Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1358
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn cười tủm tỉm: "Tôi có bị điên đâu? Ở nhà ăn uống mua sắm không phải tốt sao, sao phải chạy đến đây làm người rừng chứ?" "A, không đúng! Nếu tôi là người lên kế hoạch, không phải lão Lý phải trả phí cho em sao? Còn hòn đảo nhỏ này của nhà chúng ta nữa? Đã trả phí địa điểm chưa?" Khương Mạn quay sang Bạc Hạc Hiên nói: "Không được, phải đi đòi phí vật tư nữa!" AdvertisementA Tam: "???" AdvertisementChị ơi, chị tận dụng mọi thứ như vậy quả thật có chút lợi hại, chị gái của em ơi! (Phụt, Lão Lý đang ngồi trên bãi biển, hoạ này từ trên trời rơi xuống à!) (Vừa rồi tôi thực sự nghi ngờ, nhưng khi Khương võ thần đã nói như vậy có vẻ cũng rất hợp lý!) (Nằm ở nhà ăn uống, đi ra ngoài mua sắm có phải tốt hơn không? Đến hoang đảo làm người rừng quả thực là phi lí…) (Cũng đúng nhỉ! Khương võ thần đã quen đấu trí đấu lực với ekip chương trình rồi, để cô ấy tự đào hố chôn mình tuyệt đối là chuyện không thể!) (Hừ, cái chày gỗ của Lý lão âm chỉ là một hoạt động hàng ngày…) Sự nghi ngờ của cư dân mạng này đã được xua tan rồi. Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên yên lặng nhìn nhau, người đàn ông nở nụ cười trêu chọc, cô trừng mắt nhìn anh, suýt chút đã bị lộ tẩy. Khương Mỹ Lâm muốn tới giết cô, vì vậy sẽ quan tâm đến từng động thái của cô, hòn đảo nhỏ này chính là cái hố đào cho Khương Mỹ Lâm. Phải để kẻ ngốc đó yên tâm nhảy vào mới được! Cả ba trở lại nơi đóng quân, Tôn Hiểu Hiểu và Khương Vân Sênh đã dựng lều. Tổng cộng có ba lều, cái hơn dành cho Tang Điềm, Tôn Hiểu Hiểu và Hứa Tiểu Mạn. Hai cái còn lại dành cho Bạc Hạc Hiên, Khương Mạn, thêm cả Khương Vân Sênh và Tự Thiên Sách. "Anh Tự bọn họ vẫn chưa trở về sao?" Khương Mạn đặt quả trên bụi lá cây rộng và sạch sẽ. Tôn Hiểu Hiểu vô cùng kinh ngạc: "Các người đi trộm ở vườn cây ăn quả của nhà nào vậy? Tại sao còn có cả chanh leo?" "Trên đảo hoang thì lấy đâu ra vườn cây ăn quả? Vừa nhìn đã biết Đại Ngọc học địa lý không tốt rồi." Tôn Đại Ngọc nhìn Khương Mạn, cô nheo mắt cười, ôm cô ấy đi về phía bãi biển: "Chúng ta đi xem xem anh Tự và những người khác có bắt được nhiều hải sản, Bạc Yêu Nhi, anh hầu hạ anh hai của em cho tốt đi~"
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Khương Mạn cười tủm tỉm: "Tôi có bị điên đâu? Ở nhà ăn uống mua sắm không phải tốt sao, sao phải chạy đến đây làm người rừng chứ?"
"A, không đúng! Nếu tôi là người lên kế hoạch, không phải lão Lý phải trả phí cho em sao? Còn hòn đảo nhỏ này của nhà chúng ta nữa? Đã trả phí địa điểm chưa?"
Khương Mạn quay sang Bạc Hạc Hiên nói: "Không được, phải đi đòi phí vật tư nữa!"
Advertisement
A Tam: "???"
Advertisement
Chị ơi, chị tận dụng mọi thứ như vậy quả thật có chút lợi hại, chị gái của em ơi!
(Phụt, Lão Lý đang ngồi trên bãi biển, hoạ này từ trên trời rơi xuống à!)
(Vừa rồi tôi thực sự nghi ngờ, nhưng khi Khương võ thần đã nói như vậy có vẻ cũng rất hợp lý!)
(Nằm ở nhà ăn uống, đi ra ngoài mua sắm có phải tốt hơn không? Đến hoang đảo làm người rừng quả thực là phi lí…)
(Cũng đúng nhỉ! Khương võ thần đã quen đấu trí đấu lực với ekip chương trình rồi, để cô ấy tự đào hố chôn mình tuyệt đối là chuyện không thể!)
(Hừ, cái chày gỗ của Lý lão âm chỉ là một hoạt động hàng ngày…)
Sự nghi ngờ của cư dân mạng này đã được xua tan rồi.
Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên yên lặng nhìn nhau, người đàn ông nở nụ cười trêu chọc, cô trừng mắt nhìn anh, suýt chút đã bị lộ tẩy.
Khương Mỹ Lâm muốn tới giết cô, vì vậy sẽ quan tâm đến từng động thái của cô, hòn đảo nhỏ này chính là cái hố đào cho Khương Mỹ Lâm. Phải để kẻ ngốc đó yên tâm nhảy vào mới được!
Cả ba trở lại nơi đóng quân, Tôn Hiểu Hiểu và Khương Vân Sênh đã dựng lều.
Tổng cộng có ba lều, cái hơn dành cho Tang Điềm, Tôn Hiểu Hiểu và Hứa Tiểu Mạn.
Hai cái còn lại dành cho Bạc Hạc Hiên, Khương Mạn, thêm cả Khương Vân Sênh và Tự Thiên Sách.
"Anh Tự bọn họ vẫn chưa trở về sao?" Khương Mạn đặt quả trên bụi lá cây rộng và sạch sẽ.
Tôn Hiểu Hiểu vô cùng kinh ngạc: "Các người đi trộm ở vườn cây ăn quả của nhà nào vậy? Tại sao còn có cả chanh leo?"
"Trên đảo hoang thì lấy đâu ra vườn cây ăn quả? Vừa nhìn đã biết Đại Ngọc học địa lý không tốt rồi."
Tôn Đại Ngọc nhìn Khương Mạn, cô nheo mắt cười, ôm cô ấy đi về phía bãi biển: "Chúng ta đi xem xem anh Tự và những người khác có bắt được nhiều hải sản, Bạc Yêu Nhi, anh hầu hạ anh hai của em cho tốt đi~"
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Khương Mạn cười tủm tỉm: "Tôi có bị điên đâu? Ở nhà ăn uống mua sắm không phải tốt sao, sao phải chạy đến đây làm người rừng chứ?" "A, không đúng! Nếu tôi là người lên kế hoạch, không phải lão Lý phải trả phí cho em sao? Còn hòn đảo nhỏ này của nhà chúng ta nữa? Đã trả phí địa điểm chưa?" Khương Mạn quay sang Bạc Hạc Hiên nói: "Không được, phải đi đòi phí vật tư nữa!" AdvertisementA Tam: "???" AdvertisementChị ơi, chị tận dụng mọi thứ như vậy quả thật có chút lợi hại, chị gái của em ơi! (Phụt, Lão Lý đang ngồi trên bãi biển, hoạ này từ trên trời rơi xuống à!) (Vừa rồi tôi thực sự nghi ngờ, nhưng khi Khương võ thần đã nói như vậy có vẻ cũng rất hợp lý!) (Nằm ở nhà ăn uống, đi ra ngoài mua sắm có phải tốt hơn không? Đến hoang đảo làm người rừng quả thực là phi lí…) (Cũng đúng nhỉ! Khương võ thần đã quen đấu trí đấu lực với ekip chương trình rồi, để cô ấy tự đào hố chôn mình tuyệt đối là chuyện không thể!) (Hừ, cái chày gỗ của Lý lão âm chỉ là một hoạt động hàng ngày…) Sự nghi ngờ của cư dân mạng này đã được xua tan rồi. Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên yên lặng nhìn nhau, người đàn ông nở nụ cười trêu chọc, cô trừng mắt nhìn anh, suýt chút đã bị lộ tẩy. Khương Mỹ Lâm muốn tới giết cô, vì vậy sẽ quan tâm đến từng động thái của cô, hòn đảo nhỏ này chính là cái hố đào cho Khương Mỹ Lâm. Phải để kẻ ngốc đó yên tâm nhảy vào mới được! Cả ba trở lại nơi đóng quân, Tôn Hiểu Hiểu và Khương Vân Sênh đã dựng lều. Tổng cộng có ba lều, cái hơn dành cho Tang Điềm, Tôn Hiểu Hiểu và Hứa Tiểu Mạn. Hai cái còn lại dành cho Bạc Hạc Hiên, Khương Mạn, thêm cả Khương Vân Sênh và Tự Thiên Sách. "Anh Tự bọn họ vẫn chưa trở về sao?" Khương Mạn đặt quả trên bụi lá cây rộng và sạch sẽ. Tôn Hiểu Hiểu vô cùng kinh ngạc: "Các người đi trộm ở vườn cây ăn quả của nhà nào vậy? Tại sao còn có cả chanh leo?" "Trên đảo hoang thì lấy đâu ra vườn cây ăn quả? Vừa nhìn đã biết Đại Ngọc học địa lý không tốt rồi." Tôn Đại Ngọc nhìn Khương Mạn, cô nheo mắt cười, ôm cô ấy đi về phía bãi biển: "Chúng ta đi xem xem anh Tự và những người khác có bắt được nhiều hải sản, Bạc Yêu Nhi, anh hầu hạ anh hai của em cho tốt đi~"