“Cô Thẩm, người nhà của cô không đến đây với cô sao?” Thẩm Tri Ý ngơ ngác ngẩng đầu. Không phải chỉ là đến nhận kết quả kiểm tra sức khỏe thôi sao, cần người nhà đi cùng làm gì? Với cả… cô còn người nhà nào nữa đâu? Mẹ cô đã qua đời ngay sau khi sinh cô ra, bố lại coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai thì đổ hết mọi nguyên nhân gây nên cái chết của mẹ cho cô, hận cô thấu xương. Còn chồng… là do cô cướp về. Nếu không phải vị bác sĩ trước mặt đột nhiên nhắc tới người nhà, cô đã quên luôn ý nghĩa của hai chữ này rồi. Thẩm Tri Ý trầm ngâm một hồi rồi lắc đầu đáp: “Chỉ có mình tôi thôi”. Bác sĩ hơi nhíu mày, đẩy gọng kính trên sống mũi, thở dài một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ và nuối tiếc. Ông ta lấy ra một tập kết quả xét nghiệp đưa cho cô. “Cô Thẩm, đây là kết quả xét nghiệm của cô, ung thư dạ dày giai đoạn cuối”. Có vẻ như ông ta đang rất thương xót cô gái trẻ tuổi trước mặt mắc phải căn bệnh quái ác, cả lời nói và hành động đều vô cùng cẩn trọng như sợ làm tổn thương đến cô.…
Chương 25: 25: Khi Nào Làm Thủ Tục Ly Hôn
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!Tác giả: Mặc NiênTruyện Ngôn Tình“Cô Thẩm, người nhà của cô không đến đây với cô sao?” Thẩm Tri Ý ngơ ngác ngẩng đầu. Không phải chỉ là đến nhận kết quả kiểm tra sức khỏe thôi sao, cần người nhà đi cùng làm gì? Với cả… cô còn người nhà nào nữa đâu? Mẹ cô đã qua đời ngay sau khi sinh cô ra, bố lại coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai thì đổ hết mọi nguyên nhân gây nên cái chết của mẹ cho cô, hận cô thấu xương. Còn chồng… là do cô cướp về. Nếu không phải vị bác sĩ trước mặt đột nhiên nhắc tới người nhà, cô đã quên luôn ý nghĩa của hai chữ này rồi. Thẩm Tri Ý trầm ngâm một hồi rồi lắc đầu đáp: “Chỉ có mình tôi thôi”. Bác sĩ hơi nhíu mày, đẩy gọng kính trên sống mũi, thở dài một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ và nuối tiếc. Ông ta lấy ra một tập kết quả xét nghiệp đưa cho cô. “Cô Thẩm, đây là kết quả xét nghiệm của cô, ung thư dạ dày giai đoạn cuối”. Có vẻ như ông ta đang rất thương xót cô gái trẻ tuổi trước mặt mắc phải căn bệnh quái ác, cả lời nói và hành động đều vô cùng cẩn trọng như sợ làm tổn thương đến cô.… Cô y tá lùi một bước, lưng ướt đẫm mồ hôi, cảm thấy thật sự rất sợ.Làm việc ở bệnh viện đã lâu, cô y tá này đã từng nhìn thấy người ta nổi giận, thậm chí còn gặp phải trường hợp gây rối, nhưng không có lần nào kinh khủng hơn lần này.Vì không nghỉ ngơi nên đôi mắt của Lệ Cảnh Minh có rất nhiều tơ máu, bây giờ chúng bị lửa giận thiêu đốt, trông hệt như đang sung huyết vậy.Cô y tá đang tìm một cái cớ để chạy đi, thì chợt nhìn thấy người đàn ông đứng trước mặt nhếch môi cười.Có điều nụ cười ấy chỉ lướt qua khoé miệng rồi tắt ngấm, ánh mắt vẫn lạnh lùng, cả gương mặt đều lộ vẻ hung tợn, hệt như ma quỷ bò ra từ địa ngục đang chuẩn bị đòi mạng vậy.Y tá vội lấy điện thoại ra, vờ điềm tĩnh nhìn vào màn hình: “Anh vào với vợ nhé.Tôi có việc, xin phép đi trước.Nếu xảy ra tình huống nguy cấp, anh cứ ấn chuông ở đầu giường ạ”.Dứt