Tác giả:

Trong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ…

Chương 28: Tôi còn phải đi đón phu nhân của mình nữa

Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa RồiTác giả: Hoàng SansanTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ… Âu Hân đi đi lại lại cạnh ban cổng, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Cô nhất định lần này phải bỏ trốn được. Thử nghĩ mà xem, cô ở Hạ gia đang an lành, vậy mà vừa vào Vương gia làm vợ anh có mấy tuần vậy mà cô tưởng cái mạng của mình sắp được gặp mẹ luôn rồi. Đầu tiên cho cô gặp quả bom C4 nặng những 5kg thuốc nổ. Sau đó là khẩu súng có sức xuyên thấu lớn tới 390m/s, nếu không phải cô giới thiệu " thân phận " mình ra để đánh lạc hướng X thì chắc ông ta đã cho ngay 1 viên vào sọ cô rồi. Dễ nhìn ra nhất là cô đang nằm trong bệnh viện với vết thương do một khẩu súng tỉa từ một tay thiện xạ b*n r*. Cô tham sống sợ chết đấy. Ở cạnh anh nữa chắc cô kêu cha mình chuẩn bị sẵn quan tài quá. Thế nên bây giờ cô phải trốn đi. Nhưng mà với tình hình như này cô biết trốn kiểu gì đây. Ngoài phòng bệnh, dưới ban công, nhìn đâu cũng thấy người của anh.Âu Hân đột nhiên nhếch môi cười, gương mặt yêu mị hiện nên. Chả là cô nghĩ ra cách để trốn rồi.- --Đêm đó, Âu Hân mở hé cửa nhìn ra ngoài vẫn thấy có người của anh đứng đó. Cô bĩu môi " khuya rồi không ngủ đứng đó làm gì nữa ". Cô đi vào nhà tắm thay một bộ trang phục y tá. Là bộ hồi chiều cô hỏi mượn chị y tá đến thay nước truyền cho cô. Cô phải năn nỉ, khóc lóc rất khổ sở mới được chị ấy đồng cảm. Âu Hân thầm nghĩ đến rồi rùng mình. Nếu Vương Kì Hạo mà biết cô kể xấu anh thậm tệ thì anh sẽ giết cô mất. Cô chỉ nói với chị y tá như này:" - Người anh ấy yêu không phải tôi. Tôi không muốn cản trở hạnh phúc của anh ấy và người con gái mà anh yêu. Anh ấy chỉ coi tôi là công cụ chút giận mỗi khi anh và người anh yêu giận nhau ".Cô còn vừa nói vừa khóc sụt sùi vô cùng đau khổ, cuối cùng cũng lấy được sự đồng cảm.Âu Hân đeo chiếc khẩu trang lên. Cột mái tóc màu hồng nhẹ của mình lên cao, đội mũ y tá vào rồi ngang nhiên bước ra khỏi phòng bệnh. Thật ra là chị y tá thật đang nằm trong phòng cô, để cô có cớ ra ngoài mà trốn. Cô vừa đi đến ngã rẽ định đi vào thang máy thì nghe tiếng gọi mà giật mình, vã mồ hôi.- Cô y tá. Tôi muốn hỏi một chút về vết thương của Thiếu phu nhân? Đại thiếu soái muốn biết vết thương của Thiếu phu nhân sao rồi.Âu Hân quay lại, cố gắng như đang bận bịu với tập hồ sơ bệnh án đang cầm trên tay. Cố nói giọng lạc đi:- À à vết thương không sao rồi. Vài ngày nữa khỏi, anh nói Đại thiếu soái không phải lo lắng nhiều. Tôi còn đang bận. Xin phép Trương phó quan tôi đi trước.Sau đó quay đầu, bước đi thật nhanh. Xuống đến cổng bệnh viện rồi cô vẫn chưa dám tháo khẩu trang, thở mệt nhọc. Vừa nãy cô còn đang lo sợ mình bị phát hiện, may mà Trương Hạ không nhận ra cô. Âu Hân chạy vội ra đường bắt xe.- --Trương Hạ qua gương kính của cửa sổ xe nhìn chiếc xe đang chạy phía trước, rút điện thoại ra.- Đại thiếu soái, đúng như ngài dự đoán. Thiếu phu nhân là đã trốn đi rồi.- Theo sát cô ấy. Không được để phát hiện ra. Bảo vệ an toàn tuyệt đối.Thanh âm lạnh lùng từ đầu bên kia vang lên.Vương Kì Hạo ngồi trên ghế, tay đụng nhẹ ly cafe, mắt nhìn người đối diện. Người đối diện đang nói thấy vậy liền lập tức im lặng. Sau khi truyền xong mệnh lệnh của mình cho Trương Hạ, âm giọng lạnh lùng của anh vang lên:- Ông còn 5phút để nói hết. Tôi còn phải đi đón phu nhân của mình nữa.Người đối diện nghe anh nói vậy thì mặt méo xệch. Cho ông ta 5 phút chỉ bằng kêu ông ta đi chết không phải nhanh hơn sao. " Còn một đống truyện phải nói kêu ông ta truyền đạt trong 5phút. Phu nhân quan trọng hơn chính sự sao? " Người đàn ông đối diện dù nghĩ gì, cũng không dám nói ra. Nói ra ông ta còn thấy mình chết nhanh hơn so với tuổi thọ đang có.- ---Về Âu Hân, cô tất nhiên là đi tới biệt thự của cha ở ngoại thành rồi. Tới đó rồi, cô sẽ kể lể hết với cha. Cha cô thấy cô như vậy đương nhiên sẽ không để cô như vậy nữa. Âu Hân xuống xe đi tới trước cổng biệt thự, thầm đắc ý.

