Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1365
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngay cả bản thân cô ta cũng không biết, trên người đã bị gắn thiết bị định vị từ khi nào. Trên màn hình nhìn cô ta bước đi chậm chạp không có đích đến, thật muốn ra tay chỉ đường cho kẻ ngu đần này. Đừng có mà để tới tối cũng vẫn chưa tìm thấy chỗ này đấy nhé! AdvertisementĐây chỉ là cái thứ được cải tạo lại cơ bắp mà không được cải tạo đầu óc, nhà trưởng của họ Khương nghĩ cái gì mà lại để cô ta đến ám sát mình không biết? Tới nộp mạng hay sao? Khương Mạn gõ ngón tay lên bàn phím, nhanh chóng hack vào điện thoại của Khương Mỹ Lâm, lát nữa cô phải làm chuyện lớn, phải đảm bảo điện thoại của Khương Mỹ Lâm chỉ hiển thị được những gì mà cô muốn cho Khương Mỹ Lâm thấy. Advertisement“Đợi đồ đần này đi vòng vòng trên đảo thôi.” Khương Mạn lắc đầu, nháy mắt với Bạc Hạc Hiên: “Mặt trời sắp xuống núi rồi, việc còn lại là thu hút sự chú ý của mọi người, giao cho anh và anh hai nhé.” “Thiết bị gây rối dị năng đảm bảo mọi người đều đã đeo rồi, hoạt động nhóm phía sau, đừng để cho ai lạc đàn một mình, thiết bị cản trở dị năng lắp đặt trên đảo, tạm thời đừng vội mở.” “Biết rồi, cô nàng càm ràm ạ.” Bạc Hạc Hiên gõ nhẹ lên trán của cô. Khương Mạn mặc bộ đồ ngụy trang, trên mặt cũng bôi màu sơn dầu, sau đó mang theo thiết bị đã chuẩn bị sẵn, lén lút chuồn ra từ một đầu khác của căn lều. Cô chọn căn lều này là vì nó đối diện với rừng vây, cô len mình vào trong bụi cỏ liền không thấy tăm hơi nữa. Bạc Hạc Hiên đi ra từ một đầu khác của căn lều, nói với mọi người: “Cô ấy không sao, chỉ là hơi sốt, giờ cô ấy đã ngủ rồi.” Bạc Hạc Hiên nói rồi dùng mắt ra hiệu với Khương Vân Sênh, Tôn Hiểu Hiểu trong lòng thấp thỏm, trên mặt lại tỏ ra không biết gì cả. Kẻ mù mờ chỉ có ba người là Thiên Sách, Tang Điềm và Hứa Tiểu Mạn. Điềm Điềm kinh ngạc nói: “Hóa ra chị cũng có thể bị ốm à……” (Khương võ thần dù gì cũng là người mà, đổ bệnh là chuyện thường tình.) (Chắc là nhiễm lạnh rồi, Khương võ thần đừng khóc, ngủ một giấc là lại tràn đầy năng lượng ngay ấy mà!!!) …… Lúc này, nhân viên công tác trong ekip đều đang thắc mắc nói: “Kỳ lạ, phần bình luận trong livestream sao lại ngừng hết cả rồi?” “Hả? là BUG sao? không gửi bình luận được nữa à?” Bạc Hạc Hiên rũ mắt mỉm cười, lúc ngẩng đầu lại vẫn như không có chuyện gì xảy ra. Trong rừng sâu lúc này. Khương Mạn huýt sáo, chậm rãi lắp camera chống rung lên những con chim mà cô gọi tới. “Đi đi! Các con của ta!!” Cô huýt sáo ra lệnh, đoàn quân chim chóc xuất chiến. Sau đó cô khởi động camera một cách lưu loát, mở kênh livestream cá nhân.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ngay cả bản thân cô ta cũng không biết, trên người đã bị gắn thiết bị định vị từ khi nào.
Trên màn hình nhìn cô ta bước đi chậm chạp không có đích đến, thật muốn ra tay chỉ đường cho kẻ ngu đần này.
Đừng có mà để tới tối cũng vẫn chưa tìm thấy chỗ này đấy nhé!
Advertisement
Đây chỉ là cái thứ được cải tạo lại cơ bắp mà không được cải tạo đầu óc, nhà trưởng của họ Khương nghĩ cái gì mà lại để cô ta đến ám sát mình không biết?
Tới nộp mạng hay sao?
Khương Mạn gõ ngón tay lên bàn phím, nhanh chóng hack vào điện thoại của Khương Mỹ Lâm, lát nữa cô phải làm chuyện lớn, phải đảm bảo điện thoại của Khương Mỹ Lâm chỉ hiển thị được những gì mà cô muốn cho Khương Mỹ Lâm thấy.
Advertisement
“Đợi đồ đần này đi vòng vòng trên đảo thôi.” Khương Mạn lắc đầu, nháy mắt với Bạc Hạc Hiên: “Mặt trời sắp xuống núi rồi, việc còn lại là thu hút sự chú ý của mọi người, giao cho anh và anh hai nhé.”
“Thiết bị gây rối dị năng đảm bảo mọi người đều đã đeo rồi, hoạt động nhóm phía sau, đừng để cho ai lạc đàn một mình, thiết bị cản trở dị năng lắp đặt trên đảo, tạm thời đừng vội mở.”
“Biết rồi, cô nàng càm ràm ạ.” Bạc Hạc Hiên gõ nhẹ lên trán của cô.
Khương Mạn mặc bộ đồ ngụy trang, trên mặt cũng bôi màu sơn dầu, sau đó mang theo thiết bị đã chuẩn bị sẵn, lén lút chuồn ra từ một đầu khác của căn lều.
