Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1382

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Vậy thì bây giờ~” Chú Elijah vỗ tay, “Vui vẻ mua sắm thôi, các bạn của tôi!”  Mọi người quay qua nhìn nhau.   A Tam không nhịn được nói: “Chú Elijah…..sẽ không phải là chú mua cho chúng tôi đó chứ?”  AdvertisementElijah nói một cách đương nhiên: “Thân là chủ nhà, sao lại để khách trả tiền?”  (OMG! Đây là T-Ling đó! Tuỳ tiện chọn một cái túi cũng bằng cả tháng lương của tôi!)  (Lầu trên lương tháng hơn vạn? trâu bò, một cái túi ở đây cũng bằng ba tháng lương của tôi!)  (Mọi người vừa bước vào cửa tôi đã hoảng hốt rồi, mấy cửa hàng hiểu này đều nối tiếng là chỉ tiếp năm khách một lúc, nếu đông hơn sẽ phải xếp hàng!)  (Đây có phải là năng lực siêu cấp có tiền không? Tôi hâm mộ quá!)  (Xin hãy cho tôi một tá người chú như vậy!!!)  (Đại Ngọc đã đỏ cả mắt rồi kìa….đúng là nô lệ của những chiếc túi, hôm nay chắc chắn cô ấy sẽ mua tới mức phá sản!)  Cư dân mạng ghen tị đến mức sắp chua như chanh rồi.   Đám nhân viên đoàn mặc dù rất kích động, nhưng vẫn từ chối ý tốt của chú Elijah.  Lý lão âm lắc đầu: “Vậy đâu được, mọi người tự mình mua thì vẫn hơn, chúng tôi sẽ tự mình trả tiền, Elijah anh……”  Elijah hình như hiểu ra cái gì: “Lý, anh hiểu nhầm rồi.”  “Hả?”  “Thực tế là, kể cả mọi người có lấy hết cả cái cửa hàng này, thì tôi cũng không chịu tổn thất gì nhiều cả.” Elijah nghiêm túc nói: “Bởi vì đây chỉ là thương hiệu nhỏ thuộc sở hữu của gia tộc Lancelot mà thôi.”  Lão Lý ngơ ngác.   Tất cả nhân viên của ‘Cuộc sống khác’ há hốc mồm.   Elijah cười: “Không chỉ có cửa hàng này, tất cả thương hiệu trên con đường này, mọi người đều có thể yên tâm mua sắm.”  Ông ấy nhún vai: “So với tiền bạc, tôi nghĩ rằng điều quan trọng nhất là các bạn cảm thấy vui vẻ.”  “Mọi người đừng khách sáo, các cô gái cứ chọn nhiệt tình đi, các bạn trai có thể chọn đồ cho người yêu của mình.”  “Đương nhiên, nếu không thích túi xách thì đằng sau vẫn còn cửa hàng Rolex, đồng hồ ở đó cũng ổn.”  Cái gì gọi là siêu cấp có tiền, mọi người bây giờ đã nhìn thấy, hôm nay đã được thấy!  (Rolex….trời ơi……)  

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Vậy thì bây giờ~” Chú Elijah vỗ tay, “Vui vẻ mua sắm thôi, các bạn của tôi!”  

Mọi người quay qua nhìn nhau.   

A Tam không nhịn được nói: “Chú Elijah…..sẽ không phải là chú mua cho chúng tôi đó chứ?”  

Advertisement

Elijah nói một cách đương nhiên: “Thân là chủ nhà, sao lại để khách trả tiền?”  

(OMG! Đây là T-Ling đó! Tuỳ tiện chọn một cái túi cũng bằng cả tháng lương của tôi!)  

(Lầu trên lương tháng hơn vạn? trâu bò, một cái túi ở đây cũng bằng ba tháng lương của tôi!)  

(Mọi người vừa bước vào cửa tôi đã hoảng hốt rồi, mấy cửa hàng hiểu này đều nối tiếng là chỉ tiếp năm khách một lúc, nếu đông hơn sẽ phải xếp hàng!)  

(Đây có phải là năng lực siêu cấp có tiền không? Tôi hâm mộ quá!)  

(Xin hãy cho tôi một tá người chú như vậy!!!)  

(Đại Ngọc đã đỏ cả mắt rồi kìa….đúng là nô lệ của những chiếc túi, hôm nay chắc chắn cô ấy sẽ mua tới mức phá sản!)  

Cư dân mạng ghen tị đến mức sắp chua như chanh rồi.   

Đám nhân viên đoàn mặc dù rất kích động, nhưng vẫn từ chối ý tốt của chú Elijah.  

