Tác giả:

Trong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói…

Chương 1417

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Em đã nghĩ tại sao em có thể quay lại thế giới này? Có thể là do lời cầu nguyện của anh tư, hoặc vì sự nhung nhớ của anh cả, anh hai và anh ba."  "Hoặc là... vì để em gặp được anh..."  "Trên thế giới này còn rất nhiều người yêu thương em. Dù phải trải qua quãng thời gian tối tăm nhưng người nhà em đã mang đến cho em sự ấm áp vô hạn."  "Bọn họ vẫn luôn tìm kiếm em, chờ đợi em, không chừng từ bỏ em."  AdvertisementKhương Mạn nhẹ giọng nói: "Nhưng anh quá vất vả rồi."  "Thiên Y quá khổ,  bà ngoại cũng quá khổ..."  "Bạc Hạc Hiên, em không muốn gia đình anh phải khổ sở như vậy."  Advertisement“Em muốn cho anh một mái ấm gia đình.” Khương Mạn ôm lấy cánh tay anh: “Chúng ta kết hôn đi, sáng mai đi đăng ký.”  Hồi lâu, cô vẫn không thấy Bạc Hạc Hiên trả lời. Ngay lúc cô nhìn lên thì đã thấy những giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt của anh.  Bạc Hạc Hiên cười, anh cười rồi, nhưng cũng rơi nước mắt và nghẹn ngào.  "Sao phụ nữ lại cầu hôn đàn ông trước chứ, đồ ngốc."  Anh hôn cô, ngoan đạo mà quyến luyến giống như hôn bảo vật được thượng đế ban tặng.  Cảm ơn em đã đến bên anh. Cảm ơn em, Khương Mạn.  ……  Ngày hôm sau, cục dân chính khu Thiên Dương đã chào đón người đầu tiên vào ngày hôm nay.  8 giờ vừa mở cửa thì người đã đến rồi, vội vội vàng vàng như sợ không kịp làm vậy.  Khi các nhân viên nhìn thấy hai người là ai thì cũng đã th* d*c!  Ngày hôm đó, ngay khi anh trai lập trình viên Weibo đi làm, anh ta đã cảm thấy một cảm giác chẳng lành quen thuộc. Có người trong nhóm công việc đã làm loạn lên.  "Ôi trời! Bạc Hạc Hiên và Khương Mạn đang online cùng một lúc!"  "Hai người này lại định làm chuyện gì sao?"  ……  "Ôi trời ơi!!"  Trên Weibo, lúc 9:00  Khương Mạn: (Chúng tôi kết hôn rồi!)  Bạc Hạc Hiên: (Chúng tôi kết hôn rồi.)  Hình kèm theo: Giấy đăng ký kết hôn.  Vợ chồng: Khương Mạn & Bạc Hạc Hiên.  Trước bức tường màu đỏ đó, hai người mặc áo sơ mi trắng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.  #Cặp Bạc Khương kết hôn #  Top 1 hot search, Weibo bị tê liệt, một ngày toàn là chửi thề của mấy anh em lập trình viên đã bắt đầu như vậy!  (Kết hôn rồi?Chấn động một năm!Đây là kết hôn rồi sao?)  (Xin chúc mừng CP Bạc Khương! Gả cho tình yêu! Lấy được yêu!!)  (Hu hu hu, CP của mình cuối cùng cũng ở bên nhau rồi, tôi lại tin vào tình yêu rồi, tại sao mình vẫn độc thân vậy!)  

"Em đã nghĩ tại sao em có thể quay lại thế giới này? Có thể là do lời cầu nguyện của anh tư, hoặc vì sự nhung nhớ của anh cả, anh hai và anh ba."  

"Hoặc là... vì để em gặp được anh..."  

"Trên thế giới này còn rất nhiều người yêu thương em. Dù phải trải qua quãng thời gian tối tăm nhưng người nhà em đã mang đến cho em sự ấm áp vô hạn."  

"Bọn họ vẫn luôn tìm kiếm em, chờ đợi em, không chừng từ bỏ em."  

