Tác giả:

“Quỳ xuống. ” Tô Nhược Hân vừa mới bị đẩy xuống xe đã bị ép phải quỳ trước cánh cửa gỗ. “Dập đầu. ” Lại có người quát lớn. Rồi sau đó, đầu của cô bị đè xuống, đập mạnh trên nền đá hoa cương. Đau quá. Cùng với cơn đau còn có cả máu. Nhưng những người đang ghì lấy cô hoàn toàn không quan tâm một chút nào. Cho dù cô bị đập vỡ đầu, máu chảy ròng ròng trên trán thì bọn họ vẫn ép cô phải dập đầu mười mấy cái liền. Máu me trông đến ghê người, chảy dọc theo gò má và khóe miệng, mùi máu tanh nồng nặc. Tô Nhược Hân muốn thét lên nhưng miệng cô bị nhét một miếng vải, không thốt ra được bất cứ âm thanh nào. Tóc cô bị túm chặt, cô bị ép phải ngẩng đầu dậy, nhìn về chiếc giường phía trước. Có một người đàn ông đang nằm ở đó. Sống mũi của anh ra rất thẳng, gương mặt góc cạnh, mặc dù đôi mắt đang nhắm chặt nhưng vẫn có thể nhìn ra sự tuấn tú của anh ta. Cô ngẩn ngơ. Đây là Hạ Thiên Tường. Còn đẹp trai hơn trong tưởng tượng của cô nhiều. Nhưng dù có đẹp trai đến mức nào đi chăng nữa thì cũng là…

