Tác giả:

- Nhanh lên, nhanh lên - người phụ nữ khua kua cánh tay miệng liên tục nói, hối thúc người làm trong nhà. - Được rồi, bà ngồi xuống đi là con gái bà cưới chứ có phải bà cưới đâu sao phải nôn nóng chứ? - người đàn ông vừa nói vừa nhâm nhi tách trà - Sao không nôn nóng chứ? Con gái tôi, tôi không lo ai lo chứ - Bà yên tâm, tình cảm của Dinh An với Thừa Dương lâu dài như vậy đám cưới chắc chắn không có chuyện gì thay đổi - Biết là vậy, à phải An Lạc đâu sao sáng giờ không thấy con bé? - Con bé từ sớm đã ra ngoài, cũng không nói là đi đâu. Người phụ nữ thở dài rồi tiến lại ghế sofa ngồi xuống tiếp tục nói: - Sau khi đám cưới của Dinh An và Dương Thừa kết thúc tôi sẽ đưa An Lạc sang Mỹ - Tôi nghĩ bà nên bỏ cái ý định này đi, An Lạc tính cách nó hoàn toàn trái ngược Dinh An muốn con bé làm theo ý bà. Tôi nghĩ chỉ có khi trời sập xuống - Khi xưa An Lạc còn bé nếu như tôi nghe lời mẹ cho nó sang Mỹ có lẽ mọi chuyện đã khác. Con bé như bây giờ lỗi cũng là ở tôi. Người đàn ông nghe câu này cũng…

