Tác giả:

Trong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ…

Chương 186: Vô dụng!

Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa RồiTác giả: Hoàng SansanTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ… Cũng vì động tác chủ động này của cô, cây gậy thô to bên dưới được đà liền đi sâu vào. Âu Hân trợn mắt thả người xuống, tự động hít một ngụm khí lạnh.Đau a~Vương Kì Hạo đỡ lấy eo cô, nhẹ nhàng hạ người cô xuống, bên dưới bắt đầu cử động nhẹ, thật sự rất nhẹ nhàng.Chỉ qua vài chục cái nhấp nhẹ nhàng, Âu Hân quả thật đã quen được tiết tấu, thở nhẹ nhàng, tay bấu nhẹ lấy bờ vai to lớn của Vương Kì Hạo.Không biết Tiểu Hạo Hạo chạy loạn kiểu gì, Âu Hân run người rên lên một tiếng, liền có thể cảm nhận được cơ thể đang co rút mạnh.Khoảng năm phút sau, trên trán Âu Hân đã nhễ nhại mồ hôi, giọng run run không rõ chữ.- Hạo...Hạo....a...ch....ậm... một chút...ư...a....a...ư...Vương Kì Hạo vẫn làm như không nghe thấy gì, điên cuồng hung hăng ra vào, dương như muốn nghiền chết Âu Hân vậy. Âu Hân chịu không nổi, ra sức cào vào lưng anh, lại thấy anh không tỏ ra đau đớn gì, vẫn điên cuồng, mạnh bạo như cũ.Âu Hân muốn đưa chân lên đạp một phát, nhưng hiện tại hai chân cô đều đã được anh di chuyển đến vị trí khác... Chính là gác trên vai anh. Âu Hân nước mắt chảy dài, tay vẫn bấu loạn trên vai anh, còn cào mấy đường dài rồi nhưng tốc độ chỉ nhanh hơn chứ không có giảm đi. Thậm chí còn có khuých hướng mạnh bạo hơn.- Dừ...ng.....dừng.... lại....a.... không muốn.... nữa....huhu....Âu Hân nức nở nói, giọng đã khàn lại vì la hét quá nhiều. Vương Kì Hạo hôn lên đôi mắt đọng nước mắt của cô như muốn an ủi, nhưng động tác dưới thân vẫn ra vào mạnh bạo như cũ.Khoảng nửa tiếng sau thấy Vương Kì Hạo nhổm người lên, Âu Hân mừng quá mà khóc, bất quá vài phút sau tiếng khóc của cô là vì đau. Vương Kì Hạo nào có ý muốn dừng lại, chỉ là nhổm người lên để lật người Âu Hân, tiến công như vũ bão vào từ đằng sau.Khuôn mặt trắng nõn có vài dấu đỏ của Âu Hân áp chặt xuống nền nệm màu xám đã méo thành cái dạng gì rồi a~ Âu Hân đưa tay ra sau muốn đẩy anh ra, lại thuận lợi cho Vương Kì Hạo nắm lấy. Âu Hân cảm nhận được chiếc lưỡi không xương của Vương Kì Hạo đang l**m các ngón tay cô, hai chân cô vô thức cuộn chặt lại, miệng lại không thể khép được.- Ưm...ư....a.....Hai b** ng*c trắng như tuyết lại điểm lên nhiều dấu đỏ nhỏ có lớn có bị ép chặt xuống nệm, Âu Hân có cảm giác đau, nhưng lại bị một dòng cảm xúc khác từ dưới đánh lên khiến cô hai mắt đê mê, cảm giác đau tự giác thay thế bằng cảm xúc khác.Âu Hân không biết Vương Kì Hạo lúc nào bắn, cô là lúc nào được đưa đi tắm, cô đã ăn tối chưa. Âu Hân chỉ biết, bản thân thật sự đã ngất đi vì đau. Mọi chuyện xảy ra sau đó... cô cũng không muốn biết nữa. Trong lòng chỉ thấy oán hận cùng chán ghét ai đó.Bất quá chính là việc ngày hôm sau khi Âu Hân tỉnh dậy, Vương Kì Hạo mặc quân phục chỉnh tề quỳ trên giường, hai mắt lo lắng lại cực kỳ ân hận nhìn chằm chằm vào Âu Hân.Âu Hân muốn nói, anh giỏi thì xuống hẳn đất mà quỳ, quỳ đến khi nào em đây cảm thấy hết tức giận rồi thì thôi. Nhưng điều đáng nói là gương mặt tỏ ra cực kỳ biết lỗi của Vương Kì Hạo, Âu Hân mọi lời nói đều nghẹn ứ trong cổ họng, một chữ cũng không thể nói ra. Vương Kì Hạo thấy Âu Hân tỉnh dậy, lại càng tỏ ra nét mặt của bé ngoan biết tự nhận lỗi.Âu Hân lại muốn hỏi anh.Vương Kì Hạo lạnh lùng cao ngạo uy nghiêm của mọi ngày đâu rồi?Sao lại vất nhầm cho cô một con sói hoang dã như vậy?......Một tuần sau...