Cô chọn căn lều này là vì nó đối diện với rừng vây, cô len mình vào trong bụi cỏ liền không thấy tăm hơi nữa.
Bạc Hạc Hiên đi ra từ một đầu khác của căn lều, nói với mọi người: “Cô ấy không sao, chỉ là hơi sốt, giờ cô ấy đã ngủ rồi.”
Bạc Hạc Hiên nói rồi dùng mắt ra hiệu với Khương Vân Sênh, Tôn Hiểu Hiểu trong lòng thấp thỏm, trên mặt lại tỏ ra không biết gì cả.
Kẻ mù mờ chỉ có ba người là Thiên Sách, Tang Điềm và Hứa Tiểu Mạn.
Điềm Điềm kinh ngạc nói: “Hóa ra chị cũng có thể bị ốm à……”
(Khương võ thần dù gì cũng là người mà, đổ bệnh là chuyện thường tình.)
(Chắc là nhiễm lạnh rồi, Khương võ thần đừng khóc, ngủ một giấc là lại tràn đầy năng lượng ngay ấy mà!!!)
……
Lúc này, nhân viên công tác trong ekip đều đang thắc mắc nói: “Kỳ lạ, phần bình luận trong livestream sao lại ngừng hết cả rồi?”
“Hả? là BUG sao? không gửi bình luận được nữa à?”
Bạc Hạc Hiên rũ mắt mỉm cười, lúc ngẩng đầu lại vẫn như không có chuyện gì xảy ra.
Trong rừng sâu lúc này.
Khương Mạn huýt sáo, chậm rãi lắp camera chống rung lên những con chim mà cô gọi tới.
“Đi đi! Các con của ta!!”
Cô huýt sáo ra lệnh, đoàn quân chim chóc xuất chiến.
Sau đó cô khởi động camera một cách lưu loát, mở kênh livestream cá nhân.
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.Ngay cả bản thân cô ta cũng không biết, trên người đã bị gắn thiết bị định vị từ khi nào. Trên màn hình nhìn cô ta bước đi chậm chạp không có đích đến, thật muốn ra tay chỉ đường cho kẻ ngu đần này. Đừng có mà để tới tối cũng vẫn chưa tìm thấy chỗ này đấy nhé! AdvertisementĐây chỉ là cái thứ được cải tạo lại cơ bắp mà không được cải tạo đầu óc, nhà trưởng của họ Khương nghĩ cái gì mà lại để cô ta đến ám sát mình không biết? Tới nộp mạng hay sao? Khương Mạn gõ ngón tay lên bàn phím, nhanh chóng hack vào điện thoại của Khương Mỹ Lâm, lát nữa cô phải làm chuyện lớn, phải đảm bảo điện thoại của Khương Mỹ Lâm chỉ hiển thị được những gì mà cô muốn cho Khương Mỹ Lâm thấy. Advertisement“Đợi đồ đần này đi vòng vòng trên đảo thôi.” Khương Mạn lắc đầu, nháy mắt với Bạc Hạc Hiên: “Mặt trời sắp xuống núi rồi, việc còn lại là thu hút sự chú ý của mọi người, giao cho anh và anh hai nhé.” “Thiết bị gây rối dị năng đảm bảo mọi người đều đã đeo rồi, hoạt động nhóm phía sau, đừng để cho ai lạc đàn một mình, thiết bị cản trở dị năng lắp đặt trên đảo, tạm thời đừng vội mở.” “Biết rồi, cô nàng càm ràm ạ.” Bạc Hạc Hiên gõ nhẹ lên trán của cô. Khương Mạn mặc bộ đồ ngụy trang, trên mặt cũng bôi màu sơn dầu, sau đó mang theo thiết bị đã chuẩn bị sẵn, lén lút chuồn ra từ một đầu khác của căn lều. Cô chọn căn lều này là vì nó đối diện với rừng vây, cô len mình vào trong bụi cỏ liền không thấy tăm hơi nữa. Bạc Hạc Hiên đi ra từ một đầu khác của căn lều, nói với mọi người: “Cô ấy không sao, chỉ là hơi sốt, giờ cô ấy đã ngủ rồi.” Bạc Hạc Hiên nói rồi dùng mắt ra hiệu với Khương Vân Sênh, Tôn Hiểu Hiểu trong lòng thấp thỏm, trên mặt lại tỏ ra không biết gì cả. Kẻ mù mờ chỉ có ba người là Thiên Sách, Tang Điềm và Hứa Tiểu Mạn. Điềm Điềm kinh ngạc nói: “Hóa ra chị cũng có thể bị ốm à……” (Khương võ thần dù gì cũng là người mà, đổ bệnh là chuyện thường tình.) (Chắc là nhiễm lạnh rồi, Khương võ thần đừng khóc, ngủ một giấc là lại tràn đầy năng lượng ngay ấy mà!!!) …… Lúc này, nhân viên công tác trong ekip đều đang thắc mắc nói: “Kỳ lạ, phần bình luận trong livestream sao lại ngừng hết cả rồi?” “Hả? là BUG sao? không gửi bình luận được nữa à?” Bạc Hạc Hiên rũ mắt mỉm cười, lúc ngẩng đầu lại vẫn như không có chuyện gì xảy ra. Trong rừng sâu lúc này. Khương Mạn huýt sáo, chậm rãi lắp camera chống rung lên những con chim mà cô gọi tới. “Đi đi! Các con của ta!!” Cô huýt sáo ra lệnh, đoàn quân chim chóc xuất chiến. Sau đó cô khởi động camera một cách lưu loát, mở kênh livestream cá nhân.