Tác giả:

Chương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời…

Chương 1

Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 1: Tôi không muốn làm phế vật“Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong banăm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ,bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa GiangThành này không ai không biết thằng con bịbỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phếvật!”“Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhânnhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị ngườitrong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiênphú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệttrong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt,không quyền không thế, không tranh giànhlại đám người đó, một khi thể hiện ra một sốtài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân,cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành mộttên phế vật.”“Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng,mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họPhan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cáimã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cáiđám đó chứ?”“Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng khônghi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờđã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hômnay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ mộtđiều, thời gian ba năm đã hết, con…PhanLâm! Sẽ không làm một tên phế vật nữa!”Trong một nghĩa trang ngoại ô phía namthành phố Yến Kinh, Phan Lâm quỳ trướcmột bia đá không khắc tên người mất, tâmtrạng thất thần mang giấy tiền vàng mã trongtay đưa vào lò đốt.“Nếu ba năm trước con có y thuật nhưbây giờ…” Phan Lâm lặng lẽ năm chặt taythành nắm đấm, trong mắt chứa đầy sự bất cam.Két!Đột nhiên, tiếng nhành cây bị đạp gãytrong nghĩa trang vang lên.Phan Lâm ngẵng đầu lên nhìn về nơiphát ra tiếng động, trong bóng tối lờ mờ hìnhảnh của hai người chạy lại.Một già một trẻ, người già mặc mộtchiếc áo có kiểu dáng thời nhà Đường, danhăn tóc bạc, nhưng trên eo bụng có vếtmáu, chắc là đã bị thương. Người trẻ là nữ,khoảng hai mươi tuổi, mặc một chiếc đầmhoa liền thân, vóc dáng thanh mảnh, da dẻtrắng trẻo, trông rất đáng yêu.Lúc này, cô ấy đang dìu lão nhân kialuống cuống chạy về phía trước, đôi mắt sâungấn nước chứa đầy nổi sợ hãi.Hai người nhếch nhác nhìn thấy ánh lửatừ phía Phan Lâm, vui mừng quá đỗi.“Anh ơi, cầu xin anh hãy cứu ông của tôivới!” Cô gái rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào nói.“Xin lỗi, tôi chỉ là đến dọn mộ, không thểgiúp cô được!” Phan Lâm điềm tĩnh đáp,đồng thời thắp lên ba nén hương, hướng vềphía bia mộ vái lạy.“Anh trai, cầu xin anh!” Cô gái khẩn thiết nói.“Na Na…đừng cầu xin nữa, cháu maubuông tay, mục tiêu của bọn chúng là ông,cháu đi trước…ông sẽ đến sau!” Môi ông lãotrắng bệt, yếu ớt nói.Bởi vì mất máu quá nhiều, ông lão vừanói vừa thở hổn hển.“Không được, ông nội, cháu không thểbỏ ông lại!” Cô gái nghiến răng, kiên định nói.“Đứa cháu ngốc!” Ông lão than thở: “Nhưthế chúng ta sẽ không có ai chạy thoátCô gái lẽ nào không biết?Cô ấy nắm chặt tay, rồi nhìn về phía PhanLâm đang ngồi quỳ trước bia mộ, thành thậtnói: “Anh trai, nếu như anh đồng ý giúp tôiđưa ông ấy rời khỏi đây, nhà họ Hà chúng tôisẽ trọng tạ anh, anh muốn gì, chúng tôi đềucó thể cho anh”Cô gái tràn đầy mong đợi nhìn PhanLâm, hi vọng người này từng nghe nói đếnnhà họ Hà.Nhưng, Phan Lâm không hề phản ứng.Chưa từng nghe sao?Cô gái thất vọng, nhưng vẫn không bỏ cuộc!“Ba trăm triệu!”Trực tiếp đưa ra cái giá rõ ràng!