Âu Hân một mình bước ra khỏi Tử Uyển, lại không đi xe, là đi bộ. Lúc vừa đi đến ngã rẽ ra đường tơ, một chiếc xe ô tô màu trắng phi đến chặn trước mặt cô. Lúc Âu Hân vẫn còn hai mắt trợn to kinh ngạc thì cơ thể đã bị ném lên xe rồi.Vẻ mặt sau đó chính là kinh hãi cùng hoảng sợ, ra sức giãy dụa và là hét. Cuối cùng vẫn bị trói chặt bằng dây thừng, miệng bị dán băng dính, âm thanh phát ra chỉ có ứ ứ, hai mắt đỏ hoe vẫn còn đọng lại nước mắt.Xe di chuyển đến một khu toàn nhà hoang, xung quanh rừng cây rậm rạp, Âu Hân bị một toán người thô bạo lôi xuống dưới, lại thô bạo bị ném xuống đất. Trong lúc đó cô vẫn không quên kinh sợ cùng là hét giãy dụa.Đám người đó mang cô vất trên đất cũng không có làm gì tiếp theo, mặt mày hung tợn như nhau đi ra ngoài khóa chặt cửa lại.Vẻ mặt Âu Hân thoáng cái liền thay đổi. Đôi mắt đen nhánh ánh lên bốn phần lạnh lùng, sáu phần nguy hiểm. Cô đưa mắt nhìn gian phòng, cũng chỉ là một gian phòng mục nát không có bất kì vật gì. Cô cũng im lặng ngồi im ngay ngắn trên đất.Không im lặng thì ngồi làm gì? Tiếp tục là hét như một con điên thể hiện sự tuyệt vọng sao? Không! Đó là một cách thức ngủ ngốc và tốn khá nhiều năng lượng để đầu óc tập trung suy nghĩ. Hơn nữa Âu Hân cô nhất định phải giữ sức cho đến khi gặp được người kia chứ. Nếu không đến lúc gặp rồi, bởi vì la hét quá nhiều nên khản giọng không nói được nữa, lúc đó cảm thấy thật thất bại đi, còn bị khinh thường nữa. Vải lại, Âu Hân cô là hét không nổi, đó không phải bản tính trước giờ của cô.Chiếc nhẫn trên ngón áp út bàn tay trái đột nhiên có chấn rung nhẹ, Âu Hân cụp mắt nhìn lại, sau đó lại bày ra vẻ mặt, tôi không biết gì hết.Vương Kì Hạo nhíu chặt hàng lông mày ngồi trên ghế sô pha phòng khách, vì kết nối không được, ánh mắt giận dữ nhìn đám người mặc cảnh phục trước mặt, gầm giọng.- VÔ DỤNG!Mấy anh cảnh vệ đều cúi đầu đồng loạt im lặng, gương mặt ai oán không thôi. Vương Kì Hạo liếc nhìn chăm chăm vào một người, anh cảnh vệ trẻ run chân như muốn khuỵu xuống, không hiểu bản thân vì sao bị nhìn. Người bên cạnh có lòng tốt nhắc nhở.- Trên miệng cậu còn dính vụn bánh.Ảnh cảnh vệ trẻ vội vàng đưa tay lên quệt qua miệng, quả nhiên có vụn bánh rơi xuống. Tất cả mọi người đều khóc 7749 con sông. Chỉ vì miếng bánh mà bị đuổi khỏi Tử Uyển. Có đáng không? Có đáng không?Câu trả lời hiển nhiên là không đáng.Trong đội ngũ cảnh vệ, rất nhiều người muốn vào làm cảnh vệ của Tử Uyển, bọn họ dùng hết khả năng của bản thân mới có thể vào, nay lại chỉ vì một miếng bánh mà bị đuổi.Còn nhớ lần trước bọn họ ăn bánh của Thiếu phu nhân làm vì đã nghe lệnh của Thiếu soái trước nên Thiếu phu nhân mới dễ dàng rời khỏi Tử Uyển. Ai ngờ được lần này cô lại vẫn dùng chiêu thức này, làm món bánh đang nổi tiếng nhất hiện nay, còn vui vẻ ăn cùng họ, nên họ mới dễ dàng bị lừa.Thật là bi ai a~(( Về việc lần làm bánh trước chính là việc Âu Hân làm bánh rồi trốn đến Trương gia, trả thù Trương Hạ Sảnh nha. Nếu bạn nào không nhớ thì có thể xem lại chap 113 ạ))Sau khi ăn bánh do chính tay Thiếu phu nhân làm xong, họ còn chưa kịp cảm thấy tự hào vì được ăn bánh do chính tay Đại thiếu soái phu nhân làm thì đã lăn quay ra đất hết với nhau. Đợi đến khi Đại thiếu soái về, còn bị tạt một chậu nước lạnh.Âu Hân cũng rất biết lợi dụng, lần trước nói chuyện với Vương Kì Hạo, tuy cuộc nói chuyện không được đàng hoàng tử tế, nhưng cô vẫn biết bản thân đang vào tầm ngắm của một người, mà người này chính là kiểu người ngu ngốc nhất mà cô từng gặp. Hôm nay Viên Tiểu Trạch phải đến quân khu làm báo cáo gì đó. Buổi sáng Ôn Tuyết sẽ cùng dì Lý đi chợ, trong nhà chỉ còn lại Viên quản gia cùng cảnh vệ. Âu Hân nấu ăn thật sự rất ngon, cô lại thích làm bánh, hôm nay liền đích thân xuống bếp làm bánh.Sau đó.... như thế nào thì ai cũng đoán được rồi. Thật sự để ra được ngoài không hề làm khó gì Đồng Âu Hân cô.

