Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1380

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Có quỷ mới biết con mụ điên đó muốn làm gì.”  Đây cũng là điểm mà Khương Nhuệ Trạch nghĩ không ra.  Joanna cướp Khương Nghiệp Thành đi là vì Bạc Hạc Hiên và em gái nhà hắn đang yêu nhau, nếu nói là vì ghen ghét thì con mụ điên đó phải sớm có hành động rồi mới phải.    AdvertisementThế mà cô ta lại còn chơi trò trốn tìm với bọn họ, cứ nhẫn nhịn không ra tay, không ai đoán được mục đích của cô ta là gì.    AdvertisementChuông điện thoại đột nhiên vang lên.  Khương Nhuệ Trạch nhìn màn hình, nheo mắt lại.    Anh ta ra hiệu cho Quỷ Hồ và những người khác yên tĩnh, ấn mở loa ngoài.    Đầu bên kia tiện thoại truyền đến tiếng cười kiêu ngạo của người phụ nữ.    “Khương Nhuệ Trạch, có nhớ tôi không nào?”  “Joanna!!!”  “Haha ~ Anh thua rồi nhé, Khương Nhuệ Trạch, lâu vậy rồi mà vẫn không bắt được tôi.”   Khương Nhuệ Trạch bật cười, giọng nói lạnh lẽo: “Trốn được một lúc, liệu cô có trốn được cả đời không? Nếu cô muốn cùng lão già Khương Nghiệp Thành kia bên nhau trọn đời thì tôi cũng rất vui lòng thỏa mãn mong ước đó cho cô.”    “Ôi ~~ sợ quá đi nè.”    Joanna Kiều cười đáp: “Với tính cách của người nhà anh, nếu không thể tự tay gi3t chết kẻ thù giết cha mẹ mình, thì hẳn là rất khó chịu phải không?”    “Hầy, thế thì cô nhầm rồi.” Khương Nhuệ Trạch trào phúng: “Nhà cả họ Khương đã sụp đổ rồi, Khương Nghiệp Thành tuổi tác cũng không nhỏ nữa, nếu cô vui vẻ dẫn ông già thối đó đi lang bạt đầu đường xó chợ, hót cứt, chùi đít cho ông ta, thì tôi cũng vui vẻ trông đợi đấy.”  “Dù sao thì các người trốn đông trốn tây, còn bọn tôi lại cơm ngon rượu say, có gì mà phải khó chịu cơ chứ?”    Đầu bên kia điện thoại im lặng một lúc.  “Mồm mép lanh lợi hơn nhiều rồi đấy nhỉ, Khương Nhuệ Trạch.”  “Không phục sao? Không phục cũng cố mà nhịn lấy cho ông.”    Joanna vẫn cười quái dị: “Bực bội gì chứ? Vẫn cứ không biết nói đùa nhỉ....yên tâm, tôi không trốn nữa.”    “Chúng ta làm một cuộc giao dịch thì thế nào?” Joanna tỏ vẻ thần bí nói: “Tôi giao Khương Nghiệp Thành cho mấy người, đồng thời, tôi còn có thể cho các người biết, con bài Khương Nguy Viễn nắm trong tay dùng để đối phó Bạc Hạc Hiên rốt cuộc là thứ gì.”   

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Có quỷ mới biết con mụ điên đó muốn làm gì.”  

Đây cũng là điểm mà Khương Nhuệ Trạch nghĩ không ra.  

Joanna cướp Khương Nghiệp Thành đi là vì Bạc Hạc Hiên và em gái nhà hắn đang yêu nhau, nếu nói là vì ghen ghét thì con mụ điên đó phải sớm có hành động rồi mới phải.    

Advertisement

Thế mà cô ta lại còn chơi trò trốn tìm với bọn họ, cứ nhẫn nhịn không ra tay, không ai đoán được mục đích của cô ta là gì.    

Advertisement

Chuông điện thoại đột nhiên vang lên.  

Khương Nhuệ Trạch nhìn màn hình, nheo mắt lại.    

Anh ta ra hiệu cho Quỷ Hồ và những người khác yên tĩnh, ấn mở loa ngoài.    

Đầu bên kia tiện thoại truyền đến tiếng cười kiêu ngạo của người phụ nữ.    

“Khương Nhuệ Trạch, có nhớ tôi không nào?”  

“Joanna!!!”  

“Haha ~ Anh thua rồi nhé, Khương Nhuệ Trạch, lâu vậy rồi mà vẫn không bắt được tôi.”   

Khương Nhuệ Trạch bật cười, giọng nói lạnh lẽo: “Trốn được một lúc, liệu cô có trốn được cả đời không? Nếu cô muốn cùng lão già Khương Nghiệp Thành kia bên nhau trọn đời thì tôi cũng rất vui lòng thỏa mãn mong ước đó cho cô.”    

“Ôi ~~ sợ quá đi nè.”    

