra đây chịu chết đi!!!) Advertisement(Chỉ trách tôi ngứa tay, vừa rồi đi tra cứu pho mai Casu marzu, quay lại liền nhìn thấy cảnh này, ôi mắt tôi mù rồi!) (Một người cuồng pho mai như tôi sau khi xem cảnh này không biết sau này phải đối mặt như nào với miếng pho mai nữa!) (Bắt tôi ăn cái thứ này thì thà tôi ăn kiviak còn hơn!!) Tự Thiên Sách đi ói xong, lửa giận phừng phừng trừng mắt với Lý Lão Âm, anh ấy đột nhiên nhớ tới điều gì đó, trừng mắt với Bạc Hạc Hiên: “Hiên Hiên, cậu là cái đồ không có lương tâm! Cậu bảo ai thích cái thứ đồ này chứ!!” Bạc Hạc Hiên nhịn cười, “Vừa nãy ai mới nói là to thế này cũng không là gì ấy nhỉ?” Tự Thiên Sách suýt chút nữa thì bật khóc, anh ta sai rồi, anh ta không dám nữa đâu! (Thiên Sách thảm quá! Thương quá, nhưng mà buồn cười quá……) (Lý Lão Âm đúng là đồ mặt dày, nhưng Thiên Sách thật là....cái tên ngốc này……) (Thật ra lão Lý cũng chùn rồi, Thiên Sách, ông ‘man’ lên chút đi, cứng rắn lên, cắn một miếng lớn vào, lão Lý sắp quỳ xuống rồi!) (Thiên Sách mà dám ăn, sau này anh ta chính là cha của tôi!) (Ekip chỉ đùa thôi, không thấy lão Lý đã bắt đầu hoảng rồi đó sao? Đừng đau lòng cho Thiên Sách nữa, chuẩn bị hạt dưa ngồi đợi xem lão Lý quỳ xuống đi!) “Chuyện nhỏ như con thỏ, anh Tự, anh tin em đi! Đây là món ngon trên đời đấy!” Khương Mạn lắc lắc tay nói: Dòi thôi mà, nhiều protein lắm đó!” “Còn...còn sống đó!” Tự Thiên Sách bắt đầu nói lắp. “Thế mới béo ngậy chứ!” Khương Mạn lén lút nháy mắt với anh ấy, quay sang nói với Lý Lão Âm: “Pho mai này là chú tôi đưa đúng không? Tôi từng ăn thử rồi, mùi vị quả thực rất ngon.” “Không lừa mọi người đâu, tôi dùng nhân cách để đảm bảo đó.” “Yêu cầu về khẩu vị cao thì có thể ăn cả những thứ nhỏ bé đáng yêu này, yêu cầu không cao thì có thể gạt chúng ra rồi ăn cũng được.” Cô nói một cách nghiêm túc. (Phì! Cái miệng của Khương võ thần, cái đồ quỷ chuyên lừa gạt!) (Cô tưởng tôi không biết cô đang lừa tôi đi chết sao?) “Nếu nói như vậy thì hình như cũng không đáng sợ lắm, có thể thử một miếng.”