Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1335

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Vẻ mặt lão Lý dữ tợn nói: "Lúc đó, trên núi ở thôn Hổ Khẩu cô đã ăn hết măng trong rừng còn gì. Cô cho rằng tôi không biết ban đêm các người lén nấu ăn sao?!!"  Khương Mạn xì một tiếng rồi nhìn Bạc Hạc Hiên: "Làm sao chú ấy biết được? Anh bán đứng em à?"  Bạc Hạc Hiên nhịn cười: "Anh canh chừng giúp em thì lấy đâu ra cơ hội bán đứng em chứ."  AdvertisementVậy thì chỉ có...  Khương Mạn nhìn Tôn Đại Ngọc: "Đại Ngọc, lại là kẻ phản bội cô làm việc tốt này đúng không!"  AdvertisementMùa đầu tiên của "Một cuộc sống khác trên thế giới" là giai đoạn khởi đầu cho sự yêu quý và ghét bỏ nhau của cô với Đại Ngọc!  Khi đó, cô ta vẫn là Tôn Hiểu Hiểu gây chuyện vô cớ chứ không phải là Nữu Hỗ Lộc Đại Ngọc của hiện tại.  **Nữu Hỗ Lộc thị, cũng gọi Nữu Hỗ Lỗ thị hay Nữu Cổ Lộc thị, là một họ của người Nữ Chân rất phổ biến triều nhà Thanh  Tôn Đại Ngọc cuốn một miếng giăm bông thành cánh hoa hồng, không chút hoang mang nhìn cô, ngạo nghễ nói: "Ùm, là tôi bán đứng cô đấy, thì sao sao?"  "Trả đũa cô là vô cùng chuyện bình thường, Lão Lý, chú cũng vậy, chú nghĩ lại xem, trật tự, lề lối đâu?"  Lão Lý nhìn Nữu Hỗ Lộc Đại Ngọc, hai tay phát run: "Tôi không có lề lối, còn khí chất của cô thì sao?!! Đại Ngọc à, hãy nhớ lại xem hồi đó cô ấy đối xử với cô như thế nào. Nếu tôi là cô, tôi sẽ không thể nào nuốt trôi cục tức này!"  "Ồ." Tang Điềm cười lớn: "Lão Lý đang muốn xúi giục Đại Ngọc ngay tại hiện trường à?! Đại Ngọc, cô nghĩ như thế nào?"  “Tôi có ngốc đâu?” Bây giờ Tôn ảnh hậu cao quý biết nhường nào: “Gây khó dễ cho Khương Mạn đáng ghét là chuyện vô cùng đơn giản, tôi muốn làm dao cho lão Lý để ông ta đỡ gây phiền phức cho tôi.”  Tự Thiên Sách: "Ha ha ha ha!!!"  Khương Vân Sênh nhìn Tôn Hiểu Hiểu cười nửa miệng, nhưng sau khi bắt gặp ánh mắt của anh ta, đột nhiên Tôn ảnh hậu liền nhìn đi chỗ khác, vẫn chưa nuốt miếng giăm bông xuống, bắt đầu ho sặc sụa.  Khi Tang Điềm định đưa cốc nước cam cho cô ta, vừa đưa cốc qua đó, Khương Vân Sênh đưa quả cam qua đó, đưa một cốc nước trắng cho Tôn Hiểu Hiểu.  Tang Điềm: "???"  "A ~" Điềm Điềm định thần lại: "Do tôi không hiểu chuyện, tôi quên mất là Đại Ngọc bị dị ứng với nước cam."  Tôn Đại Ngọc trừng mắt nhìn chằm chằm: Tôi dị ứng cái rắm ý! Điềm Điềm, cô đang giả ngu cái gì vậy!  “Uống nước trước đi.” Khương Vân Sênh đặt cốc nước vào tay cô ta, giải thích: “ Cô Tôn vừa uống một ly latte, bên trong còn có sữa, nếu uống nước cam nữa sẽ không tốt cho dạ dày.”  “Ồ ~ thì ra là như vậy.” Tang Điềm gật đầu, nở nụ cười mờ ám rồi nháy mắt với Khương Mạn.  Ồ, Khương Mạn lúc này... mỉm cười hiền từ.  Biểu cảm Khương Vân Sênh như bình thường, Tôn Đại Ngọc uống một ngụm nước, không khỏi ho khan, sắc mặt ổn định nhưng trong lòng...  Cô đang định tìm cơ hội để đánh Tang Điềm một trận.  (Xì... rất là tình hình! Cảnh tượng vừa rồi là như thế nào vậy?)  