Cũng vì động tác chủ động này của cô, cây gậy thô to bên dưới được đà liền
đi sâu vào. Âu Hân trợn mắt thả người xuống, tự động hít một ngụm khí
lạnh.

Đau a~

Vương Kì Hạo đỡ lấy eo cô, nhẹ nhàng hạ người cô xuống, bên dưới bắt đầu cử động nhẹ, thật sự rất nhẹ nhàng.

Chỉ qua vài chục cái nhấp nhẹ nhàng, Âu Hân quả thật đã quen được
tiết tấu, thở nhẹ nhàng, tay bấu nhẹ lấy bờ vai to lớn của Vương Kì Hạo.

Không biết Tiểu Hạo Hạo chạy loạn kiểu gì, Âu Hân run người rên lên
một tiếng, liền có thể cảm nhận được cơ thể đang co rút mạnh.

Khoảng năm phút sau, trên trán Âu Hân đã nhễ nhại mồ hôi, giọng run run không rõ chữ.

- Hạo...Hạo....a...ch....ậm... một chút...ư...a....a...ư...

Vương Kì Hạo vẫn làm như không nghe thấy gì, điên cuồng hung hăng ra
vào, dương như muốn nghiền chết Âu Hân vậy. Âu Hân chịu không nổi, ra
sức cào vào lưng anh, lại thấy anh không tỏ ra đau đớn gì, vẫn điên
cuồng, mạnh bạo như cũ.

Âu Hân muốn đưa chân lên đạp một phát, nhưng hiện tại hai chân cô đều đã được anh di chuyển đến vị trí khác... Chính là gác trên vai anh. Âu
Hân nước mắt chảy dài, tay vẫn bấu loạn trên vai anh, còn cào mấy đường
dài rồi nhưng tốc độ chỉ nhanh hơn chứ không có giảm đi. Thậm chí còn có khuých hướng mạnh bạo hơn.

- Dừ...ng.....dừng.... lại....a.... không muốn.... nữa....huhu....