“Dẫn ông tôi đi, tôi sẽ ở lại đây chặnchúng, anh sẽ được an toàn, chỉ cần anh làmtheo những lời tôi nói, Hà gia sẽ đưa anh mộttrăm vạn!”“Na na! Cháu đi đi! Để thân già này liềuvới chúng!” Ông lão kích động nói, nhưngvừa nói xong, chỗ vết thương ở bụng lại chảymáu, không ngừng ho khan.Cô gái khắp mặt đều là nước mắt, khôngquan tâm đến ông lão, chăm chú nhìn PhanLâm.Sau đó…Phan Lâm vẫn không có độngtĩnh gì.“Sáu trăm triệu!” Cô gái lại hét lên.Tình cảnh vẫn khiến người ta tuyệt vọng!Cô gái bắt đầu thở gấp, khẩn thiết nóiliên hồi.“Bảy trăm triệu!”“Một tỷ!”“Hai tỷ!”Nhưng bất luận cô có đưa ra con số mêhoặc lòng người thế nào, cũng đều không đảđộng được Phan Lâm.Anh ta giống như một khúc gỗ.Vẫn còn có người không hứng thú vớitiền nữa sao?Cô gái cảm giác giọng mình run lên.“Đừng hét nữa!”Cuối cùng, Phan Lâm cũng mở lời.Cô gái dường như nính thở.Nhưng nhìn thấy Phan Lâm cắm hươngvào trước mộ, chú ý đến bia mộ không tênđó, lạnh lùng nói: “Đây là lần đầu tiên tôi đếnquét mộ cho mẹ, phiền các người rời khỏiđây cho, đừng quấy rầy tôi nói chuyện với bàấy nữa, được không?”“Nhưng..“Cô gái dường như còn muốnnói gì đó/Vù vù vù vù….Lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên.Nhìn thấy bên ngoài cổng nghĩa tranghơn ba mươi người đàn ông đang lao tới.Nhưng người này hung hăng dữ tợn, taycầm đao nhọn, bao vây chặt lấy cô gái vàông lão.Từ tướng đứng của họ cho thấy, khôngphải là nhưng tay đánh thuê bình thường, rấtcó khả năng là một đám đánh thuê quốc tế.“Ông Hà, không cần phải chạy nữa, phốihợp một chút, chúng tôi sẽ cho ông thậtthoải mái.” Một người đàn ông đầu trọc cầmđầu trong tay cầm một con dao găm quơqua quơ lại, lạnh lùng nói.“Các người là người nhà họ Trần pháiđến đúng không?” Trong mắt ông lão trànđầy sự tức giận dữ tợn: “Nhà họ Trần hungác! Nếu lão phu gặp nạn không chết, nhấtđịnh sẽ cho một đám tán tận lương tâm đóbiến mất khỏi Yến Kinh này!”“Xoet!”Người đàn ông đầu trọc không muốn nóinhiều, hét lên một tiếng rồi vung đao bổxuống.Những người khác cũng bắt đầu xách đao lên.Mấy mươi lưỡi đao sắc nhọn sáng rựclao thẳng về phía cô gái và ông lão.Không chút thương xót.Không chút do dự.Cô gái và ông lão sức tay trói gà khôngchặt, làm sao có thể đối phó với đám côn đồđó?Cô gái sợ hãi sắc mặt trắng toát, ông lãotuy đã bị thương, nhưng vân nép đứa cháusau lưng mình, ánh mắt kiên định, có vẻ nhưmuốn liều mạng với đám côn đồ này.Nhưng cho dù có liều mạng, thì có tácdụng gì chứ? Giữa eo đám côn đồ đó cònvác theo cả súng lục, nhưng chúng vẫn chưarút súng ra, cũng coi như là đã tận tình tậnnghĩa lắm rồi.Đấy chính là một trận thảm sát khôngthể nào quên được!“Dừng tay!”Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, mộtgiọng nói điềm tĩnh vang lên.Người đàn ông đầu trọc liếc mắt nhìn vềphía Phan Lâm, trầm giọng nói: “Sẵn tiện giảiquyết luôn thằng này, để tránh sau này thêmphiền phức!”“Vâng, đội trưởng!”Người đứng bên cạnh hẳn gật đầu lia lịa,xoay sang tấn công Phan Lâm.Nhưng khi gần tiếng sát lại, một câyngân châm bay ra, chuẩn xác căm vào tronggáy người đó.Bỗng chốc, người này đứng sững sờ tạichỗ, trông như một bức tượng điêu khắckhông thể nào cử động.“Cái gì?”“Hùng à! Mày làm sao thế?”“Đội trưởng, thằng này nó đang giở tròquỷ! Nhìn dáng dấp có lẽ là người luyện võ!”Những người khác mặt mày biến sắc.“Gặp phải cao thủ rồi! Mọi người cẩnthận chút, giải quyết thằng đó trước!”Sắc mặt người đàn ông đầu trọc nghiêmlại, cầm dao xông về phía Phan Lâm.Nhưng khi bọn họ vừa cử động, PhanLâm đang ngồi quỳ trước mộ lại giơ tay lênlần nữa.Giữa tay anh dường như có một dải ngânhà đang chảy, từng tia sáng rực rỡ bay ra,xuyên qua màn đêm, đâm vào trong cơ thểnhững người đó.“Ngân châm?”