- Nhanh lên, nhanh lên - người phụ nữ khua kua cánh tay miệng liên tục nói, hối thúc người làm trong nhà. - Được rồi, bà ngồi xuống đi là con gái bà cưới chứ có phải bà cưới đâu sao phải nôn nóng chứ? - người đàn ông vừa nói vừa nhâm nhi tách trà - Sao không nôn nóng chứ? Con gái tôi, tôi không lo ai lo chứ - Bà yên tâm, tình cảm của Dinh An với Thừa Dương lâu dài như vậy đám cưới chắc chắn không có chuyện gì thay đổi - Biết là vậy, à phải An Lạc đâu sao sáng giờ không thấy con bé? - Con bé từ sớm đã ra ngoài, cũng không nói là đi đâu. Người phụ nữ thở dài rồi tiến lại ghế sofa ngồi xuống tiếp tục nói: - Sau khi đám cưới của Dinh An và Dương Thừa kết thúc tôi sẽ đưa An Lạc sang Mỹ - Tôi nghĩ bà nên bỏ cái ý định này đi, An Lạc tính cách nó hoàn toàn trái ngược Dinh An muốn con bé làm theo ý bà. Tôi nghĩ chỉ có khi trời sập xuống - Khi xưa An Lạc còn bé nếu như tôi nghe lời mẹ cho nó sang Mỹ có lẽ mọi chuyện đã khác. Con bé như bây giờ lỗi cũng là ở tôi. Người đàn ông nghe câu này cũng…
Chương 22: Chương 22
Anh Rể Hụt Là Chồng TôiTác giả: Lưu Tịch ÝTruyện Ngôn Tình- Nhanh lên, nhanh lên - người phụ nữ khua kua cánh tay miệng liên tục nói, hối thúc người làm trong nhà. - Được rồi, bà ngồi xuống đi là con gái bà cưới chứ có phải bà cưới đâu sao phải nôn nóng chứ? - người đàn ông vừa nói vừa nhâm nhi tách trà - Sao không nôn nóng chứ? Con gái tôi, tôi không lo ai lo chứ - Bà yên tâm, tình cảm của Dinh An với Thừa Dương lâu dài như vậy đám cưới chắc chắn không có chuyện gì thay đổi - Biết là vậy, à phải An Lạc đâu sao sáng giờ không thấy con bé? - Con bé từ sớm đã ra ngoài, cũng không nói là đi đâu. Người phụ nữ thở dài rồi tiến lại ghế sofa ngồi xuống tiếp tục nói: - Sau khi đám cưới của Dinh An và Dương Thừa kết thúc tôi sẽ đưa An Lạc sang Mỹ - Tôi nghĩ bà nên bỏ cái ý định này đi, An Lạc tính cách nó hoàn toàn trái ngược Dinh An muốn con bé làm theo ý bà. Tôi nghĩ chỉ có khi trời sập xuống - Khi xưa An Lạc còn bé nếu như tôi nghe lời mẹ cho nó sang Mỹ có lẽ mọi chuyện đã khác. Con bé như bây giờ lỗi cũng là ở tôi. Người đàn ông nghe câu này cũng… Lưu Nhiên sau khi nói chuyện với cô thì cũng nhanh chóng về khách sạn anh đã đặt trước đó nghỉ ngơi một chút, ngày mai anh và cô sẽ đặt chuyến bay sớm nhất để trở về Bắc Kinh.Lúc này điện thoại trên bàn đổ chuông- Nhiên, anh đi công tác sao? Chiều nay em đến bệnh viện thì y tá nói anh không có ở bệnh viện - giọng người con gái cất nên phía đầu dây bên kia.- Bảo bối ngoan chờ anh về, anh đột nhiên có việc gấp phải đi không kịp thông báo với em ngày mai anh sẽ thu xếp về sớm.- vừa nói anh vừa nhếch miệng cười xem ra bảo bối của anh mới có vài tiếng không gặp đã nhớ anh tới vậy.