Tác giả:

Ngoài đường biên giới nước Hoa Hạ. Phía trên đỉnh vô danh. Ngô Đình Khải mặc quân phục, mặt vô cảm nhìn xuống chiến trường phía dưới, im lặng rất lâu. Ở phía dưới, khắp nơi trên mặt đất đều nặc mùi khói thuốc súng, một vị chiến tướng khí thế đẫm máu quay đầu lại nhìn về phía bóng dáng ngạo nghễ trên đỉnh vô danh kia, trong đôi mắt dũng mãnh mang theo sự kính trọng. Thắng, lại thắng! Chiến tranh đã chấm dứt rồi, khói thuốc sóng mù bao trùm hơn nửa chiến trường. Ngô Đình Khải đứng trên phần đất của nước khác, trong lòng bùi ngùi vô cùng. Chinh chiến sa trường, kiếp sống hy sinh. Có vẻ như mải nằm trên sa trường đã là số mệnh làm chiến thần Hoa Hạ của anh rồi. Một trận gió lạnh thổi qua khiến đất trời càng lộ rõ vẻ thê lương. Đột nhiên có một người đàn ông khuôn mặt lạnh lùng, dáng người cao lớn xuất hiện trong căn lều quân sự phía sau anh. Người đàn ông kia kính cẩn làm lễ một cái rồi cao giọng nói: "Long soái, tin khẩn mới nhất, nước Tu La đã công khai tuyên bố đầu hàng. Bọn họ sẽ…