Ánh mắt vẫn đục của ông lão bỗng nhiênngơ ngác.Nhìn lại đám côn đồ đó, toàn bộ đềuđứng im như tượng, không chút cử động.Trên cổ mỗi người đều c*m v** một câyngân châm mảnh như sợi tóc!Ông lão và cô gái đứng nhìn ngơ ngác.“Mẹ, con trai bất hiếu, đã làm ồn mẹ rồi…”Phan Lâm thì thào với người trong mộ,nhưng chẳng quay đầu nhìn lại.Lúc này cô gái và ông lão cảm thấy vôcùng kinh ngạc.“Ông nội, bọn họ…bị sao thế?” Cô gáinuốt nước bọt, nói.“Đây lẽ nào là ngân châm phong huyệt?”Sắc mặt ông lão kinh ngạc: “Ông từng ngheông Trương của con đề cập qua, nhưng chưatừng được thấy…”“Ông Trương? Ông nói là hội trưởng hiệphội y học cổ truyền, y thánh Trương QuốcHuy?”“Không sai…” Ông lão yếu ớt nói: “ÔngTrương của cháu từng nói, người dùng ngânchâm phong huyệt, tức là người rất hiểu biếtTrung y, nếu như thằng nhóc đó thật sự cóbản lĩnh này, thế nó…quả thật rất phi thường!”Ông lão cảm khái, nhưng nói xong, ngườicó vẻ đứng không vững nữa.“Ông ơi, ông không sao chứ?”“Không sao…vẫn có thể chịu được mộtlát” Ông lão cố gắng mỉm cười.Cô gái sao có thể không nhìn ra, gươngmặt đau xót của cô, nhìn chăm chăm vào.Phan Lâm một hồi, rồi tiến lại gần.“Na na, cháu muốn làm gì?” Ông lão vộivã giữ cô gái lại.“Ông nội, ông đã nói y thuật của ngườinày rất lợi hại, thế thì nhờ anh ta giúp đỡ,chắc chắn có thể cứu được ông.”“Con bé ngốc, người ta không muốn cóngười làm phiền, cháu đừng để người ta ghétthêm nữa!”“Nhưng mà ông ơi, cứ tiếp tục như thế,ông sẽ chết đấy.” Cô gái lo lắng đến sắp khóc.“Phú quý có mệnh, sống chết do trời.”Ông lão yếu ớt nói.Nhưng khi lời vừa dứt, hai mắt tối sầm,trực tiếp ngã xuống.“Ông ơi, ông ơi”Cô gái hét lên thất thanh, nhưng cũngkhông lay tỉnh được người ông đang ngất đó.Cô gái tuyệt vọng.Cô đột nhiên lao tới, quỳ xuống đất khóctrước mặt Phan Lâm: “Cầu xin anh, hãy cứuông của tôi.”“Cô làm ồn mẹ tôi đấy, sự nhẫn nại củatôi có giới hạn!”Phan Lâm hơi nghiêng đầu, giọng nóicàng trở nên lạnh lùng.“Nhưng mà, ông tôi sắp chết rồi!” Cô gáikhóc: “Cầu xin anh ra tay cứu giúp ông ấy…”Cô gái không ngừng van xin, tiếng khócđập tan bầu không khí tĩnh lặng của nghĩa trang.“Xem ra lời tôi nói cô nghe không hiểu!”“Anh ơi, rất xin lỗi, nhưng ông tôi thật sựsắp không ổn rồi, nếu như anh bằng lòngcứu ông ấy, nhà họ Hà chúng tôi sẵn lòngcho tu sửa nghĩa trang này, xây dựng lại mộcủa bác gái, thậm chí Hà An Na tôi sẵn lòngthờ phụng bác gái ba năm! Có được không?”Cô gái như hoa lê trong mưa, run rẫy gàothét van xin.Câu nói này dần dần đả động được Phan Lâm.Anh quay đầu lại nhìn cô gái, do dự mộthồi, nhẹ nhàng đáp: “Thờ phụng thì khôngcần, giúp tôi tu sửa mộ bà ấy là được rồi, coinhư tôi đã tận hiếu.”“Anh đồng ý sao?”Cô gái vui mừng không siết.Phan Lâm khẽ gật đầu, đi đến bên cạnhông lão, lấy ra một cây ngân châm dài nửatấc mảnh như sợi tóc từ trong túi châm đeogiữa lưng, sau đó cẩn thận từng li từng tíđâm vào giữa ấn đường của ông lão.Phút chốc, ông lão vốn dĩ đang hôn mêbỗng nhiên co giật, sau đó miệng phát ramột tiếng “wow’”, rồi hít một hơi thật sâu.“Ông ơi!” Cô gái vô cùng kích động.“Người của ông trong vòng một tiếng cóthể đến kịp chứ?”“Tôi đã phát định vị cho bọn họ, trongvòng nửa tiếng có thể đến.”“Vậy là đủ rồi, trong vòng một tiếng đưađến bệnh viện truyền máu thì sẽ không saonữa, nếu như muộn hơn, thì nên đưa đến nhàtang lễ để hỏa táng đi.”Phan Lâm xách túi hành lý dưới đất củamình lên, quay người bỏ đi.“À này, anh tên là gì thế?” Cô gái khẩnthiết nói vọng theo.Nhưng Phan Lâm lúc này đã biến mất†rong màn đêm.Cô gái đứng thân thờ nhìn theo hướngPhan Lâm rời khỏi, có chút bàng hoàng.Đột nhiên, đáy mắt cô lóe sáng lêndường như hiểu rõ ra điều gì đó, người hơicúi đầu, lại nhìn thấy bên cạnh bia mộ rơi ramột tấm vé tàu.Cô vội vàng đi lại đó, nhặt tấm vé lên.“Giang thành? Phan Lâm?”