- Được, ngày mai anh về sớm một chút em nấu cơm tối chờ anh ở nhà.- Tuân lệnh, mau ngủ sớm đi- Anh cũng vậy, em cúp máy đây.Thoáng cái đã không còn nghe giọng nói ở đầu dây bên kia bảo bối của anh nói cúp là cúp máy nhanh như vậy.Sáng hôm sau, anh cùng An Lạc bay chuyến bay sớm nhất để trở về Bắc Kinh.Từ sân bay anh đã đưa cô thẳng tới bệnh viện để kiểm tra, bận rộn cả ngày cũng xong trước khi về anh ghé qua phòng bệnh của cô- An Lạc- Bác sĩ Lưu, anh chưa về sao?- Tôi chuẩn bị về ghé qua xem cô thế nào? À cô cầm cái này đi có gì liên lạc với tôi - anh đưa cái điện thoại mới cho cô- Cám ơn anh bác sĩ Lưu.- Đừng cám ơn không, từ lúc chúng ta gặp nhau đến giờ đây là chiếc điện thoại thứ hai rồi món nợ này sau này tôi sẽ tính với Dịch tổng của côCô nghe được câu nói này của anh thì cũng bật cười thành tiếng- Được, tất cả đều tính với anh ấy tôi ủng hộ.- Vậy cô nghỉ ngơi đi tôi về đây, tạm biệt- Bái bai- anh ra khỏi phòng bệnh của An Lạc mau chóng xuống hầm lấy xe, giờ này chắc chắn bảo bối của anh đã ngồi trên bàn ăn đợi anh về.Nghe tiếng xe cô gái lập tức chạy ra đón anh- Anh về rồi sao? Em nhớ anh quá - cô liền ôm lấy anh mặc kệ người làm trong nhà.Anh cũng bế cô nên mà nói- Không chỉ có mình em nhớ anh, anh cũng rất nhớ em- Chúng ta mau ăn cơm thôi để lâu sẽ mất ngon- Ừm - anh vẫn không thả cô xuống, trực tiếp bế cô vào nhà bếp đặt cô xuống ghếĂn uống xong anh nói cô để người làm dọn rồi lập tức bế cô nên phòng- Tối nay ở lại với anh, đừng về - anh thả cô xuống áp sát cô vào tường- Muốn em ở lại sao, hửm? - cô lấy tay vuốt lấy khuôn mặt điển trai của anh, thật không ngờ vị bác sĩ lạnh lùng nổi tiếng trong ngành y bây giờ lại là bạn trai của cô.- Phải, muốn em ở đây không chỉ tối nay mà là tất cả những ngày sau dù là buổi sáng hay buổi tối hay trưa đều muốn em ở đây - anh vừa nói vừa hôn khắp mặt cô xuống tới cổ- Vậy nể tình anh có thàng ý như vậy, tối nay em ở lại với anh.- nghe câu này anh liền nở nụ cười dừng động tác hít mùi thơm ở cổ cô mà ngẩn nên nhìn cô, không nói gì liền lập tức ôm hôn cô- Ưm..- cô bị anh cưỡng hôn đến xém nghẹt thở anh mới chịu buông.- Anh muốn em - giọng anh khàn khàn cô biết bây giờ anh đang rất kiềm chế bản thân.- Anh hư thật đấy đã dụ em ở lại còn muốn ăn sạch em sao? - cô vòng tay ra sau ôm lấy cổ anh- Phải, anh sắp không trụ được nữa rồi- Vậy chiều anh, tối nay em là của anh muốn làm gì thì làm - cô ghé mặt mình sát mặt anh mà nóiAnh được sự đồng ý của cô liền nhanh chóng bế cô đặt xuống giường thoát y cho cả hai- Hừm… bảo bối của anh thơm thật - anh vừa nói vừa hôn từ cổ xuống dưới ngực cô- Aaa anh là cẩu sao? Sao lại cắn em- Ha, chỉ cẩu với mình em, em nên giữ sức thì tốt hơn- Lưu manh, không ngờ bác sĩ Lưu lại như vậy- Chỉ em mới thấy sự lưu manh này của anh- Aa nhẹ thôi anh - vừa nói anh vừa đẩy thằng em của mình vào bên trong của cô- Anh không nhẹ được agr…Cứ như thế cô bị tên bác sĩ lưu manh này hành suốt ba giờ đồng trên giường.Nằm trên ngực cô anh vừa thở vừa nói- Bảo bối- Hửm?