Trong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ…
Chương 83: Máu lạnh, vô tình
Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa RồiTác giả: Hoàng SansanTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ… Âu Hân đứng bên mé cầu thang nhìn hai người đàn ông đấm qua đấm lại. Dã Mạnh này cũng dai thật, bị đánh đến chân tay loạn xạ mà vẫn đứng lên đánh được. Đột nhiên Âu Hân nhíu mày chạy vội đến cạnh Vương Kì Hạo giương thẳng khẩu Glock 17 vào thái dương Lưu Tưởng. Còn Lưu Tưởng lại đang chĩa súng vào đầu Vương Kì Hạo từ phía sau.Chả là cô thấy Lưu Tưởng nhân lúc Vương Kì Hạo đánh Dã Mạnh không để ý mà chĩa súng đến phía sau đầu anh, nên cô cũng vội mà chạy lại chĩa súng vào đầu ông ta.Vương Kì Hạo sau cú đấm mạnh giáng xuống mặt Dã Mạnh khiến hắn ta ngã lăn ra đất thì đưa mắt sang nhìn Âu Hân đang chĩa súng vào người đàn ông đằng sau đang chĩa súng vào anh. Đôi mắt cô lúc đấy mà anh nhìn được tràn đầy sự máu lạnh, liên tưởng đến việc cô nổ súng để lại hai chữ " vô tình ".Đáy mắt Vương Kì Hạo lóe lên ý cười. Là ý cười hạnh phúc. Hạnh phúc vì anh đang được cô bảo vệ.Dã Mạnh đưa đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn tình hình trước mắt, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt Lưu Tưởng. Nhận được ánh mắt của Lưu Tưởng, Dã Mạnh nhìn Vương Kì Hạo đang nhìn Âu Hân còn Âu Hân lại chĩa súng nhìn vào Lưu Tưởng. Dã Mạnh dồn hết sức đứng dậy với ý định cướp khẩu súng ở trên tay còn lại của cô. Rồi nhân lúc đấy hắn sẽ dùng khẩu súng cướp được đấy mà bắn cô. Còn Vương Kì Hạo đang nhìn Âu Hân sẽ thấy hốt hoảng khi đấy mà sẽ thuận lợi để Lưu Tưởng nổ súng.Một kế hoạch quá hoàn hảo.Nhưng Dã Mạnh mới chỉ khẽ đứng dậy thì ăn ngay một viên đạn vào đùi đúng gân chân khiến hắn ta đau đớn khuỵu xuống.Chẳng biết từ lúc nào khẩu Smith & Wesson trên tay còn lại của cô đã giương lên.Mùi thuốc súng vấn vương trong không khí xung quanh.Ánh mắt Lưu Tưởng hiện rõ sự ngạc nhiên bất ngờ.Đứa con gái này lại có thể bắn chuẩn xác đến như vậy mặc dù ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ông. Khả năng thiện xạ đúng là khác người.Đôi môi mỏng của Vương Kì Hạo khẽ cong lên. Anh đúng là không lấy nhầm vợ. Từ 12 năm về trước anh đã xác định chỉ cưới mình cô làm vợ. Ông trời không phụ tình yêu anh giành cho cô suốt 12 năm qua.Ngay giây phút Âu Hân để ý đến ánh mắt Lưu Tưởng nhìn về phía Dã Mạnh cô đã phần nào đoán được bọn họ muốn làm gì rồi.Có thể họ đều chưa biết, Âu Hân bình thường chính là như cha cô từng nói với Vương Kì Hạo, cô rất trẻ con, bướng bỉnh. Nhưng một khi bước chân vào những lần luyện tập cô lại rất nghiêm túc.Lần này không phải luyện tập mà là cô