Chương 1: Tôi không muốn làm phế vật

“Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba

năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ,

bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang

Thành này không ai không biết thằng con bị

bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế

vật!”

“Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân

nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người

trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên

phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt

trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt,

không quyền không thế, không tranh giành

lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số

tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân,

cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một

tên phế vật.”

“Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng,

mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ

Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái

mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái

đám đó chứ?”

“Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không

hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ

đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm

nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một

điều, thời gian ba năm đã hết, con…Phan

Lâm! Sẽ không làm một tên phế vật nữa!”

Trong một nghĩa trang ngoại ô phía nam

thành phố Yến Kinh, Phan Lâm quỳ trước

một bia đá không khắc tên người mất, tâm

trạng thất thần mang giấy tiền vàng mã trong

tay đưa vào lò đốt.

“Nếu ba năm trước con có y thuật như

bây giờ…” Phan Lâm lặng lẽ năm chặt tay

thành nắm đấm, trong mắt chứa đầy sự bất cam.

Két!

Đột nhiên, tiếng nhành cây bị đạp gãy

trong nghĩa trang vang lên.

Phan Lâm ngẵng đầu lên nhìn về nơi

phát ra tiếng động, trong bóng tối lờ mờ hình

ảnh của hai người chạy lại.

Một già một trẻ, người già mặc một

chiếc áo có kiểu dáng thời nhà Đường, da

nhăn tóc bạc, nhưng trên eo bụng có vết

máu, chắc là đã bị thương. Người trẻ là nữ,

khoảng hai mươi tuổi, mặc một chiếc đầm

hoa liền thân, vóc dáng thanh mảnh, da dẻ

trắng trẻo, trông rất đáng yêu.

Lúc này, cô ấy đang dìu lão nhân kia

luống cuống chạy về phía trước, đôi mắt sâu

ngấn nước chứa đầy nổi sợ hãi.

Hai người nhếch nhác nhìn thấy ánh lửa

từ phía Phan Lâm, vui mừng quá đỗi.

“Anh ơi, cầu xin anh hãy cứu ông của tôi

với!” Cô gái rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào nói.

“Xin lỗi, tôi chỉ là đến dọn mộ, không thể

giúp cô được!” Phan Lâm điềm tĩnh đáp,

đồng thời thắp lên ba nén hương, hướng về

phía bia mộ vái lạy.

“Anh trai, cầu xin anh!” Cô gái khẩn thiết nói.

“Na Na…đừng cầu xin nữa, cháu mau

buông tay, mục tiêu của bọn chúng là ông,

cháu đi trước…ông sẽ đến sau!” Môi ông lão

trắng bệt, yếu ớt nói.

Bởi vì mất máu quá nhiều, ông lão vừa

nói vừa thở hổn hển.

“Không được, ông nội, cháu không thể

bỏ ông lại!” Cô gái nghiến răng, kiên định nói.

“Đứa cháu ngốc!” Ông lão than thở: “Như

thế chúng ta sẽ không có ai chạy thoát

Cô gái lẽ nào không biết?