- Không ngờ ăn thịt của em lại ngon như vậy, sau này anh sẽ thường xuyên muốn ăn hơn.- Lưu manh, nói bậy bạ mau ngủ đi - cô vuốt tóc anh mà nóiGiờ cô mới nhớ khi nãy cả hai không dùng biện pháp an toàn anh lại còn bắn vào bên trong cô tận ba lần.- Nhiên, khi nãy chúng ta…- Nếu có bầu thì anh rước em về nhà sớm hơn vậy cũng tốt.- Đáng ghét.- Khi nãy anh chỉ bắn một ít không nhiều, không dính bầu được đâu.Anh không muốn vừa ăn thịt được một lần đã phải kiêng tới 9 tháng 10 ngày anh nhịn không nổi.Cô cũng mong không dính ngay lần đầu tiên thân mật.Cô và anh vừa quen nhau được một tháng đã làm chuyện này nếu thật sự có tiểu bảo bối không phải quá nhanh rồi sao..
Lưu Nhiên sau khi nói chuyện với cô thì cũng nhanh chóng về khách sạn anh đã đặt trước đó nghỉ ngơi một chút, ngày mai anh và cô sẽ đặt chuyến bay sớm nhất để trở về Bắc Kinh.
Lúc này điện thoại trên bàn đổ chuông
- Nhiên, anh đi công tác sao? Chiều nay em đến bệnh viện thì y tá nói anh không có ở bệnh viện - giọng người con gái cất nên phía đầu dây bên kia.
- Bảo bối ngoan chờ anh về, anh đột nhiên có việc gấp phải đi không kịp thông báo với em ngày mai anh sẽ thu xếp về sớm.
- vừa nói anh vừa nhếch miệng cười xem ra bảo bối của anh mới có vài tiếng không gặp đã nhớ anh tới vậy.
- Được, ngày mai anh về sớm một chút em nấu cơm tối chờ anh ở nhà.
- Tuân lệnh, mau ngủ sớm đi
- Anh cũng vậy, em cúp máy đây.
Thoáng cái đã không còn nghe giọng nói ở đầu dây bên kia bảo bối của anh nói cúp là cúp máy nhanh như vậy.
Sáng hôm sau, anh cùng An Lạc bay chuyến bay sớm nhất để trở về Bắc Kinh.
Từ sân bay anh đã đưa cô thẳng tới bệnh viện để kiểm tra, bận rộn cả ngày cũng xong trước khi về anh ghé qua phòng bệnh của cô
- An Lạc
- Bác sĩ Lưu, anh chưa về sao?
- Tôi chuẩn bị về ghé qua xem cô thế nào? À cô cầm cái này đi có gì liên lạc với tôi - anh đưa cái điện thoại mới cho cô
- Cám ơn anh bác sĩ Lưu.
- Đừng cám ơn không, từ lúc chúng ta gặp nhau đến giờ đây là chiếc điện thoại thứ hai rồi món nợ này sau này tôi sẽ tính với Dịch tổng của cô
Cô nghe được câu nói này của anh thì cũng bật cười thành tiếng
- Được, tất cả đều tính với anh ấy tôi ủng hộ.
- Vậy cô nghỉ ngơi đi tôi về đây, tạm biệt
- Bái bai- anh ra khỏi phòng bệnh của An Lạc mau chóng xuống hầm lấy xe, giờ này chắc chắn bảo bối của anh đã ngồi trên bàn ăn đợi anh về.