Vẻ mặt lão Lý dữ tợn nói: "Lúc đó, trên núi ở thôn Hổ Khẩu cô đã ăn hết măng trong rừng còn gì. Cô cho rằng tôi không biết ban đêm các người lén nấu ăn sao?!!"  

Khương Mạn xì một tiếng rồi nhìn Bạc Hạc Hiên: "Làm sao chú ấy biết được? Anh bán đứng em à?"  

Bạc Hạc Hiên nhịn cười: "Anh canh chừng giúp em thì lấy đâu ra cơ hội bán đứng em chứ."  

Advertisement

Vậy thì chỉ có...  

Khương Mạn nhìn Tôn Đại Ngọc: "Đại Ngọc, lại là kẻ phản bội cô làm việc tốt này đúng không!"  

Advertisement

Mùa đầu tiên của "Một cuộc sống khác trên thế giới" là giai đoạn khởi đầu cho sự yêu quý và ghét bỏ nhau của cô với Đại Ngọc!  

Khi đó, cô ta vẫn là Tôn Hiểu Hiểu gây chuyện vô cớ chứ không phải là Nữu Hỗ Lộc Đại Ngọc của hiện tại.  

**Nữu Hỗ Lộc thị, cũng gọi Nữu Hỗ Lỗ thị hay Nữu Cổ Lộc thị, là một họ của người Nữ Chân rất phổ biến triều nhà Thanh  

Tôn Đại Ngọc cuốn một miếng giăm bông thành cánh hoa hồng, không chút hoang mang nhìn cô, ngạo nghễ nói: "Ùm, là tôi bán đứng cô đấy, thì sao sao?"  

"Trả đũa cô là vô cùng chuyện bình thường, Lão Lý, chú cũng vậy, chú nghĩ lại xem, trật tự, lề lối đâu?"  

Lão Lý nhìn Nữu Hỗ Lộc Đại Ngọc, hai tay phát run: "Tôi không có lề lối, còn khí chất của cô thì sao?!! Đại Ngọc à, hãy nhớ lại xem hồi đó cô ấy đối xử với cô như thế nào. Nếu tôi là cô, tôi sẽ không thể nào nuốt trôi cục tức này!"  

"Ồ." Tang Điềm cười lớn: "Lão Lý đang muốn xúi giục Đại Ngọc ngay tại hiện trường à?! Đại Ngọc, cô nghĩ như thế nào?"  

“Tôi có ngốc đâu?” Bây giờ Tôn ảnh hậu cao quý biết nhường nào: “Gây khó dễ cho Khương Mạn đáng ghét là chuyện vô cùng đơn giản, tôi muốn làm dao cho lão Lý để ông ta đỡ gây phiền phức cho tôi.”  

Tự Thiên Sách: "Ha ha ha ha!!!"  

Khương Vân Sênh nhìn Tôn Hiểu Hiểu cười nửa miệng, nhưng sau khi bắt gặp ánh mắt của anh ta, đột nhiên Tôn ảnh hậu liền nhìn đi chỗ khác, vẫn chưa nuốt miếng giăm bông xuống, bắt đầu ho sặc sụa.  

Khi Tang Điềm định đưa cốc nước cam cho cô ta, vừa đưa cốc qua đó, Khương Vân Sênh đưa quả cam qua đó, đưa một cốc nước trắng cho Tôn Hiểu Hiểu.  

Tang Điềm: "???"  

"A ~" Điềm Điềm định thần lại: "Do tôi không hiểu chuyện, tôi quên mất là Đại Ngọc bị dị ứng với nước cam."  

Tôn Đại Ngọc trừng mắt nhìn chằm chằm: Tôi dị ứng cái rắm ý! Điềm Điềm, cô đang giả ngu cái gì vậy!  

“Uống nước trước đi.” Khương Vân Sênh đặt cốc nước vào tay cô ta, giải thích: “ Cô Tôn vừa uống một ly latte, bên trong còn có sữa, nếu uống nước cam nữa sẽ không tốt cho dạ dày.”  

“Ồ ~ thì ra là như vậy.” Tang Điềm gật đầu, nở nụ cười mờ ám rồi nháy mắt với Khương Mạn.  

Ồ, Khương Mạn lúc này... mỉm cười hiền từ.  

Biểu cảm Khương Vân Sênh như bình thường, Tôn Đại Ngọc uống một ngụm nước, không khỏi ho khan, sắc mặt ổn định nhưng trong lòng...  

Cô đang định tìm cơ hội để đánh Tang Điềm một trận.  

(Xì... rất là tình hình! Cảnh tượng vừa rồi là như thế nào vậy?)  

