Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…
Chương 1393
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Bà……bà ngoại hai đứa…..chưa chết……” Giọng Bạc Khôn run rẩy: “Lúc trước cha vì muốn uy h**p mẹ con, bắt bà ấy im mồm cho nên đã trả vờ giết bà ngoại của con.” “Sau đó……sau giao bà ngoại của con cho Khương Nghiệp Thành…..” “Bà ấy vẫn còn sống……ở, ở trong tay Khương Ngụy Viễn……a!! AdvertisementBạc Khôn đột nhiên hét thảm một tiếng. Con dao gọt hoa quả đâm xuyên qua tay ông ta. Bạc hạc Hiên ra tay dứt khoát làm cho mọi người không kịp phản ứng, nếu dùng lực thêm chút nữa có thể cắt đứt lìa tay. “Ngài Bạc!” Advertisement“Bạc Hạc Hiên!” Khương Mạn giữ lấy tay anh, lắc đầu: “Đừng vì loại cặn bã này mà làm bẩn tay anh, ông ta sẽ phải trả giá, em đảm bảo!” Nếu không phải Khương Mạn cản lại thì chắc chắn Bạc Khôn đã chết rồi. Khương Mạn nói với Lão Ưng: “Đưa hai cha con cặn bã này đi, nên giải quyết thế nào thì giải quyết thế ấy!” Bạc Ngọc bị lôi từ trên lầu xuống, ngoài vết bầm tím trên người ra thì cũng coi như toàn vẹn. Lão Ưng và những người khác cũng ra phòng ngoài đợi. Bạc Hạc Hiên mất khống chế cũng từ từ bình tĩnh lại, anh ôm lấy Khương Mạn, đứng lên rồi nói một câu: “Anh không sao…..” “Anh chỉ không nghĩ tới…..” Anh từ trước tới giờ chưa từng nghĩ tới bà ngoại vẫn còn sống. Đã bao năm như vậy, bà ngoại lại nằm trong tay nhà họ Khương…… Bạc Hạc Hiên không dám nghĩ bà cụ đã phải trải qua những chuyện gì trong ngần ấy năm. “Em gọi điện cho anh cả.” Khương Mạn vội vã nắm tay Bạc Hạc Hiên, “Chúng ta nhất định sẽ tìm được người.” “Ừ.” Bạc Hạc Hiên gật đầu, trầm mặc nói: “Đến trang viên Thiên Cổ trước đã, phải nói chuyện này cho Thiên Y.” “Em ấy…..lúc nhỏ rất yêu quý bà ngoại.” “Được.” Trên đường đi trang viên Thiên Cổ, Bạc Hạc Hiên kể cho Khương Mạn nghe về bà ngoại mình. “ n Hồng Tuyết? Anh là nói bà ngoại anh là ngôi sao nổi tiếng nhất của thế kỷ trước? được gọi là người mang vẻ đẹp phương Bắc, nghệ sĩ vĩ đại toả sáng?” Bạc Hạc Hiên gật đầu, “Cho nên mẹ chồng em cũng muốn làm diễn viên.” Khương Mạn nhớ tới lúc nãy bản thân mình đã gọi mẹ của Bạc Hạc Hiên là mẹ chồng, tự nhiên lại thấy có chút ngại ngùng. Nhưng cô cũng không nói gì, chỉ nắm chặt tay Bạc Hạc Hiên: “Vậy nhà anh cũng coi như gia đình nghệ sĩ gạo cội, vậy còn ông ngoại anh?”
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Bà……bà ngoại hai đứa…..chưa chết……” Giọng Bạc Khôn run rẩy: “Lúc trước cha vì muốn uy h**p mẹ con, bắt bà ấy im mồm cho nên đã trả vờ giết bà ngoại của con.”
“Sau đó……sau giao bà ngoại của con cho Khương Nghiệp Thành…..”
“Bà ấy vẫn còn sống……ở, ở trong tay Khương Ngụy Viễn……a!!
Advertisement
Bạc Khôn đột nhiên hét thảm một tiếng.
Con dao gọt hoa quả đâm xuyên qua tay ông ta. Bạc hạc Hiên ra tay dứt khoát làm cho mọi người không kịp phản ứng, nếu dùng lực thêm chút nữa có thể cắt đứt lìa tay.
“Ngài Bạc!”
Advertisement
“Bạc Hạc Hiên!”
Khương Mạn giữ lấy tay anh, lắc đầu: “Đừng vì loại cặn bã này mà làm bẩn tay anh, ông ta sẽ phải trả giá, em đảm bảo!”
Nếu không phải Khương Mạn cản lại thì chắc chắn Bạc Khôn đã chết rồi.
Khương Mạn nói với Lão Ưng: “Đưa hai cha con cặn bã này đi, nên giải quyết thế nào thì giải quyết thế ấy!”
Bạc Ngọc bị lôi từ trên lầu xuống, ngoài vết bầm tím trên người ra thì cũng coi như toàn vẹn. Lão Ưng và những người khác cũng ra phòng ngoài đợi.
Bạc Hạc Hiên mất khống chế cũng từ từ bình tĩnh lại, anh ôm lấy Khương Mạn, đứng lên rồi nói một câu: “Anh không sao…..”
