Tác giả:

Trong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ…

Chương 141: Đối đầu (2)

Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa RồiTác giả: Hoàng SansanTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ… Vương Kì Hạo đi xuống nhà, giả bộ thờ ơ liếc mắt một cái với Âu Hân rồi quay ra nói với Ôn Tuyết.- Ôn Tuyết, hôm qua thiếu phu nhân không ngủ được nhiều. Không cần làm phiền cô ấy.Lời này nói ra, ý rất sâu xa. Nhưng với người đã có chồng con như Ôn Tuyết liền có thể hiểu rằng hôm qua hai người họ... nên hôm nay thiếu phu nhân rất mệt, không nên làm phiền. Ôn Tuyết dạ một tiếng rồi đi xuống bếp.Vương Kì lại quay ra nói vài lời với Viên quản gia.- Chuyện Jenly ở đây hôm qua ông đừng để lộ ra ngoài.- Dạ.Viên quản gia dù không hiểu rõ chuyện gì nhưng cũng rất phối hợp. Âu Hân kín đáo nhìn lướt qua Chu Mẫn một cái, biết rằng cô ta từ đầu đến giờ vẫn không rời tầm mắt khỏi cô.Âu Hân lạnh nhạt thờ ơ nói với Vương Kì Hạo.- Chút nữa có việc ra ngoài, mượn cô bé người hầu kia của anh một chút.Âu Hân vừa nói vừa quay sang nhìn trực tiếp Chu Mẫn, cô còn không quên tặng một nụ cười híp mắt với Chu Mẫn.Chu Mẫn chỉ thấy nụ cười kia rất không bình thường, nhưng nghe thấy chút nữa mình có thể ra ngoài thì cũng không suy nghĩ nhiều. Chu Mẫn liền nói xin phép về phòng chuẩn bị. Âu Hân mỉm cười gật đầu xua tay......Âu Hân đứng cạnh chiếc xe, tay ngoắc ngoắc ra hiệu cho Chu Mẫn lên xe. Âu Hân cầm lái, xe bắt đầu di chuyển. Để có thể tự mình lái xe mà Âu Hân đã nói đến mỏi cả lưỡi, muốn làm cái gì... đều không dễ dàng.- Chúng ta sẽ đi đâu?Chu Mẫn đảo mắt nhìn xung quanh. Âu Hân vẫn chăm chú lái xe, thờ ơ nói như không có gì.- Nhà tù chính phủ.Tim đập mạnh một cái, vẻ mặt Chu Mẫn hiện lên vẻ hoảng sợ, tay đặt trên đầu gối đã run. Chu Mẫn bấu chặt ngón tay lại, bình tĩnh hỏi:- Sao lại tới đó?Âu Hân cười khẽ một tiếng.- Đưa cô tới đó du lịch một chuyến.Chu Mẫn sững người, mắt trợn to vẻ kinh hãi. Cô ta đưa tay ra đẩy cánh cửa xe nhưng cửa xe đã bị khóa. Âu Hân nhìn qua kính xe thấy đằng sau có một chiếc xe màu đỏ thì liền tăng tốc. Thuận tiện nói với người ngồi ghế phụ một câu.- Sao vậy? Tôi tưởng cô rất thích nơi đó.- Cô....- Nói! Người đứng sau cô là ai?... À, đúng hơn là người ra lệnh cho cô hại Tiểu Hân là ai?Chu Mẫn im lặng không nói. Gương mặt Âu Hân đã không còn nét cười, chỉ thấy một cỗ lạnh lẽo mơ hồ. Đôi mắt đen láy vừa quan sát phía trước lại vừa quan sát phía sau, hơi thả lỏng chân ga ra để xe đi chậm lại. Khi chiếc xe đỏ đằng sau áp sát sau xe thì Âu Hân lại nhấn chân ga tăng tốc.Chu Mẫn cũng đã để ý đến cái xe đằng sau. Mới đầu còn nghĩ là người của mình nhưng khi thấy đó là một chiếc xe thể thao màu đỏ thì nhíu mày, mặt biến sắc. Không phải là người của chủ nhân.Âu Hân liếc nhìn một chút vẻ mặt của Chu Mẫn, thấy cô ta đã có vẻ hoảng sợ hiện rõ trên mặt thì lại cho xe đi chậm lại.Chiếc xe màu đỏ nhân cơ hội đó vượt lên chặn trước đầu xe của Âu Hân. Xe được phanh gấp lại, người ngồi trong xe theo quán tính liền đổ về phía trước. Chẳng biết Âu Hân đã tháo dây an toàn từ lúc nào. Ngay sau khi chiếc xe phanh lại, Âu Hân quay người sang Chu Mẫn, trên tay là một chiếc còng.Chu Mẫn không kịp phòng, tay bị còng lại với tay cầm trên nóc xe.Âu Hân vừa mở cửa xe đi xuống vừa nói.- Đợi một chút. Tôi sẽ nhanh chóng quay trở lại đưa cô tới nơi du lịch. Nhớ, ngồi im đợi tôi. Đừng có chạy đấy.Âu Hân bước xuống xe, đóng cửa lại, cũng không quên khóa xe.