Âu Hân đi đi lại lại cạnh ban cổng, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Cô nhất
định lần này phải bỏ trốn được. Thử nghĩ mà xem, cô ở Hạ gia đang an
lành, vậy mà vừa vào Vương gia làm vợ anh có mấy tuần vậy mà cô tưởng
cái mạng của mình sắp được gặp mẹ luôn rồi. Đầu tiên cho cô gặp quả bom C4 nặng những 5kg thuốc nổ. Sau đó là khẩu súng có sức xuyên thấu lớn
tới 390m/s, nếu không phải cô giới thiệu " thân phận " mình ra để đánh
lạc hướng X thì chắc ông ta đã cho ngay 1 viên vào sọ cô rồi. Dễ nhìn
ra nhất là cô đang nằm trong bệnh viện với vết thương do một khẩu súng
tỉa từ một tay thiện xạ b*n r*. Cô tham sống sợ chết đấy. Ở cạnh anh
nữa chắc cô kêu cha mình chuẩn bị sẵn quan tài quá. Thế nên bây giờ cô
phải trốn đi. Nhưng mà với tình hình như này cô biết trốn kiểu gì đây. Ngoài phòng bệnh, dưới ban công, nhìn đâu cũng thấy người của anh.

Âu Hân đột nhiên nhếch môi cười, gương mặt yêu mị hiện nên. Chả là cô nghĩ ra cách để trốn rồi.

- --

Đêm đó, Âu Hân mở hé cửa nhìn ra ngoài vẫn thấy có người của anh
đứng đó. Cô bĩu môi " khuya rồi không ngủ đứng đó làm gì nữa ". Cô đi
vào nhà tắm thay một bộ trang phục y tá. Là bộ hồi chiều cô hỏi mượn
chị y tá đến thay nước truyền cho cô. Cô phải năn nỉ, khóc lóc rất khổ sở mới được chị ấy đồng cảm. Âu Hân thầm nghĩ đến rồi rùng mình. Nếu
Vương Kì Hạo mà biết cô kể xấu anh thậm tệ thì anh sẽ giết cô mất. Cô
chỉ nói với chị y tá như này:

" - Người anh ấy yêu không phải tôi. Tôi không muốn cản trở hạnh phúc
của anh ấy và người con gái mà anh yêu. Anh ấy chỉ coi tôi là công cụ
chút giận mỗi khi anh và người anh yêu giận nhau ".

Cô còn vừa nói vừa khóc sụt sùi vô cùng đau khổ, cuối cùng cũng lấy được sự đồng cảm.

Âu Hân đeo chiếc khẩu trang lên. Cột mái tóc màu hồng nhẹ của mình lên
cao, đội mũ y tá vào rồi ngang nhiên bước ra khỏi phòng bệnh. Thật ra
là chị y tá thật đang nằm trong phòng cô, để cô có cớ ra ngoài mà trốn. Cô vừa đi đến ngã rẽ định đi vào thang máy thì nghe tiếng gọi mà giật
mình, vã mồ hôi.