“Anh chỉ không nghĩ tới…..”
Anh từ trước tới giờ chưa từng nghĩ tới bà ngoại vẫn còn sống. Đã bao năm như vậy, bà ngoại lại nằm trong tay nhà họ Khương……
Bạc Hạc Hiên không dám nghĩ bà cụ đã phải trải qua những chuyện gì trong ngần ấy năm.
“Em gọi điện cho anh cả.” Khương Mạn vội vã nắm tay Bạc Hạc Hiên, “Chúng ta nhất định sẽ tìm được người.”
“Ừ.”
Bạc Hạc Hiên gật đầu, trầm mặc nói: “Đến trang viên Thiên Cổ trước đã, phải nói chuyện này cho Thiên Y.”
“Em ấy…..lúc nhỏ rất yêu quý bà ngoại.”
“Được.”
Trên đường đi trang viên Thiên Cổ, Bạc Hạc Hiên kể cho Khương Mạn nghe về bà ngoại mình.
“ n Hồng Tuyết? Anh là nói bà ngoại anh là ngôi sao nổi tiếng nhất của thế kỷ trước? được gọi là người mang vẻ đẹp phương Bắc, nghệ sĩ vĩ đại toả sáng?”
Bạc Hạc Hiên gật đầu, “Cho nên mẹ chồng em cũng muốn làm diễn viên.”
Khương Mạn nhớ tới lúc nãy bản thân mình đã gọi mẹ của Bạc Hạc Hiên là mẹ chồng, tự nhiên lại thấy có chút ngại ngùng.
Nhưng cô cũng không nói gì, chỉ nắm chặt tay Bạc Hạc Hiên: “Vậy nhà anh cũng coi như gia đình nghệ sĩ gạo cội, vậy còn ông ngoại anh?”
Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.“Bà……bà ngoại hai đứa…..chưa chết……” Giọng Bạc Khôn run rẩy: “Lúc trước cha vì muốn uy h**p mẹ con, bắt bà ấy im mồm cho nên đã trả vờ giết bà ngoại của con.” “Sau đó……sau giao bà ngoại của con cho Khương Nghiệp Thành…..” “Bà ấy vẫn còn sống……ở, ở trong tay Khương Ngụy Viễn……a!! AdvertisementBạc Khôn đột nhiên hét thảm một tiếng. Con dao gọt hoa quả đâm xuyên qua tay ông ta. Bạc hạc Hiên ra tay dứt khoát làm cho mọi người không kịp phản ứng, nếu dùng lực thêm chút nữa có thể cắt đứt lìa tay. “Ngài Bạc!” Advertisement“Bạc Hạc Hiên!” Khương Mạn giữ lấy tay anh, lắc đầu: “Đừng vì loại cặn bã này mà làm bẩn tay anh, ông ta sẽ phải trả giá, em đảm bảo!” Nếu không phải Khương Mạn cản lại thì chắc chắn Bạc Khôn đã chết rồi. Khương Mạn nói với Lão Ưng: “Đưa hai cha con cặn bã này đi, nên giải quyết thế nào thì giải quyết thế ấy!” Bạc Ngọc bị lôi từ trên lầu xuống, ngoài vết bầm tím trên người ra thì cũng coi như toàn vẹn. Lão Ưng và những người khác cũng ra phòng ngoài đợi. Bạc Hạc Hiên mất khống chế cũng từ từ bình tĩnh lại, anh ôm lấy Khương Mạn, đứng lên rồi nói một câu: “Anh không sao…..” “Anh chỉ không nghĩ tới…..” Anh từ trước tới giờ chưa từng nghĩ tới bà ngoại vẫn còn sống. Đã bao năm như vậy, bà ngoại lại nằm trong tay nhà họ Khương…… Bạc Hạc Hiên không dám nghĩ bà cụ đã phải trải qua những chuyện gì trong ngần ấy năm. “Em gọi điện cho anh cả.” Khương Mạn vội vã nắm tay Bạc Hạc Hiên, “Chúng ta nhất định sẽ tìm được người.” “Ừ.” Bạc Hạc Hiên gật đầu, trầm mặc nói: “Đến trang viên Thiên Cổ trước đã, phải nói chuyện này cho Thiên Y.” “Em ấy…..lúc nhỏ rất yêu quý bà ngoại.” “Được.” Trên đường đi trang viên Thiên Cổ, Bạc Hạc Hiên kể cho Khương Mạn nghe về bà ngoại mình. “ n Hồng Tuyết? Anh là nói bà ngoại anh là ngôi sao nổi tiếng nhất của thế kỷ trước? được gọi là người mang vẻ đẹp phương Bắc, nghệ sĩ vĩ đại toả sáng?” Bạc Hạc Hiên gật đầu, “Cho nên mẹ chồng em cũng muốn làm diễn viên.” Khương Mạn nhớ tới lúc nãy bản thân mình đã gọi mẹ của Bạc Hạc Hiên là mẹ chồng, tự nhiên lại thấy có chút ngại ngùng. Nhưng cô cũng không nói gì, chỉ nắm chặt tay Bạc Hạc Hiên: “Vậy nhà anh cũng coi như gia đình nghệ sĩ gạo cội, vậy còn ông ngoại anh?”