Âu Hân nức nở nói, giọng đã khàn lại vì la hét quá nhiều. Vương Kì
Hạo hôn lên đôi mắt đọng nước mắt của cô như muốn an ủi, nhưng động tác
dưới thân vẫn ra vào mạnh bạo như cũ.

Khoảng nửa tiếng sau thấy Vương Kì Hạo nhổm người lên, Âu Hân mừng
quá mà khóc, bất quá vài phút sau tiếng khóc của cô là vì đau. Vương Kì
Hạo nào có ý muốn dừng lại, chỉ là nhổm người lên để lật người Âu Hân,
tiến công như vũ bão vào từ đằng sau.

Khuôn mặt trắng nõn có vài dấu đỏ của Âu Hân áp chặt xuống nền nệm
màu xám đã méo thành cái dạng gì rồi a~ Âu Hân đưa tay ra sau muốn đẩy
anh ra, lại thuận lợi cho Vương Kì Hạo nắm lấy. Âu Hân cảm nhận được
chiếc lưỡi không xương của Vương Kì Hạo đang l**m các ngón tay cô, hai
chân cô vô thức cuộn chặt lại, miệng lại không thể khép được.

- Ưm...ư....a.....

Hai b** ng*c trắng như tuyết lại điểm lên nhiều dấu đỏ nhỏ có lớn có
bị ép chặt xuống nệm, Âu Hân có cảm giác đau, nhưng lại bị một dòng cảm
xúc khác từ dưới đánh lên khiến cô hai mắt đê mê, cảm giác đau tự giác
thay thế bằng cảm xúc khác.

Âu Hân không biết Vương Kì Hạo lúc nào bắn, cô là lúc nào được đưa đi tắm, cô đã ăn tối chưa. Âu Hân chỉ biết, bản thân thật sự đã ngất đi vì đau. Mọi chuyện xảy ra sau đó... cô cũng không muốn biết nữa. Trong
lòng chỉ thấy oán hận cùng chán ghét ai đó.

Bất quá chính là việc ngày hôm sau khi Âu Hân tỉnh dậy, Vương Kì Hạo
mặc quân phục chỉnh tề quỳ trên giường, hai mắt lo lắng lại cực kỳ ân
hận nhìn chằm chằm vào Âu Hân.

Âu Hân muốn nói, anh giỏi thì xuống hẳn đất mà quỳ, quỳ đến khi nào
em đây cảm thấy hết tức giận rồi thì thôi. Nhưng điều đáng nói là gương
mặt tỏ ra cực kỳ biết lỗi của Vương Kì Hạo, Âu Hân mọi lời nói đều nghẹn ứ trong cổ họng, một chữ cũng không thể nói ra. Vương Kì Hạo thấy Âu
Hân tỉnh dậy, lại càng tỏ ra nét mặt của bé ngoan biết tự nhận lỗi.

Âu Hân lại muốn hỏi anh.

Vương Kì Hạo lạnh lùng cao ngạo uy nghiêm của mọi ngày đâu rồi?

Sao lại vất nhầm cho cô một con sói hoang dã như vậy?

......

Một tuần sau...

Âu Hân một mình bước ra khỏi Tử Uyển, lại không đi xe, là đi bộ. Lúc
vừa đi đến ngã rẽ ra đường tơ, một chiếc xe ô tô màu trắng phi đến chặn
trước mặt cô. Lúc Âu Hân vẫn còn hai mắt trợn to kinh ngạc thì cơ thể đã bị ném lên xe rồi.

Vẻ mặt sau đó chính là kinh hãi cùng hoảng sợ, ra sức giãy dụa và là
hét. Cuối cùng vẫn bị trói chặt bằng dây thừng, miệng bị dán băng dính,
âm thanh phát ra chỉ có ứ ứ, hai mắt đỏ hoe vẫn còn đọng lại nước mắt.

Xe di chuyển đến một khu toàn nhà hoang, xung quanh rừng cây rậm rạp, Âu Hân bị một toán người thô bạo lôi xuống dưới, lại thô bạo bị ném
xuống đất. Trong lúc đó cô vẫn không quên kinh sợ cùng là hét giãy dụa.

Đám người đó mang cô vất trên đất cũng không có làm gì tiếp theo, mặt mày hung tợn như nhau đi ra ngoài khóa chặt cửa lại.