Nghe tiếng xe cô gái lập tức chạy ra đón anh
- Anh về rồi sao? Em nhớ anh quá - cô liền ôm lấy anh mặc kệ người làm trong nhà.
Anh cũng bế cô nên mà nói
- Không chỉ có mình em nhớ anh, anh cũng rất nhớ em
- Chúng ta mau ăn cơm thôi để lâu sẽ mất ngon
- Ừm - anh vẫn không thả cô xuống, trực tiếp bế cô vào nhà bếp đặt cô xuống ghế
Ăn uống xong anh nói cô để người làm dọn rồi lập tức bế cô nên phòng
- Tối nay ở lại với anh, đừng về - anh thả cô xuống áp sát cô vào tường
- Muốn em ở lại sao, hửm? - cô lấy tay vuốt lấy khuôn mặt điển trai của anh, thật không ngờ vị bác sĩ lạnh lùng nổi tiếng trong ngành y bây giờ lại là bạn trai của cô.
- Phải, muốn em ở đây không chỉ tối nay mà là tất cả những ngày sau dù là buổi sáng hay buổi tối hay trưa đều muốn em ở đây - anh vừa nói vừa hôn khắp mặt cô xuống tới cổ
- Vậy nể tình anh có thàng ý như vậy, tối nay em ở lại với anh.
- nghe câu này anh liền nở nụ cười dừng động tác hít mùi thơm ở cổ cô mà ngẩn nên nhìn cô, không nói gì liền lập tức ôm hôn cô
- Ưm..
- cô bị anh cưỡng hôn đến xém nghẹt thở anh mới chịu buông.
- Anh muốn em - giọng anh khàn khàn cô biết bây giờ anh đang rất kiềm chế bản thân.
- Anh hư thật đấy đã dụ em ở lại còn muốn ăn sạch em sao? - cô vòng tay ra sau ôm lấy cổ anh
- Phải, anh sắp không trụ được nữa rồi
- Vậy chiều anh, tối nay em là của anh muốn làm gì thì làm - cô ghé mặt mình sát mặt anh mà nói
Anh được sự đồng ý của cô liền nhanh chóng bế cô đặt xuống giường thoát y cho cả hai
- Hừm… bảo bối của anh thơm thật - anh vừa nói vừa hôn từ cổ xuống dưới ngực cô
- Aaa anh là cẩu sao? Sao lại cắn em
- Ha, chỉ cẩu với mình em, em nên giữ sức thì tốt hơn
- Lưu manh, không ngờ bác sĩ Lưu lại như vậy
- Chỉ em mới thấy sự lưu manh này của anh
- Aa nhẹ thôi anh - vừa nói anh vừa đẩy thằng em của mình vào bên trong của cô
- Anh không nhẹ được agr…
Cứ như thế cô bị tên bác sĩ lưu manh này hành suốt ba giờ đồng trên giường.
Nằm trên ngực cô anh vừa thở vừa nói
- Bảo bối
- Hửm?
- Không ngờ ăn thịt của em lại ngon như vậy, sau này anh sẽ thường xuyên muốn ăn hơn.
- Lưu manh, nói bậy bạ mau ngủ đi - cô vuốt tóc anh mà nói
Giờ cô mới nhớ khi nãy cả hai không dùng biện pháp an toàn anh lại còn bắn vào bên trong cô tận ba lần.
- Nhiên, khi nãy chúng ta…
- Nếu có bầu thì anh rước em về nhà sớm hơn vậy cũng tốt.
- Đáng ghét.
- Khi nãy anh chỉ bắn một ít không nhiều, không dính bầu được đâu.
Anh không muốn vừa ăn thịt được một lần đã phải kiêng tới 9 tháng 10 ngày anh nhịn không nổi.
Cô cũng mong không dính ngay lần đầu tiên thân mật.
Cô và anh vừa quen nhau được một tháng đã làm chuyện này nếu thật sự có tiểu bảo bối không phải quá nhanh rồi sao..