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Vẻ mặt lão Lý dữ tợn nói: "Lúc đó, trên núi ở thôn Hổ Khẩu cô đã ăn hết măng trong rừng còn gì. Cô cho rằng tôi không biết ban đêm các người lén nấu ăn sao?!!"  Khương Mạn xì một tiếng rồi nhìn Bạc Hạc Hiên: "Làm sao chú ấy biết được? Anh bán đứng em à?"  Bạc Hạc Hiên nhịn cười: "Anh canh chừng giúp em thì lấy đâu ra cơ hội bán đứng em chứ."  AdvertisementVậy thì chỉ có...  Khương Mạn nhìn Tôn Đại Ngọc: "Đại Ngọc, lại là kẻ phản bội cô làm việc tốt này đúng không!"  AdvertisementMùa đầu tiên của "Một cuộc sống khác trên thế giới" là giai đoạn khởi đầu cho sự yêu quý và ghét bỏ nhau của cô với Đại Ngọc!  Khi đó, cô ta vẫn là Tôn Hiểu Hiểu gây chuyện vô cớ chứ không phải là Nữu Hỗ Lộc Đại Ngọc của hiện tại.  **Nữu Hỗ Lộc thị, cũng gọi Nữu Hỗ Lỗ thị hay Nữu Cổ Lộc thị, là một họ của người Nữ Chân rất phổ biến triều nhà Thanh  Tôn Đại Ngọc cuốn một miếng giăm bông thành cánh hoa hồng, không chút hoang mang nhìn cô, ngạo nghễ nói: "Ùm, là tôi bán đứng cô đấy, thì sao sao?"  "Trả đũa cô là vô cùng chuyện bình thường, Lão Lý, chú cũng vậy, chú nghĩ lại xem, trật tự, lề lối đâu?"  Lão Lý nhìn Nữu Hỗ Lộc Đại Ngọc, hai tay phát run: "Tôi không có lề lối, còn khí chất của cô thì sao?!! Đại Ngọc à, hãy nhớ lại xem hồi đó cô ấy đối xử với cô như thế nào. Nếu tôi là cô, tôi sẽ không thể nào nuốt trôi cục tức này!"  "Ồ." Tang Điềm cười lớn: "Lão Lý đang muốn xúi giục Đại Ngọc ngay tại hiện trường à?! Đại Ngọc, cô nghĩ như thế nào?"  “Tôi có ngốc đâu?” Bây giờ Tôn ảnh hậu cao quý biết nhường nào: “Gây khó dễ cho Khương Mạn đáng ghét là chuyện vô cùng đơn giản, tôi muốn làm dao cho lão Lý để ông ta đỡ gây phiền phức cho tôi.”  Tự Thiên Sách: "Ha ha ha ha!!!"  Khương Vân Sênh nhìn Tôn Hiểu Hiểu cười nửa miệng, nhưng sau khi bắt gặp ánh mắt của anh ta, đột nhiên Tôn ảnh hậu liền nhìn đi chỗ khác, vẫn chưa nuốt miếng giăm bông xuống, bắt đầu ho sặc sụa.  Khi Tang Điềm định đưa cốc nước cam cho cô ta, vừa đưa cốc qua đó, Khương Vân Sênh đưa quả cam qua đó, đưa một cốc nước trắng cho Tôn Hiểu Hiểu.  Tang Điềm: "???"  "A ~" Điềm Điềm định thần lại: "Do tôi không hiểu chuyện, tôi quên mất là Đại Ngọc bị dị ứng với nước cam."  Tôn Đại Ngọc trừng mắt nhìn chằm chằm: Tôi dị ứng cái rắm ý! Điềm Điềm, cô đang giả ngu cái gì vậy!  “Uống nước trước đi.” Khương Vân Sênh đặt cốc nước vào tay cô ta, giải thích: “ Cô Tôn vừa uống một ly latte, bên trong còn có sữa, nếu uống nước cam nữa sẽ không tốt cho dạ dày.”  “Ồ ~ thì ra là như vậy.” Tang Điềm gật đầu, nở nụ cười mờ ám rồi nháy mắt với Khương Mạn.  Ồ, Khương Mạn lúc này... mỉm cười hiền từ.  Biểu cảm Khương Vân Sênh như bình thường, Tôn Đại Ngọc uống một ngụm nước, không khỏi ho khan, sắc mặt ổn định nhưng trong lòng...  Cô đang định tìm cơ hội để đánh Tang Điềm một trận.  (Xì... rất là tình hình! Cảnh tượng vừa rồi là như thế nào vậy?)  

Chương 1335