Cô ấy nắm chặt tay, rồi nhìn về phía Phan

Lâm đang ngồi quỳ trước bia mộ, thành thật

nói: “Anh trai, nếu như anh đồng ý giúp tôi

đưa ông ấy rời khỏi đây, nhà họ Hà chúng tôi

sẽ trọng tạ anh, anh muốn gì, chúng tôi đều

có thể cho anh”

Cô gái tràn đầy mong đợi nhìn Phan

Lâm, hi vọng người này từng nghe nói đến

nhà họ Hà.

Nhưng, Phan Lâm không hề phản ứng.

Chưa từng nghe sao?

Cô gái thất vọng, nhưng vẫn không bỏ cuộc!

“Ba trăm triệu!”

Trực tiếp đưa ra cái giá rõ ràng!

“Dẫn ông tôi đi, tôi sẽ ở lại đây chặn

chúng, anh sẽ được an toàn, chỉ cần anh làm

theo những lời tôi nói, Hà gia sẽ đưa anh một

trăm vạn!”

“Na na! Cháu đi đi! Để thân già này liều

với chúng!” Ông lão kích động nói, nhưng

vừa nói xong, chỗ vết thương ở bụng lại chảy

máu, không ngừng ho khan.

Cô gái khắp mặt đều là nước mắt, không

quan tâm đến ông lão, chăm chú nhìn Phan

Lâm.

Sau đó…Phan Lâm vẫn không có động

tĩnh gì.

“Sáu trăm triệu!” Cô gái lại hét lên.

Tình cảnh vẫn khiến người ta tuyệt vọng!

Cô gái bắt đầu thở gấp, khẩn thiết nói

liên hồi.

“Bảy trăm triệu!”

“Một tỷ!”

“Hai tỷ!”

Nhưng bất luận cô có đưa ra con số mê

hoặc lòng người thế nào, cũng đều không đả

động được Phan Lâm.

Anh ta giống như một khúc gỗ.

Vẫn còn có người không hứng thú với

tiền nữa sao?

Cô gái cảm giác giọng mình run lên.

“Đừng hét nữa!”

Cuối cùng, Phan Lâm cũng mở lời.

Cô gái dường như nính thở.

Nhưng nhìn thấy Phan Lâm cắm hương

vào trước mộ, chú ý đến bia mộ không tên

đó, lạnh lùng nói: “Đây là lần đầu tiên tôi đến

quét mộ cho mẹ, phiền các người rời khỏi

đây cho, đừng quấy rầy tôi nói chuyện với bà

ấy nữa, được không?”

“Nhưng..“Cô gái dường như còn muốn

nói gì đó/

Vù vù vù vù….

Lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Nhìn thấy bên ngoài cổng nghĩa trang

hơn ba mươi người đàn ông đang lao tới.

Nhưng người này hung hăng dữ tợn, tay

cầm đao nhọn, bao vây chặt lấy cô gái và

ông lão.

Từ tướng đứng của họ cho thấy, không

phải là nhưng tay đánh thuê bình thường, rất

có khả năng là một đám đánh thuê quốc tế.

“Ông Hà, không cần phải chạy nữa, phối

hợp một chút, chúng tôi sẽ cho ông thật

thoải mái.” Một người đàn ông đầu trọc cầm

đầu trong tay cầm một con dao găm quơ

qua quơ lại, lạnh lùng nói.

“Các người là người nhà họ Trần phái

đến đúng không?” Trong mắt ông lão tràn

đầy sự tức giận dữ tợn: “Nhà họ Trần hung

ác! Nếu lão phu gặp nạn không chết, nhất

định sẽ cho một đám tán tận lương tâm đó

biến mất khỏi Yến Kinh này!”

“Xoet!”

Người đàn ông đầu trọc không muốn nói

nhiều, hét lên một tiếng rồi vung đao bổxuống.

Những người khác cũng bắt đầu xách đao lên.

Mấy mươi lưỡi đao sắc nhọn sáng rực

lao thẳng về phía cô gái và ông lão.

Không chút thương xót.

Không chút do dự.

Cô gái và ông lão sức tay trói gà không

chặt, làm sao có thể đối phó với đám côn đồ

đó?

Cô gái sợ hãi sắc mặt trắng toát, ông lão

tuy đã bị thương, nhưng vân nép đứa cháu

sau lưng mình, ánh mắt kiên định, có vẻ như

muốn liều mạng với đám côn đồ này.