Anh Rể Hụt Là Chồng TôiTác giả: Lưu Tịch ÝTruyện Ngôn Tình- Nhanh lên, nhanh lên - người phụ nữ khua kua cánh tay miệng liên tục nói, hối thúc người làm trong nhà. - Được rồi, bà ngồi xuống đi là con gái bà cưới chứ có phải bà cưới đâu sao phải nôn nóng chứ? - người đàn ông vừa nói vừa nhâm nhi tách trà - Sao không nôn nóng chứ? Con gái tôi, tôi không lo ai lo chứ - Bà yên tâm, tình cảm của Dinh An với Thừa Dương lâu dài như vậy đám cưới chắc chắn không có chuyện gì thay đổi - Biết là vậy, à phải An Lạc đâu sao sáng giờ không thấy con bé? - Con bé từ sớm đã ra ngoài, cũng không nói là đi đâu. Người phụ nữ thở dài rồi tiến lại ghế sofa ngồi xuống tiếp tục nói: - Sau khi đám cưới của Dinh An và Dương Thừa kết thúc tôi sẽ đưa An Lạc sang Mỹ - Tôi nghĩ bà nên bỏ cái ý định này đi, An Lạc tính cách nó hoàn toàn trái ngược Dinh An muốn con bé làm theo ý bà. Tôi nghĩ chỉ có khi trời sập xuống - Khi xưa An Lạc còn bé nếu như tôi nghe lời mẹ cho nó sang Mỹ có lẽ mọi chuyện đã khác. Con bé như bây giờ lỗi cũng là ở tôi. Người đàn ông nghe câu này cũng… Lưu Nhiên sau khi nói chuyện với cô thì cũng nhanh chóng về khách sạn anh đã đặt trước đó nghỉ ngơi một chút, ngày mai anh và cô sẽ đặt chuyến bay sớm nhất để trở về Bắc Kinh.Lúc này điện thoại trên bàn đổ chuông- Nhiên, anh đi công tác sao? Chiều nay em đến bệnh viện thì y tá nói anh không có ở bệnh viện - giọng người con gái cất nên phía đầu dây bên kia.- Bảo bối ngoan chờ anh về, anh đột nhiên có việc gấp phải đi không kịp thông báo với em ngày mai anh sẽ thu xếp về sớm.- vừa nói anh vừa nhếch miệng cười xem ra bảo bối của anh mới có vài tiếng không gặp đã nhớ anh tới vậy.- Được, ngày mai anh về sớm một chút em nấu cơm tối chờ anh ở nhà.- Tuân lệnh, mau ngủ sớm đi- Anh cũng vậy, em cúp máy đây.Thoáng cái đã không còn nghe giọng nói ở đầu dây bên kia bảo bối của anh nói cúp là cúp máy nhanh như vậy.Sáng hôm sau, anh cùng An Lạc bay chuyến bay sớm nhất để trở về Bắc Kinh.Từ sân bay anh đã đưa cô thẳng tới bệnh viện để kiểm tra, bận rộn cả ngày cũng xong trước khi về anh ghé qua phòng bệnh của cô- An Lạc- Bác sĩ Lưu, anh chưa về sao?- Tôi chuẩn bị về ghé qua xem cô thế nào? À cô cầm cái này đi có gì liên lạc với tôi - anh đưa cái điện thoại mới cho cô- Cám ơn anh bác sĩ Lưu.- Đừng cám ơn không, từ lúc chúng ta gặp nhau đến giờ đây là chiếc điện thoại thứ hai rồi món nợ này sau này tôi sẽ tính với Dịch tổng của côCô nghe được câu nói này của anh thì cũng bật cười thành tiếng- Được, tất cả đều tính với anh ấy tôi ủng hộ.