Âu Hân mặc chiếc quần len co dãn tốt màu đen, bên trong mặc chiếc áo len cao cổ màu trắng, bên ngoài khoác áo da màu vàng nâu. Mái tóc màu đen đã được buộc cao lên, vài lọn tóc quá ngắn không thể buộc được khẽ bay.Âu Hân dựa người vào mui xe, tư thế là đang muốn chờ người trên xe màu đỏ xuống. Âu Hân nghiêng người nhìn lại Chu Mẫn đang cố mở khóa còng tay.- Không định xuống xe sao?Mũi đôi boot cao màu đen đế trệt khẽ vẽ vòng tròn trên mặt đất, Âu Hân chậm rãi mở miệng.Khoảng chưa đến ba giây sau cửa xe màu đỏ mở ra. Đôi boot cổ thấp đế bằng cao màu đen chạm xuống nền đường vang lên tiếng cộp cộp.Khương Ngọc Dao một thân đồ đen bó sát đi tới trước mặt Âu Hân. Mái tóc màu vàng xoăn không được cột lại nên bay tùy tiện trong gió.Âu Hân nở một nụ cười thật tươi nhìn Khương Ngọc Dao.- Chúng ta lại gặp nhau rồi.Khương Ngọc Dao lên tiếng trước. Âu Hân khẽ "ồ" một tiếng, không có ý định nói gì.- Cô là Jenly Xeno.Thay vì câu hỏi, đây là một câu khẳng định. Âu Hân "ừ" thờ ơ một tiếng.- Cô và Đồng Âu Hân có quan hệ gì?- Cô nghĩ sao?Âu Hân không trả lời mà hỏi ngược lại. Khương Ngọc Dao không có gì là tức giận, vẫn chậm rãi nói tiếp.- Chị em?- Biết rồi cô còn hỏi làm gì?Khương Ngọc Dao bật cười một tiếng.- Tề thiếu có ý định muốn chiêu mộ cô?Âu Hân lắc lắc cái chân thờ ơ nói.- Thì sao?- Cô đồng ý?- Chúng ta thử đấu với nhau một trận xem.Ngay khi Âu Hân vừa dứt lời thì nắm đấm của Khương Ngọc Dao cũng đi tới. Âu Hân nghiêng người tránh sang trái, khuỷu tay phải nâng lên đẩy chân đối phương ra.Hai người vừa đánh được mấy chiêu Âu Hân liền hỏi.- Tại sao cô muốn giết Đồng Âu Hân?- ....Khương Ngọc Dao im lặng không trả lời, chân trái nâng lên đá một lực mạnh. Âu Hân ngửa người ra sau, đợi khi chân Khương Ngọc Dao vung qua rồi cô liền đứng thẳng người huých mạnh khuỷu tay vào ngực đối phương.Không hổ là người luyện võ lại là sát thủ đúng nghĩa, Khương Ngọc Dao không khó khăn để né được cái huých tay mạnh của Âu Hân, ngược lại lại thuận lợi đá được một cái vào cánh tay của Âu Hân.Âu Hân lùi lại hai bước tay đưa lên ra hiệu dừng lại.- Từ từ đã. Từ từ....Khương Ngọc Dao dừng lại khó hiểu nhìn Âu Hân. Âu Hân cười tươi một cái.- Cô luyện võ bao lâu?Được hỏi một câu không liên quan nhưng không có ý nghĩa gì khác lạ lên Khương Ngọc Dao trả lời. Âu Hân lại nói tiếp.- Tôi biết chuyện của cô và Viên Lạc Phàm. Cô thực sự không yêu anh ta sao?Lông mi Khương Ngọc Dao khẽ run, gương mặt đã không còn là một bộ nghiêm túc như vừa nãy. Nhưng ngày đó đã trở lại dáng vẻ cũ.- Cô nói chuyện này để làm gì. Tôi yêu anh ta hãy không thì ảnh hưởng tới cô sao?- Có liên quan một chút, nhưng không phải với tôi mà là với Tiểu Hân.Khương Ngọc Dao nhíu mày khó hiểu.- Cô thật sự muốn ra tay giết Tiểu Hân.- Tại sao tôi không thể giết?- Cô chắc chắn có yêu Viên Lạc Phàm. Nếu như yêu anh ta tại sao cô còn về đây để thực hiện nhiệm vụ này?Khương Ngọc Dao bật cười một tiếng, chân lùi lại một bước.- Yêu thì sao? Mà không yêu thì sao? Anh ấy cũng không phải còn là của tôi nữa. Đàn ông đều như vậy, hôm nay nói yêu, nói dù xảy ra việc gì cũng vẫn yêu.... nhưng thực ra đó cũng chỉ là lời nói miệng.Mắt Âu Hân khẽ sáng lên. Quả nhiên cô đã đoán đúng. Nhược điểm của Khương Ngọc Dao chính là liên quan đến Viên Lạc Phàm. Chỉ cần bây giờ cô dẫn dắt một chút thì liền có thể biết một số chuyện.- Lạc Phàm vẫn yêu cô. Anh ta có chết cũng vẫn chỉ yêu một mình cô.Khương Ngọc Dao liền cười mỉa mai một tiếng.- Yêu tôi? Chết vẫn yêu tôi? Nực cười. Nếu anh ta yêu tôi vậy thì tại sao phải cưới người khác. Bây giờ còn có một gia đình nhỏ hạnh phúc rồi.