- Cô y tá. Tôi muốn hỏi một chút về vết thương của Thiếu phu nhân?
Đại thiếu soái muốn biết vết thương của Thiếu phu nhân sao rồi.

Âu Hân quay lại, cố gắng như đang bận bịu với tập hồ sơ bệnh án đang cầm trên tay. Cố nói giọng lạc đi:

- À à vết thương không sao rồi. Vài ngày nữa khỏi, anh nói Đại
thiếu soái không phải lo lắng nhiều. Tôi còn đang bận. Xin phép Trương phó quan tôi đi trước.

Sau đó quay đầu, bước đi thật nhanh. Xuống đến cổng bệnh viện rồi
cô vẫn chưa dám tháo khẩu trang, thở mệt nhọc. Vừa nãy cô còn đang lo
sợ mình bị phát hiện, may mà Trương Hạ không nhận ra cô. Âu Hân chạy
vội ra đường bắt xe.

- --

Trương Hạ qua gương kính của cửa sổ xe nhìn chiếc xe đang chạy phía trước, rút điện thoại ra.

- Đại thiếu soái, đúng như ngài dự đoán. Thiếu phu nhân là đã trốn đi rồi.

- Theo sát cô ấy. Không được để phát hiện ra. Bảo vệ an toàn tuyệt đối.

Thanh âm lạnh lùng từ đầu bên kia vang lên.Vương Kì Hạo ngồi trên
ghế, tay đụng nhẹ ly cafe, mắt nhìn người đối diện. Người đối diện
đang nói thấy vậy liền lập tức im lặng. Sau khi truyền xong mệnh lệnh
của mình cho Trương Hạ, âm giọng lạnh lùng của anh vang lên:

- Ông còn 5phút để nói hết. Tôi còn phải đi đón phu nhân của mình nữa.

Người đối diện nghe anh nói vậy thì mặt méo xệch. Cho ông ta 5 phút
chỉ bằng kêu ông ta đi chết không phải nhanh hơn sao. " Còn một đống
truyện phải nói kêu ông ta truyền đạt trong 5phút. Phu nhân quan trọng
hơn chính sự sao? " Người đàn ông đối diện dù nghĩ gì, cũng không dám
nói ra. Nói ra ông ta còn thấy mình chết nhanh hơn so với tuổi thọ đang có.

- ---

Về Âu Hân, cô tất nhiên là đi tới biệt thự của cha ở ngoại thành rồi.
Tới đó rồi, cô sẽ kể lể hết với cha. Cha cô thấy cô như vậy đương
nhiên sẽ không để cô như vậy nữa. Âu Hân xuống xe đi tới trước cổng
biệt thự, thầm đắc ý.

Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa RồiTác giả: Hoàng SansanTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ… Âu Hân đi đi lại lại cạnh ban cổng, vẻ mặt đăm chiêu suy nghĩ. Cô nhất định lần này phải bỏ trốn được. Thử nghĩ mà xem, cô ở Hạ gia đang an lành, vậy mà vừa vào Vương gia làm vợ anh có mấy tuần vậy mà cô tưởng cái mạng của mình sắp được gặp mẹ luôn rồi. Đầu tiên cho cô gặp quả bom C4 nặng những 5kg thuốc nổ. Sau đó là khẩu súng có sức xuyên thấu lớn tới 390m/s, nếu không phải cô giới thiệu " thân phận " mình ra để đánh lạc hướng X thì chắc ông ta đã cho ngay 1 viên vào sọ cô rồi. Dễ nhìn ra nhất là cô đang nằm trong bệnh viện với vết thương do một khẩu súng tỉa từ một tay thiện xạ b*n r*. Cô tham sống sợ chết đấy. Ở cạnh anh nữa chắc cô kêu cha mình chuẩn bị sẵn quan tài quá. Thế nên bây giờ cô phải trốn đi. Nhưng mà với tình hình như này cô biết trốn kiểu gì đây. Ngoài phòng bệnh, dưới ban công, nhìn đâu cũng thấy người của anh.Âu Hân đột nhiên nhếch môi cười, gương mặt yêu mị hiện nên. Chả là cô nghĩ ra cách để trốn rồi.- --Đêm đó, Âu Hân mở hé cửa nhìn ra ngoài vẫn thấy có người của anh đứng đó. Cô bĩu môi " khuya rồi không ngủ đứng đó làm gì nữa ". Cô đi vào nhà tắm thay một bộ trang phục y tá. Là bộ hồi chiều cô hỏi mượn chị y tá đến thay nước truyền cho cô. Cô phải năn nỉ, khóc lóc rất khổ sở mới được chị ấy đồng cảm. Âu Hân thầm nghĩ đến rồi rùng mình. Nếu Vương Kì Hạo mà biết cô kể xấu anh thậm tệ thì anh sẽ giết cô mất. Cô chỉ nói với chị y tá như này:" - Người anh ấy yêu không phải tôi. Tôi không muốn cản trở hạnh phúc của anh ấy và người con gái mà anh yêu. Anh ấy chỉ coi tôi là công cụ chút giận mỗi khi anh và người anh yêu giận nhau ".Cô còn vừa nói vừa khóc sụt sùi vô cùng đau khổ, cuối cùng cũng lấy được sự đồng cảm.Âu Hân đeo chiếc khẩu trang lên. Cột mái tóc màu hồng nhẹ của mình lên cao, đội mũ y tá vào rồi ngang nhiên bước ra khỏi phòng bệnh. Thật ra là chị y tá thật đang nằm trong phòng cô, để cô có cớ ra ngoài mà trốn. Cô vừa đi đến ngã rẽ định đi vào thang máy thì nghe tiếng gọi mà giật mình, vã mồ hôi.- Cô y tá. Tôi muốn hỏi một chút về vết thương của Thiếu phu nhân? Đại thiếu soái muốn biết vết thương của Thiếu phu nhân sao rồi.Âu Hân quay lại, cố gắng như đang bận bịu với tập hồ sơ bệnh án đang cầm trên tay. Cố nói giọng lạc đi:- À à vết thương không sao rồi. Vài ngày nữa khỏi, anh nói Đại thiếu soái không phải lo lắng nhiều. Tôi còn đang bận. Xin phép Trương phó quan tôi đi trước.Sau đó quay đầu, bước đi thật nhanh. Xuống đến cổng bệnh viện rồi cô vẫn chưa dám tháo khẩu trang, thở mệt nhọc. Vừa nãy cô còn đang lo sợ mình bị phát hiện, may mà Trương Hạ không nhận ra cô. Âu Hân chạy vội ra đường bắt xe.- --Trương Hạ qua gương kính của cửa sổ xe nhìn chiếc xe đang chạy phía trước, rút điện thoại ra.- Đại thiếu soái, đúng như ngài dự đoán. Thiếu phu nhân là đã trốn đi rồi.- Theo sát cô ấy. Không được để phát hiện ra. Bảo vệ an toàn tuyệt đối.Thanh âm lạnh lùng từ đầu bên kia vang lên.Vương Kì Hạo ngồi trên ghế, tay đụng nhẹ ly cafe, mắt nhìn người đối diện. Người đối diện đang nói thấy vậy liền lập tức im lặng. Sau khi truyền xong mệnh lệnh của mình cho Trương Hạ, âm giọng lạnh lùng của anh vang lên:- Ông còn 5phút để nói hết. Tôi còn phải đi đón phu nhân của mình nữa.Người đối diện nghe anh nói vậy thì mặt méo xệch. Cho ông ta 5 phút chỉ bằng kêu ông ta đi chết không phải nhanh hơn sao. " Còn một đống truyện phải nói kêu ông ta truyền đạt trong 5phút. Phu nhân quan trọng hơn chính sự sao? " Người đàn ông đối diện dù nghĩ gì, cũng không dám nói ra. Nói ra ông ta còn thấy mình chết nhanh hơn so với tuổi thọ đang có.- ---Về Âu Hân, cô tất nhiên là đi tới biệt thự của cha ở ngoại thành rồi. Tới đó rồi, cô sẽ kể lể hết với cha. Cha cô thấy cô như vậy đương nhiên sẽ không để cô như vậy nữa. Âu Hân xuống xe đi tới trước cổng biệt thự, thầm đắc ý.

Chương 28: Tôi còn phải đi đón phu nhân của mình nữa