lời, cô y tá vội vàng “chạy trốn” khỏi nơi này, thầm nghĩ: Xem ra đúng như lời bác sĩ Tần đã nói, Lệ Cảnh Minh chẳng hề quan tâm đến Thẩm Tri Ý.Nếu không thì sao lại dễ dàng định “tội” Thẩm Tri Ý mà không phát hiện ra nhiều sơ hở như thế chứ.Phải nhanh chóng báo lại chuyện này với bác sĩ Tần để tránh trường hợp bệnh nhân bị thương thôi.Nghĩ vậy, cô y tá bèn chạy nhanh hơn.Lệ Cảnh Minh nắm chặt bản kết quả trong tay.Một lúc lâu sau đó, anh mới nhếch mép cười gằn, sự lạnh lẽo toát ra ngày một rõ ràng hơn.Anh đẩy cửa phòng bệnh ra, trông thì rất nhẹ nhàng, nhưng khớp ngón tay đang bấu vào cửa đã trắng bệch, gân xanh nổi lên.Nghe thấy tiếng động, Thẩm Tri Ý bèn đưa mắt nhìn sang.Vừa nhìn thấy vẻ mặt điềm tĩnh như nước ấy của Lệ Cảnh Minh, cô bất giác rùng mình.Trực giác mách bảo cô rằng Lệ Cảnh Minh đang kìm nén cơn thịnh nộ.Dẫu sao cô cũng đã chung sống với Lệ Cảnh Minh nhiều năm nay, cô hiểu rất rõ tính cách của anh, chỉ là không biết tại sao đối phương lại nổi giận.Cô quan sát anh một lúc, cuối cùng ánh mắt lại dừng lại ở tài liệu trên tay anh.Thị lực của Thẩm Tri Ý rất tốt, vừa lờ mờ nhìn thấy chữ “chẩn bệnh”, cô nghĩ ngợi một chút đã hiểu ra ngay.Xem ra anh đã tin vào bản kết quả chẩn bệnh mà Tần Mặc làm giả.Thẩm Tri Ý hé môi: “Đã giải quyết chuyện của bố tôi chưa?”“Trừ bố cô ra, cô không còn chuyện gì khác để nói với tôi nữa sao?”, Lệ Cảnh Minh sải vài bước đã đến trước giường Thẩm Tri Ý.“Chuyện khác?”, Thẩm Tri Ý ra chiều khó hiểu nhìn anh, sau đó tỏ vẻ ngộ ra, “Khi nào chúng ta làm thủ tục ly hôn?”Ánh mắt Lệ Cảnh Minh lại sâu hơn một chút.Thẩm Tri Ý dời mắt nhìn lên trần nhà, vẻ mỉa mai thấp thoáng nơi khoé môi: “Lệ Cảnh Minh, đừng nói là anh cho rằng cặp vợ chồng trên danh nghĩa như chúng ta vẫn có thể chung sống hoà bình đấy nhé?”“Anh hại bố tôi vào tù, hại nhà họ Thẩm của tôi phá sản, hại tôi mất sạch thể diện trước công chúng, huỷ hoại lòng tự tôn của tôi, muốn tôi quỳ gối trước giới truyền thông, còn hại tôi suýt chết trong phòng phẫu thuật…”, Thẩm Tri Ý liệt kê từng điều một.Rõ ràng cô nói vậy để khiêu khích Lệ Cảnh Minh, nhưng trong lòng lại đau đớn vô cùng.Vành mắt Thẩm Tri Ý bất giác đỏ hoe.Không muốn để Lệ Cảnh Minh nhìn thấy, cô bèn nhắm mắt lại.Thái độ ấy của Thẩm Tri Ý lại khiến Lệ Cảnh Minh nghĩ rằng cô không muốn nhìn thấy anh, quyết tâm ly hôn với anh.Cả đời Lệ Cảnh Minh ghét nhất là bị người ta ép buộc, bỡn cợt, lừa gạt.Mà Thẩm Tri Ý lại có tất cả.Cô cứ liên tục đạp lên giới hạn kiên nhẫn của anh.Lệ Cảnh Minh nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt của Thẩm Tri Ý, trong lòng chẳng còn cảm giác thương xót như trước nữa.Thẩm Tri Ý lừa anh về việc bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, hẳn vì muốn ly hôn với anh.Nhưng anh cứ không làm theo ý cô đấy.Ban đầu chính cô là người muốn kết hôn, thế thì bây giờ anh không thể thuận theo ý cô trong chuyện ly hôn.Dù có chết, anh cũng phải trói cô ở bên cạnh mình, không liên quan gì đến tình cảm, mà chỉ là trên danh nghĩa.
Cô y tá lùi một bước, lưng ướt đẫm mồ hôi, cảm thấy thật sự rất sợ.
