Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1373

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Con người mới?? Người phụ nữ này đang nói cái quái gì vậy? Đúng là điên thật rồi?)  (Buồn cười chết đi được, còn là sinh vật bậc cao hơn nữa, tôi thấy cô chẳng khác nào trùng đế giày cả!)  (Các bạn ơi, các bạn không thấy bộ dạng hiện tại của Khương Mỹ Lâm rất giống với Vương Tuệ Kỳ sao?)  Advertisement(Lời nói của bạn phía trên đã làm tôi thức tỉnh, không phải dáng vẻ này vô cùng giống với Vương Tuệ Kỳ đang thuyết phục người ta tự tìm đến cái chết sao!)  Khương Mạn bật cười thành tiếng, cũng lười nói lời viển vông với cô ta.  AdvertisementỞ phía sau, Bạc Hạc Hiên thản nhiên bật máy nghe nhạc, một bản nhạc heavy metal vang lên.  **Chú thích: Heavy metal là một thể loại nhạc rock phát triển vào cuối những năm 1960 và đầu 1970, chủ yếu ở Anh và Mỹ  Khương Mỹ Lâm lộ ra vẻ đau đớn, bịt tai, gào lên, hai mắt đỏ bừng.  Có thiết bị phá có khả năng quấy rối ở đây, sức mạnh nhờ việc thay đổi gen mà cô sở hữu trở nên vô dụng nhưng tác dụng phụ của những loại thuốc đó vẫn luôn tồn tại.  m thanh ồn ào tuyệt đối là đòn chí mạng đối với một phế phẩm như cô ta!  Dưới ánh đèn, giữa âm thanh ồn ào, Khương Mỹ Lâm bị những đặc chủng mặc quân phục từ trên trên trời hạ cánh xuống ấn xuống đất. Sau khi tiêm thuốc ức chế do ông An nghiên cứu ra, cô ta không còn phấn khích nữa mà thở hổn hển.  Cô ta giống như một tên hề, bị bắt đi trong tình trạng nhếch nhác, miệng còn bị bịt chặt lại không thể phát ra tiếng gầm.  Phía sau lều ở trong rừng.  Lý lão âm và những người khác bước ra, trong lòng vẫn không khỏi sợ hãi, mặt Đại Ngọc và Điềm Điềm bọn họ cũng tái nhợt.  Sau khi cái gọi là "khí thôi miên" được phóng ra, bọn họ nhận được tin nhắn từ Bạc Hạc Hiên, yêu cầu họ không được phát ra âm thanh.  Sau đó, một nhóm người trông giống như lính đặc chủng đã đưa họ ra khỏi góc mà Khương Mỹ Lâm không thể nhìn thấy.  Bản thân Khương Mỹ Lâm cũng không thể ngờ rằng tất cả những thứ được trang bị trên người cô, ngoại trừ khẩu súng, tất cả đều đã bị người ta giở trò.  Ngay khi máy quay tắt, lão Lý và những người khác vừa vào trong lều đã  được âm thầm đưa đến một nơi an toàn.  Vở kịch này là do Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên chuẩn bị cho Khương Mỹ Lâm! Mà sự an toàn của bọn họ luôn được đặt lên hàng đầu! Bây giờ vở kịch đã kết thúc, Khương Mạn chào trước máy quay.  "Cảm ơn sự che đậy sai lầm của cô Khương Mỹ Lâm. Đây gọi là trộm gà không thành còn mất luôn nắm thóc. Hãy nhớ nhé, cho dù việc mang súng ở Tây Liên bang là hợp pháp, nhưng không có nghĩa là có thể tùy ý thách thức pháp luật!"  "Ngoài ra, đừng tiêm thẩm mỹ! Không được tiêm một cách tuỳ tiện nhé! Bài học của Vương Tuệ Kỳ còn chưa đủ sao? Các bạn ơi, thuốc độc hại người đó!"  Sau khi màn biểu diễn của Khương Mạn kết thúc, cô vẫy tay với camera:   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

(Con người mới?? Người phụ nữ này đang nói cái quái gì vậy? Đúng là điên thật rồi?)  