Advertisement

Khương Mạn nhẹ giọng nói: "Nhưng anh quá vất vả rồi."  

"Thiên Y quá khổ,  bà ngoại cũng quá khổ..."  

"Bạc Hạc Hiên, em không muốn gia đình anh phải khổ sở như vậy."  

Advertisement

“Em muốn cho anh một mái ấm gia đình.” Khương Mạn ôm lấy cánh tay anh: “Chúng ta kết hôn đi, sáng mai đi đăng ký.”  

Hồi lâu, cô vẫn không thấy Bạc Hạc Hiên trả lời. Ngay lúc cô nhìn lên thì đã thấy những giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt của anh.  

Bạc Hạc Hiên cười, anh cười rồi, nhưng cũng rơi nước mắt và nghẹn ngào.  

"Sao phụ nữ lại cầu hôn đàn ông trước chứ, đồ ngốc."  

Anh hôn cô, ngoan đạo mà quyến luyến giống như hôn bảo vật được thượng đế ban tặng.  

Cảm ơn em đã đến bên anh. Cảm ơn em, Khương Mạn.  

……  

Ngày hôm sau, cục dân chính khu Thiên Dương đã chào đón người đầu tiên vào ngày hôm nay.  

8 giờ vừa mở cửa thì người đã đến rồi, vội vội vàng vàng như sợ không kịp làm vậy.  

Khi các nhân viên nhìn thấy hai người là ai thì cũng đã th* d*c!  

Ngày hôm đó, ngay khi anh trai lập trình viên Weibo đi làm, anh ta đã cảm thấy một cảm giác chẳng lành quen thuộc. Có người trong nhóm công việc đã làm loạn lên.  

"Ôi trời! Bạc Hạc Hiên và Khương Mạn đang online cùng một lúc!"  

"Hai người này lại định làm chuyện gì sao?"  

……  

"Ôi trời ơi!!"  

Trên Weibo, lúc 9:00  

Khương Mạn: (Chúng tôi kết hôn rồi!)  

Bạc Hạc Hiên: (Chúng tôi kết hôn rồi.)  

Hình kèm theo: Giấy đăng ký kết hôn.  

Vợ chồng: Khương Mạn & Bạc Hạc Hiên.  

Trước bức tường màu đỏ đó, hai người mặc áo sơ mi trắng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.  

#Cặp Bạc Khương kết hôn #  

Top 1 hot search, Weibo bị tê liệt, một ngày toàn là chửi thề của mấy anh em lập trình viên đã bắt đầu như vậy!  

(Kết hôn rồi?Chấn động một năm!Đây là kết hôn rồi sao?)  

(Xin chúc mừng CP Bạc Khương! Gả cho tình yêu! Lấy được yêu!!)  

(Hu hu hu, CP của mình cuối cùng cũng ở bên nhau rồi, tôi lại tin vào tình yêu rồi, tại sao mình vẫn độc thân vậy!)  