Vương Kì Hạo đi xuống nhà, giả bộ thờ ơ liếc mắt một cái với Âu Hân rồi quay ra nói với Ôn Tuyết.

- Ôn Tuyết, hôm qua thiếu phu nhân không ngủ được nhiều. Không cần làm phiền cô ấy.

Lời này nói ra, ý rất sâu xa. Nhưng với người đã có chồng con như Ôn
Tuyết liền có thể hiểu rằng hôm qua hai người họ... nên hôm nay thiếu
phu nhân rất mệt, không nên làm phiền. Ôn Tuyết dạ một tiếng rồi đi
xuống bếp.

Vương Kì lại quay ra nói vài lời với Viên quản gia.

- Chuyện Jenly ở đây hôm qua ông đừng để lộ ra ngoài.

- Dạ.

Viên quản gia dù không hiểu rõ chuyện gì nhưng cũng rất phối hợp. Âu
Hân kín đáo nhìn lướt qua Chu Mẫn một cái, biết rằng cô ta từ đầu đến
giờ vẫn không rời tầm mắt khỏi cô.

Âu Hân lạnh nhạt thờ ơ nói với Vương Kì Hạo.

- Chút nữa có việc ra ngoài, mượn cô bé người hầu kia của anh một chút.

Âu Hân vừa nói vừa quay sang nhìn trực tiếp Chu Mẫn, cô còn không quên tặng một nụ cười híp mắt với Chu Mẫn.