đang đứng trong trận chiến " sinh tồn " thật sự. Cho nên.... cô cũng phải vận dụng hết kĩ năng của mình ra.Quan sát chính là yếu tố quan trọng nhất. Nhìn vật này đồng thời không chủ quan đến những vật di chuyển xung quanh. Đây là điều mà đích thân cha đã dạy cho cô, cô đương nhiên phải nhớ lời cha dạy rồi.Vương Kì Hạo nhìn Dã Mạnh ôm đùi nằm chật vật dưới đất thì biết hắn đã trở thành một tên phế vật. Lúc này anh mới từ từ xoay người lại, cái nhìn lạnh lẽo của đôi mắt hổ phách như dán chặt lên gương mặt Lưu Tưởng.- Mới 3 năm không gặp mà cậu đã trở thành Đại thiếu soái rồi.Nhanh thật đấy, còn cưới vợ nữa rồi. Vương Đại thiếu soái đúng là không nể mặt tình cũ, hôn lễ cũng không mời tôi.Lưu Tưởng lên tiếng đầu tiên phá đi sự yên lặng. Giọng điệu trong câu nói nghe có vẻ rất có " tình bằng hữu " nhưng lại đầy mỉa mai.Vương Kì Hạo cũng lạnh lùng đáp lại một câu chào.- Lưu thiếu tá, đã lâu không gặp.Đây mới chính là mỉa mai thật sự nè. Âu Hân che dấu ý cười nhìn Vương Kì Hạo. Cô thấy rõ nét mặt hơi đanh lại của Lưu Tưởng khi nghe ba chữ " Lưu thiếu tá ".Thiếu tá! Đúng là chức vụ không nhỏ. Đáng tiếc, lòng người quá tham lại cho thêm sự ganh tị vào nữa.Lưu Tưởng sau đó rất nhanh lấy lại gương mặt căm phẫn nhìn Vương Kì Hạo, bật cười một tiếng.- Ha, Vương Kì Hạo cậu vẫn như ngày nào mà tôi gặp. Ngày đầu tên cậu bước vào vào hàng ngũ quân nhân là do chính tôi hướng dẫn. Vậy mà 6 năm sau tôi lại đứng sau cậu, còn nhìn cậu giết cả nhà tôi.Vương Kì Hạo không có ý gì là khó chịu khi nghe vậy mà vẫn bình tĩnh đáp lại một cách " tôn trọng ". Nhưng từng chữ một chính là mỉa mai cùng khinh thường.- Lưu thiếu tá, ngài đừng quên hay xuyên tạc lại vụ việc 3 năm trước chứ. Việc là do chính ngài làm, bom cũng là chính tay ngài tạo ra, thậm chí kích hoạt nó cũng là ngài. Sao lại đổ lỗi cho sai lầm của mình lên đầu người khác.- Còn không phải tại mày ép tao vào đường cùng.- Tôi ép ngài phản lại chính phủ, ép ngài buôn lậu thuốc súng, thuốc nổ cùng m* t** sao?Lưu Tưởng im lặng không trả lời, chỉ hướng ánh mắt căm phẫn vào Vương Kì Hạo.- Được. Tôi với cậu hôm nay cùng kết thúc mối thù này. Cậu có thể đánh thắng tôi. Mọi chuyện coi như chấm dứt.Đoàng... đoàng...Lưu Tưởng vừa dứt câu thì đồng loạt tiếng súng từ tầng trên vọng xuống.- Đồng đội của các người đang nguy hiểm ở trên đó.- Hân Hân.Âu Hân nhìn sang Vương Kì Hạo như chờ đợi anh nói tiếp.- Hân Hân, em lên trên đó giúp họ đi. Ở đây tôi lo được.Âu Hân đưa mắt sang nhìn Lưu Tưởng.Ông ta đột nhiên ném súng của mình qua lan can rơi xuống sảnh chính tầng 1.Lúc này Âu Hân mới chịu chạy lên tầng trên.Thù họ để họ tự giải quyết. Cô cũng không có hứng thú xen vào.