Chương 63: Nỗi Bế Tắc Của Người Giàu Nhất

Ông Bố Bỉm Sữa Chiến ThầnTác giả: Thanh Niên XúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgoài đường biên giới nước Hoa Hạ. Phía trên đỉnh vô danh. Ngô Đình Khải mặc quân phục, mặt vô cảm nhìn xuống chiến trường phía dưới, im lặng rất lâu. Ở phía dưới, khắp nơi trên mặt đất đều nặc mùi khói thuốc súng, một vị chiến tướng khí thế đẫm máu quay đầu lại nhìn về phía bóng dáng ngạo nghễ trên đỉnh vô danh kia, trong đôi mắt dũng mãnh mang theo sự kính trọng. Thắng, lại thắng! Chiến tranh đã chấm dứt rồi, khói thuốc sóng mù bao trùm hơn nửa chiến trường. Ngô Đình Khải đứng trên phần đất của nước khác, trong lòng bùi ngùi vô cùng. Chinh chiến sa trường, kiếp sống hy sinh. Có vẻ như mải nằm trên sa trường đã là số mệnh làm chiến thần Hoa Hạ của anh rồi. Một trận gió lạnh thổi qua khiến đất trời càng lộ rõ vẻ thê lương. Đột nhiên có một người đàn ông khuôn mặt lạnh lùng, dáng người cao lớn xuất hiện trong căn lều quân sự phía sau anh. Người đàn ông kia kính cẩn làm lễ một cái rồi cao giọng nói: "Long soái, tin khẩn mới nhất, nước Tu La đã công khai tuyên bố đầu hàng. Bọn họ sẽ… Có nhân vật số một của thành phố Thục là Tần Tất An trấn giữ, những kẻ khác cũng không dám đứng ra gây hấn với Ngô Đình Khải nữa.Người ngồi đây đều không phải kẻ mù, đều nhìn ra được quan hệ thân thiết giữa Ngô Đình Khải và Tần Tất An.Dù có muốn nhắm vào Ngô Đình Khải thì cũng không phải là bây giờ.Nhìn Ngô Đình Khải đang thoải mái ngồi ở bàn chủ, Tiền Nhất Nam tức đến ngứa răng, cậu ta nhìn Ngô Đình Khải với vẻ nghiến răng nghiến lợi, ước gì có thể nhào lên cắn anh một ngụm.Thế nhưng, một khắc sau, cậu ta đã sợ rồi!Ngô Đình Khải thuận theo ánh nhìn bắn đến sau lưng mình mà nhìn qua, vừa vặn đối mắt với Tiền Nhất Nam.Tiền Nhất Nam thầm khiếp sợ, muốn cúi đầu tránh né ánh mắt của Ngô Đình Khải, lại phát hiện ánh mắt của Ngô Đình Khải chỉ dừng lại mấy giây trên người cậu ta rồi rời đi.Tựa như, cậu ta đường đường là cậu Tiền của thành phố Thục nhưng cũng chỉ là một đám không khí trong mắt của Ngô Đình Khải.Thái độ chẳng thèm để mắt đến này của Ngô Đình Khải khiến Tiền Nhất Nam rất tổn thương.Tiền Nhất Nam thầm kêu gào trong lòng: Hãy đợi đấy, Hoa Hồng Đen sắp đến rồi, để xem mày lên mặt được bao lâu.…Thời gian trôi qua, bữa tiệc tối dần kết thúc.Mặc dù mọi người đều có tính toàn riêng của mình, nhưng cũng không dám quá mức phách lối dưới mí mắt của Tần Tất An.Vì thế, bầu không khí của bữa tiệc tối cũng xem như hài hoà.Ngô Đình Khải gắp một miếng thịt cá, cẩn thận gỡ hết xương cá ra rồi dùng muỗng nghiền nhỏ thịt cá.Làm xong, anh mới mồ hôi đầy đầu mà cầm muỗng lên, cẩn thận đưa thịt cá vào miệng nhỏ đã mở lớn của Khiết Nhan.Anh lau mồ hôi trên trán, than thở một tiếng: Nuôi con thật không dễ dàng.“Loảng xoảng!”Chiếc muỗng trong tay Kỷ Thừa Phát rơi vào trong chén sứ, lúc này anh ta mới từ trong trạng thái ngây ngốc lấy lại tinh thần.Đây, đây, đây, đây là Long soái?Đây là chiến thần máu lạnh mỗi tay là một cái đầu lâu trên chiến trường kia đó sao?Mẹ nó chứ thay đổi này lớn quá rồi đấy!“Chú ơi, chú là đồ ngốc à?”Kỷ Thừa Phát vừa mới bình tĩnh lại từ nỗi khiếp sợ, không chú ý đến câu nói mềm mại dễ thương này.“Đang nói chuyện với cậu đó!” Bên tai Kỷ Thừa Phát chợt vang lên giọng nói không mấy tốt lành.Anh ta hoảng hốt ngẩng đầu lên, phát hiện Ngô Đình Khải đang nhìn chằm chằm mình với ánh mắt không có ý tốt.Nhìn thấy ánh mắt thân thuộc này, Kỷ Thừa Phát lập tức nhớ đến những ngày tháng bị Ngô Đình Khải huấn luyện đặc biệt trong quân đội, bây giờ nhớ lại vẫn thấy da đầu ngứa ran.Anh ta dời mắt đi, nhìn thấy cục cưng của Long soái đang mở to đôi mắt đen láy, nhìn mình với vẻ tò mò.Nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô bé, trên mặt Kỷ Thừa Phát không kìm được nở nụ cười.Anh ta cười nói: “Chú không phải đồ ngốc đâu!”Khiết Nhan hơi nghi ngờ, mẹ từng nói là chỉ có đồ ngốc mới há miệng như vậy thôi, vì sao chú không phải đồ ngốc thế?Khiết Nhan cau hàng mày nhỏ thưa thớt lại, hỏi: “Vậy vì sao chú nhìn chú người xấu lại ch** n**c miếng?”Kỷ Thừa Phát trưng ra vẻ mặt cạn lời, hồi nãy chú chỉ là quá ngạc nhiên nên mới há miệng hơi lớn với lại khóe miệng hơi ướt chút thôi mà, đâu có ch** n**c miếng đâu!Kỷ Thừa Phát vắt óc suy nghĩ, cũng không nghĩ ra được đáp án hợp lý, mà Long soái nhà mình hết lần này đến lần khác vẫn cứ trưng ra vẻ mặt cậu phải cho con bé một đáp án.Ngay lúc này, giọng nói mềm mại của Khiết Nhan lại vang lên: “Chú ngốc nghếch, có phải chú muốn ăn chú người xấu hay không?”“Không thể nào!”Kỷ Thừa Phát: “! ”Lùi một vạn bước, dù cho khi nãy chú thật sự ch** n**c miếng thì có nghĩa là chú đang thèm sao?Thèm cái gì?Thân thể hả?Còn có, chú thì chú thôi, đằng trước còn thêm tiền tố làm gì.Là để tiện phân biệt à?Kỷ Thừa Phát há miệng định nói gì đó, lại không nói nên lời.Trước giờ anh ta chưa từng nghĩ tới, bản thân lại bị một đứa con nít hỏi đến á khẩu.“Phụt!”Lý Như Ý và Liễu Vân Yến thật sự không nhịn nổi nữa, đều cười ra tiếng.Thấy đường đường là người giàu nhất thành phố Thục lại bị một cô nhóc hỏi đến không nói nên lời, cộng thêm vẻ mặt nghiêm túc của Khiết Nhan, các cô thật sự đã nhịn đến đau khổ.Ngô Đình Khải xoa mái tóc mềm mại của Khiết Nhan, trong ánh mắt tràn đầy ý cười.Ông cụ Lý cũng bị chọc cười, tiếng cười vô cùng vang dội.Tần Tất An cũng khen ngợi: “Con gái của anh Ngô quả nhiên không tầm thường.”Lúc này, Lý Cơ Uy nhận điện thoại vội vàng ra ngoài, lại vội vã trở về.Ông ta ghé vào tai ông cụ Lý nhỏ giọng nói gì đó, biểu cảm trên mặt không được tự nhiên cho lắm.Với công lực của Ngô Đình Khải, đương nhiên có thể nghe thấy Lý Cơ Uy đang nói gì, anh hơi mỉm cười, bà ta đến đây tìm đường chết à?Bởi vì, câu nói kia của Lý Cơ Uy chính là: Hoa Hồng Đen đến rồi!.