Chu Mẫn chỉ thấy nụ cười kia rất không bình thường, nhưng nghe thấy
chút nữa mình có thể ra ngoài thì cũng không suy nghĩ nhiều. Chu Mẫn
liền nói xin phép về phòng chuẩn bị. Âu Hân mỉm cười gật đầu xua tay.

.....

Âu Hân đứng cạnh chiếc xe, tay ngoắc ngoắc ra hiệu cho Chu Mẫn lên
xe. Âu Hân cầm lái, xe bắt đầu di chuyển. Để có thể tự mình lái xe mà Âu Hân đã nói đến mỏi cả lưỡi, muốn làm cái gì... đều không dễ dàng.

- Chúng ta sẽ đi đâu?

Chu Mẫn đảo mắt nhìn xung quanh. Âu Hân vẫn chăm chú lái xe, thờ ơ nói như không có gì.

- Nhà tù chính phủ.

Tim đập mạnh một cái, vẻ mặt Chu Mẫn hiện lên vẻ hoảng sợ, tay đặt
trên đầu gối đã run. Chu Mẫn bấu chặt ngón tay lại, bình tĩnh hỏi:

- Sao lại tới đó?

Âu Hân cười khẽ một tiếng.

- Đưa cô tới đó du lịch một chuyến.

Chu Mẫn sững người, mắt trợn to vẻ kinh hãi. Cô ta đưa tay ra đẩy
cánh cửa xe nhưng cửa xe đã bị khóa. Âu Hân nhìn qua kính xe thấy đằng
sau có một chiếc xe màu đỏ thì liền tăng tốc. Thuận tiện nói với người
ngồi ghế phụ một câu.

- Sao vậy? Tôi tưởng cô rất thích nơi đó.

- Cô....

- Nói! Người đứng sau cô là ai?... À, đúng hơn là người ra lệnh cho cô hại Tiểu Hân là ai?

Chu Mẫn im lặng không nói. Gương mặt Âu Hân đã không còn nét cười,
chỉ thấy một cỗ lạnh lẽo mơ hồ. Đôi mắt đen láy vừa quan sát phía trước
lại vừa quan sát phía sau, hơi thả lỏng chân ga ra để xe đi chậm lại.
Khi chiếc xe đỏ đằng sau áp sát sau xe thì Âu Hân lại nhấn chân ga tăng
tốc.

Chu Mẫn cũng đã để ý đến cái xe đằng sau. Mới đầu còn nghĩ là người
của mình nhưng khi thấy đó là một chiếc xe thể thao màu đỏ thì nhíu mày, mặt biến sắc. Không phải là người của chủ nhân.

Âu Hân liếc nhìn một chút vẻ mặt của Chu Mẫn, thấy cô ta đã có vẻ hoảng sợ hiện rõ trên mặt thì lại cho xe đi chậm lại.

Chiếc xe màu đỏ nhân cơ hội đó vượt lên chặn trước đầu xe của Âu Hân. Xe được phanh gấp lại, người ngồi trong xe theo quán tính liền đổ về
phía trước. Chẳng biết Âu Hân đã tháo dây an toàn từ lúc nào. Ngay sau
khi chiếc xe phanh lại, Âu Hân quay người sang Chu Mẫn, trên tay là một
chiếc còng.

Chu Mẫn không kịp phòng, tay bị còng lại với tay cầm trên nóc xe.

Âu Hân vừa mở cửa xe đi xuống vừa nói.

- Đợi một chút. Tôi sẽ nhanh chóng quay trở lại đưa cô tới nơi du lịch. Nhớ, ngồi im đợi tôi. Đừng có chạy đấy.

Âu Hân bước xuống xe, đóng cửa lại, cũng không quên khóa xe.

Âu Hân mặc chiếc quần len co dãn tốt màu đen, bên trong mặc chiếc áo
len cao cổ màu trắng, bên ngoài khoác áo da màu vàng nâu. Mái tóc màu
đen đã được buộc cao lên, vài lọn tóc quá ngắn không thể buộc được khẽ
bay.