(Buồn cười chết đi được, còn là sinh vật bậc cao hơn nữa, tôi thấy cô chẳng khác nào trùng đế giày cả!)  

(Các bạn ơi, các bạn không thấy bộ dạng hiện tại của Khương Mỹ Lâm rất giống với Vương Tuệ Kỳ sao?)  

Advertisement

(Lời nói của bạn phía trên đã làm tôi thức tỉnh, không phải dáng vẻ này vô cùng giống với Vương Tuệ Kỳ đang thuyết phục người ta tự tìm đến cái chết sao!)  

Khương Mạn bật cười thành tiếng, cũng lười nói lời viển vông với cô ta.  

Advertisement

Ở phía sau, Bạc Hạc Hiên thản nhiên bật máy nghe nhạc, một bản nhạc heavy metal vang lên.  

**Chú thích: Heavy metal là một thể loại nhạc rock phát triển vào cuối những năm 1960 và đầu 1970, chủ yếu ở Anh và Mỹ  

Khương Mỹ Lâm lộ ra vẻ đau đớn, bịt tai, gào lên, hai mắt đỏ bừng.  

Có thiết bị phá có khả năng quấy rối ở đây, sức mạnh nhờ việc thay đổi gen mà cô sở hữu trở nên vô dụng nhưng tác dụng phụ của những loại thuốc đó vẫn luôn tồn tại.  

m thanh ồn ào tuyệt đối là đòn chí mạng đối với một phế phẩm như cô ta!  

Dưới ánh đèn, giữa âm thanh ồn ào, Khương Mỹ Lâm bị những đặc chủng mặc quân phục từ trên trên trời hạ cánh xuống ấn xuống đất. Sau khi tiêm thuốc ức chế do ông An nghiên cứu ra, cô ta không còn phấn khích nữa mà thở hổn hển.  

Cô ta giống như một tên hề, bị bắt đi trong tình trạng nhếch nhác, miệng còn bị bịt chặt lại không thể phát ra tiếng gầm.  

Phía sau lều ở trong rừng.  

Lý lão âm và những người khác bước ra, trong lòng vẫn không khỏi sợ hãi, mặt Đại Ngọc và Điềm Điềm bọn họ cũng tái nhợt.  

Sau khi cái gọi là "khí thôi miên" được phóng ra, bọn họ nhận được tin nhắn từ Bạc Hạc Hiên, yêu cầu họ không được phát ra âm thanh.  

Sau đó, một nhóm người trông giống như lính đặc chủng đã đưa họ ra khỏi góc mà Khương Mỹ Lâm không thể nhìn thấy.  

Bản thân Khương Mỹ Lâm cũng không thể ngờ rằng tất cả những thứ được trang bị trên người cô, ngoại trừ khẩu súng, tất cả đều đã bị người ta giở trò.  

Ngay khi máy quay tắt, lão Lý và những người khác vừa vào trong lều đã  được âm thầm đưa đến một nơi an toàn.  

Vở kịch này là do Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên chuẩn bị cho Khương Mỹ Lâm! Mà sự an toàn của bọn họ luôn được đặt lên hàng đầu! Bây giờ vở kịch đã kết thúc, Khương Mạn chào trước máy quay.  

"Cảm ơn sự che đậy sai lầm của cô Khương Mỹ Lâm. Đây gọi là trộm gà không thành còn mất luôn nắm thóc. Hãy nhớ nhé, cho dù việc mang súng ở Tây Liên bang là hợp pháp, nhưng không có nghĩa là có thể tùy ý thách thức pháp luật!"  

"Ngoài ra, đừng tiêm thẩm mỹ! Không được tiêm một cách tuỳ tiện nhé! Bài học của Vương Tuệ Kỳ còn chưa đủ sao? Các bạn ơi, thuốc độc hại người đó!"  