Có nhân vật số một của thành phố Thục là Tần Tất An trấn giữ, những kẻ khác cũng không dám đứng ra gây hấn với Ngô Đình Khải nữa.

Người ngồi đây đều không phải kẻ mù, đều nhìn ra được quan hệ thân thiết giữa Ngô Đình Khải và Tần Tất An.

Dù có muốn nhắm vào Ngô Đình Khải thì cũng không phải là bây giờ.

Nhìn Ngô Đình Khải đang thoải mái ngồi ở bàn chủ, Tiền Nhất Nam tức đến ngứa răng, cậu ta nhìn Ngô Đình Khải với vẻ nghiến răng nghiến lợi, ước gì có thể nhào lên cắn anh một ngụm.

Thế nhưng, một khắc sau, cậu ta đã sợ rồi!

Ngô Đình Khải thuận theo ánh nhìn bắn đến sau lưng mình mà nhìn qua, vừa vặn đối mắt với Tiền Nhất Nam.

Tiền Nhất Nam thầm khiếp sợ, muốn cúi đầu tránh né ánh mắt của Ngô Đình Khải, lại phát hiện ánh mắt của Ngô Đình Khải chỉ dừng lại mấy giây trên người cậu ta rồi rời đi.

Tựa như, cậu ta đường đường là cậu Tiền của thành phố Thục nhưng cũng chỉ là một đám không khí trong mắt của Ngô Đình Khải.

Thái độ chẳng thèm để mắt đến này của Ngô Đình Khải khiến Tiền Nhất Nam rất tổn thương.

Tiền Nhất Nam thầm kêu gào trong lòng: Hãy đợi đấy, Hoa Hồng Đen sắp đến rồi, để xem mày lên mặt được bao lâu.

Thời gian trôi qua, bữa tiệc tối dần kết thúc.

Mặc dù mọi người đều có tính toàn riêng của mình, nhưng cũng không dám quá mức phách lối dưới mí mắt của Tần Tất An.

Vì thế, bầu không khí của bữa tiệc tối cũng xem như hài hoà.

Ngô Đình Khải gắp một miếng thịt cá, cẩn thận gỡ hết xương cá ra rồi dùng muỗng nghiền nhỏ thịt cá.

Làm xong, anh mới mồ hôi đầy đầu mà cầm muỗng lên, cẩn thận đưa thịt cá vào miệng nhỏ đã mở lớn của Khiết Nhan.

Anh lau mồ hôi trên trán, than thở một tiếng: Nuôi con thật không dễ dàng.

“Loảng xoảng!”

Chiếc muỗng trong tay Kỷ Thừa Phát rơi vào trong chén sứ, lúc này anh ta mới từ trong trạng thái ngây ngốc lấy lại tinh thần.

Đây, đây, đây, đây là Long soái?