Chương 43: Chương 43

Anh Rể Hụt Là Chồng TôiTác giả: Lưu Tịch ÝTruyện Ngôn Tình- Nhanh lên, nhanh lên - người phụ nữ khua kua cánh tay miệng liên tục nói, hối thúc người làm trong nhà. - Được rồi, bà ngồi xuống đi là con gái bà cưới chứ có phải bà cưới đâu sao phải nôn nóng chứ? - người đàn ông vừa nói vừa nhâm nhi tách trà - Sao không nôn nóng chứ? Con gái tôi, tôi không lo ai lo chứ - Bà yên tâm, tình cảm của Dinh An với Thừa Dương lâu dài như vậy đám cưới chắc chắn không có chuyện gì thay đổi - Biết là vậy, à phải An Lạc đâu sao sáng giờ không thấy con bé? - Con bé từ sớm đã ra ngoài, cũng không nói là đi đâu. Người phụ nữ thở dài rồi tiến lại ghế sofa ngồi xuống tiếp tục nói: - Sau khi đám cưới của Dinh An và Dương Thừa kết thúc tôi sẽ đưa An Lạc sang Mỹ - Tôi nghĩ bà nên bỏ cái ý định này đi, An Lạc tính cách nó hoàn toàn trái ngược Dinh An muốn con bé làm theo ý bà. Tôi nghĩ chỉ có khi trời sập xuống - Khi xưa An Lạc còn bé nếu như tôi nghe lời mẹ cho nó sang Mỹ có lẽ mọi chuyện đã khác. Con bé như bây giờ lỗi cũng là ở tôi. Người đàn ông nghe câu này cũng… Cô im lặng từ lúc ra khỏi phòng khám tới lúc ra xe trở về công ty- Chị Trương, chị vào làm việc trước đi tôi quên đồ muốn quay về lấy đồ- Được, vậy cô nhớ cẩn thận.- chị Trương biết cô muốn ở một mình nên không nói gì nữa liền xuống xe- Bác tài, về nhà của bác sĩ Lưu- Dạ.Sau một hồi chiếc xe cũng đậu trước căn biệt thự mà Lưu Nhiên đang ở, một tháng trước cô cũng dọn đồ qua đây.Thấy xe của anh ở sân cô có chút bất ngờ giờ này anh đáng lí phải ở bệnh viện sao lại về nhà vào giờ này chứ.Cô bước vào bên trong thấy giày của phụ nữ mà kì thay đôi giày này không phải là của cô tay nắm chặt lấy túi xách cô mong những gì mình đang nghĩ trong đầu sẽ không xảy ra.Bước từng bước nặng nề lên cầu thang đến gần phòng của Lưu Nhiên và cô bỗng từ bên trong phát ra tiếng r3n rỉ của phụ nữ- Aaa… ưm Nhiên nhẹ một c…chút - cửa phòng chỉ đóng hờ cô hé mắt vào trong thì người phụ nữ kia là một y tá thường làm việc chung với Lưu Nhiên, người đàn ông kia cũng đích thị là anh- Áaaa n…nhẹ chút em chết mất- Mạnh nữa sao chiều emCô nhìn cảnh trước mắt không nhịn được mà khóc nức, hét thành tiếng- Hai người đang làm cái quái gì vậy hả?Nghe tiếng Tiểu Bạch hành động của đôi nam nữ trên giường khựng lại.Lưu Nhiên quay đầu nhìn thấy Tiểu Bạch đứng trước cửa mi mắt sớm đã ướt nhoè.- A…anh không muốn cùng tôi đi đăng kí kết hôn anh nói là anh bận phải trực phải làm phẫu thuật.Đây là đi trực và phẫu thuật của anh đó sao?