Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1371

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.("Một cuộc sống khác trên thế giới" tan làm rồi, chị gái này bắt đầu hành động, quả nhiên là muốn làm chuyện xấu mà!)  (Người phụ nữ này định một mình giết tất cả mọi người sao? Cô ta định chơi trò sát thủ à? Định ăn trộm pha lê sao?)  (Ngốc nghếch, thuần khiết, táo bạo! Không nhìn thấy mối nguy hiểm đang ở phía sau sao? Khương võ thần đang đợi cô ta, đừng quên còn có một Bạc Thần khác đang canh giữ đại bản doanh, có lẽ hai người này đã tính toán kỹ lưỡng rồi, chuẩn bị lùa con gà này vào bẫy!)  AdvertisementTrong máy quay, Khương Mỹ Lâm di chuyển một cách lả lơi.  Đầu tiên, cô ta ẩn nấp ở khu rừng gần trại nhất, sau khi chắc chắn rằng tất cả các máy quay đã được tắt, ekip chương trình và khách mời đã vào lều đi ngủ, cô ta mới bắt đầu hành động.  AdvertisementTừ phía sau, cô ta lấy ra một thứ giống như kíp nổ, rút pít-tông và ném nó ra phía ngoài.  Sau khi thứ đó được ném ra, khói trắng bốc lên và nhanh chóng bao trùm toàn bộ khu vực trại.  (Ôi trời! Đây là cái gì vậy?)  (Cảnh báo, cảnh báo! Con yêu quái này đang phun độc!!)  (Quả bom khói này là bình khí thôi miên sao? Tại sao Khương võ thần không ngăn cô ta lại?)  (Các anh em đừng hoang mang! Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của Khương võ thần, mọi người chỉ cần xem màn trình diễn là được rồi!)  Sau khi khí thôi miên được ném ra ngoài, đợi khi làn sương mù trắng tan ra, Khương Mỹ Lâm tin chắc rằng tất cả mọi người đã ngủ say. Lúc này, cô ta mới đeo mặt nạ phòng độc bước ra ngoài.  Cô ta lấy khẩu súng ở trên thắt lưng ra, gắn bộ giảm thanh rồi đi về phía lều của Khương Mạn.  Khi vừa mở cửa lều ra, cô ta đã điên cuồng bắn vào bên trong.  "Chết đi, chết đi!!!!"  Không có tiếng hét thảm thiết nào giống như cô ta mong đợi.  Khương Mỹ Lâm sững sờ một chút. Đột nhiên, một bóng người nhảy ra từ trong bụi cỏ. Tốc độ của đối phương nhanh đến mức không nhìn rõ dáng vẻ, ra tay cướp súng trong tay cô ta, một chân đá bay cô ta.  Theo bản năng, Khương Mỹ Lâm giơ tay chặn lại, cô ta là người đã biến đổi gen, sao có thể dễ dàng bị đánh bại như vậy!!  "A"  Một tiếng hét vang lên, cô ta bị đá văng xa vài mét.  Cơn đau dữ dội ở thắt lưng và bụng khiến cô ta gù xuống như con tôm, co giật dưới đất một lúc không thể đứng dậy được.  Một giọng nữ đầy chế giễu từ phía sau truyền đến, mang chút khôi hài như trò mèo vờn chuột.  "Bingo ~ bắt được chuột rồi!"  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

("Một cuộc sống khác trên thế giới" tan làm rồi, chị gái này bắt đầu hành động, quả nhiên là muốn làm chuyện xấu mà!)  

(Người phụ nữ này định một mình giết tất cả mọi người sao? Cô ta định chơi trò sát thủ à? Định ăn trộm pha lê sao?)  

(Ngốc nghếch, thuần khiết, táo bạo! Không nhìn thấy mối nguy hiểm đang ở phía sau sao? Khương võ thần đang đợi cô ta, đừng quên còn có một Bạc Thần khác đang canh giữ đại bản doanh, có lẽ hai người này đã tính toán kỹ lưỡng rồi, chuẩn bị lùa con gà này vào bẫy!)  

Advertisement

Trong máy quay, Khương Mỹ Lâm di chuyển một cách lả lơi.  

Đầu tiên, cô ta ẩn nấp ở khu rừng gần trại nhất, sau khi chắc chắn rằng tất cả các máy quay đã được tắt, ekip chương trình và khách mời đã vào lều đi ngủ, cô ta mới bắt đầu hành động.  

Advertisement

Từ phía sau, cô ta lấy ra một thứ giống như kíp nổ, rút pít-tông và ném nó ra phía ngoài.  

Sau khi thứ đó được ném ra, khói trắng bốc lên và nhanh chóng bao trùm toàn bộ khu vực trại.  

(Ôi trời! Đây là cái gì vậy?)  

(Cảnh báo, cảnh báo! Con yêu quái này đang phun độc!!)  

(Quả bom khói này là bình khí thôi miên sao? Tại sao Khương võ thần không ngăn cô ta lại?)  