Đây là chiến thần máu lạnh mỗi tay là một cái đầu lâu trên chiến trường kia đó sao?

Mẹ nó chứ thay đổi này lớn quá rồi đấy!

“Chú ơi, chú là đồ ngốc à?”

Kỷ Thừa Phát vừa mới bình tĩnh lại từ nỗi khiếp sợ, không chú ý đến câu nói mềm mại dễ thương này.

“Đang nói chuyện với cậu đó!” Bên tai Kỷ Thừa Phát chợt vang lên giọng nói không mấy tốt lành.

Anh ta hoảng hốt ngẩng đầu lên, phát hiện Ngô Đình Khải đang nhìn chằm chằm mình với ánh mắt không có ý tốt.

Nhìn thấy ánh mắt thân thuộc này, Kỷ Thừa Phát lập tức nhớ đến những ngày tháng bị Ngô Đình Khải huấn luyện đặc biệt trong quân đội, bây giờ nhớ lại vẫn thấy da đầu ngứa ran.

Anh ta dời mắt đi, nhìn thấy cục cưng của Long soái đang mở to đôi mắt đen láy, nhìn mình với vẻ tò mò.

Nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô bé, trên mặt Kỷ Thừa Phát không kìm được nở nụ cười.

Anh ta cười nói: “Chú không phải đồ ngốc đâu!”

Khiết Nhan hơi nghi ngờ, mẹ từng nói là chỉ có đồ ngốc mới há miệng như vậy thôi, vì sao chú không phải đồ ngốc thế?

Khiết Nhan cau hàng mày nhỏ thưa thớt lại, hỏi: “Vậy vì sao chú nhìn chú người xấu lại ch** n**c miếng?”

Kỷ Thừa Phát trưng ra vẻ mặt cạn lời, hồi nãy chú chỉ là quá ngạc nhiên nên mới há miệng hơi lớn với lại khóe miệng hơi ướt chút thôi mà, đâu có ch** n**c miếng đâu!

Kỷ Thừa Phát vắt óc suy nghĩ, cũng không nghĩ ra được đáp án hợp lý, mà Long soái nhà mình hết lần này đến lần khác vẫn cứ trưng ra vẻ mặt cậu phải cho con bé một đáp án.

Ngay lúc này, giọng nói mềm mại của Khiết Nhan lại vang lên: “Chú ngốc nghếch, có phải chú muốn ăn chú người xấu hay không?”

“Không thể nào!”

Kỷ Thừa Phát: “! ”

Lùi một vạn bước, dù cho khi nãy chú thật sự ch** n**c miếng thì có nghĩa là chú đang thèm sao?

Thèm cái gì?

Thân thể hả?

Còn có, chú thì chú thôi, đằng trước còn thêm tiền tố làm gì.

Là để tiện phân biệt à?

Kỷ Thừa Phát há miệng định nói gì đó, lại không nói nên lời.

Trước giờ anh ta chưa từng nghĩ tới, bản thân lại bị một đứa con nít hỏi đến á khẩu.

“Phụt!”

Lý Như Ý và Liễu Vân Yến thật sự không nhịn nổi nữa, đều cười ra tiếng.

Thấy đường đường là người giàu nhất thành phố Thục lại bị một cô nhóc hỏi đến không nói nên lời, cộng thêm vẻ mặt nghiêm túc của Khiết Nhan, các cô thật sự đã nhịn đến đau khổ.

Ngô Đình Khải xoa mái tóc mềm mại của Khiết Nhan, trong ánh mắt tràn đầy ý cười.

Ông cụ Lý cũng bị chọc cười, tiếng cười vô cùng vang dội.

Tần Tất An cũng khen ngợi: “Con gái của anh Ngô quả nhiên không tầm thường.

Lúc này, Lý Cơ Uy nhận điện thoại vội vàng ra ngoài, lại vội vã trở về.

Ông ta ghé vào tai ông cụ Lý nhỏ giọng nói gì đó, biểu cảm trên mặt không được tự nhiên cho lắm.

Với công lực của Ngô Đình Khải, đương nhiên có thể nghe thấy Lý Cơ Uy đang nói gì, anh hơi mỉm cười, bà ta đến đây tìm đường chết à?

Bởi vì, câu nói kia của Lý Cơ Uy chính là: Hoa Hồng Đen đến rồi!.