Âu Hân dựa người vào mui xe, tư thế là đang muốn chờ người trên xe
màu đỏ xuống. Âu Hân nghiêng người nhìn lại Chu Mẫn đang cố mở khóa còng tay.

- Không định xuống xe sao?

Mũi đôi boot cao màu đen đế trệt khẽ vẽ vòng tròn trên mặt đất, Âu Hân chậm rãi mở miệng.

Khoảng chưa đến ba giây sau cửa xe màu đỏ mở ra. Đôi boot cổ thấp đế
bằng cao màu đen chạm xuống nền đường vang lên tiếng cộp cộp.

Khương Ngọc Dao một thân đồ đen bó sát đi tới trước mặt Âu Hân. Mái
tóc màu vàng xoăn không được cột lại nên bay tùy tiện trong gió.

Âu Hân nở một nụ cười thật tươi nhìn Khương Ngọc Dao.

- Chúng ta lại gặp nhau rồi.

Khương Ngọc Dao lên tiếng trước. Âu Hân khẽ "ồ" một tiếng, không có ý định nói gì.

- Cô là Jenly Xeno.

Thay vì câu hỏi, đây là một câu khẳng định. Âu Hân "ừ" thờ ơ một tiếng.

- Cô và Đồng Âu Hân có quan hệ gì?

- Cô nghĩ sao?

Âu Hân không trả lời mà hỏi ngược lại. Khương Ngọc Dao không có gì là tức giận, vẫn chậm rãi nói tiếp.

- Chị em?

- Biết rồi cô còn hỏi làm gì?

Khương Ngọc Dao bật cười một tiếng.

- Tề thiếu có ý định muốn chiêu mộ cô?

Âu Hân lắc lắc cái chân thờ ơ nói.

- Thì sao?

- Cô đồng ý?

- Chúng ta thử đấu với nhau một trận xem.

Ngay khi Âu Hân vừa dứt lời thì nắm đấm của Khương Ngọc Dao cũng đi
tới. Âu Hân nghiêng người tránh sang trái, khuỷu tay phải nâng lên đẩy
chân đối phương ra.

Hai người vừa đánh được mấy chiêu Âu Hân liền hỏi.

- Tại sao cô muốn giết Đồng Âu Hân?

- ....

Khương Ngọc Dao im lặng không trả lời, chân trái nâng lên đá một lực
mạnh. Âu Hân ngửa người ra sau, đợi khi chân Khương Ngọc Dao vung qua
rồi cô liền đứng thẳng người huých mạnh khuỷu tay vào ngực đối phương.

Không hổ là người luyện võ lại là sát thủ đúng nghĩa, Khương Ngọc Dao không khó khăn để né được cái huých tay mạnh của Âu Hân, ngược lại lại
thuận lợi đá được một cái vào cánh tay của Âu Hân.

Âu Hân lùi lại hai bước tay đưa lên ra hiệu dừng lại.

- Từ từ đã. Từ từ....

Khương Ngọc Dao dừng lại khó hiểu nhìn Âu Hân. Âu Hân cười tươi một cái.

- Cô luyện võ bao lâu?

Được hỏi một câu không liên quan nhưng không có ý nghĩa gì khác lạ lên Khương Ngọc Dao trả lời. Âu Hân lại nói tiếp.

- Tôi biết chuyện của cô và Viên Lạc Phàm. Cô thực sự không yêu anh ta sao?

Lông mi Khương Ngọc Dao khẽ run, gương mặt đã không còn là một bộ nghiêm túc như vừa nãy. Nhưng ngày đó đã trở lại dáng vẻ cũ.

- Cô nói chuyện này để làm gì. Tôi yêu anh ta hãy không thì ảnh hưởng tới cô sao?

- Có liên quan một chút, nhưng không phải với tôi mà là với Tiểu Hân.

Khương Ngọc Dao nhíu mày khó hiểu.