(Các anh em đừng hoang mang! Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của Khương võ thần, mọi người chỉ cần xem màn trình diễn là được rồi!)  

Sau khi khí thôi miên được ném ra ngoài, đợi khi làn sương mù trắng tan ra, Khương Mỹ Lâm tin chắc rằng tất cả mọi người đã ngủ say. Lúc này, cô ta mới đeo mặt nạ phòng độc bước ra ngoài.  

Cô ta lấy khẩu súng ở trên thắt lưng ra, gắn bộ giảm thanh rồi đi về phía lều của Khương Mạn.  

Khi vừa mở cửa lều ra, cô ta đã điên cuồng bắn vào bên trong.  

"Chết đi, chết đi!!!!"  

Không có tiếng hét thảm thiết nào giống như cô ta mong đợi.  

Khương Mỹ Lâm sững sờ một chút. Đột nhiên, một bóng người nhảy ra từ trong bụi cỏ. Tốc độ của đối phương nhanh đến mức không nhìn rõ dáng vẻ, ra tay cướp súng trong tay cô ta, một chân đá bay cô ta.  

Theo bản năng, Khương Mỹ Lâm giơ tay chặn lại, cô ta là người đã biến đổi gen, sao có thể dễ dàng bị đánh bại như vậy!!  

"A"  

Một tiếng hét vang lên, cô ta bị đá văng xa vài mét.  

Cơn đau dữ dội ở thắt lưng và bụng khiến cô ta gù xuống như con tôm, co giật dưới đất một lúc không thể đứng dậy được.  

Một giọng nữ đầy chế giễu từ phía sau truyền đến, mang chút khôi hài như trò mèo vờn chuột.  

"Bingo ~ bắt được chuột rồi!"  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.("Một cuộc sống khác trên thế giới" tan làm rồi, chị gái này bắt đầu hành động, quả nhiên là muốn làm chuyện xấu mà!)  (Người phụ nữ này định một mình giết tất cả mọi người sao? Cô ta định chơi trò sát thủ à? Định ăn trộm pha lê sao?)  (Ngốc nghếch, thuần khiết, táo bạo! Không nhìn thấy mối nguy hiểm đang ở phía sau sao? Khương võ thần đang đợi cô ta, đừng quên còn có một Bạc Thần khác đang canh giữ đại bản doanh, có lẽ hai người này đã tính toán kỹ lưỡng rồi, chuẩn bị lùa con gà này vào bẫy!)  AdvertisementTrong máy quay, Khương Mỹ Lâm di chuyển một cách lả lơi.  Đầu tiên, cô ta ẩn nấp ở khu rừng gần trại nhất, sau khi chắc chắn rằng tất cả các máy quay đã được tắt, ekip chương trình và khách mời đã vào lều đi ngủ, cô ta mới bắt đầu hành động.  AdvertisementTừ phía sau, cô ta lấy ra một thứ giống như kíp nổ, rút pít-tông và ném nó ra phía ngoài.  Sau khi thứ đó được ném ra, khói trắng bốc lên và nhanh chóng bao trùm toàn bộ khu vực trại.  (Ôi trời! Đây là cái gì vậy?)  (Cảnh báo, cảnh báo! Con yêu quái này đang phun độc!!)  (Quả bom khói này là bình khí thôi miên sao? Tại sao Khương võ thần không ngăn cô ta lại?)  (Các anh em đừng hoang mang! Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của Khương võ thần, mọi người chỉ cần xem màn trình diễn là được rồi!)  Sau khi khí thôi miên được ném ra ngoài, đợi khi làn sương mù trắng tan ra, Khương Mỹ Lâm tin chắc rằng tất cả mọi người đã ngủ say. Lúc này, cô ta mới đeo mặt nạ phòng độc bước ra ngoài.  Cô ta lấy khẩu súng ở trên thắt lưng ra, gắn bộ giảm thanh rồi đi về phía lều của Khương Mạn.  Khi vừa mở cửa lều ra, cô ta đã điên cuồng bắn vào bên trong.  "Chết đi, chết đi!!!!"  Không có tiếng hét thảm thiết nào giống như cô ta mong đợi.  Khương Mỹ Lâm sững sờ một chút. Đột nhiên, một bóng người nhảy ra từ trong bụi cỏ. Tốc độ của đối phương nhanh đến mức không nhìn rõ dáng vẻ, ra tay cướp súng trong tay cô ta, một chân đá bay cô ta.  Theo bản năng, Khương Mỹ Lâm giơ tay chặn lại, cô ta là người đã biến đổi gen, sao có thể dễ dàng bị đánh bại như vậy!!  "A"  Một tiếng hét vang lên, cô ta bị đá văng xa vài mét.  Cơn đau dữ dội ở thắt lưng và bụng khiến cô ta gù xuống như con tôm, co giật dưới đất một lúc không thể đứng dậy được.  Một giọng nữ đầy chế giễu từ phía sau truyền đến, mang chút khôi hài như trò mèo vờn chuột.  "Bingo ~ bắt được chuột rồi!"  

Chương 1371