Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1386

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khu phía đông Bắc Thành, tại một dinh thự tư nhân.  Cánh cổng sắt nặng nề mở sang hai bên, một chiếc xe Benz cỡ lớn tiến vào, dừng trước dinh thự.   Khương Mạn mở cửa xe, nhảy ra ngoài, trong miệng ngậm một que kẹo m*t, tò mò nhìn đám người vừa ra tiếp đón.  Người đàn ông đi đầu cô có chút ấn tượng, lần đầu tiên gặp Arthur, người này cũng từng xuất hiện.  AdvertisementNgười của bộ phận an ninh à? Hình như gọi là Lão Ưng.  Bạc Hạc Hiên sau khi xuống xe, ném chìa khóa cho thủ hạ của Lão Ưng, đối phương gật đầu với anh.   Advertisement“Chào ngài, chào cô Khương.”  Bạc Hạc Hiên gật đầu, “Người đâu?”    “Vẫn còn đang ngủ.”  Khương Mạn cười đáp: “Nghe có vẻ như cuộc sống của vị thiếu gia này rất sung sướng đấy nhỉ.”  Nhắc tới Bạc Ngọc, sắc mặt của Lão Ưng và những người khác đều có vẻ khinh thường, “Quả thực là một vị công tử cao quý, so với lúc mới bị đưa tới đây, cậu ta bây giờ cũng đã coi như có thể chịu khổ rồi.”  Khương Mạn mỉm cười.  Bạc Ngọc tuy là bị Bạc Hạc Hiên nhốt ở chỗ này, nhưng Bạc Hạc Hiên cũng không làm gì quá đáng với người em trai cùng cha khác mẹ này cả.   Còn về tính cách của vị thiếu gia này cụ thể là như nào thì Khương Mạn không rõ Bạc Hạc Hiên rất ít khi nhắc tới cậu ấm này với cô.  Chỉ có một vài lần, cũng không nói gì cụ thể, nhưng trong ánh mắt có thể thấy rõ sự phản cảm.    Ngược lại là Bạc Thiên Y, có gọi điện thoại cho cô, mắng cậu ấm này vài lần, theo nguyên văn của tiểu ma nữ Thiên Y là:  Bạc Ngọc hoàn toàn là một tên óc lợn từ đầu đến chân, là cái thứ thùng cơm, hũ rượu!  Tập hợp hết tất cả những tính xấu của Bạc Khôn: ích kỷ, tầm nhìn thiển cận, bụng dạ hẹp hòi, đê hèn bỉ ổi!  Khương Mạn lại khá tò mò, cô và Bạc Hạc Hiên đi tới gần dinh thự, vừa vào tới phòng khách cô đã nhìn thấy trên hành lang cầu thang tầng hai lộ ra một cái đầu.   “Tên nhóc kia xem ra là tỉnh rồi!”  Lão Ưng chạm tay vào tai nghe, gật đầu nói: “Tỉnh rồi, nhưng giờ đã về phòng rồi.”  “Em nhớ lần trước chẳng phải anh đã nhốt hắn ta vào phòng tối rồi sao?”Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên: “Nhốt mấy ngày.”   Bạc Hạc Hiên khẽ nhăn mày: “Hai ngày.”   “Mới hai ngày mà đã không chịu được rồi à?”  Khương Mạn bĩu môi, đương nhiên không cho rằng Bạc Hạc Hiên mềm lòng chỉ nhốt hai ngày, hiển nhiên là tên nhãi đó chỉ trụ được hai ngày.   Bị nhốt trong không gian yên tĩnh tuyệt đối, không có một tiếng động, rất hiếm người có thể trụ qua được bảy ngày.    Đó là một sự tra tấn về mặt tinh thần, nhưng mà hai ngày thì cũng quá ngắn rồi!    Lão Ưng vừa định giải thích, lại nghe thấy Khương Mạn làu bàu nói:  “Thế thì khả năng chịu áp lực của tên này đúng thật là chẳng ra làm sao, nhưng bây giờ lại dám nhảy nhót khắp nơi thế kia, xem ra vẫn là do anh để hắn ta sống quá thoải mái rồi.”  

Khu phía đông Bắc Thành, tại một dinh thự tư nhân.  