Vẻ mặt Âu Hân thoáng cái liền thay đổi. Đôi mắt đen nhánh ánh lên bốn phần lạnh lùng, sáu phần nguy hiểm. Cô đưa mắt nhìn gian phòng, cũng
chỉ là một gian phòng mục nát không có bất kì vật gì. Cô cũng im lặng
ngồi im ngay ngắn trên đất.

Không im lặng thì ngồi làm gì? Tiếp tục là hét như một con điên thể
hiện sự tuyệt vọng sao? Không! Đó là một cách thức ngủ ngốc và tốn khá
nhiều năng lượng để đầu óc tập trung suy nghĩ. Hơn nữa Âu Hân cô nhất
định phải giữ sức cho đến khi gặp được người kia chứ. Nếu không đến lúc
gặp rồi, bởi vì la hét quá nhiều nên khản giọng không nói được nữa, lúc
đó cảm thấy thật thất bại đi, còn bị khinh thường nữa. Vải lại, Âu Hân
cô là hét không nổi, đó không phải bản tính trước giờ của cô.

Chiếc nhẫn trên ngón áp út bàn tay trái đột nhiên có chấn rung nhẹ,
Âu Hân cụp mắt nhìn lại, sau đó lại bày ra vẻ mặt, tôi không biết gì
hết.

Vương Kì Hạo nhíu chặt hàng lông mày ngồi trên ghế sô pha phòng
khách, vì kết nối không được, ánh mắt giận dữ nhìn đám người mặc cảnh
phục trước mặt, gầm giọng.

- VÔ DỤNG!

Mấy anh cảnh vệ đều cúi đầu đồng loạt im lặng, gương mặt ai oán không thôi. Vương Kì Hạo liếc nhìn chăm chăm vào một người, anh cảnh vệ trẻ
run chân như muốn khuỵu xuống, không hiểu bản thân vì sao bị nhìn. Người bên cạnh có lòng tốt nhắc nhở.

- Trên miệng cậu còn dính vụn bánh.

Ảnh cảnh vệ trẻ vội vàng đưa tay lên quệt qua miệng, quả nhiên có vụn bánh rơi xuống. Tất cả mọi người đều khóc 7749 con sông. Chỉ vì miếng
bánh mà bị đuổi khỏi Tử Uyển. Có đáng không? Có đáng không?

Câu trả lời hiển nhiên là không đáng.

Trong đội ngũ cảnh vệ, rất nhiều người muốn vào làm cảnh vệ của Tử
Uyển, bọn họ dùng hết khả năng của bản thân mới có thể vào, nay lại chỉ
vì một miếng bánh mà bị đuổi.

Còn nhớ lần trước bọn họ ăn bánh của Thiếu phu nhân làm vì đã nghe
lệnh của Thiếu soái trước nên Thiếu phu nhân mới dễ dàng rời khỏi Tử
Uyển. Ai ngờ được lần này cô lại vẫn dùng chiêu thức này, làm món bánh
đang nổi tiếng nhất hiện nay, còn vui vẻ ăn cùng họ, nên họ mới dễ dàng
bị lừa.

Thật là bi ai a~

(( Về việc lần làm bánh trước chính là việc Âu Hân làm bánh rồi trốn
đến Trương gia, trả thù Trương Hạ Sảnh nha. Nếu bạn nào không nhớ thì
có thể xem lại chap 113 ạ))

Sau khi ăn bánh do chính tay Thiếu phu nhân làm xong, họ còn chưa kịp cảm thấy tự hào vì được ăn bánh do chính tay Đại thiếu soái phu nhân
làm thì đã lăn quay ra đất hết với nhau. Đợi đến khi Đại thiếu soái về,
còn bị tạt một chậu nước lạnh.

Âu Hân cũng rất biết lợi dụng, lần trước nói chuyện với Vương Kì Hạo, tuy cuộc nói chuyện không được đàng hoàng tử tế, nhưng cô vẫn biết bản
thân đang vào tầm ngắm của một người, mà người này chính là kiểu người
ngu ngốc nhất mà cô từng gặp. Hôm nay Viên Tiểu Trạch phải đến quân khu
làm báo cáo gì đó. Buổi sáng Ôn Tuyết sẽ cùng dì Lý đi chợ, trong nhà
chỉ còn lại Viên quản gia cùng cảnh vệ. Âu Hân nấu ăn thật sự rất ngon,
cô lại thích làm bánh, hôm nay liền đích thân xuống bếp làm bánh.