- Vậy cô nghỉ ngơi đi tôi về đây, tạm biệt- Bái bai- anh ra khỏi phòng bệnh của An Lạc mau chóng xuống hầm lấy xe, giờ này chắc chắn bảo bối của anh đã ngồi trên bàn ăn đợi anh về.Nghe tiếng xe cô gái lập tức chạy ra đón anh- Anh về rồi sao? Em nhớ anh quá - cô liền ôm lấy anh mặc kệ người làm trong nhà.Anh cũng bế cô nên mà nói- Không chỉ có mình em nhớ anh, anh cũng rất nhớ em- Chúng ta mau ăn cơm thôi để lâu sẽ mất ngon- Ừm - anh vẫn không thả cô xuống, trực tiếp bế cô vào nhà bếp đặt cô xuống ghếĂn uống xong anh nói cô để người làm dọn rồi lập tức bế cô nên phòng- Tối nay ở lại với anh, đừng về - anh thả cô xuống áp sát cô vào tường- Muốn em ở lại sao, hửm? - cô lấy tay vuốt lấy khuôn mặt điển trai của anh, thật không ngờ vị bác sĩ lạnh lùng nổi tiếng trong ngành y bây giờ lại là bạn trai của cô.- Phải, muốn em ở đây không chỉ tối nay mà là tất cả những ngày sau dù là buổi sáng hay buổi tối hay trưa đều muốn em ở đây - anh vừa nói vừa hôn khắp mặt cô xuống tới cổ- Vậy nể tình anh có thàng ý như vậy, tối nay em ở lại với anh.- nghe câu này anh liền nở nụ cười dừng động tác hít mùi thơm ở cổ cô mà ngẩn nên nhìn cô, không nói gì liền lập tức ôm hôn cô- Ưm..- cô bị anh cưỡng hôn đến xém nghẹt thở anh mới chịu buông.- Anh muốn em - giọng anh khàn khàn cô biết bây giờ anh đang rất kiềm chế bản thân.- Anh hư thật đấy đã dụ em ở lại còn muốn ăn sạch em sao? - cô vòng tay ra sau ôm lấy cổ anh- Phải, anh sắp không trụ được nữa rồi- Vậy chiều anh, tối nay em là của anh muốn làm gì thì làm - cô ghé mặt mình sát mặt anh mà nóiAnh được sự đồng ý của cô liền nhanh chóng bế cô đặt xuống giường thoát y cho cả hai- Hừm… bảo bối của anh thơm thật - anh vừa nói vừa hôn từ cổ xuống dưới ngực cô- Aaa anh là cẩu sao? Sao lại cắn em- Ha, chỉ cẩu với mình em, em nên giữ sức thì tốt hơn- Lưu manh, không ngờ bác sĩ Lưu lại như vậy- Chỉ em mới thấy sự lưu manh này của anh- Aa nhẹ thôi anh - vừa nói anh vừa đẩy thằng em của mình vào bên trong của cô- Anh không nhẹ được agr…Cứ như thế cô bị tên bác sĩ lưu manh này hành suốt ba giờ đồng trên giường.Nằm trên ngực cô anh vừa thở vừa nói- Bảo bối- Hửm?- Không ngờ ăn thịt của em lại ngon như vậy, sau này anh sẽ thường xuyên muốn ăn hơn.- Lưu manh, nói bậy bạ mau ngủ đi - cô vuốt tóc anh mà nóiGiờ cô mới nhớ khi nãy cả hai không dùng biện pháp an toàn anh lại còn bắn vào bên trong cô tận ba lần.- Nhiên, khi nãy chúng ta…- Nếu có bầu thì anh rước em về nhà sớm hơn vậy cũng tốt.- Đáng ghét.- Khi nãy anh chỉ bắn một ít không nhiều, không dính bầu được đâu.Anh không muốn vừa ăn thịt được một lần đã phải kiêng tới 9 tháng 10 ngày anh nhịn không nổi.Cô cũng mong không dính ngay lần đầu tiên thân mật.Cô và anh vừa quen nhau được một tháng đã làm chuyện này nếu thật sự có tiểu bảo bối không phải quá nhanh rồi sao..