Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1337

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Lão Lý sững sờ.  Khương Vân Sênh cười: “Loại cheese này bị cấm bán nhưng với một số người thích hương vị này, thì có thể tự làm.”  “Không may là, chỉ có chú Elijah nhà tôi và tiểu Mạn có thể ăn được cái……mỹ vị này.”  Advertisement“Còn về món kiviak,” Khương Vân Sênh lại thở dài: “Ông nghĩ em ấy sợ món đó à?”  (Lão Lý đầu hàng nhanh quá!)  Advertisement(Mẹ kiếp! bây giờ tôi đã tin Khương Mạn món gì cũng dám ăn, nhưng tôi không dám ăn đâu!)  (Tất cả phiếu đều chọn cho món ăn địa ngục, cô gái này đúng là cái gì cũng dám làm!!)  (Lý lão âm ông không những theo đạo nghèo mà còn theo đạo hại chết bạn nữa!!)  Lão Lý khuất phục rồi, ông ta hoàn toàn tâm phục.   “Tôi nhận thua.”  Khương Mạn cười híp mắt nói: “Vậy mà đã nhận thua? Được rồi, phần thành tâm này của ông, vậy tôi đành phải từ bỏ cơ hội yêu thương fan của tôi vậy.”  (A di đà phật, xin đừng yêu thương tôi!)  (Chị! Chị cứ yêu thương Bạc Hạc Hiên đi, thật đấy, em không cần đâu!)  (Gì vậy, Khương võ thần, thực ra tôi là anti fan! Anti fan không phải fan, không cần yêu thương tôi)  (Mọi người đều biết Khương võ thần không có fan, chỉ có con đường xuống Hoàng Tuyền thôi!)  (Những người hóng hớt chân chính ở đây, lần này mấy netizen có bao nhiêu cơ hội sống sót, tôi ngồi đây xem!)  Đợi Khương Mạn trả lại điện thoại cho bên chương trình, cư dân mạng mới thở phào một cái. Sau đó lại nghe thấy cô nói.  “Chuyện món ăn thì không nói tới nữa, vậy chúng ta nói tới những hiểu nhầm khác đi.”  Tim lão Lý nhảy một cái, nhìn nụ cười xấu xa trên môi Khương Mạn.   “Lão Lý ơi~”  Lý lão âm: Lão Lý là ai, tôi không quen.   “Tôi nhớ lúc đầu ông có nói, tìm được món đặc sản bản địa.” Khương Mạn chỉ vào món kiviak: “Đây chính là đặc sản bản địa à, tôi nhớ món này cách đây tới 108 vạn dặm đấy?”  “Lỗi phổ thông như vậy mà ông suốt ngày mắc phải vậy? đâu là dạy hư netizen đó? Ông nói xem, lỗi này nên xử thế nào?”  “Tôi mà là ông, tôi sẽ ăn hết món này!”  Lão Lý nhìn hộp kiviak, ông ta sắp khóc rồi.   Khương Mạn lại nở nụ cười xán lạn: “Nhưng mà tôi cảm thấy một đạo diễn cao quý như lão Lý, làm việc này, vẫn nên tìm người khác chịu tội thay…..” 

Lão Lý sững sờ.  

Khương Vân Sênh cười: “Loại cheese này bị cấm bán nhưng với một số người thích hương vị này, thì có thể tự làm.”  

“Không may là, chỉ có chú Elijah nhà tôi và tiểu Mạn có thể ăn được cái……mỹ vị này.”  

Advertisement

“Còn về món kiviak,” Khương Vân Sênh lại thở dài: “Ông nghĩ em ấy sợ món đó à?”  

(Lão Lý đầu hàng nhanh quá!)  

Advertisement

(Mẹ kiếp! bây giờ tôi đã tin Khương Mạn món gì cũng dám ăn, nhưng tôi không dám ăn đâu!)  

(Tất cả phiếu đều chọn cho món ăn địa ngục, cô gái này đúng là cái gì cũng dám làm!!)  

(Lý lão âm ông không những theo đạo nghèo mà còn theo đạo hại chết bạn nữa!!)  

Lão Lý khuất phục rồi, ông ta hoàn toàn tâm phục.   

“Tôi nhận thua.”  

Khương Mạn cười híp mắt nói: “Vậy mà đã nhận thua? Được rồi, phần thành tâm này của ông, vậy tôi đành phải từ bỏ cơ hội yêu thương fan của tôi vậy.”  

(A di đà phật, xin đừng yêu thương tôi!)  

(Chị! Chị cứ yêu thương Bạc Hạc Hiên đi, thật đấy, em không cần đâu!)  

(Gì vậy, Khương võ thần, thực ra tôi là anti fan! Anti fan không phải fan, không cần yêu thương tôi)  

(Mọi người đều biết Khương võ thần không có fan, chỉ có con đường xuống Hoàng Tuyền thôi!)  