Sau đó.... như thế nào thì ai cũng đoán được rồi. Thật sự để ra được ngoài không hề làm khó gì Đồng Âu Hân cô.

Thiếu Soái, Phu Nhân Trốn Nữa RồiTác giả: Hoàng SansanTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrong một ngôi biệt thự sang trọng đang diễn ra một cuộc tranh cãi, Âu Hân nhàn nhã đứng trên tầng nhìn xuống dưới. - Ba, tên Vương Hạo Anh là 1 tên tàn tật, là tàn tật đó, sao con có thể cưới anh ta được. - Ba con mới 17, ba nỡ để con mất hết tương lai ở cạnh anh ta sao. Hai vị tiểu thư của Hạ gia khóc lên khóc xuống, quỳ trước Hạ lão gia. Biết làm sao được, đây là hôn ước từ trước từ Hạ lão gia tử, Hạ lão gia dù sót con thế nào cũng phải thực hiện hôn ước, nhưng Vương nhị Thiếu soái kia lại là kẻ tàn tật do tai nạn 1 năm trước, ông đâu nỡ. - Hạ lão gia, hay để Hân Hân cưới, dù sao con bé cũng được chúng ta nuôi lớn từ 5 tuổi tới giờ, cũng xem như con cháu Hạ gia. Âu Hân cúp mắt xuống, một giọi hai giọt rồi nước mắt lã chã tuôn rơi. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, suy tư. Hạ Doanh Doanh và Hạ Sương Sương nghe mẹ nói vậy thì cũng táp tới Hạ lão gia để ông đồng ý. Hạ lão gia nhìn Âu Hân, như muốn nói nhưng lại bị cướp lời trước: - Chú Hạ, chú cho cháu 1 ngày suy nghĩ được không? - Còn suy nghĩ… Cũng vì động tác chủ động này của cô, cây gậy thô to bên dưới được đà liền đi sâu vào. Âu Hân trợn mắt thả người xuống, tự động hít một ngụm khí lạnh.Đau a~Vương Kì Hạo đỡ lấy eo cô, nhẹ nhàng hạ người cô xuống, bên dưới bắt đầu cử động nhẹ, thật sự rất nhẹ nhàng.Chỉ qua vài chục cái nhấp nhẹ nhàng, Âu Hân quả thật đã quen được tiết tấu, thở nhẹ nhàng, tay bấu nhẹ lấy bờ vai to lớn của Vương Kì Hạo.Không biết Tiểu Hạo Hạo chạy loạn kiểu gì, Âu Hân run người rên lên một tiếng, liền có thể cảm nhận được cơ thể đang co rút mạnh.Khoảng năm phút sau, trên trán Âu Hân đã nhễ nhại mồ hôi, giọng run run không rõ chữ.- Hạo...Hạo....a...ch....ậm... một chút...ư...a....a...ư...Vương Kì Hạo vẫn làm như không nghe thấy gì, điên cuồng hung hăng ra vào, dương như muốn nghiền chết Âu Hân vậy. Âu Hân chịu không nổi, ra sức cào vào lưng anh, lại thấy anh không tỏ ra đau đớn gì, vẫn điên cuồng, mạnh bạo như cũ.Âu Hân muốn đưa chân lên đạp một phát, nhưng hiện tại hai chân cô đều đã được anh di chuyển đến vị trí khác... Chính là gác trên vai anh. Âu Hân nước mắt chảy dài, tay vẫn bấu loạn trên vai anh, còn cào mấy đường dài rồi nhưng tốc độ chỉ nhanh hơn chứ không có giảm đi. Thậm chí còn có khuých hướng mạnh bạo hơn.- Dừ...ng.....dừng.... lại....a.... không muốn.... nữa....huhu....