Ông Bố Bỉm Sữa Chiến ThầnTác giả: Thanh Niên XúTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhNgoài đường biên giới nước Hoa Hạ. Phía trên đỉnh vô danh. Ngô Đình Khải mặc quân phục, mặt vô cảm nhìn xuống chiến trường phía dưới, im lặng rất lâu. Ở phía dưới, khắp nơi trên mặt đất đều nặc mùi khói thuốc súng, một vị chiến tướng khí thế đẫm máu quay đầu lại nhìn về phía bóng dáng ngạo nghễ trên đỉnh vô danh kia, trong đôi mắt dũng mãnh mang theo sự kính trọng. Thắng, lại thắng! Chiến tranh đã chấm dứt rồi, khói thuốc sóng mù bao trùm hơn nửa chiến trường. Ngô Đình Khải đứng trên phần đất của nước khác, trong lòng bùi ngùi vô cùng. Chinh chiến sa trường, kiếp sống hy sinh. Có vẻ như mải nằm trên sa trường đã là số mệnh làm chiến thần Hoa Hạ của anh rồi. Một trận gió lạnh thổi qua khiến đất trời càng lộ rõ vẻ thê lương. Đột nhiên có một người đàn ông khuôn mặt lạnh lùng, dáng người cao lớn xuất hiện trong căn lều quân sự phía sau anh. Người đàn ông kia kính cẩn làm lễ một cái rồi cao giọng nói: "Long soái, tin khẩn mới nhất, nước Tu La đã công khai tuyên bố đầu hàng. Bọn họ sẽ… Có nhân vật số một của thành phố Thục là Tần Tất An trấn giữ, những kẻ khác cũng không dám đứng ra gây hấn với Ngô Đình Khải nữa.Người ngồi đây đều không phải kẻ mù, đều nhìn ra được quan hệ thân thiết giữa Ngô Đình Khải và Tần Tất An.Dù có muốn nhắm vào Ngô Đình Khải thì cũng không phải là bây giờ.Nhìn Ngô Đình Khải đang thoải mái ngồi ở bàn chủ, Tiền Nhất Nam tức đến ngứa răng, cậu ta nhìn Ngô Đình Khải với vẻ nghiến răng nghiến lợi, ước gì có thể nhào lên cắn anh một ngụm.Thế nhưng, một khắc sau, cậu ta đã sợ rồi!Ngô Đình Khải thuận theo ánh nhìn bắn đến sau lưng mình mà nhìn qua, vừa vặn đối mắt với Tiền Nhất Nam.Tiền Nhất Nam thầm khiếp sợ, muốn cúi đầu tránh né ánh mắt của Ngô Đình Khải, lại phát hiện ánh mắt của Ngô Đình Khải chỉ dừng lại mấy giây trên người cậu ta rồi rời đi.Tựa như, cậu ta đường đường là cậu Tiền của thành phố Thục nhưng cũng chỉ là một đám không khí trong mắt của Ngô Đình Khải.Thái độ chẳng thèm để mắt đến này của Ngô Đình Khải khiến Tiền Nhất Nam rất tổn thương.Tiền Nhất Nam thầm kêu gào trong lòng: Hãy đợi đấy, Hoa Hồng Đen sắp đến rồi, để xem mày lên mặt được bao lâu.…Thời gian trôi qua, bữa tiệc tối dần kết thúc.Mặc dù mọi người đều có tính toàn riêng của mình, nhưng cũng không dám quá mức phách lối dưới mí mắt của Tần Tất An.Vì thế, bầu không khí của bữa tiệc tối cũng xem như hài hoà.Ngô Đình Khải gắp một miếng thịt cá, cẩn thận gỡ hết xương cá ra rồi dùng muỗng nghiền nhỏ thịt cá.Làm xong, anh mới mồ hôi đầy đầu mà cầm muỗng lên, cẩn thận đưa thịt cá vào miệng nhỏ đã mở lớn của Khiết Nhan.Anh lau mồ hôi trên trán, than thở một tiếng: Nuôi con thật không dễ dàng.“Loảng xoảng!”Chiếc muỗng trong tay Kỷ Thừa Phát rơi vào trong chén sứ, lúc này anh ta mới từ trong trạng thái ngây ngốc lấy lại tinh thần.