Chương 1274

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp BaTác giả: Đông TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Quỳ xuống. ” Tô Nhược Hân vừa mới bị đẩy xuống xe đã bị ép phải quỳ trước cánh cửa gỗ. “Dập đầu. ” Lại có người quát lớn. Rồi sau đó, đầu của cô bị đè xuống, đập mạnh trên nền đá hoa cương. Đau quá. Cùng với cơn đau còn có cả máu. Nhưng những người đang ghì lấy cô hoàn toàn không quan tâm một chút nào. Cho dù cô bị đập vỡ đầu, máu chảy ròng ròng trên trán thì bọn họ vẫn ép cô phải dập đầu mười mấy cái liền. Máu me trông đến ghê người, chảy dọc theo gò má và khóe miệng, mùi máu tanh nồng nặc. Tô Nhược Hân muốn thét lên nhưng miệng cô bị nhét một miếng vải, không thốt ra được bất cứ âm thanh nào. Tóc cô bị túm chặt, cô bị ép phải ngẩng đầu dậy, nhìn về chiếc giường phía trước. Có một người đàn ông đang nằm ở đó. Sống mũi của anh ra rất thẳng, gương mặt góc cạnh, mặc dù đôi mắt đang nhắm chặt nhưng vẫn có thể nhìn ra sự tuấn tú của anh ta. Cô ngẩn ngơ. Đây là Hạ Thiên Tường. Còn đẹp trai hơn trong tưởng tượng của cô nhiều. Nhưng dù có đẹp trai đến mức nào đi chăng nữa thì cũng là… Chương 1274Thiên Hương xảy ra chuyện, anh không thể làm như không biết.Anh chỉ có một cô em gái ruột, cô bình thường thì anh sẽ không cần lo lắng, không cần quan tâm, nhưng bây giờ cô đã vì Lục Diễm Chỉ mà đổ bệnh, là anh trai, anh không thể mặc kệ.Sau khi Tô Nhược Hân ra khỏi phòng ăn thì chạy thẳng lên phòng của Hạ Thiên Hương trên lầu, cô không gõ mà đẩy cửa vào luôn, khi nhìn thấy người trong phòng, cô lập tức hiểu ra vì sao Hạ Thiên Hương lại phát bệnh.“Mẹ ra ngoài đi, con không muốn nghe, không muốn…” Lúc này Hạ Thiên Hương đang đưa hai tay ôm đầu, lắc đầu như bị đau đầu, trên mặt là vẻ đau đớn.Tô Nhược Hân bước nhanh tới gần, xác nhận tình hình của Hạ Thiên Hương, cô lập tức cầm lấy tay Hạ Thiên Hương, ấn vào huyệt hổ của cô ấy rồi nói với Lục Diễm Chỉ: “Chủ tịch Lục, phiền bà ra ngoài trước một lúc.”Không biết Lục Diễm Chỉ tới từ khi nào.Đúng thế, cô và Hạ Thiên Tường ăn cơm cùng nhau, thậm chí còn chưa ăn xong mà Lục Diễm Chi đã không chỉ tới được đây, mà còn vào được phòng của Hạ Thiên Hương.Sau đó chỉ trong chốc lát bà ta đã phá hỏng mọi tác dụng khi cô thôi miên thành công cho Hạ Thiên Hương hôm qua.Đúng thế, một phần ký ức nhỏ vốn đã được thôi miên mà biến mất, nhưng vì cô vẫn chưa làm xong bước cuối cùng, bây giờ Lục Diễm Chi xuất hiện đã phá tan hết thảy, khiến Hạ Thiên Hương lại nhớ lại toàn bộ.“Tôi tới thăm Thiên Hương cũng không được à?”Lục Diễm Chỉ nhìn Hạ Thiên Hương đang ngơ ngác, đưa tay muốn chạm vào mặt cô ấy.Nhưng động tác nhỏ tưởng chừng như bình thường giữa mẹ và con gái này lại khiến Hạ Thiên Hương hít thở khó khăn, cô ấy há to miệng hít thở sau đó không ngừng nhích lại phía bên kia đầu giường.Thậm chí còn gỡ bàn tay Tô Nhược Hân đang nắm lấy tay mình ra.Tô Nhược Hân cau mày, cứ tiếp tục thế này sợ là cô cũng không áp chế được tình trạng của Hạ Thiên Hương: “Chủ tịch Lục, phiền bà ra ngoài một lát.”“Tô Nhược Hân, người nên ra ngoài là cô chứ không phải tôi, tôi là mẹ Thiên Hương, tôi ở bên con bé là điều hết sức bình thường, cô là người ngoài không có tư cách ra lệnh cho tôi ra ngoài, ngược lại là tôi, tôi hoàn toàn có quyền mệnh lệnh cho cô đấy, ra ngoài đi.”Tô Nhược Hân nhìn Hạ Thiên Hương, lúc này cô bé đang toàn thân run rẩy.Dường như rất sợ hãi.Nếu cô cứ ra ngoài thế này thì có lẽ cuộc đời Hạ Thiên Hương sẽ chấm dứt, không thể trở lại thành người bình thường được nữa.Lục Diễm Chỉ hiện giờ là cơn ác mộng đối với Hạ Thiên Hương.Không, cô không bao bao giờ đi ra.Cô cũng không cần để ý đến Lục Diễm Chi nữa.Tô Nhược Hân xoay người đi vòng qua giường bệnh, sang bên kia muốn nắm lấy tay Hạ Thiên Hương lần nữa, nhưng cô ấy lại cứ ôm đầu bịt tai, cô không thể kéo ra được.Tô Nhược Hân chỉ có thể cầm cổ tay Hạ Thiên Hương, cố gắng không để cô ấy tự làm đau mình: “Thiên Hương, em buông tay ra được không? Chị là chị dâu em, để chị nắm tay em nhé.” Giọng cô nhẹ nhàng, dịu dàng cho Hạ Thiên Hương ám hiệu.Lúc này bàn tay đang ôm đầu của Hạ Thiên Hương mới hơi buông lỏng một chút, khi Tô Nhược Hân cuối cùng cũng nắm được lấy tay Hạ Thiên Hương, muốn xoa bóp cho cô ấy một lần nữa thì không ngờ Lục Diễm Chỉ lại như phát điên vòng qua giường bệnh, chớp mắt đã tới trước mặt Tô Nhược Hân rồi giơ tay tát cô.