Âu Hân đứng bên mé cầu thang nhìn hai người đàn ông đấm qua đấm lại. Dã
Mạnh này cũng dai thật, bị đánh đến chân tay loạn xạ mà vẫn đứng lên
đánh được. Đột nhiên Âu Hân nhíu mày chạy vội đến cạnh Vương Kì Hạo
giương thẳng khẩu Glock 17 vào thái dương Lưu Tưởng. Còn Lưu Tưởng lại
đang chĩa súng vào đầu Vương Kì Hạo từ phía sau.
Chả là cô thấy Lưu Tưởng nhân lúc Vương Kì Hạo đánh Dã Mạnh không để ý
mà chĩa súng đến phía sau đầu anh, nên cô cũng vội mà chạy lại chĩa
súng vào đầu ông ta.
Vương Kì Hạo sau cú đấm mạnh giáng xuống mặt Dã Mạnh khiến hắn ta ngã
lăn ra đất thì đưa mắt sang nhìn Âu Hân đang chĩa súng vào người đàn ông đằng sau đang chĩa súng vào anh. Đôi mắt cô lúc đấy mà anh nhìn được
tràn đầy sự máu lạnh, liên tưởng đến việc cô nổ súng để lại hai chữ "
vô tình ".
Đáy mắt Vương Kì Hạo lóe lên ý cười. Là ý cười hạnh phúc. Hạnh phúc vì anh đang được cô bảo vệ.
Dã Mạnh đưa đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn tình hình trước mắt, ánh mắt hắn
chạm vào ánh mắt Lưu Tưởng. Nhận được ánh mắt của Lưu Tưởng, Dã Mạnh
nhìn Vương Kì Hạo đang nhìn Âu Hân còn Âu Hân lại chĩa súng nhìn vào Lưu Tưởng. Dã Mạnh dồn hết sức đứng dậy với ý định cướp khẩu súng ở trên
tay còn lại của cô. Rồi nhân lúc đấy hắn sẽ dùng khẩu súng cướp được
đấy mà bắn cô. Còn Vương Kì Hạo đang nhìn Âu Hân sẽ thấy hốt hoảng khi
đấy mà sẽ thuận lợi để Lưu Tưởng nổ súng.
Một kế hoạch quá hoàn hảo.
Nhưng Dã Mạnh mới chỉ khẽ đứng dậy thì ăn ngay một viên đạn vào đùi đúng gân chân khiến hắn ta đau đớn khuỵu xuống.
Chẳng biết từ lúc nào khẩu Smith & Wesson trên tay còn lại của cô đã giương lên.
Mùi thuốc súng vấn vương trong không khí xung quanh.
Ánh mắt Lưu Tưởng hiện rõ sự ngạc nhiên bất ngờ.
Đứa con gái này lại có thể bắn chuẩn xác đến như vậy mặc dù ánh mắt vẫn
luôn nhìn chằm chằm vào ông. Khả năng thiện xạ đúng là khác người.
Đôi môi mỏng của Vương Kì Hạo khẽ cong lên. Anh đúng là không lấy nhầm
vợ. Từ 12 năm về trước anh đã xác định chỉ cưới mình cô làm vợ. Ông
trời không phụ tình yêu anh giành cho cô suốt 12 năm qua.
Ngay giây phút Âu Hân để ý đến ánh mắt Lưu Tưởng nhìn về phía Dã Mạnh cô đã phần nào đoán được bọn họ muốn làm gì rồi.
Có thể họ đều chưa biết, Âu Hân bình thường chính là như cha cô từng
nói với Vương Kì Hạo, cô rất trẻ con, bướng bỉnh. Nhưng một khi bước
chân vào những lần luyện tập cô lại rất nghiêm túc.
Lần này không phải luyện tập mà là cô đang đứng trong trận chiến " sinh
tồn " thật sự. Cho nên.... cô cũng phải vận dụng hết kĩ năng của mình
ra.