Sau khi màn biểu diễn của Khương Mạn kết thúc, cô vẫy tay với camera:   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.(Con người mới?? Người phụ nữ này đang nói cái quái gì vậy? Đúng là điên thật rồi?)  (Buồn cười chết đi được, còn là sinh vật bậc cao hơn nữa, tôi thấy cô chẳng khác nào trùng đế giày cả!)  (Các bạn ơi, các bạn không thấy bộ dạng hiện tại của Khương Mỹ Lâm rất giống với Vương Tuệ Kỳ sao?)  Advertisement(Lời nói của bạn phía trên đã làm tôi thức tỉnh, không phải dáng vẻ này vô cùng giống với Vương Tuệ Kỳ đang thuyết phục người ta tự tìm đến cái chết sao!)  Khương Mạn bật cười thành tiếng, cũng lười nói lời viển vông với cô ta.  AdvertisementỞ phía sau, Bạc Hạc Hiên thản nhiên bật máy nghe nhạc, một bản nhạc heavy metal vang lên.  **Chú thích: Heavy metal là một thể loại nhạc rock phát triển vào cuối những năm 1960 và đầu 1970, chủ yếu ở Anh và Mỹ  Khương Mỹ Lâm lộ ra vẻ đau đớn, bịt tai, gào lên, hai mắt đỏ bừng.  Có thiết bị phá có khả năng quấy rối ở đây, sức mạnh nhờ việc thay đổi gen mà cô sở hữu trở nên vô dụng nhưng tác dụng phụ của những loại thuốc đó vẫn luôn tồn tại.  m thanh ồn ào tuyệt đối là đòn chí mạng đối với một phế phẩm như cô ta!  Dưới ánh đèn, giữa âm thanh ồn ào, Khương Mỹ Lâm bị những đặc chủng mặc quân phục từ trên trên trời hạ cánh xuống ấn xuống đất. Sau khi tiêm thuốc ức chế do ông An nghiên cứu ra, cô ta không còn phấn khích nữa mà thở hổn hển.  Cô ta giống như một tên hề, bị bắt đi trong tình trạng nhếch nhác, miệng còn bị bịt chặt lại không thể phát ra tiếng gầm.  Phía sau lều ở trong rừng.  Lý lão âm và những người khác bước ra, trong lòng vẫn không khỏi sợ hãi, mặt Đại Ngọc và Điềm Điềm bọn họ cũng tái nhợt.  Sau khi cái gọi là "khí thôi miên" được phóng ra, bọn họ nhận được tin nhắn từ Bạc Hạc Hiên, yêu cầu họ không được phát ra âm thanh.  Sau đó, một nhóm người trông giống như lính đặc chủng đã đưa họ ra khỏi góc mà Khương Mỹ Lâm không thể nhìn thấy.  Bản thân Khương Mỹ Lâm cũng không thể ngờ rằng tất cả những thứ được trang bị trên người cô, ngoại trừ khẩu súng, tất cả đều đã bị người ta giở trò.  Ngay khi máy quay tắt, lão Lý và những người khác vừa vào trong lều đã  được âm thầm đưa đến một nơi an toàn.  Vở kịch này là do Khương Mạn và Bạc Hạc Hiên chuẩn bị cho Khương Mỹ Lâm! Mà sự an toàn của bọn họ luôn được đặt lên hàng đầu! Bây giờ vở kịch đã kết thúc, Khương Mạn chào trước máy quay.  "Cảm ơn sự che đậy sai lầm của cô Khương Mỹ Lâm. Đây gọi là trộm gà không thành còn mất luôn nắm thóc. Hãy nhớ nhé, cho dù việc mang súng ở Tây Liên bang là hợp pháp, nhưng không có nghĩa là có thể tùy ý thách thức pháp luật!"  "Ngoài ra, đừng tiêm thẩm mỹ! Không được tiêm một cách tuỳ tiện nhé! Bài học của Vương Tuệ Kỳ còn chưa đủ sao? Các bạn ơi, thuốc độc hại người đó!"  Sau khi màn biểu diễn của Khương Mạn kết thúc, cô vẫy tay với camera:   

Chương 1373