Làm việc ở bệnh viện đã lâu, cô y tá này đã từng nhìn thấy người ta nổi giận, thậm chí còn gặp phải trường hợp gây rối, nhưng không có lần nào kinh khủng hơn lần này.
Vì không nghỉ ngơi nên đôi mắt của Lệ Cảnh Minh có rất nhiều tơ máu, bây giờ chúng bị lửa giận thiêu đốt, trông hệt như đang sung huyết vậy.
Cô y tá đang tìm một cái cớ để chạy đi, thì chợt nhìn thấy người đàn ông đứng trước mặt nhếch môi cười.
Có điều nụ cười ấy chỉ lướt qua khoé miệng rồi tắt ngấm, ánh mắt vẫn lạnh lùng, cả gương mặt đều lộ vẻ hung tợn, hệt như ma quỷ bò ra từ địa ngục đang chuẩn bị đòi mạng vậy.
Y tá vội lấy điện thoại ra, vờ điềm tĩnh nhìn vào màn hình: “Anh vào với vợ nhé.
Tôi có việc, xin phép đi trước.
Nếu xảy ra tình huống nguy cấp, anh cứ ấn chuông ở đầu giường ạ”.
Dứt lời, cô y tá vội vàng “chạy trốn” khỏi nơi này, thầm nghĩ: Xem ra đúng như lời bác sĩ Tần đã nói, Lệ Cảnh Minh chẳng hề quan tâm đến Thẩm Tri Ý.
Nếu không thì sao lại dễ dàng định “tội” Thẩm Tri Ý mà không phát hiện ra nhiều sơ hở như thế chứ.
Phải nhanh chóng báo lại chuyện này với bác sĩ Tần để tránh trường hợp bệnh nhân bị thương thôi.
Nghĩ vậy, cô y tá bèn chạy nhanh hơn.
Lệ Cảnh Minh nắm chặt bản kết quả trong tay.
Một lúc lâu sau đó, anh mới nhếch mép cười gằn, sự lạnh lẽo toát ra ngày một rõ ràng hơn.
Anh đẩy cửa phòng bệnh ra, trông thì rất nhẹ nhàng, nhưng khớp ngón tay đang bấu vào cửa đã trắng bệch, gân xanh nổi lên.
Nghe thấy tiếng động, Thẩm Tri Ý bèn đưa mắt nhìn sang.
Vừa nhìn thấy vẻ mặt điềm tĩnh như nước ấy của Lệ Cảnh Minh, cô bất giác rùng mình.
Trực giác mách bảo cô rằng Lệ Cảnh Minh đang kìm nén cơn thịnh nộ.
Dẫu sao cô cũng đã chung sống với Lệ Cảnh Minh nhiều năm nay, cô hiểu rất rõ tính cách của anh, chỉ là không biết tại sao đối phương lại nổi giận.
Cô quan sát anh một lúc, cuối cùng ánh mắt lại dừng lại ở tài liệu trên tay anh.
Thị lực của Thẩm Tri Ý rất tốt, vừa lờ mờ nhìn thấy chữ “chẩn bệnh”, cô nghĩ ngợi một chút đã hiểu ra ngay.
Xem ra anh đã tin vào bản kết quả chẩn bệnh mà Tần Mặc làm giả.
Thẩm Tri Ý hé môi: “Đã giải quyết chuyện của bố tôi chưa?”
“Trừ bố cô ra, cô không còn chuyện gì khác để nói với tôi nữa sao?”, Lệ Cảnh Minh sải vài bước đã đến trước giường Thẩm Tri Ý.
“Chuyện khác?”, Thẩm Tri Ý ra chiều khó hiểu nhìn anh, sau đó tỏ vẻ ngộ ra, “Khi nào chúng ta làm thủ tục ly hôn?”
Ánh mắt Lệ Cảnh Minh lại sâu hơn một chút.
Thẩm Tri Ý dời mắt nhìn lên trần nhà, vẻ mỉa mai thấp thoáng nơi khoé môi: “Lệ Cảnh Minh, đừng nói là anh cho rằng cặp vợ chồng trên danh nghĩa như chúng ta vẫn có thể chung sống hoà bình đấy nhé?”
“Anh hại bố tôi vào tù, hại nhà họ Thẩm của tôi phá sản, hại tôi mất sạch thể diện trước công chúng, huỷ hoại lòng tự tôn của tôi, muốn tôi quỳ gối trước giới truyền thông, còn hại tôi suýt chết trong phòng phẫu thuật…”, Thẩm Tri Ý liệt kê từng điều một.