Âu Hân nức nở nói, giọng đã khàn lại vì la hét quá nhiều. Vương Kì Hạo hôn lên đôi mắt đọng nước mắt của cô như muốn an ủi, nhưng động tác dưới thân vẫn ra vào mạnh bạo như cũ.Khoảng nửa tiếng sau thấy Vương Kì Hạo nhổm người lên, Âu Hân mừng quá mà khóc, bất quá vài phút sau tiếng khóc của cô là vì đau. Vương Kì Hạo nào có ý muốn dừng lại, chỉ là nhổm người lên để lật người Âu Hân, tiến công như vũ bão vào từ đằng sau.Khuôn mặt trắng nõn có vài dấu đỏ của Âu Hân áp chặt xuống nền nệm màu xám đã méo thành cái dạng gì rồi a~ Âu Hân đưa tay ra sau muốn đẩy anh ra, lại thuận lợi cho Vương Kì Hạo nắm lấy. Âu Hân cảm nhận được chiếc lưỡi không xương của Vương Kì Hạo đang l**m các ngón tay cô, hai chân cô vô thức cuộn chặt lại, miệng lại không thể khép được.- Ưm...ư....a.....Hai b** ng*c trắng như tuyết lại điểm lên nhiều dấu đỏ nhỏ có lớn có bị ép chặt xuống nệm, Âu Hân có cảm giác đau, nhưng lại bị một dòng cảm xúc khác từ dưới đánh lên khiến cô hai mắt đê mê, cảm giác đau tự giác thay thế bằng cảm xúc khác.Âu Hân không biết Vương Kì Hạo lúc nào bắn, cô là lúc nào được đưa đi tắm, cô đã ăn tối chưa. Âu Hân chỉ biết, bản thân thật sự đã ngất đi vì đau. Mọi chuyện xảy ra sau đó... cô cũng không muốn biết nữa. Trong lòng chỉ thấy oán hận cùng chán ghét ai đó.Bất quá chính là việc ngày hôm sau khi Âu Hân tỉnh dậy, Vương Kì Hạo mặc quân phục chỉnh tề quỳ trên giường, hai mắt lo lắng lại cực kỳ ân hận nhìn chằm chằm vào Âu Hân.Âu Hân muốn nói, anh giỏi thì xuống hẳn đất mà quỳ, quỳ đến khi nào em đây cảm thấy hết tức giận rồi thì thôi. Nhưng điều đáng nói là gương mặt tỏ ra cực kỳ biết lỗi của Vương Kì Hạo, Âu Hân mọi lời nói đều nghẹn ứ trong cổ họng, một chữ cũng không thể nói ra. Vương Kì Hạo thấy Âu Hân tỉnh dậy, lại càng tỏ ra nét mặt của bé ngoan biết tự nhận lỗi.Âu Hân lại muốn hỏi anh.Vương Kì Hạo lạnh lùng cao ngạo uy nghiêm của mọi ngày đâu rồi?Sao lại vất nhầm cho cô một con sói hoang dã như vậy?......Một tuần sau...Âu Hân một mình bước ra khỏi Tử Uyển, lại không đi xe, là đi bộ. Lúc vừa đi đến ngã rẽ ra đường tơ, một chiếc xe ô tô màu trắng phi đến chặn trước mặt cô. Lúc Âu Hân vẫn còn hai mắt trợn to kinh ngạc thì cơ thể đã bị ném lên xe rồi.Vẻ mặt sau đó chính là kinh hãi cùng hoảng sợ, ra sức giãy dụa và là hét. Cuối cùng vẫn bị trói chặt bằng dây thừng, miệng bị dán băng dính, âm thanh phát ra chỉ có ứ ứ, hai mắt đỏ hoe vẫn còn đọng lại nước mắt.Xe di chuyển đến một khu toàn nhà hoang, xung quanh rừng cây rậm rạp, Âu Hân bị một toán người thô bạo lôi xuống dưới, lại thô bạo bị ném xuống đất. Trong lúc đó cô vẫn không quên kinh sợ cùng là hét giãy dụa.