Quan sát chính là yếu tố quan trọng nhất. Nhìn vật này đồng thời không
chủ quan đến những vật di chuyển xung quanh. Đây là điều mà đích thân
cha đã dạy cho cô, cô đương nhiên phải nhớ lời cha dạy rồi.
Vương Kì Hạo nhìn Dã Mạnh ôm đùi nằm chật vật dưới đất thì biết hắn đã
trở thành một tên phế vật. Lúc này anh mới từ từ xoay người lại, cái
nhìn lạnh lẽo của đôi mắt hổ phách như dán chặt lên gương mặt Lưu Tưởng.
- Mới 3 năm không gặp mà cậu đã trở thành Đại thiếu soái rồi.
Nhanh thật đấy, còn cưới vợ nữa rồi. Vương Đại thiếu soái đúng là không nể mặt tình cũ, hôn lễ cũng không mời tôi.
Lưu Tưởng lên tiếng đầu tiên phá đi sự yên lặng. Giọng điệu trong
câu nói nghe có vẻ rất có " tình bằng hữu " nhưng lại đầy mỉa mai.
Vương Kì Hạo cũng lạnh lùng đáp lại một câu chào.
- Lưu thiếu tá, đã lâu không gặp.
Đây mới chính là mỉa mai thật sự nè. Âu Hân che dấu ý cười nhìn
Vương Kì Hạo. Cô thấy rõ nét mặt hơi đanh lại của Lưu Tưởng khi nghe ba chữ " Lưu thiếu tá ".
Thiếu tá! Đúng là chức vụ không nhỏ. Đáng tiếc, lòng người quá tham lại cho thêm sự ganh tị vào nữa.
Lưu Tưởng sau đó rất nhanh lấy lại gương mặt căm phẫn nhìn Vương Kì Hạo, bật cười một tiếng.
- Ha, Vương Kì Hạo cậu vẫn như ngày nào mà tôi gặp. Ngày đầu tên
cậu bước vào vào hàng ngũ quân nhân là do chính tôi hướng dẫn. Vậy mà 6 năm sau tôi lại đứng sau cậu, còn nhìn cậu giết cả nhà tôi.
Vương Kì Hạo không có ý gì là khó chịu khi nghe vậy mà vẫn bình tĩnh
đáp lại một cách " tôn trọng ". Nhưng từng chữ một chính là mỉa mai
cùng khinh thường.
- Lưu thiếu tá, ngài đừng quên hay xuyên tạc lại vụ việc 3 năm trước
chứ. Việc là do chính ngài làm, bom cũng là chính tay ngài tạo ra,
thậm chí kích hoạt nó cũng là ngài. Sao lại đổ lỗi cho sai lầm của mình lên đầu người khác.
- Còn không phải tại mày ép tao vào đường cùng.
- Tôi ép ngài phản lại chính phủ, ép ngài buôn lậu thuốc súng, thuốc nổ cùng m* t** sao?
Lưu Tưởng im lặng không trả lời, chỉ hướng ánh mắt căm phẫn vào Vương Kì Hạo.
- Được. Tôi với cậu hôm nay cùng kết thúc mối thù này. Cậu có thể đánh thắng tôi. Mọi chuyện coi như chấm dứt.
Đoàng... đoàng...
Lưu Tưởng vừa dứt câu thì đồng loạt tiếng súng từ tầng trên vọng xuống.
- Đồng đội của các người đang nguy hiểm ở trên đó.
- Hân Hân.
Âu Hân nhìn sang Vương Kì Hạo như chờ đợi anh nói tiếp.
- Hân Hân, em lên trên đó giúp họ đi. Ở đây tôi lo được.
Âu Hân đưa mắt sang nhìn Lưu Tưởng.
Ông ta đột nhiên ném súng của mình qua lan can rơi xuống sảnh chính tầng 1.
Lúc này Âu Hân mới chịu chạy lên tầng trên.