Rõ ràng cô nói vậy để khiêu khích Lệ Cảnh Minh, nhưng trong lòng lại đau đớn vô cùng.
Vành mắt Thẩm Tri Ý bất giác đỏ hoe.
Không muốn để Lệ Cảnh Minh nhìn thấy, cô bèn nhắm mắt lại.
Thái độ ấy của Thẩm Tri Ý lại khiến Lệ Cảnh Minh nghĩ rằng cô không muốn nhìn thấy anh, quyết tâm ly hôn với anh.
Cả đời Lệ Cảnh Minh ghét nhất là bị người ta ép buộc, bỡn cợt, lừa gạt.
Mà Thẩm Tri Ý lại có tất cả.
Cô cứ liên tục đạp lên giới hạn kiên nhẫn của anh.
Lệ Cảnh Minh nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt của Thẩm Tri Ý, trong lòng chẳng còn cảm giác thương xót như trước nữa.
Thẩm Tri Ý lừa anh về việc bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, hẳn vì muốn ly hôn với anh.
Nhưng anh cứ không làm theo ý cô đấy.
Ban đầu chính cô là người muốn kết hôn, thế thì bây giờ anh không thể thuận theo ý cô trong chuyện ly hôn.
Dù có chết, anh cũng phải trói cô ở bên cạnh mình, không liên quan gì đến tình cảm, mà chỉ là trên danh nghĩa.
Nếu Có Kiếp Sau, Xin Đừng Gặp Gỡ!Tác giả: Mặc NiênTruyện Ngôn Tình“Cô Thẩm, người nhà của cô không đến đây với cô sao?” Thẩm Tri Ý ngơ ngác ngẩng đầu. Không phải chỉ là đến nhận kết quả kiểm tra sức khỏe thôi sao, cần người nhà đi cùng làm gì? Với cả… cô còn người nhà nào nữa đâu? Mẹ cô đã qua đời ngay sau khi sinh cô ra, bố lại coi cô như công cụ kiếm tiền, anh trai thì đổ hết mọi nguyên nhân gây nên cái chết của mẹ cho cô, hận cô thấu xương. Còn chồng… là do cô cướp về. Nếu không phải vị bác sĩ trước mặt đột nhiên nhắc tới người nhà, cô đã quên luôn ý nghĩa của hai chữ này rồi. Thẩm Tri Ý trầm ngâm một hồi rồi lắc đầu đáp: “Chỉ có mình tôi thôi”. Bác sĩ hơi nhíu mày, đẩy gọng kính trên sống mũi, thở dài một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ bất đắc dĩ và nuối tiếc. Ông ta lấy ra một tập kết quả xét nghiệp đưa cho cô. “Cô Thẩm, đây là kết quả xét nghiệm của cô, ung thư dạ dày giai đoạn cuối”. Có vẻ như ông ta đang rất thương xót cô gái trẻ tuổi trước mặt mắc phải căn bệnh quái ác, cả lời nói và hành động đều vô cùng cẩn trọng như sợ làm tổn thương đến cô.… Cô y tá lùi một bước, lưng ướt đẫm mồ hôi, cảm thấy thật sự rất sợ.Làm việc ở bệnh viện đã lâu, cô y tá này đã từng nhìn thấy người ta nổi giận, thậm chí còn gặp phải trường hợp gây rối, nhưng không có lần nào kinh khủng hơn lần này.Vì không nghỉ ngơi nên đôi mắt của Lệ Cảnh Minh có rất nhiều tơ máu, bây giờ chúng bị lửa giận thiêu đốt, trông hệt như đang sung huyết vậy.Cô y tá đang tìm một cái cớ để chạy đi, thì chợt nhìn thấy người đàn ông đứng trước mặt nhếch môi cười.Có điều nụ cười ấy chỉ lướt qua khoé miệng rồi tắt ngấm, ánh mắt vẫn lạnh lùng, cả gương mặt đều lộ vẻ hung tợn, hệt như ma quỷ bò ra từ địa ngục đang chuẩn bị đòi mạng vậy.Y tá vội lấy điện thoại ra, vờ điềm tĩnh nhìn vào màn hình: “Anh vào với vợ nhé.Tôi có việc, xin phép đi trước.Nếu xảy ra tình huống nguy cấp, anh cứ ấn chuông ở đầu giường ạ”.Dứt lời, cô y tá vội vàng “chạy trốn” khỏi