Cánh cổng sắt nặng nề mở sang hai bên, một chiếc xe Benz cỡ lớn tiến vào, dừng trước dinh thự.   

Khương Mạn mở cửa xe, nhảy ra ngoài, trong miệng ngậm một que kẹo m*t, tò mò nhìn đám người vừa ra tiếp đón.  

Người đàn ông đi đầu cô có chút ấn tượng, lần đầu tiên gặp Arthur, người này cũng từng xuất hiện.  

Advertisement

Người của bộ phận an ninh à? Hình như gọi là Lão Ưng.  

Bạc Hạc Hiên sau khi xuống xe, ném chìa khóa cho thủ hạ của Lão Ưng, đối phương gật đầu với anh.   

Advertisement

“Chào ngài, chào cô Khương.”  

Bạc Hạc Hiên gật đầu, “Người đâu?”    

“Vẫn còn đang ngủ.”  

Khương Mạn cười đáp: “Nghe có vẻ như cuộc sống của vị thiếu gia này rất sung sướng đấy nhỉ.”  

Nhắc tới Bạc Ngọc, sắc mặt của Lão Ưng và những người khác đều có vẻ khinh thường, “Quả thực là một vị công tử cao quý, so với lúc mới bị đưa tới đây, cậu ta bây giờ cũng đã coi như có thể chịu khổ rồi.”  

Khương Mạn mỉm cười.  

Bạc Ngọc tuy là bị Bạc Hạc Hiên nhốt ở chỗ này, nhưng Bạc Hạc Hiên cũng không làm gì quá đáng với người em trai cùng cha khác mẹ này cả.   

Còn về tính cách của vị thiếu gia này cụ thể là như nào thì Khương Mạn không rõ Bạc Hạc Hiên rất ít khi nhắc tới cậu ấm này với cô.  

Chỉ có một vài lần, cũng không nói gì cụ thể, nhưng trong ánh mắt có thể thấy rõ sự phản cảm.    

Ngược lại là Bạc Thiên Y, có gọi điện thoại cho cô, mắng cậu ấm này vài lần, theo nguyên văn của tiểu ma nữ Thiên Y là:  

Bạc Ngọc hoàn toàn là một tên óc lợn từ đầu đến chân, là cái thứ thùng cơm, hũ rượu!  

Tập hợp hết tất cả những tính xấu của Bạc Khôn: ích kỷ, tầm nhìn thiển cận, bụng dạ hẹp hòi, đê hèn bỉ ổi!  

Khương Mạn lại khá tò mò, cô và Bạc Hạc Hiên đi tới gần dinh thự, vừa vào tới phòng khách cô đã nhìn thấy trên hành lang cầu thang tầng hai lộ ra một cái đầu.   

“Tên nhóc kia xem ra là tỉnh rồi!”  

Lão Ưng chạm tay vào tai nghe, gật đầu nói: “Tỉnh rồi, nhưng giờ đã về phòng rồi.”  

“Em nhớ lần trước chẳng phải anh đã nhốt hắn ta vào phòng tối rồi sao?”Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên: “Nhốt mấy ngày.”   

Bạc Hạc Hiên khẽ nhăn mày: “Hai ngày.”   

“Mới hai ngày mà đã không chịu được rồi à?”  

Khương Mạn bĩu môi, đương nhiên không cho rằng Bạc Hạc Hiên mềm lòng chỉ nhốt hai ngày, hiển nhiên là tên nhãi đó chỉ trụ được hai ngày.   

Bị nhốt trong không gian yên tĩnh tuyệt đối, không có một tiếng động, rất hiếm người có thể trụ qua được bảy ngày.    

Đó là một sự tra tấn về mặt tinh thần, nhưng mà hai ngày thì cũng quá ngắn rồi!    

Lão Ưng vừa định giải thích, lại nghe thấy Khương Mạn làu bàu nói:  

“Thế thì khả năng chịu áp lực của tên này đúng thật là chẳng ra làm sao, nhưng bây giờ lại dám nhảy nhót khắp nơi thế kia, xem ra vẫn là do anh để hắn ta sống quá thoải mái rồi.”  