- T…Tiểu Bạch em nghe anh nói trước được không? Chuyện nà…chuyện này không phải như em nghĩ anh thật sự tưởng n…- Tôi không muốn nghe bất cứ lời nào từ anh, hôn lễ của chúng ta có lẽ không cần tổ chức nữa sau này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.Tôi sẽ nhờ người đến dọn đồ vào sáng mai.Lưu Nhiên nghe Tiểu Bạch nói vậy liền vội quấn chăn xuống giường nắm lấy tay cô- E…em bình tĩnh lại đã đừng như vậy, đừng như vậy anh thật sự không cố ý anh…- Bác sĩ Lưu Nhiên - giọng cô không nóng không lạnh mà gọi anh, cô như thế này khiến anh cảm thấy chuyện chả lành sắp xảy ra liền vội quỳ xuống ôm lấy chân cô- Tiểu Bạch đừng như vậy, anh thật sự rất sợ - Anh nhìn lên cô nhưng lại thấy ánh mắt vô hồn cùng sự đau buồn, thất vọng trong ánh mắt ấy của cô.- Chúng ta đi tới đây được rồi.- nói rồi cô tháo sợi dây chuyền anh đã tặng cho cô ra, đây là sợi dây chuyền cô trân trọng nhất nó là món quà đầu tiên anh tặng cho cô khi hai người hẹn hò.- Cái này trả lại cho anh xem như Khổng Bạch tôi có duyên mà không có nợ với bác sĩ Lưu đây.Xin lỗi, tôi đã làm phiền hai người - cô đẩy anh ra cúi đầu rồi bước đi thật nhanh- Tiểu Bạch, Tiểu Bạch em đừng đi đừng đi anh sai rồi, anh sai rồi em đừng đi - anh chạy theo cô tới cổng chỉ nhìn cô ngồi nên xe mà không chạy theo được vì anh chỉ quấn mỗi chăn mỏng.Nhanh chóng lên phòng mặc quần áo chạy theo cô thì bị người y tá kia ngăn lại- Chị ta, đi rồi chúng tiếp tục đi anhChát, anh vung tay tát ả y tá một cái thật mạnh khiến ả ngã xuống giường- Câm miệng, nếu cô ấy thật sự rời xa tôi nói cho cô biết cô muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong.Quay lại với cô bây giờ cô đang lang thang một mình trên đường, khi nãy khi xe chạy được một đoạn cô đã nói tài xế dừng xe cho mình xuống và bảo tài xế về trước.Thấm mệt cô ngồi xuống ghế gần đó- Bé con, có phải làm ảnh hưởng con rồi không mẹ xin lỗi là mẹ không tốt.- cô nói rồi xoa xoa bụng đang dần nhô cao của mình, bé con đã trong cô 4 tuần rồi vậy mà cô không mẩy may để ý thật đáng trách.- Bé con à, sau này chỉ có mẹ và con hai người chúng ta sẽ sống cùng nhau có được không? Con không được trách baba tại mẹ không tốt khiến baba của con không vui nên mới vậy.Cô nhìn ngắm xung quanh rồi lại nhìn tấm hình anh cùng cô chụp khi cả hai cùng nhau đi chơi lúc đó thật sự rất hạnh phúc.Cô bấm gọi cho ba mình- Con gái lâu rồi mới thấy con gọi cho ta có chuyện gì sao?- Ba à con muốn sang Thuỵ Điển một thời gian- Con và Lưu Nhiên muốn…- Con và anh ấy đã kết thúc rồi hôn lễ cũng không cần nữa.- Con nói vậy là sao? Hai đứa xảy ra chuyện gì?- Ba sau này có thời gian sẽ kể cho ba nghe tất cả, ba giúp con đặt vé máy bay sớm nhất đừng cho ai biết cả cũng đừng nói gì đến Lưu Nhiên.Cô sẽ vứt bỏ mọi thứ không vui ở đây cùng bé con ra nước ngoài sống, tuy không có Lưu Nhiên nhưng cô sẽ cố gắng cho bé con tình thương của cả ba và mẹ cũng cố gắng quên anh đi.- Bé con, chúng ta đi nơi khác sống nhé.Xin lỗi vì sau này khi con chào đời sẽ không được nhìn thấy mặt ba..