- Cô thật sự muốn ra tay giết Tiểu Hân.

- Tại sao tôi không thể giết?

- Cô chắc chắn có yêu Viên Lạc Phàm. Nếu như yêu anh ta tại sao cô còn về đây để thực hiện nhiệm vụ này?

Khương Ngọc Dao bật cười một tiếng, chân lùi lại một bước.

- Yêu thì sao? Mà không yêu thì sao? Anh ấy cũng không phải còn là
của tôi nữa. Đàn ông đều như vậy, hôm nay nói yêu, nói dù xảy ra việc gì cũng vẫn yêu.... nhưng thực ra đó cũng chỉ là lời nói miệng.

Mắt Âu Hân khẽ sáng lên. Quả nhiên cô đã đoán đúng. Nhược điểm của
Khương Ngọc Dao chính là liên quan đến Viên Lạc Phàm. Chỉ cần bây giờ cô dẫn dắt một chút thì liền có thể biết một số chuyện.

- Lạc Phàm vẫn yêu cô. Anh ta có chết cũng vẫn chỉ yêu một mình cô.

Khương Ngọc Dao liền cười mỉa mai một tiếng.

- Yêu tôi? Chết vẫn yêu tôi? Nực cười. Nếu anh ta yêu tôi vậy thì tại sao phải cưới người khác. Bây giờ còn có một gia đình nhỏ hạnh phúc
rồi.

Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa RồiTác giả: Hoàng SansanTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ… Vương Kì Hạo đi xuống nhà, giả bộ thờ ơ liếc mắt một cái với Âu Hân rồi quay ra nói với Ôn Tuyết.- Ôn Tuyết, hôm qua thiếu phu nhân không ngủ được nhiều. Không cần làm phiền cô ấy.Lời này nói ra, ý rất sâu xa. Nhưng với người đã có chồng con như Ôn Tuyết liền có thể hiểu rằng hôm qua hai người họ... nên hôm nay thiếu phu nhân rất mệt, không nên làm phiền. Ôn Tuyết dạ một tiếng rồi đi xuống bếp.Vương Kì lại quay ra nói vài lời với Viên quản gia.- Chuyện Jenly ở đây hôm qua ông đừng để lộ ra ngoài.- Dạ.Viên quản gia dù không hiểu rõ chuyện gì nhưng cũng rất phối hợp. Âu Hân kín đáo nhìn lướt qua Chu Mẫn một cái, biết rằng cô ta từ đầu đến giờ vẫn không rời tầm mắt khỏi cô.Âu Hân lạnh nhạt thờ ơ nói với Vương Kì Hạo.- Chút nữa có việc ra ngoài, mượn cô bé người hầu kia của anh một chút.Âu Hân vừa nói vừa quay sang nhìn trực tiếp Chu Mẫn, cô còn không quên tặng một nụ cười híp mắt với Chu Mẫn.Chu Mẫn chỉ thấy nụ cười kia rất không bình thường, nhưng nghe thấy chút nữa mình có thể ra ngoài thì cũng không suy nghĩ nhiều. Chu Mẫn liền nói xin phép về phòng chuẩn bị. Âu Hân mỉm cười gật đầu xua tay......Âu Hân đứng cạnh chiếc xe, tay ngoắc ngoắc ra hiệu cho Chu Mẫn lên xe. Âu Hân cầm lái, xe bắt đầu di chuyển. Để có thể tự mình lái xe mà Âu Hân đã nói đến mỏi cả lưỡi, muốn làm cái gì... đều không dễ dàng.- Chúng ta sẽ đi đâu?Chu Mẫn đảo mắt nhìn xung quanh. Âu Hân vẫn chăm chú lái xe, thờ ơ nói như không có gì.- Nhà tù chính phủ.Tim đập mạnh một cái, vẻ mặt Chu Mẫn hiện lên vẻ hoảng sợ, tay đặt trên đầu gối đã run. Chu Mẫn bấu chặt ngón tay lại, bình tĩnh hỏi:- Sao lại tới đó?Âu Hân cười khẽ một tiếng.- Đưa cô tới đó du lịch một chuyến.Chu Mẫn sững người, mắt trợn to vẻ kinh hãi. Cô ta đưa tay ra đẩy cánh cửa xe nhưng cửa xe đã bị khóa. Âu Hân nhìn qua kính xe thấy đằng sau có một chiếc xe màu đỏ thì liền tăng tốc. Thuận tiện nói với người ngồi ghế phụ một câu.- Sao vậy? Tôi tưởng cô rất thích nơi đó.- Cô....- Nói! Người đứng sau cô là ai?... À, đúng hơn là người ra lệnh cho cô hại Tiểu Hân là ai?Chu Mẫn im lặng không nói. Gương mặt Âu Hân đã không còn nét cười, chỉ thấy một cỗ lạnh lẽo mơ hồ. Đôi mắt đen láy vừa quan sát phía trước lại vừa quan sát phía sau, hơi thả lỏng chân ga ra để xe đi chậm lại. Khi chiếc xe đỏ đằng sau áp sát sau xe thì Âu Hân lại nhấn chân ga tăng tốc.Chu Mẫn cũng đã để ý đến cái xe đằng sau. Mới đầu còn nghĩ là người của mình nhưng khi thấy đó là một chiếc xe thể thao màu đỏ thì nhíu mày, mặt biến sắc. Không phải là người của chủ nhân.Âu Hân liếc nhìn một chút vẻ mặt của Chu Mẫn, thấy cô ta đã có vẻ hoảng sợ hiện rõ trên mặt thì lại cho xe đi chậm lại.Chiếc xe màu đỏ nhân cơ hội đó vượt lên chặn trước đầu xe của Âu Hân. Xe được phanh gấp lại, người ngồi trong xe theo quán tính liền đổ về phía trước. Chẳng biết Âu Hân đã tháo dây an toàn từ lúc nào. Ngay sau khi chiếc xe phanh lại, Âu Hân quay người sang Chu Mẫn, trên tay là một chiếc còng.Chu Mẫn không kịp phòng, tay bị còng lại với tay cầm trên nóc xe.Âu Hân vừa mở cửa xe đi xuống vừa nói.- Đợi một chút. Tôi sẽ nhanh chóng quay trở lại đưa cô tới nơi du lịch. Nhớ, ngồi im đợi tôi. Đừng có chạy đấy.Âu Hân bước xuống xe, đóng cửa lại, cũng không quên khóa xe.Âu Hân mặc chiếc quần len co dãn tốt màu đen, bên trong mặc chiếc áo len cao cổ màu trắng, bên ngoài khoác áo da màu vàng nâu. Mái tóc màu đen đã được buộc cao lên, vài lọn tóc quá ngắn không thể buộc được khẽ bay.