Nhưng cho dù có liều mạng, thì có tác

dụng gì chứ? Giữa eo đám côn đồ đó còn

vác theo cả súng lục, nhưng chúng vẫn chưa

rút súng ra, cũng coi như là đã tận tình tận

nghĩa lắm rồi.

Đấy chính là một trận thảm sát không

thể nào quên được!

“Dừng tay!”

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, một

giọng nói điềm tĩnh vang lên.

Người đàn ông đầu trọc liếc mắt nhìn về

phía Phan Lâm, trầm giọng nói: “Sẵn tiện giải

quyết luôn thằng này, để tránh sau này thêm

phiền phức!”

“Vâng, đội trưởng!”

Người đứng bên cạnh hẳn gật đầu lia lịa,

xoay sang tấn công Phan Lâm.

Nhưng khi gần tiếng sát lại, một cây

ngân châm bay ra, chuẩn xác căm vào trong

gáy người đó.

Bỗng chốc, người này đứng sững sờ tại

chỗ, trông như một bức tượng điêu khắc

không thể nào cử động.

“Cái gì?”

“Hùng à! Mày làm sao thế?”

“Đội trưởng, thằng này nó đang giở trò

quỷ! Nhìn dáng dấp có lẽ là người luyện võ!”

Những người khác mặt mày biến sắc.

“Gặp phải cao thủ rồi! Mọi người cẩn

thận chút, giải quyết thằng đó trước!”

Sắc mặt người đàn ông đầu trọc nghiêm

lại, cầm dao xông về phía Phan Lâm.

Nhưng khi bọn họ vừa cử động, Phan

Lâm đang ngồi quỳ trước mộ lại giơ tay lên

lần nữa.

Giữa tay anh dường như có một dải ngân

hà đang chảy, từng tia sáng rực rỡ bay ra,

xuyên qua màn đêm, đâm vào trong cơ thể

những người đó.

“Ngân châm?”

Ánh mắt vẫn đục của ông lão bỗng nhiên

ngơ ngác.

Nhìn lại đám côn đồ đó, toàn bộ đều

đứng im như tượng, không chút cử động.

Trên cổ mỗi người đều c*m v** một cây

ngân châm mảnh như sợi tóc!

Ông lão và cô gái đứng nhìn ngơ ngác.

“Mẹ, con trai bất hiếu, đã làm ồn mẹ rồi…”

Phan Lâm thì thào với người trong mộ,

nhưng chẳng quay đầu nhìn lại.

Lúc này cô gái và ông lão cảm thấy vô

cùng kinh ngạc.

“Ông nội, bọn họ…bị sao thế?” Cô gái

nuốt nước bọt, nói.

“Đây lẽ nào là ngân châm phong huyệt?”

Sắc mặt ông lão kinh ngạc: “Ông từng nghe

ông Trương của con đề cập qua, nhưng chưa

từng được thấy…”

“Ông Trương? Ông nói là hội trưởng hiệp

hội y học cổ truyền, y thánh Trương Quốc

Huy?”

“Không sai…” Ông lão yếu ớt nói: “Ông

Trương của cháu từng nói, người dùng ngân

châm phong huyệt, tức là người rất hiểu biết

Trung y, nếu như thằng nhóc đó thật sự có

bản lĩnh này, thế nó…quả thật rất phi thường!”

Ông lão cảm khái, nhưng nói xong, người

có vẻ đứng không vững nữa.

“Ông ơi, ông không sao chứ?”

“Không sao…vẫn có thể chịu được một

lát” Ông lão cố gắng mỉm cười.

Cô gái sao có thể không nhìn ra, gương

mặt đau xót của cô, nhìn chăm chăm vào.

Phan Lâm một hồi, rồi tiến lại gần.

“Na na, cháu muốn làm gì?” Ông lão vội

vã giữ cô gái lại.

“Ông nội, ông đã nói y thuật của người

này rất lợi hại, thế thì nhờ anh ta giúp đỡ,

chắc chắn có thể cứu được ông.”

“Con bé ngốc, người ta không muốn có

người làm phiền, cháu đừng để người ta ghét

thêm nữa!”

“Nhưng mà ông ơi, cứ tiếp tục như thế,

ông sẽ chết đấy.” Cô gái lo lắng đến sắp khóc.

“Phú quý có mệnh, sống chết do trời.”

Ông lão yếu ớt nói.

Nhưng khi lời vừa dứt, hai mắt tối sầm,

trực tiếp ngã xuống.

“Ông ơi, ông ơi”

Cô gái hét lên thất thanh, nhưng cũng

không lay tỉnh được người ông đang ngất đó.