Joanna Kiều cười đáp: “Với tính cách của người nhà anh, nếu không thể tự tay gi3t chết kẻ thù giết cha mẹ mình, thì hẳn là rất khó chịu phải không?”    

“Hầy, thế thì cô nhầm rồi.” Khương Nhuệ Trạch trào phúng: “Nhà cả họ Khương đã sụp đổ rồi, Khương Nghiệp Thành tuổi tác cũng không nhỏ nữa, nếu cô vui vẻ dẫn ông già thối đó đi lang bạt đầu đường xó chợ, hót cứt, chùi đít cho ông ta, thì tôi cũng vui vẻ trông đợi đấy.”  

“Dù sao thì các người trốn đông trốn tây, còn bọn tôi lại cơm ngon rượu say, có gì mà phải khó chịu cơ chứ?”    

Đầu bên kia điện thoại im lặng một lúc.  

“Mồm mép lanh lợi hơn nhiều rồi đấy nhỉ, Khương Nhuệ Trạch.”  

“Không phục sao? Không phục cũng cố mà nhịn lấy cho ông.”    

Joanna vẫn cười quái dị: “Bực bội gì chứ? Vẫn cứ không biết nói đùa nhỉ....yên tâm, tôi không trốn nữa.”    

“Chúng ta làm một cuộc giao dịch thì thế nào?” Joanna tỏ vẻ thần bí nói: “Tôi giao Khương Nghiệp Thành cho mấy người, đồng thời, tôi còn có thể cho các người biết, con bài Khương Nguy Viễn nắm trong tay dùng để đối phó Bạc Hạc Hiên rốt cuộc là thứ gì.”   

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Có quỷ mới biết con mụ điên đó muốn làm gì.”  Đây cũng là điểm mà Khương Nhuệ Trạch nghĩ không ra.  Joanna cướp Khương Nghiệp Thành đi là vì Bạc Hạc Hiên và em gái nhà hắn đang yêu nhau, nếu nói là vì ghen ghét thì con mụ điên đó phải sớm có hành động rồi mới phải.    AdvertisementThế mà cô ta lại còn chơi trò trốn tìm với bọn họ, cứ nhẫn nhịn không ra tay, không ai đoán được mục đích của cô ta là gì.    AdvertisementChuông điện thoại đột nhiên vang lên.  Khương Nhuệ Trạch nhìn màn hình, nheo mắt lại.    Anh ta ra hiệu cho Quỷ Hồ và những người khác yên tĩnh, ấn mở loa ngoài.    Đầu bên kia tiện thoại truyền đến tiếng cười kiêu ngạo của người phụ nữ.    “Khương Nhuệ Trạch, có nhớ tôi không nào?”  “Joanna!!!”  “Haha ~ Anh thua rồi nhé, Khương Nhuệ Trạch, lâu vậy rồi mà vẫn không bắt được tôi.”   Khương Nhuệ Trạch bật cười, giọng nói lạnh lẽo: “Trốn được một lúc, liệu cô có trốn được cả đời không? Nếu cô muốn cùng lão già Khương Nghiệp Thành kia bên nhau trọn đời thì tôi cũng rất vui lòng thỏa mãn mong ước đó cho cô.”    “Ôi ~~ sợ quá đi nè.”    Joanna Kiều cười đáp: “Với tính cách của người nhà anh, nếu không thể tự tay gi3t chết kẻ thù giết cha mẹ mình, thì hẳn là rất khó chịu phải không?”    “Hầy, thế thì cô nhầm rồi.” Khương Nhuệ Trạch trào phúng: “Nhà cả họ Khương đã sụp đổ rồi, Khương Nghiệp Thành tuổi tác cũng không nhỏ nữa, nếu cô vui vẻ dẫn ông già thối đó đi lang bạt đầu đường xó chợ, hót cứt, chùi đít cho ông ta, thì tôi cũng vui vẻ trông đợi đấy.”  “Dù sao thì các người trốn đông trốn tây, còn bọn tôi lại cơm ngon rượu say, có gì mà phải khó chịu cơ chứ?”    Đầu bên kia điện thoại im lặng một lúc.  “Mồm mép lanh lợi hơn nhiều rồi đấy nhỉ, Khương Nhuệ Trạch.”  “Không phục sao? Không phục cũng cố mà nhịn lấy cho ông.”    Joanna vẫn cười quái dị: “Bực bội gì chứ? Vẫn cứ không biết nói đùa nhỉ....yên tâm, tôi không trốn nữa.”    “Chúng ta làm một cuộc giao dịch thì thế nào?” Joanna tỏ vẻ thần bí nói: “Tôi giao Khương Nghiệp Thành cho mấy người, đồng thời, tôi còn có thể cho các người biết, con bài Khương Nguy Viễn nắm trong tay dùng để đối phó Bạc Hạc Hiên rốt cuộc là thứ gì.”   

Chương 1380