Âu Hân dựa người vào mui xe, tư thế là đang muốn chờ người trên xe màu đỏ xuống. Âu Hân nghiêng người nhìn lại Chu Mẫn đang cố mở khóa còng tay.- Không định xuống xe sao?Mũi đôi boot cao màu đen đế trệt khẽ vẽ vòng tròn trên mặt đất, Âu Hân chậm rãi mở miệng.Khoảng chưa đến ba giây sau cửa xe màu đỏ mở ra. Đôi boot cổ thấp đế bằng cao màu đen chạm xuống nền đường vang lên tiếng cộp cộp.Khương Ngọc Dao một thân đồ đen bó sát đi tới trước mặt Âu Hân. Mái tóc màu vàng xoăn không được cột lại nên bay tùy tiện trong gió.Âu Hân nở một nụ cười thật tươi nhìn Khương Ngọc Dao.- Chúng ta lại gặp nhau rồi.Khương Ngọc Dao lên tiếng trước. Âu Hân khẽ "ồ" một tiếng, không có ý định nói gì.- Cô là Jenly Xeno.Thay vì câu hỏi, đây là một câu khẳng định. Âu Hân "ừ" thờ ơ một tiếng.- Cô và Đồng Âu Hân có quan hệ gì?- Cô nghĩ sao?Âu Hân không trả lời mà hỏi ngược lại. Khương Ngọc Dao không có gì là tức giận, vẫn chậm rãi nói tiếp.- Chị em?- Biết rồi cô còn hỏi làm gì?Khương Ngọc Dao bật cười một tiếng.- Tề thiếu có ý định muốn chiêu mộ cô?Âu Hân lắc lắc cái chân thờ ơ nói.- Thì sao?- Cô đồng ý?- Chúng ta thử đấu với nhau một trận xem.Ngay khi Âu Hân vừa dứt lời thì nắm đấm của Khương Ngọc Dao cũng đi tới. Âu Hân nghiêng người tránh sang trái, khuỷu tay phải nâng lên đẩy chân đối phương ra.Hai người vừa đánh được mấy chiêu Âu Hân liền hỏi.- Tại sao cô muốn giết Đồng Âu Hân?- ....Khương Ngọc Dao im lặng không trả lời, chân trái nâng lên đá một lực mạnh. Âu Hân ngửa người ra sau, đợi khi chân Khương Ngọc Dao vung qua rồi cô liền đứng thẳng người huých mạnh khuỷu tay vào ngực đối phương.Không hổ là người luyện võ lại là sát thủ đúng nghĩa, Khương Ngọc Dao không khó khăn để né được cái huých tay mạnh của Âu Hân, ngược lại lại thuận lợi đá được một cái vào cánh tay của Âu Hân.Âu Hân lùi lại hai bước tay đưa lên ra hiệu dừng lại.- Từ từ đã. Từ từ....Khương Ngọc Dao dừng lại khó hiểu nhìn Âu Hân. Âu Hân cười tươi một cái.- Cô luyện võ bao lâu?Được hỏi một câu không liên quan nhưng không có ý nghĩa gì khác lạ lên Khương Ngọc Dao trả lời. Âu Hân lại nói tiếp.- Tôi biết chuyện của cô và Viên Lạc Phàm. Cô thực sự không yêu anh ta sao?Lông mi Khương Ngọc Dao khẽ run, gương mặt đã không còn là một bộ nghiêm túc như vừa nãy. Nhưng ngày đó đã trở lại dáng vẻ cũ.- Cô nói chuyện này để làm gì. Tôi yêu anh ta hãy không thì ảnh hưởng tới cô sao?- Có liên quan một chút, nhưng không phải với tôi mà là với Tiểu Hân.Khương Ngọc Dao nhíu mày khó hiểu.- Cô thật sự muốn ra tay giết Tiểu Hân.- Tại sao tôi không thể giết?- Cô chắc chắn có yêu Viên Lạc Phàm. Nếu như yêu anh ta tại sao cô còn về đây để thực hiện nhiệm vụ này?Khương Ngọc Dao bật cười một tiếng, chân lùi lại một bước.- Yêu thì sao? Mà không yêu thì sao? Anh ấy cũng không phải còn là của tôi nữa. Đàn ông đều như vậy, hôm nay nói yêu, nói dù xảy ra việc gì cũng vẫn yêu.... nhưng thực ra đó cũng chỉ là lời nói miệng.Mắt Âu Hân khẽ sáng lên. Quả nhiên cô đã đoán đúng. Nhược điểm của Khương Ngọc Dao chính là liên quan đến Viên Lạc Phàm. Chỉ cần bây giờ cô dẫn dắt một chút thì liền có thể biết một số chuyện.- Lạc Phàm vẫn yêu cô. Anh ta có chết cũng vẫn chỉ yêu một mình cô.Khương Ngọc Dao liền cười mỉa mai một tiếng.- Yêu tôi? Chết vẫn yêu tôi? Nực cười. Nếu anh ta yêu tôi vậy thì tại sao phải cưới người khác. Bây giờ còn có một gia đình nhỏ hạnh phúc rồi.

Chương 141: Đối đầu (2)