Chương 1274

Thiên Hương xảy ra chuyện, anh không thể làm như không biết.

Anh chỉ có một cô em gái ruột, cô bình thường thì anh sẽ không cần lo lắng, không cần quan tâm, nhưng bây giờ cô đã vì Lục Diễm Chỉ mà đổ bệnh, là anh trai, anh không thể mặc kệ.

Sau khi Tô Nhược Hân ra khỏi phòng ăn thì chạy thẳng lên phòng của Hạ Thiên Hương trên lầu, cô không gõ mà đẩy cửa vào luôn, khi nhìn thấy người trong phòng, cô lập tức hiểu ra vì sao Hạ Thiên Hương lại phát bệnh.

“Mẹ ra ngoài đi, con không muốn nghe, không muốn…” Lúc này Hạ Thiên Hương đang đưa hai tay ôm đầu, lắc đầu như bị đau đầu, trên mặt là vẻ đau đớn.

Tô Nhược Hân bước nhanh tới gần, xác nhận tình hình của Hạ Thiên Hương, cô lập tức cầm lấy tay Hạ Thiên Hương, ấn vào huyệt hổ của cô ấy rồi nói với Lục Diễm Chỉ: “Chủ tịch Lục, phiền bà ra ngoài trước một lúc.”

Không biết Lục Diễm Chỉ tới từ khi nào.

Đúng thế, cô và Hạ Thiên Tường ăn cơm cùng nhau, thậm chí còn chưa ăn xong mà Lục Diễm Chi đã không chỉ tới được đây, mà còn vào được phòng của Hạ Thiên Hương.

Sau đó chỉ trong chốc lát bà ta đã phá hỏng mọi tác dụng khi cô thôi miên thành công cho Hạ Thiên Hương hôm qua.

Đúng thế, một phần ký ức nhỏ vốn đã được thôi miên mà biến mất, nhưng vì cô vẫn chưa làm xong bước cuối cùng, bây giờ Lục Diễm Chi xuất hiện đã phá tan hết thảy, khiến Hạ Thiên Hương lại nhớ lại toàn bộ.

“Tôi tới thăm Thiên Hương cũng không được à?”

Lục Diễm Chỉ nhìn Hạ Thiên Hương đang ngơ ngác, đưa tay muốn chạm vào mặt cô ấy.

Nhưng động tác nhỏ tưởng chừng như bình thường giữa mẹ và con gái này lại khiến Hạ Thiên Hương hít thở khó khăn, cô ấy há to miệng hít thở sau đó không ngừng nhích lại phía bên kia đầu giường.

Thậm chí còn gỡ bàn tay Tô Nhược Hân đang nắm lấy tay mình ra.

Tô Nhược Hân cau mày, cứ tiếp tục thế này sợ là cô cũng không áp chế được tình trạng của Hạ Thiên Hương: “Chủ tịch Lục, phiền bà ra ngoài một lát.”

“Tô Nhược Hân, người nên ra ngoài là cô chứ không phải tôi, tôi là mẹ Thiên Hương, tôi ở bên con bé là điều hết sức bình thường, cô là người ngoài không có tư cách ra lệnh cho tôi ra ngoài, ngược lại là tôi, tôi hoàn toàn có quyền mệnh lệnh cho cô đấy, ra ngoài đi.”

Tô Nhược Hân nhìn Hạ Thiên Hương, lúc này cô bé đang toàn thân run rẩy.

Dường như rất sợ hãi.

Nếu cô cứ ra ngoài thế này thì có lẽ cuộc đời Hạ Thiên Hương sẽ chấm dứt, không thể trở lại thành người bình thường được nữa.

Lục Diễm Chỉ hiện giờ là cơn ác mộng đối với Hạ Thiên Hương.