Cô im lặng từ lúc ra khỏi phòng khám tới lúc ra xe trở về công ty

- Chị Trương, chị vào làm việc trước đi tôi quên đồ muốn quay về lấy đồ

- Được, vậy cô nhớ cẩn thận.

- chị Trương biết cô muốn ở một mình nên không nói gì nữa liền xuống xe

- Bác tài, về nhà của bác sĩ Lưu

- Dạ.

Sau một hồi chiếc xe cũng đậu trước căn biệt thự mà Lưu Nhiên đang ở, một tháng trước cô cũng dọn đồ qua đây.

Thấy xe của anh ở sân cô có chút bất ngờ giờ này anh đáng lí phải ở bệnh viện sao lại về nhà vào giờ này chứ.

Cô bước vào bên trong thấy giày của phụ nữ mà kì thay đôi giày này không phải là của cô tay nắm chặt lấy túi xách cô mong những gì mình đang nghĩ trong đầu sẽ không xảy ra.

Bước từng bước nặng nề lên cầu thang đến gần phòng của Lưu Nhiên và cô bỗng từ bên trong phát ra tiếng r3n rỉ của phụ nữ

- Aaa… ưm Nhiên nhẹ một c…chút - cửa phòng chỉ đóng hờ cô hé mắt vào trong thì người phụ nữ kia là một y tá thường làm việc chung với Lưu Nhiên, người đàn ông kia cũng đích thị là anh

- Áaaa n…nhẹ chút em chết mất

- Mạnh nữa sao chiều em

Cô nhìn cảnh trước mắt không nhịn được mà khóc nức, hét thành tiếng

- Hai người đang làm cái quái gì vậy hả?

Nghe tiếng Tiểu Bạch hành động của đôi nam nữ trên giường khựng lại.

Lưu Nhiên quay đầu nhìn thấy Tiểu Bạch đứng trước cửa mi mắt sớm đã ướt nhoè.

- A…anh không muốn cùng tôi đi đăng kí kết hôn anh nói là anh bận phải trực phải làm phẫu thuật.

Đây là đi trực và phẫu thuật của anh đó sao?

- T…Tiểu Bạch em nghe anh nói trước được không? Chuyện nà…chuyện này không phải như em nghĩ anh thật sự tưởng n…

- Tôi không muốn nghe bất cứ lời nào từ anh, hôn lễ của chúng ta có lẽ không cần tổ chức nữa sau này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.

Tôi sẽ nhờ người đến dọn đồ vào sáng mai.