Thù họ để họ tự giải quyết. Cô cũng không có hứng thú xen vào.
Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa RồiTác giả: Hoàng SansanTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ… Âu Hân đứng bên mé cầu thang nhìn hai người đàn ông đấm qua đấm lại. Dã Mạnh này cũng dai thật, bị đánh đến chân tay loạn xạ mà vẫn đứng lên đánh được. Đột nhiên Âu Hân nhíu mày chạy vội đến cạnh Vương Kì Hạo giương thẳng khẩu Glock 17 vào thái dương Lưu Tưởng. Còn Lưu Tưởng lại đang chĩa súng vào đầu Vương Kì Hạo từ phía sau.Chả là cô thấy Lưu Tưởng nhân lúc Vương Kì Hạo đánh Dã Mạnh không để ý mà chĩa súng đến phía sau đầu anh, nên cô cũng vội mà chạy lại chĩa súng vào đầu ông ta.Vương Kì Hạo sau cú đấm mạnh giáng xuống mặt Dã Mạnh khiến hắn ta ngã lăn ra đất thì đưa mắt sang nhìn Âu Hân đang chĩa súng vào người đàn ông đằng sau đang chĩa súng vào anh. Đôi mắt cô lúc đấy mà anh nhìn được tràn đầy sự máu lạnh, liên tưởng đến việc cô nổ súng để lại hai chữ " vô tình ".Đáy mắt Vương Kì Hạo lóe lên ý cười. Là ý cười hạnh phúc. Hạnh phúc vì anh đang được cô bảo vệ.Dã Mạnh đưa đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn tình hình trước mắt, ánh mắt hắn chạm vào ánh mắt Lưu Tưởng. Nhận được ánh mắt của Lưu Tưởng, Dã Mạnh nhìn Vương Kì Hạo đang nhìn Âu Hân còn Âu Hân lại chĩa súng nhìn vào Lưu Tưởng. Dã Mạnh dồn hết sức đứng dậy với ý định cướp khẩu súng ở trên tay còn lại của cô. Rồi nhân lúc đấy hắn sẽ dùng khẩu súng cướp được đấy mà bắn cô. Còn Vương Kì Hạo đang nhìn Âu Hân sẽ thấy hốt hoảng khi đấy mà sẽ thuận lợi để Lưu Tưởng nổ súng.Một kế hoạch quá hoàn hảo.Nhưng Dã Mạnh mới chỉ khẽ đứng dậy thì ăn ngay một viên đạn vào đùi đúng gân chân khiến hắn ta đau đớn khuỵu xuống.Chẳng biết từ lúc nào khẩu Smith & Wesson trên tay còn lại của cô đã giương lên.Mùi thuốc súng vấn vương trong không khí xung quanh.Ánh mắt Lưu Tưởng hiện rõ sự ngạc nhiên bất ngờ.Đứa con gái này lại có thể bắn chuẩn xác đến như vậy mặc dù ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ông. Khả năng thiện xạ đúng là khác người.Đôi môi mỏng của Vương Kì Hạo khẽ cong lên. Anh đúng là không lấy nhầm vợ. Từ 12 năm về trước anh đã xác định chỉ cưới mình cô làm vợ. Ông trời không phụ tình yêu anh giành cho cô suốt 12 năm qua.Ngay giây phút Âu Hân để ý đến ánh mắt Lưu Tưởng nhìn về phía Dã Mạnh cô đã phần nào đoán được bọn họ muốn làm gì rồi.Có thể họ đều chưa biết, Âu Hân bình thường chính là như cha cô từng nói với Vương Kì Hạo, cô rất trẻ con, bướng bỉnh. Nhưng một khi bước chân vào những lần luyện tập cô lại rất nghiêm túc.Lần này không phải luyện tập mà là cô đang đứng trong trận chiến " sinh tồn " thật sự. Cho nên.... cô cũng phải vận dụng hết kĩ năng của mình ra.Quan sát chính là yếu tố quan trọng nhất. Nhìn vật này đồng thời không chủ quan đến những vật di chuyển xung quanh. Đây là điều mà đích thân cha đã dạy cho cô, cô đương nhiên phải nhớ lời cha dạy rồi.Vương Kì Hạo nhìn Dã Mạnh ôm đùi nằm chật vật dưới đất thì biết hắn đã trở thành một tên phế vật. Lúc này anh mới từ từ xoay người lại, cái nhìn lạnh lẽo của đôi mắt hổ phách như dán chặt lên gương mặt Lưu Tưởng.- Mới 3 năm không gặp mà cậu đã trở thành Đại thiếu soái rồi.Nhanh thật đấy, còn cưới vợ nữa rồi. Vương Đại thiếu soái đúng là không nể mặt tình cũ, hôn lễ cũng không mời tôi.Lưu Tưởng lên tiếng đầu tiên phá đi sự yên lặng. Giọng điệu trong câu nói nghe có vẻ rất có " tình bằng hữu " nhưng lại đầy mỉa mai.Vương Kì Hạo cũng lạnh lùng đáp lại một câu chào.- Lưu thiếu tá, đã lâu không gặp.Đây mới chính là mỉa mai thật sự nè. Âu Hân che dấu ý cười nhìn Vương Kì Hạo. Cô thấy rõ nét mặt hơi đanh lại của Lưu Tưởng khi nghe ba chữ " Lưu thiếu tá ".Thiếu tá! Đúng là chức vụ không nhỏ. Đáng tiếc, lòng người quá tham lại cho thêm sự ganh tị vào nữa.Lưu Tưởng sau đó rất nhanh lấy lại gương mặt căm phẫn nhìn Vương Kì Hạo, bật cười một tiếng.- Ha, Vương Kì Hạo cậu vẫn như ngày nào mà tôi gặp. Ngày đầu tên cậu bước vào vào hàng ngũ quân nhân là do chính tôi hướng dẫn. Vậy mà 6 năm sau tôi lại đứng sau cậu, còn nhìn cậu giết cả nhà tôi.Vương Kì Hạo không có ý gì là khó chịu khi nghe vậy mà vẫn bình tĩnh đáp lại một cách " tôn trọng ". Nhưng từng chữ một chính là mỉa mai cùng khinh thường.- Lưu thiếu tá, ngài đừng quên hay xuyên tạc lại vụ việc 3 năm trước chứ. Việc là do chính ngài làm, bom cũng là chính tay ngài tạo ra, thậm chí kích hoạt nó cũng là ngài. Sao lại đổ lỗi cho sai lầm của mình lên đầu người khác.- Còn không phải tại mày ép tao vào đường cùng.- Tôi ép ngài phản lại chính phủ, ép ngài buôn lậu thuốc súng, thuốc nổ cùng m* t** sao?Lưu Tưởng im lặng không trả lời, chỉ hướng ánh mắt căm phẫn vào Vương Kì Hạo.- Được. Tôi với cậu hôm nay cùng kết thúc mối thù này. Cậu có thể đánh thắng tôi. Mọi chuyện coi như chấm dứt.Đoàng... đoàng...Lưu Tưởng vừa dứt câu thì đồng loạt tiếng súng từ tầng trên vọng xuống.- Đồng đội của các người đang nguy hiểm ở trên đó.- Hân Hân.Âu Hân nhìn sang Vương Kì Hạo như chờ đợi anh nói tiếp.- Hân Hân, em lên trên đó giúp họ đi. Ở đây tôi lo được.Âu Hân đưa mắt sang nhìn Lưu Tưởng.Ông ta đột nhiên ném súng của mình qua lan can rơi xuống sảnh chính tầng 1.Lúc này Âu Hân mới chịu chạy lên tầng trên.Thù họ để họ tự giải quyết. Cô cũng không có hứng thú xen vào.