Không, cô không bao bao giờ đi ra.

Cô cũng không cần để ý đến Lục Diễm Chi nữa.

Tô Nhược Hân xoay người đi vòng qua giường bệnh, sang bên kia muốn nắm lấy tay Hạ Thiên Hương lần nữa, nhưng cô ấy lại cứ ôm đầu bịt tai, cô không thể kéo ra được.

Tô Nhược Hân chỉ có thể cầm cổ tay Hạ Thiên Hương, cố gắng không để cô ấy tự làm đau mình: “Thiên Hương, em buông tay ra được không? Chị là chị dâu em, để chị nắm tay em nhé.” Giọng cô nhẹ nhàng, dịu dàng cho Hạ Thiên Hương ám hiệu.

Lúc này bàn tay đang ôm đầu của Hạ Thiên Hương mới hơi buông lỏng một chút, khi Tô Nhược Hân cuối cùng cũng nắm được lấy tay Hạ Thiên Hương, muốn xoa bóp cho cô ấy một lần nữa thì không ngờ Lục Diễm Chỉ lại như phát điên vòng qua giường bệnh, chớp mắt đã tới trước mặt Tô Nhược Hân rồi giơ tay tát cô.

Cô Vợ Thần Y Của Cậu Hạ Là Học Sinh Cấp BaTác giả: Đông TuyếtTruyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Quỳ xuống. ” Tô Nhược Hân vừa mới bị đẩy xuống xe đã bị ép phải quỳ trước cánh cửa gỗ. “Dập đầu. ” Lại có người quát lớn. Rồi sau đó, đầu của cô bị đè xuống, đập mạnh trên nền đá hoa cương. Đau quá. Cùng với cơn đau còn có cả máu. Nhưng những người đang ghì lấy cô hoàn toàn không quan tâm một chút nào. Cho dù cô bị đập vỡ đầu, máu chảy ròng ròng trên trán thì bọn họ vẫn ép cô phải dập đầu mười mấy cái liền. Máu me trông đến ghê người, chảy dọc theo gò má và khóe miệng, mùi máu tanh nồng nặc. Tô Nhược Hân muốn thét lên nhưng miệng cô bị nhét một miếng vải, không thốt ra được bất cứ âm thanh nào. Tóc cô bị túm chặt, cô bị ép phải ngẩng đầu dậy, nhìn về chiếc giường phía trước. Có một người đàn ông đang nằm ở đó. Sống mũi của anh ra rất thẳng, gương mặt góc cạnh, mặc dù đôi mắt đang nhắm chặt nhưng vẫn có thể nhìn ra sự tuấn tú của anh ta. Cô ngẩn ngơ. Đây là Hạ Thiên Tường. Còn đẹp trai hơn trong tưởng tượng của cô nhiều. Nhưng dù có đẹp trai đến mức nào đi chăng nữa thì cũng là… Chương 1274Thiên Hương xảy ra chuyện, anh không thể làm như không biết.Anh chỉ có một cô em gái ruột, cô bình thường thì anh sẽ không cần lo lắng, không cần quan tâm, nhưng bây giờ cô đã vì Lục Diễm Chỉ mà đổ bệnh, là anh trai, anh không thể mặc kệ.Sau khi Tô Nhược Hân ra khỏi phòng ăn thì chạy thẳng lên phòng của Hạ Thiên Hương trên lầu, cô không gõ mà đẩy cửa vào luôn, khi nhìn thấy người trong phòng, cô lập tức hiểu ra vì sao Hạ Thiên Hương lại phát bệnh.