Lưu Nhiên nghe Tiểu Bạch nói vậy liền vội quấn chăn xuống giường nắm lấy tay cô

- E…em bình tĩnh lại đã đừng như vậy, đừng như vậy anh thật sự không cố ý anh…

- Bác sĩ Lưu Nhiên - giọng cô không nóng không lạnh mà gọi anh, cô như thế này khiến anh cảm thấy chuyện chả lành sắp xảy ra liền vội quỳ xuống ôm lấy chân cô

- Tiểu Bạch đừng như vậy, anh thật sự rất sợ - Anh nhìn lên cô nhưng lại thấy ánh mắt vô hồn cùng sự đau buồn, thất vọng trong ánh mắt ấy của cô.

- Chúng ta đi tới đây được rồi.

- nói rồi cô tháo sợi dây chuyền anh đã tặng cho cô ra, đây là sợi dây chuyền cô trân trọng nhất nó là món quà đầu tiên anh tặng cho cô khi hai người hẹn hò.

- Cái này trả lại cho anh xem như Khổng Bạch tôi có duyên mà không có nợ với bác sĩ Lưu đây.

Xin lỗi, tôi đã làm phiền hai người - cô đẩy anh ra cúi đầu rồi bước đi thật nhanh

- Tiểu Bạch, Tiểu Bạch em đừng đi đừng đi anh sai rồi, anh sai rồi em đừng đi - anh chạy theo cô tới cổng chỉ nhìn cô ngồi nên xe mà không chạy theo được vì anh chỉ quấn mỗi chăn mỏng.

Nhanh chóng lên phòng mặc quần áo chạy theo cô thì bị người y tá kia ngăn lại

- Chị ta, đi rồi chúng tiếp tục đi anh

Chát, anh vung tay tát ả y tá một cái thật mạnh khiến ả ngã xuống giường

- Câm miệng, nếu cô ấy thật sự rời xa tôi nói cho cô biết cô muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong.

Quay lại với cô bây giờ cô đang lang thang một mình trên đường, khi nãy khi xe chạy được một đoạn cô đã nói tài xế dừng xe cho mình xuống và bảo tài xế về trước.

Thấm mệt cô ngồi xuống ghế gần đó

- Bé con, có phải làm ảnh hưởng con rồi không mẹ xin lỗi là mẹ không tốt.

- cô nói rồi xoa xoa bụng đang dần nhô cao của mình, bé con đã trong cô 4 tuần rồi vậy mà cô không mẩy may để ý thật đáng trách.

- Bé con à, sau này chỉ có mẹ và con hai người chúng ta sẽ sống cùng nhau có được không? Con không được trách baba tại mẹ không tốt khiến baba của con không vui nên mới vậy.

Cô nhìn ngắm xung quanh rồi lại nhìn tấm hình anh cùng cô chụp khi cả hai cùng nhau đi chơi lúc đó thật sự rất hạnh phúc.

Cô bấm gọi cho ba mình

- Con gái lâu rồi mới thấy con gọi cho ta có chuyện gì sao?

- Ba à con muốn sang Thuỵ Điển một thời gian

- Con và Lưu Nhiên muốn…

- Con và anh ấy đã kết thúc rồi hôn lễ cũng không cần nữa.

- Con nói vậy là sao? Hai đứa xảy ra chuyện gì?

- Ba sau này có thời gian sẽ kể cho ba nghe tất cả, ba giúp con đặt vé máy bay sớm nhất đừng cho ai biết cả cũng đừng nói gì đến Lưu Nhiên.

Cô sẽ vứt bỏ mọi thứ không vui ở đây cùng bé con ra nước ngoài sống, tuy không có Lưu Nhiên nhưng cô sẽ cố gắng cho bé con tình thương của cả ba và mẹ cũng cố gắng quên anh đi.

- Bé con, chúng ta đi nơi khác sống nhé.

Xin lỗi vì sau này khi con chào đời sẽ không được nhìn thấy mặt ba..