(Những người hóng hớt chân chính ở đây, lần này mấy netizen có bao nhiêu cơ hội sống sót, tôi ngồi đây xem!)  

Đợi Khương Mạn trả lại điện thoại cho bên chương trình, cư dân mạng mới thở phào một cái. Sau đó lại nghe thấy cô nói.  

“Chuyện món ăn thì không nói tới nữa, vậy chúng ta nói tới những hiểu nhầm khác đi.”  

Tim lão Lý nhảy một cái, nhìn nụ cười xấu xa trên môi Khương Mạn.   

“Lão Lý ơi~”  

Lý lão âm: Lão Lý là ai, tôi không quen.   

“Tôi nhớ lúc đầu ông có nói, tìm được món đặc sản bản địa.” Khương Mạn chỉ vào món kiviak: “Đây chính là đặc sản bản địa à, tôi nhớ món này cách đây tới 108 vạn dặm đấy?”  

“Lỗi phổ thông như vậy mà ông suốt ngày mắc phải vậy? đâu là dạy hư netizen đó? Ông nói xem, lỗi này nên xử thế nào?”  

“Tôi mà là ông, tôi sẽ ăn hết món này!”  

Lão Lý nhìn hộp kiviak, ông ta sắp khóc rồi.   

Khương Mạn lại nở nụ cười xán lạn: “Nhưng mà tôi cảm thấy một đạo diễn cao quý như lão Lý, làm việc này, vẫn nên tìm người khác chịu tội thay…..” 

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Lão Lý sững sờ.  Khương Vân Sênh cười: “Loại cheese này bị cấm bán nhưng với một số người thích hương vị này, thì có thể tự làm.”  “Không may là, chỉ có chú Elijah nhà tôi và tiểu Mạn có thể ăn được cái……mỹ vị này.”  Advertisement“Còn về món kiviak,” Khương Vân Sênh lại thở dài: “Ông nghĩ em ấy sợ món đó à?”  (Lão Lý đầu hàng nhanh quá!)  Advertisement(Mẹ kiếp! bây giờ tôi đã tin Khương Mạn món gì cũng dám ăn, nhưng tôi không dám ăn đâu!)  (Tất cả phiếu đều chọn cho món ăn địa ngục, cô gái này đúng là cái gì cũng dám làm!!)  (Lý lão âm ông không những theo đạo nghèo mà còn theo đạo hại chết bạn nữa!!)  Lão Lý khuất phục rồi, ông ta hoàn toàn tâm phục.   “Tôi nhận thua.”  Khương Mạn cười híp mắt nói: “Vậy mà đã nhận thua? Được rồi, phần thành tâm này của ông, vậy tôi đành phải từ bỏ cơ hội yêu thương fan của tôi vậy.”  (A di đà phật, xin đừng yêu thương tôi!)  (Chị! Chị cứ yêu thương Bạc Hạc Hiên đi, thật đấy, em không cần đâu!)  (Gì vậy, Khương võ thần, thực ra tôi là anti fan! Anti fan không phải fan, không cần yêu thương tôi)  (Mọi người đều biết Khương võ thần không có fan, chỉ có con đường xuống Hoàng Tuyền thôi!)  (Những người hóng hớt chân chính ở đây, lần này mấy netizen có bao nhiêu cơ hội sống sót, tôi ngồi đây xem!)  Đợi Khương Mạn trả lại điện thoại cho bên chương trình, cư dân mạng mới thở phào một cái. Sau đó lại nghe thấy cô nói.  “Chuyện món ăn thì không nói tới nữa, vậy chúng ta nói tới những hiểu nhầm khác đi.”  Tim lão Lý nhảy một cái, nhìn nụ cười xấu xa trên môi Khương Mạn.   “Lão Lý ơi~”  Lý lão âm: Lão Lý là ai, tôi không quen.   “Tôi nhớ lúc đầu ông có nói, tìm được món đặc sản bản địa.” Khương Mạn chỉ vào món kiviak: “Đây chính là đặc sản bản địa à, tôi nhớ món này cách đây tới 108 vạn dặm đấy?”  “Lỗi phổ thông như vậy mà ông suốt ngày mắc phải vậy? đâu là dạy hư netizen đó? Ông nói xem, lỗi này nên xử thế nào?”  “Tôi mà là ông, tôi sẽ ăn hết món này!”  Lão Lý nhìn hộp kiviak, ông ta sắp khóc rồi.   Khương Mạn lại nở nụ cười xán lạn: “Nhưng mà tôi cảm thấy một đạo diễn cao quý như lão Lý, làm việc này, vẫn nên tìm người khác chịu tội thay…..” 

Chương 1337