Đám người đó mang cô vất trên đất cũng không có làm gì tiếp theo, mặt mày hung tợn như nhau đi ra ngoài khóa chặt cửa lại.Vẻ mặt Âu Hân thoáng cái liền thay đổi. Đôi mắt đen nhánh ánh lên bốn phần lạnh lùng, sáu phần nguy hiểm. Cô đưa mắt nhìn gian phòng, cũng chỉ là một gian phòng mục nát không có bất kì vật gì. Cô cũng im lặng ngồi im ngay ngắn trên đất.Không im lặng thì ngồi làm gì? Tiếp tục là hét như một con điên thể hiện sự tuyệt vọng sao? Không! Đó là một cách thức ngủ ngốc và tốn khá nhiều năng lượng để đầu óc tập trung suy nghĩ. Hơn nữa Âu Hân cô nhất định phải giữ sức cho đến khi gặp được người kia chứ. Nếu không đến lúc gặp rồi, bởi vì la hét quá nhiều nên khản giọng không nói được nữa, lúc đó cảm thấy thật thất bại đi, còn bị khinh thường nữa. Vải lại, Âu Hân cô là hét không nổi, đó không phải bản tính trước giờ của cô.Chiếc nhẫn trên ngón áp út bàn tay trái đột nhiên có chấn rung nhẹ, Âu Hân cụp mắt nhìn lại, sau đó lại bày ra vẻ mặt, tôi không biết gì hết.Vương Kì Hạo nhíu chặt hàng lông mày ngồi trên ghế sô pha phòng khách, vì kết nối không được, ánh mắt giận dữ nhìn đám người mặc cảnh phục trước mặt, gầm giọng.- VÔ DỤNG!Mấy anh cảnh vệ đều cúi đầu đồng loạt im lặng, gương mặt ai oán không thôi. Vương Kì Hạo liếc nhìn chăm chăm vào một người, anh cảnh vệ trẻ run chân như muốn khuỵu xuống, không hiểu bản thân vì sao bị nhìn. Người bên cạnh có lòng tốt nhắc nhở.- Trên miệng cậu còn dính vụn bánh.Ảnh cảnh vệ trẻ vội vàng đưa tay lên quệt qua miệng, quả nhiên có vụn bánh rơi xuống. Tất cả mọi người đều khóc 7749 con sông. Chỉ vì miếng bánh mà bị đuổi khỏi Tử Uyển. Có đáng không? Có đáng không?Câu trả lời hiển nhiên là không đáng.Trong đội ngũ cảnh vệ, rất nhiều người muốn vào làm cảnh vệ của Tử Uyển, bọn họ dùng hết khả năng của bản thân mới có thể vào, nay lại chỉ vì một miếng bánh mà bị đuổi.Còn nhớ lần trước bọn họ ăn bánh của Thiếu phu nhân làm vì đã nghe lệnh của Thiếu soái trước nên Thiếu phu nhân mới dễ dàng rời khỏi Tử Uyển. Ai ngờ được lần này cô lại vẫn dùng chiêu thức này, làm món bánh đang nổi tiếng nhất hiện nay, còn vui vẻ ăn cùng họ, nên họ mới dễ dàng bị lừa.Thật là bi ai a~(( Về việc lần làm bánh trước chính là việc Âu Hân làm bánh rồi trốn đến Trương gia, trả thù Trương Hạ Sảnh nha. Nếu bạn nào không nhớ thì có thể xem lại chap 113 ạ))Sau khi ăn bánh do chính tay Thiếu phu nhân làm xong, họ còn chưa kịp cảm thấy tự hào vì được ăn bánh do chính tay Đại thiếu soái phu nhân làm thì đã lăn quay ra đất hết với nhau. Đợi đến khi Đại thiếu soái về, còn bị tạt một chậu nước lạnh.Âu Hân cũng rất biết lợi dụng, lần trước nói chuyện với Vương Kì Hạo, tuy cuộc nói chuyện không được đàng hoàng tử tế, nhưng cô vẫn biết bản thân đang vào tầm ngắm của một người, mà người này chính là kiểu người ngu ngốc nhất mà cô từng gặp. Hôm nay Viên Tiểu Trạch phải đến quân khu làm báo cáo gì đó. Buổi sáng Ôn Tuyết sẽ cùng dì Lý đi chợ, trong nhà chỉ còn lại Viên quản gia cùng cảnh vệ. Âu Hân nấu ăn thật sự rất ngon, cô lại thích làm bánh, hôm nay liền đích thân xuống bếp làm bánh.Sau đó.... như thế nào thì ai cũng đoán được rồi. Thật sự để ra được ngoài không hề làm khó gì Đồng Âu Hân cô.

Chương 186: Vô dụng!