Lý lão âm lắc đầu: “Vậy đâu được, mọi người tự mình mua thì vẫn hơn, chúng tôi sẽ tự mình trả tiền, Elijah anh……”  

Elijah hình như hiểu ra cái gì: “Lý, anh hiểu nhầm rồi.”  

“Hả?”  

“Thực tế là, kể cả mọi người có lấy hết cả cái cửa hàng này, thì tôi cũng không chịu tổn thất gì nhiều cả.” Elijah nghiêm túc nói: “Bởi vì đây chỉ là thương hiệu nhỏ thuộc sở hữu của gia tộc Lancelot mà thôi.”  

Lão Lý ngơ ngác.   

Tất cả nhân viên của ‘Cuộc sống khác’ há hốc mồm.   

Elijah cười: “Không chỉ có cửa hàng này, tất cả thương hiệu trên con đường này, mọi người đều có thể yên tâm mua sắm.”  

Ông ấy nhún vai: “So với tiền bạc, tôi nghĩ rằng điều quan trọng nhất là các bạn cảm thấy vui vẻ.”  

“Mọi người đừng khách sáo, các cô gái cứ chọn nhiệt tình đi, các bạn trai có thể chọn đồ cho người yêu của mình.”  

“Đương nhiên, nếu không thích túi xách thì đằng sau vẫn còn cửa hàng Rolex, đồng hồ ở đó cũng ổn.”  

Cái gì gọi là siêu cấp có tiền, mọi người bây giờ đã nhìn thấy, hôm nay đã được thấy!  

(Rolex….trời ơi……)  

Image removed.

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Vậy thì bây giờ~” Chú Elijah vỗ tay, “Vui vẻ mua sắm thôi, các bạn của tôi!”  Mọi người quay qua nhìn nhau.   A Tam không nhịn được nói: “Chú Elijah…..sẽ không phải là chú mua cho chúng tôi đó chứ?”  AdvertisementElijah nói một cách đương nhiên: “Thân là chủ nhà, sao lại để khách trả tiền?”  (OMG! Đây là T-Ling đó! Tuỳ tiện chọn một cái túi cũng bằng cả tháng lương của tôi!)  (Lầu trên lương tháng hơn vạn? trâu bò, một cái túi ở đây cũng bằng ba tháng lương của tôi!)  (Mọi người vừa bước vào cửa tôi đã hoảng hốt rồi, mấy cửa hàng hiểu này đều nối tiếng là chỉ tiếp năm khách một lúc, nếu đông hơn sẽ phải xếp hàng!)  (Đây có phải là năng lực siêu cấp có tiền không? Tôi hâm mộ quá!)  (Xin hãy cho tôi một tá người chú như vậy!!!)  (Đại Ngọc đã đỏ cả mắt rồi kìa….đúng là nô lệ của những chiếc túi, hôm nay chắc chắn cô ấy sẽ mua tới mức phá sản!)  Cư dân mạng ghen tị đến mức sắp chua như chanh rồi.   Đám nhân viên đoàn mặc dù rất kích động, nhưng vẫn từ chối ý tốt của chú Elijah.  Lý lão âm lắc đầu: “Vậy đâu được, mọi người tự mình mua thì vẫn hơn, chúng tôi sẽ tự mình trả tiền, Elijah anh……”  Elijah hình như hiểu ra cái gì: “Lý, anh hiểu nhầm rồi.”  “Hả?”  “Thực tế là, kể cả mọi người có lấy hết cả cái cửa hàng này, thì tôi cũng không chịu tổn thất gì nhiều cả.” Elijah nghiêm túc nói: “Bởi vì đây chỉ là thương hiệu nhỏ thuộc sở hữu của gia tộc Lancelot mà thôi.”  Lão Lý ngơ ngác.   Tất cả nhân viên của ‘Cuộc sống khác’ há hốc mồm.   Elijah cười: “Không chỉ có cửa hàng này, tất cả thương hiệu trên con đường này, mọi người đều có thể yên tâm mua sắm.”  Ông ấy nhún vai: “So với tiền bạc, tôi nghĩ rằng điều quan trọng nhất là các bạn cảm thấy vui vẻ.”  “Mọi người đừng khách sáo, các cô gái cứ chọn nhiệt tình đi, các bạn trai có thể chọn đồ cho người yêu của mình.”  “Đương nhiên, nếu không thích túi xách thì đằng sau vẫn còn cửa hàng Rolex, đồng hồ ở đó cũng ổn.”  Cái gì gọi là siêu cấp có tiền, mọi người bây giờ đã nhìn thấy, hôm nay đã được thấy!  (Rolex….trời ơi……)  

Chương 1382