“Mẹ ra ngoài đi, con không muốn nghe, không muốn…” Lúc này Hạ Thiên Hương đang đưa hai tay ôm đầu, lắc đầu như bị đau đầu, trên mặt là vẻ đau đớn.Tô Nhược Hân bước nhanh tới gần, xác nhận tình hình của Hạ Thiên Hương, cô lập tức cầm lấy tay Hạ Thiên Hương, ấn vào huyệt hổ của cô ấy rồi nói với Lục Diễm Chỉ: “Chủ tịch Lục, phiền bà ra ngoài trước một lúc.”Không biết Lục Diễm Chỉ tới từ khi nào.Đúng thế, cô và Hạ Thiên Tường ăn cơm cùng nhau, thậm chí còn chưa ăn xong mà Lục Diễm Chi đã không chỉ tới được đây, mà còn vào được phòng của Hạ Thiên Hương.Sau đó chỉ trong chốc lát bà ta đã phá hỏng mọi tác dụng khi cô thôi miên thành công cho Hạ Thiên Hương hôm qua.Đúng thế, một phần ký ức nhỏ vốn đã được thôi miên mà biến mất, nhưng vì cô vẫn chưa làm xong bước cuối cùng, bây giờ Lục Diễm Chi xuất hiện đã phá tan hết thảy, khiến Hạ Thiên Hương lại nhớ lại toàn bộ.“Tôi tới thăm Thiên Hương cũng không được à?”Lục Diễm Chỉ nhìn Hạ Thiên Hương đang ngơ ngác, đưa tay muốn chạm vào mặt cô ấy.Nhưng động tác nhỏ tưởng chừng như bình thường giữa mẹ và con gái này lại khiến Hạ Thiên Hương hít thở khó khăn, cô ấy há to miệng hít thở sau đó không ngừng nhích lại phía bên kia đầu giường.Thậm chí còn gỡ bàn tay Tô Nhược Hân đang nắm lấy tay mình ra.Tô Nhược Hân cau mày, cứ tiếp tục thế này sợ là cô cũng không áp chế được tình trạng của Hạ Thiên Hương: “Chủ tịch Lục, phiền bà ra ngoài một lát.”“Tô Nhược Hân, người nên ra ngoài là cô chứ không phải tôi, tôi là mẹ Thiên Hương, tôi ở bên con bé là điều hết sức bình thường, cô là người ngoài không có tư cách ra lệnh cho tôi ra ngoài, ngược lại là tôi, tôi hoàn toàn có quyền mệnh lệnh cho cô đấy, ra ngoài đi.”Tô Nhược Hân nhìn Hạ Thiên Hương, lúc này cô bé đang toàn thân run rẩy.Dường như rất sợ hãi.Nếu cô cứ ra ngoài thế này thì có lẽ cuộc đời Hạ Thiên Hương sẽ chấm dứt, không thể trở lại thành người bình thường được nữa.Lục Diễm Chỉ hiện giờ là cơn ác mộng đối với Hạ Thiên Hương.Không, cô không bao bao giờ đi ra.Cô cũng không cần để ý đến Lục Diễm Chi nữa.Tô Nhược Hân xoay người đi vòng qua giường bệnh, sang bên kia muốn nắm lấy tay Hạ Thiên Hương lần nữa, nhưng cô ấy lại cứ ôm đầu bịt tai, cô không thể kéo ra được.Tô Nhược Hân chỉ có thể cầm cổ tay Hạ Thiên Hương, cố gắng không để cô ấy tự làm đau mình: “Thiên Hương, em buông tay ra được không? Chị là chị dâu em, để chị nắm tay em nhé.” Giọng cô nhẹ nhàng, dịu dàng cho Hạ Thiên Hương ám hiệu.Lúc này bàn tay đang ôm đầu của Hạ Thiên Hương mới hơi buông lỏng một chút, khi Tô Nhược Hân cuối cùng cũng nắm được lấy tay Hạ Thiên Hương, muốn xoa bóp cho cô ấy một lần nữa thì không ngờ Lục Diễm Chỉ lại như phát điên vòng qua giường bệnh, chớp mắt đã tới trước mặt Tô Nhược Hân rồi giơ tay tát cô.

Chương 1274