Đây, đây, đây, đây là Long soái?Đây là chiến thần máu lạnh mỗi tay là một cái đầu lâu trên chiến trường kia đó sao?Mẹ nó chứ thay đổi này lớn quá rồi đấy!“Chú ơi, chú là đồ ngốc à?”Kỷ Thừa Phát vừa mới bình tĩnh lại từ nỗi khiếp sợ, không chú ý đến câu nói mềm mại dễ thương này.“Đang nói chuyện với cậu đó!” Bên tai Kỷ Thừa Phát chợt vang lên giọng nói không mấy tốt lành.Anh ta hoảng hốt ngẩng đầu lên, phát hiện Ngô Đình Khải đang nhìn chằm chằm mình với ánh mắt không có ý tốt.Nhìn thấy ánh mắt thân thuộc này, Kỷ Thừa Phát lập tức nhớ đến những ngày tháng bị Ngô Đình Khải huấn luyện đặc biệt trong quân đội, bây giờ nhớ lại vẫn thấy da đầu ngứa ran.Anh ta dời mắt đi, nhìn thấy cục cưng của Long soái đang mở to đôi mắt đen láy, nhìn mình với vẻ tò mò.Nhìn dáng vẻ đáng yêu của cô bé, trên mặt Kỷ Thừa Phát không kìm được nở nụ cười.Anh ta cười nói: “Chú không phải đồ ngốc đâu!”Khiết Nhan hơi nghi ngờ, mẹ từng nói là chỉ có đồ ngốc mới há miệng như vậy thôi, vì sao chú không phải đồ ngốc thế?Khiết Nhan cau hàng mày nhỏ thưa thớt lại, hỏi: “Vậy vì sao chú nhìn chú người xấu lại ch** n**c miếng?”Kỷ Thừa Phát trưng ra vẻ mặt cạn lời, hồi nãy chú chỉ là quá ngạc nhiên nên mới há miệng hơi lớn với lại khóe miệng hơi ướt chút thôi mà, đâu có ch** n**c miếng đâu!Kỷ Thừa Phát vắt óc suy nghĩ, cũng không nghĩ ra được đáp án hợp lý, mà Long soái nhà mình hết lần này đến lần khác vẫn cứ trưng ra vẻ mặt cậu phải cho con bé một đáp án.Ngay lúc này, giọng nói mềm mại của Khiết Nhan lại vang lên: “Chú ngốc nghếch, có phải chú muốn ăn chú người xấu hay không?”“Không thể nào!”Kỷ Thừa Phát: “! ”Lùi một vạn bước, dù cho khi nãy chú thật sự ch** n**c miếng thì có nghĩa là chú đang thèm sao?Thèm cái gì?Thân thể hả?Còn có, chú thì chú thôi, đằng trước còn thêm tiền tố làm gì.Là để tiện phân biệt à?Kỷ Thừa Phát há miệng định nói gì đó, lại không nói nên lời.Trước giờ anh ta chưa từng nghĩ tới, bản thân lại bị một đứa con nít hỏi đến á khẩu.“Phụt!”Lý Như Ý và Liễu Vân Yến thật sự không nhịn nổi nữa, đều cười ra tiếng.Thấy đường đường là người giàu nhất thành phố Thục lại bị một cô nhóc hỏi đến không nói nên lời, cộng thêm vẻ mặt nghiêm túc của Khiết Nhan, các cô thật sự đã nhịn đến đau khổ.Ngô Đình Khải xoa mái tóc mềm mại của Khiết Nhan, trong ánh mắt tràn đầy ý cười.Ông cụ Lý cũng bị chọc cười, tiếng cười vô cùng vang dội.Tần Tất An cũng khen ngợi: “Con gái của anh Ngô quả nhiên không tầm thường.”Lúc này, Lý Cơ Uy nhận điện thoại vội vàng ra ngoài, lại vội vã trở về.Ông ta ghé vào tai ông cụ Lý nhỏ giọng nói gì đó, biểu cảm trên mặt không được tự nhiên cho lắm.Với công lực của Ngô Đình Khải, đương nhiên có thể nghe thấy Lý Cơ Uy đang nói gì, anh hơi mỉm cười, bà ta đến đây tìm đường chết à?Bởi vì, câu nói kia của Lý Cơ Uy chính là: Hoa Hồng Đen đến rồi!.

Chương 63: Nỗi Bế Tắc Của Người Giàu Nhất