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… Khu phía đông Bắc Thành, tại một dinh thự tư nhân.  Cánh cổng sắt nặng nề mở sang hai bên, một chiếc xe Benz cỡ lớn tiến vào, dừng trước dinh thự.   Khương Mạn mở cửa xe, nhảy ra ngoài, trong miệng ngậm một que kẹo m*t, tò mò nhìn đám người vừa ra tiếp đón.  Người đàn ông đi đầu cô có chút ấn tượng, lần đầu tiên gặp Arthur, người này cũng từng xuất hiện.  AdvertisementNgười của bộ phận an ninh à? Hình như gọi là Lão Ưng.  Bạc Hạc Hiên sau khi xuống xe, ném chìa khóa cho thủ hạ của Lão Ưng, đối phương gật đầu với anh.   Advertisement“Chào ngài, chào cô Khương.”  Bạc Hạc Hiên gật đầu, “Người đâu?”    “Vẫn còn đang ngủ.”  Khương Mạn cười đáp: “Nghe có vẻ như cuộc sống của vị thiếu gia này rất sung sướng đấy nhỉ.”  Nhắc tới Bạc Ngọc, sắc mặt của Lão Ưng và những người khác đều có vẻ khinh thường, “Quả thực là một vị công tử cao quý, so với lúc mới bị đưa tới đây, cậu ta bây giờ cũng đã coi như có thể chịu khổ rồi.”  Khương Mạn mỉm cười.  Bạc Ngọc tuy là bị Bạc Hạc Hiên nhốt ở chỗ này, nhưng Bạc Hạc Hiên cũng không làm gì quá đáng với người em trai cùng cha khác mẹ này cả.   Còn về tính cách của vị thiếu gia này cụ thể là như nào thì Khương Mạn không rõ Bạc Hạc Hiên rất ít khi nhắc tới cậu ấm này với cô.  Chỉ có một vài lần, cũng không nói gì cụ thể, nhưng trong ánh mắt có thể thấy rõ sự phản cảm.    Ngược lại là Bạc Thiên Y, có gọi điện thoại cho cô, mắng cậu ấm này vài lần, theo nguyên văn của tiểu ma nữ Thiên Y là:  Bạc Ngọc hoàn toàn là một tên óc lợn từ đầu đến chân, là cái thứ thùng cơm, hũ rượu!  Tập hợp hết tất cả những tính xấu của Bạc Khôn: ích kỷ, tầm nhìn thiển cận, bụng dạ hẹp hòi, đê hèn bỉ ổi!  Khương Mạn lại khá tò mò, cô và Bạc Hạc Hiên đi tới gần dinh thự, vừa vào tới phòng khách cô đã nhìn thấy trên hành lang cầu thang tầng hai lộ ra một cái đầu.   “Tên nhóc kia xem ra là tỉnh rồi!”  Lão Ưng chạm tay vào tai nghe, gật đầu nói: “Tỉnh rồi, nhưng giờ đã về phòng rồi.”  “Em nhớ lần trước chẳng phải anh đã nhốt hắn ta vào phòng tối rồi sao?”Khương Mạn nhìn Bạc Hạc Hiên: “Nhốt mấy ngày.”   Bạc Hạc Hiên khẽ nhăn mày: “Hai ngày.”   “Mới hai ngày mà đã không chịu được rồi à?”  Khương Mạn bĩu môi, đương nhiên không cho rằng Bạc Hạc Hiên mềm lòng chỉ nhốt hai ngày, hiển nhiên là tên nhãi đó chỉ trụ được hai ngày.   Bị nhốt trong không gian yên tĩnh tuyệt đối, không có một tiếng động, rất hiếm người có thể trụ qua được bảy ngày.    Đó là một sự tra tấn về mặt tinh thần, nhưng mà hai ngày thì cũng quá ngắn rồi!    Lão Ưng vừa định giải thích, lại nghe thấy Khương Mạn làu bàu nói:  “Thế thì khả năng chịu áp lực của tên này đúng thật là chẳng ra làm sao, nhưng bây giờ lại dám nhảy nhót khắp nơi thế kia, xem ra vẫn là do anh để hắn ta sống quá thoải mái rồi.”  

Chương 1386