Anh Rể Hụt Là Chồng TôiTác giả: Lưu Tịch ÝTruyện Ngôn Tình- Nhanh lên, nhanh lên - người phụ nữ khua kua cánh tay miệng liên tục nói, hối thúc người làm trong nhà. - Được rồi, bà ngồi xuống đi là con gái bà cưới chứ có phải bà cưới đâu sao phải nôn nóng chứ? - người đàn ông vừa nói vừa nhâm nhi tách trà - Sao không nôn nóng chứ? Con gái tôi, tôi không lo ai lo chứ - Bà yên tâm, tình cảm của Dinh An với Thừa Dương lâu dài như vậy đám cưới chắc chắn không có chuyện gì thay đổi - Biết là vậy, à phải An Lạc đâu sao sáng giờ không thấy con bé? - Con bé từ sớm đã ra ngoài, cũng không nói là đi đâu. Người phụ nữ thở dài rồi tiến lại ghế sofa ngồi xuống tiếp tục nói: - Sau khi đám cưới của Dinh An và Dương Thừa kết thúc tôi sẽ đưa An Lạc sang Mỹ - Tôi nghĩ bà nên bỏ cái ý định này đi, An Lạc tính cách nó hoàn toàn trái ngược Dinh An muốn con bé làm theo ý bà. Tôi nghĩ chỉ có khi trời sập xuống - Khi xưa An Lạc còn bé nếu như tôi nghe lời mẹ cho nó sang Mỹ có lẽ mọi chuyện đã khác. Con bé như bây giờ lỗi cũng là ở tôi. Người đàn ông nghe câu này cũng… Cô im lặng từ lúc ra khỏi phòng khám tới lúc ra xe trở về công ty- Chị Trương, chị vào làm việc trước đi tôi quên đồ muốn quay về lấy đồ- Được, vậy cô nhớ cẩn thận.- chị Trương biết cô muốn ở một mình nên không nói gì nữa liền xuống xe- Bác tài, về nhà của bác sĩ Lưu- Dạ.Sau một hồi chiếc xe cũng đậu trước căn biệt thự mà Lưu Nhiên đang ở, một tháng trước cô cũng dọn đồ qua đây.Thấy xe của anh ở sân cô có chút bất ngờ giờ này anh đáng lí phải ở bệnh viện sao lại về nhà vào giờ này chứ.Cô bước vào bên trong thấy giày của phụ nữ mà kì thay đôi giày này không phải là của cô tay nắm chặt lấy túi xách cô mong những gì mình đang nghĩ trong đầu sẽ không xảy ra.Bước từng bước nặng nề lên cầu thang đến gần phòng của Lưu Nhiên và cô bỗng từ bên trong phát ra tiếng r3n rỉ của phụ nữ- Aaa… ưm Nhiên nhẹ một c…chút - cửa phòng chỉ đóng hờ cô hé mắt vào trong thì người phụ nữ kia là một y tá thường làm việc chung với Lưu Nhiên, người đàn ông kia cũng đích thị là anh- Áaaa n…nhẹ chút em chết mất- Mạnh nữa sao chiều emCô nhìn cảnh trước mắt không nhịn được mà khóc nức, hét thành tiếng- Hai người đang làm cái quái gì vậy hả?Nghe tiếng Tiểu Bạch hành động của đôi nam nữ trên giường khựng lại.Lưu Nhiên quay đầu nhìn thấy Tiểu Bạch đứng trước cửa mi mắt sớm đã ướt nhoè.- A…anh không muốn cùng tôi đi đăng kí kết hôn anh nói là anh bận phải trực phải làm phẫu thuật.Đây là đi trực và phẫu thuật của anh đó sao?- T…Tiểu Bạch em nghe anh nói trước được không? Chuyện nà…chuyện này không phải như em nghĩ anh thật sự tưởng n…- Tôi không muốn nghe bất cứ lời nào từ anh, hôn lễ của chúng ta có lẽ không cần tổ chức nữa sau này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.Tôi sẽ nhờ người đến dọn đồ vào sáng mai.Lưu Nhiên nghe Tiểu Bạch nói vậy liền vội quấn chăn xuống giường nắm lấy tay cô- E…em bình tĩnh lại đã đừng như vậy, đừng như vậy anh thật sự không cố ý anh…- Bác sĩ Lưu Nhiên - giọng cô không nóng không lạnh mà gọi anh, cô như thế này khiến anh cảm thấy chuyện chả lành sắp xảy ra liền vội quỳ xuống ôm lấy chân cô- Tiểu Bạch đừng như vậy, anh thật sự rất sợ - Anh nhìn lên cô nhưng lại thấy ánh mắt vô hồn cùng sự đau buồn, thất vọng trong ánh mắt ấy của cô.- Chúng ta đi tới đây được rồi.- nói rồi cô tháo sợi dây chuyền anh đã tặng cho cô ra, đây là sợi dây chuyền cô trân trọng nhất nó là món quà đầu tiên anh tặng cho cô khi hai người hẹn hò.- Cái này trả lại cho anh xem như Khổng Bạch tôi có duyên mà không có nợ với bác sĩ Lưu đây.Xin lỗi, tôi đã làm phiền hai người - cô đẩy anh ra cúi đầu rồi bước đi thật nhanh- Tiểu Bạch, Tiểu Bạch em đừng đi đừng đi anh sai rồi, anh sai rồi em đừng đi - anh chạy theo cô tới cổng chỉ nhìn cô ngồi nên xe mà không chạy theo được vì anh chỉ quấn mỗi chăn mỏng.Nhanh chóng lên phòng mặc quần áo chạy theo cô thì bị người y tá kia ngăn lại- Chị ta, đi rồi chúng tiếp tục đi anhChát, anh vung tay tát ả y tá một cái thật mạnh khiến ả ngã xuống giường- Câm miệng, nếu cô ấy thật sự rời xa tôi nói cho cô biết cô muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong.Quay lại với cô bây giờ cô đang lang thang một mình trên đường, khi nãy khi xe chạy được một đoạn cô đã nói tài xế dừng xe cho mình xuống và bảo tài xế về trước.Thấm mệt cô ngồi xuống ghế gần đó- Bé con, có phải làm ảnh hưởng con rồi không mẹ xin lỗi là mẹ không tốt.- cô nói rồi xoa xoa bụng đang dần nhô cao của mình, bé con đã trong cô 4 tuần rồi vậy mà cô không mẩy may để ý thật đáng trách.- Bé con à, sau này chỉ có mẹ và con hai người chúng ta sẽ sống cùng nhau có được không? Con không được trách baba tại mẹ không tốt khiến baba của con không vui nên mới vậy.Cô nhìn ngắm xung quanh rồi lại nhìn tấm hình anh cùng cô chụp khi cả hai cùng nhau đi chơi lúc đó thật sự rất hạnh phúc.Cô bấm gọi cho ba mình- Con gái lâu rồi mới thấy con gọi cho ta có chuyện gì sao?- Ba à con muốn sang Thuỵ Điển một thời gian- Con và Lưu Nhiên muốn…- Con và anh ấy đã kết thúc rồi hôn lễ cũng không cần nữa.- Con nói vậy là sao? Hai đứa xảy ra chuyện gì?- Ba sau này có thời gian sẽ kể cho ba nghe tất cả, ba giúp con đặt vé máy bay sớm nhất đừng cho ai biết cả cũng đừng nói gì đến Lưu Nhiên.Cô sẽ vứt bỏ mọi thứ không vui ở đây cùng bé con ra nước ngoài sống, tuy không có Lưu Nhiên nhưng cô sẽ cố gắng cho bé con tình thương của cả ba và mẹ cũng cố gắng quên anh đi.- Bé con, chúng ta đi nơi khác sống nhé.Xin lỗi vì sau này khi con chào đời sẽ không được nhìn thấy mặt ba..

Chương 43: Chương 43