Vợ Của Ảnh Đế Lại Phá Hỏng Game ShowTác giả: Phong GiậtTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngTrong một công trường bỏ hoang. Bốp Khương Mạn bị một cái tát đánh cho tỉnh lại, má phải sưng phồng lên. Gã đàn ông vạm vỡ trước mặt vẫn không chịu tha cho cô, lại tát một cái nữa lên mặt cô. “Mẹ cái đồ nghèo kiết xác, bét lắm cũng là một nữ minh tinh, vậy mà trong thẻ lại chỉ có chút tiền như vậy.” Mấy người bên cạnh mắng chửi. “Cha nợ con trả, cho mày cơ hội cuối cùng, trong ngày hôm nay, gom cho đủ một nghìn năm trăm vạn, nếu không ông đây đập chết mày!” Đối phương vứt điện thoại vào người cô, uy h**p nói: “Tốt nhất là đừng có giở trò khôn vặt!” Advertisement Khương Mạn nén nước mắt nhịn đau, mở danh bạ, gọi vào số điện thoại của mẹ. Ánh mắt của bọn cho vay nặng lãi bên cạnh khiến cô có cảm giác như ngồi bàn chông, sợ hãi không thôi. Sau khi điện thoại vang lên vài tiếng thì được kết nối, không đợi cô lên tiếng, giọng nói mất kiên nhẫn của người phụ nữ vang lên: “Nói với mày bao nhiêu lần rồi, đừng có gọi điện thoại cho tao!” “Mẹ….” Khương Mạn đau xót nói: “Con bị…” Cô còn chưa nói… "Em đã nghĩ tại sao em có thể quay lại thế giới này? Có thể là do lời cầu nguyện của anh tư, hoặc vì sự nhung nhớ của anh cả, anh hai và anh ba."  "Hoặc là... vì để em gặp được anh..."  "Trên thế giới này còn rất nhiều người yêu thương em. Dù phải trải qua quãng thời gian tối tăm nhưng người nhà em đã mang đến cho em sự ấm áp vô hạn."  "Bọn họ vẫn luôn tìm kiếm em, chờ đợi em, không chừng từ bỏ em."  AdvertisementKhương Mạn nhẹ giọng nói: "Nhưng anh quá vất vả rồi."  "Thiên Y quá khổ,  bà ngoại cũng quá khổ..."  "Bạc Hạc Hiên, em không muốn gia đình anh phải khổ sở như vậy."  Advertisement“Em muốn cho anh một mái ấm gia đình.” Khương Mạn ôm lấy cánh tay anh: “Chúng ta kết hôn đi, sáng mai đi đăng ký.”  Hồi lâu, cô vẫn không thấy Bạc Hạc Hiên trả lời. Ngay lúc cô nhìn lên thì đã thấy những giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt của anh.  Bạc Hạc Hiên cười, anh cười rồi, nhưng cũng rơi nước mắt và nghẹn ngào.  "Sao phụ nữ lại cầu hôn đàn ông trước chứ, đồ ngốc."  Anh hôn cô, ngoan đạo mà quyến luyến giống như hôn bảo vật được thượng đế ban tặng.  Cảm ơn em đã đến bên anh. Cảm ơn em, Khương Mạn.  ……  Ngày hôm sau, cục dân chính khu Thiên Dương đã chào đón người đầu tiên vào ngày hôm nay.  8 giờ vừa mở cửa thì người đã đến rồi, vội vội vàng vàng như sợ không kịp làm vậy.  Khi các nhân viên nhìn thấy hai người là ai thì cũng đã th* d*c!  Ngày hôm đó, ngay khi anh trai lập trình viên Weibo đi làm, anh ta đã cảm thấy một cảm giác chẳng lành quen thuộc. Có người trong nhóm công việc đã làm loạn lên.  "Ôi trời! Bạc Hạc Hiên và Khương Mạn đang online cùng một lúc!"  "Hai người này lại định làm chuyện gì sao?"  ……  "Ôi trời ơi!!"  Trên Weibo, lúc 9:00  Khương Mạn: (Chúng tôi kết hôn rồi!)  Bạc Hạc Hiên: (Chúng tôi kết hôn rồi.)  Hình kèm theo: Giấy đăng ký kết hôn.  Vợ chồng: Khương Mạn & Bạc Hạc Hiên.  Trước bức tường màu đỏ đó, hai người mặc áo sơ mi trắng, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.  #Cặp Bạc Khương kết hôn #  Top 1 hot search, Weibo bị tê liệt, một ngày toàn là chửi thề của mấy anh em lập trình viên đã bắt đầu như vậy!  (Kết hôn rồi?Chấn động một năm!Đây là kết hôn rồi sao?)  (Xin chúc mừng CP Bạc Khương! Gả cho tình yêu! Lấy được yêu!!)  (Hu hu hu, CP của mình cuối cùng cũng ở bên nhau rồi, tôi lại tin vào tình yêu rồi, tại sao mình vẫn độc thân vậy!)  

Chương 1417