nơi này, thầm nghĩ: Xem ra đúng như lời bác sĩ Tần đã nói, Lệ Cảnh Minh chẳng hề quan tâm đến Thẩm Tri Ý.Nếu không thì sao lại dễ dàng định “tội” Thẩm Tri Ý mà không phát hiện ra nhiều sơ hở như thế chứ.Phải nhanh chóng báo lại chuyện này với bác sĩ Tần để tránh trường hợp bệnh nhân bị thương thôi.Nghĩ vậy, cô y tá bèn chạy nhanh hơn.Lệ Cảnh Minh nắm chặt bản kết quả trong tay.Một lúc lâu sau đó, anh mới nhếch mép cười gằn, sự lạnh lẽo toát ra ngày một rõ ràng hơn.Anh đẩy cửa phòng bệnh ra, trông thì rất nhẹ nhàng, nhưng khớp ngón tay đang bấu vào cửa đã trắng bệch, gân xanh nổi lên.Nghe thấy tiếng động, Thẩm Tri Ý bèn đưa mắt nhìn sang.Vừa nhìn thấy vẻ mặt điềm tĩnh như nước ấy của Lệ Cảnh Minh, cô bất giác rùng mình.Trực giác mách bảo cô rằng Lệ Cảnh Minh đang kìm nén cơn thịnh nộ.Dẫu sao cô cũng đã chung sống với Lệ Cảnh Minh nhiều năm nay, cô hiểu rất rõ tính cách của anh, chỉ là không biết tại sao đối phương lại nổi giận.Cô quan sát anh một lúc, cuối cùng ánh mắt lại dừng lại ở tài liệu trên tay anh.Thị lực của Thẩm Tri Ý rất tốt, vừa lờ mờ nhìn thấy chữ “chẩn bệnh”, cô nghĩ ngợi một chút đã hiểu ra ngay.Xem ra anh đã tin vào bản kết quả chẩn bệnh mà Tần Mặc làm giả.Thẩm Tri Ý hé môi: “Đã giải quyết chuyện của bố tôi chưa?”“Trừ bố cô ra, cô không còn chuyện gì khác để nói với tôi nữa sao?”, Lệ Cảnh Minh sải vài bước đã đến trước giường Thẩm Tri Ý.“Chuyện khác?”, Thẩm Tri Ý ra chiều khó hiểu nhìn anh, sau đó tỏ vẻ ngộ ra, “Khi nào chúng ta làm thủ tục ly hôn?”Ánh mắt Lệ Cảnh Minh lại sâu hơn một chút.Thẩm Tri Ý dời mắt nhìn lên trần nhà, vẻ mỉa mai thấp thoáng nơi khoé môi: “Lệ Cảnh Minh, đừng nói là anh cho rằng cặp vợ chồng trên danh nghĩa như chúng ta vẫn có thể chung sống hoà bình đấy nhé?”“Anh hại bố tôi vào tù, hại nhà họ Thẩm của tôi phá sản, hại tôi mất sạch thể diện trước công chúng, huỷ hoại lòng tự tôn của tôi, muốn tôi quỳ gối trước giới truyền thông, còn hại tôi suýt chết trong phòng phẫu thuật…”, Thẩm Tri Ý liệt kê từng điều một.Rõ ràng cô nói vậy để khiêu khích Lệ Cảnh Minh, nhưng trong lòng lại đau đớn vô cùng.Vành mắt Thẩm Tri Ý bất giác đỏ hoe.Không muốn để Lệ Cảnh Minh nhìn thấy, cô bèn nhắm mắt lại.Thái độ ấy của Thẩm Tri Ý lại khiến Lệ Cảnh Minh nghĩ rằng cô không muốn nhìn thấy anh, quyết tâm ly hôn với anh.Cả đời Lệ Cảnh Minh ghét nhất là bị người ta ép buộc, bỡn cợt, lừa gạt.Mà Thẩm Tri Ý lại có tất cả.Cô cứ liên tục đạp lên giới hạn kiên nhẫn của anh.Lệ Cảnh Minh nhìn chằm chằm vào gương mặt tái nhợt của Thẩm Tri Ý, trong lòng chẳng còn cảm giác thương xót như trước nữa.Thẩm Tri Ý lừa anh về việc bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối, hẳn vì muốn ly hôn với anh.Nhưng anh cứ không làm theo ý cô đấy.Ban đầu chính cô là người muốn kết hôn, thế thì bây giờ anh không thể thuận theo ý cô trong chuyện ly hôn.Dù có chết, anh cũng phải trói cô ở bên cạnh mình, không liên quan gì đến tình cảm, mà chỉ là trên danh nghĩa.