Cô gái tuyệt vọng.

Cô đột nhiên lao tới, quỳ xuống đất khóc

trước mặt Phan Lâm: “Cầu xin anh, hãy cứu

ông của tôi.”

“Cô làm ồn mẹ tôi đấy, sự nhẫn nại của

tôi có giới hạn!”

Phan Lâm hơi nghiêng đầu, giọng nói

càng trở nên lạnh lùng.

“Nhưng mà, ông tôi sắp chết rồi!” Cô gái

khóc: “Cầu xin anh ra tay cứu giúp ông ấy…”

Cô gái không ngừng van xin, tiếng khóc

đập tan bầu không khí tĩnh lặng của nghĩa trang.

“Xem ra lời tôi nói cô nghe không hiểu!”

“Anh ơi, rất xin lỗi, nhưng ông tôi thật sự

sắp không ổn rồi, nếu như anh bằng lòng

cứu ông ấy, nhà họ Hà chúng tôi sẵn lòng

cho tu sửa nghĩa trang này, xây dựng lại mộ

của bác gái, thậm chí Hà An Na tôi sẵn lòng

thờ phụng bác gái ba năm! Có được không?”

Cô gái như hoa lê trong mưa, run rẫy gào

thét van xin.

Câu nói này dần dần đả động được Phan Lâm.

Anh quay đầu lại nhìn cô gái, do dự một

hồi, nhẹ nhàng đáp: “Thờ phụng thì không

cần, giúp tôi tu sửa mộ bà ấy là được rồi, coi

như tôi đã tận hiếu.”

“Anh đồng ý sao?”

Cô gái vui mừng không siết.

Phan Lâm khẽ gật đầu, đi đến bên cạnh

ông lão, lấy ra một cây ngân châm dài nửa

tấc mảnh như sợi tóc từ trong túi châm đeo

giữa lưng, sau đó cẩn thận từng li từng tí

đâm vào giữa ấn đường của ông lão.

Phút chốc, ông lão vốn dĩ đang hôn mê

bỗng nhiên co giật, sau đó miệng phát ra

một tiếng “wow’”, rồi hít một hơi thật sâu.

“Ông ơi!” Cô gái vô cùng kích động.

“Người của ông trong vòng một tiếng có

thể đến kịp chứ?”

“Tôi đã phát định vị cho bọn họ, trong

vòng nửa tiếng có thể đến.”

“Vậy là đủ rồi, trong vòng một tiếng đưa

đến bệnh viện truyền máu thì sẽ không sao

nữa, nếu như muộn hơn, thì nên đưa đến nhà

tang lễ để hỏa táng đi.”

Phan Lâm xách túi hành lý dưới đất của

mình lên, quay người bỏ đi.

“À này, anh tên là gì thế?” Cô gái khẩn

thiết nói vọng theo.

Nhưng Phan Lâm lúc này đã biến mất

†rong màn đêm.

Cô gái đứng thân thờ nhìn theo hướng

Phan Lâm rời khỏi, có chút bàng hoàng.

Đột nhiên, đáy mắt cô lóe sáng lên

dường như hiểu rõ ra điều gì đó, người hơi

cúi đầu, lại nhìn thấy bên cạnh bia mộ rơi ra

một tấm vé tàu.

Cô vội vàng đi lại đó, nhặt tấm vé lên.

“Giang thành? Phan Lâm?”

Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 1: Tôi không muốn làm phế vật“Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong banăm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ,bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa GiangThành này không ai không biết thằng con bịbỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phếvật!”“Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhânnhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị ngườitrong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiênphú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệttrong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt,không quyền không thế, không tranh giànhlại đám người đó, một khi thể hiện ra một sốtài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân,cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành mộttên phế vật.”“Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng,mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họPhan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cáimã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cáiđám đó chứ?”“Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng khônghi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờđã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hômnay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ mộtđiều, thời gian ba năm đã hết, con…PhanLâm! Sẽ không làm một tên phế vật nữa!”Trong một nghĩa trang ngoại ô phía namthành phố Yến Kinh, Phan Lâm quỳ trướcmột bia đá không khắc tên người mất, tâmtrạng thất thần mang giấy tiền vàng mã trongtay đưa vào lò đốt.“Nếu ba năm trước con có y thuật nhưbây giờ…” Phan Lâm lặng lẽ năm chặt taythành nắm đấm, trong mắt chứa đầy sự bất cam.Két!Đột nhiên, tiếng nhành cây bị đạp gãytrong nghĩa trang vang lên.Phan Lâm ngẵng đầu lên nhìn về nơiphát ra tiếng động, trong bóng tối lờ mờ hìnhảnh của hai người chạy lại.Một già một trẻ, người già mặc mộtchiếc áo có kiểu dáng thời nhà Đường, danhăn tóc bạc, nhưng trên eo bụng có vếtmáu, chắc là đã bị thương. Người trẻ là nữ,khoảng hai mươi tuổi, mặc một chiếc đầmhoa liền thân, vóc dáng thanh mảnh, da dẻtrắng trẻo, trông rất đáng yêu.Lúc này, cô ấy đang dìu lão nhân kialuống cuống chạy về phía trước, đôi mắt sâungấn nước chứa đầy nổi sợ hãi.Hai người nhếch nhác nhìn thấy ánh lửatừ phía Phan Lâm, vui mừng quá đỗi.“Anh ơi, cầu xin anh hãy cứu ông của tôivới!” Cô gái rơm rớm nước mắt, nghẹn ngào nói.“Xin lỗi, tôi chỉ là đến dọn mộ, không thểgiúp cô được!” Phan Lâm điềm tĩnh đáp,đồng thời thắp lên ba nén hương, hướng vềphía bia mộ vái lạy.“Anh trai, cầu xin anh!” Cô gái khẩn thiết nói.“Na Na…đừng cầu xin nữa, cháu maubuông tay, mục tiêu của bọn chúng là ông,cháu đi trước…ông sẽ đến sau!” Môi ông lãotrắng bệt, yếu ớt nói.Bởi vì mất máu quá nhiều, ông lão vừanói vừa thở hổn hển.“Không được, ông nội, cháu không thểbỏ ông lại!” Cô gái nghiến răng, kiên định nói.“Đứa cháu ngốc!” Ông lão than thở: “Nhưthế chúng ta sẽ không có ai chạy thoátCô gái lẽ nào không biết?Cô ấy nắm chặt tay, rồi nhìn về phía PhanLâm đang ngồi quỳ trước bia mộ, thành thậtnói: “Anh trai, nếu như anh đồng ý giúp tôiđưa ông ấy rời khỏi đây, nhà họ Hà chúng tôisẽ trọng tạ anh, anh muốn gì, chúng tôi đềucó thể cho anh”Cô gái tràn đầy mong đợi nhìn PhanLâm, hi vọng người này từng nghe nói đếnnhà họ Hà.Nhưng, Phan Lâm không hề phản ứng.Chưa từng nghe sao?Cô gái thất vọng, nhưng vẫn không bỏ cuộc!“Ba trăm triệu!”Trực tiếp đưa ra cái giá rõ ràng!“Dẫn ông tôi đi, tôi sẽ ở lại đây chặnchúng, anh sẽ được an toàn, chỉ cần anh làmtheo những lời tôi nói, Hà gia sẽ đưa anh mộttrăm vạn!”“Na na! Cháu đi đi! Để thân già này liềuvới chúng!” Ông lão kích động nói, nhưngvừa nói xong, chỗ vết thương ở bụng lại chảymáu, không ngừng ho khan.Cô gái khắp mặt đều là nước mắt, khôngquan tâm đến ông lão, chăm chú nhìn PhanLâm.Sau đó…Phan Lâm vẫn không có độngtĩnh gì.“Sáu trăm triệu!” Cô gái lại hét lên.Tình cảnh vẫn khiến người ta tuyệt vọng!Cô gái bắt đầu thở gấp, khẩn thiết nóiliên hồi.“Bảy trăm triệu!”“Một tỷ!”“Hai tỷ!”Nhưng bất luận cô có đưa ra con số mêhoặc lòng người thế nào, cũng đều không đảđộng được Phan Lâm.Anh ta giống như một khúc gỗ.Vẫn còn có người không hứng thú vớitiền nữa sao?Cô gái cảm giác giọng mình run lên.“Đừng hét nữa!”Cuối cùng, Phan Lâm cũng mở lời.Cô gái dường như nính thở.Nhưng nhìn thấy Phan Lâm cắm hươngvào trước mộ, chú ý đến bia mộ không tênđó, lạnh lùng nói: “Đây là lần đầu tiên tôi đếnquét mộ cho mẹ, phiền các người rời khỏiđây cho, đừng quấy rầy tôi nói chuyện với bàấy nữa, được không?”“Nhưng..“Cô gái dường như còn muốnnói gì đó/Vù vù vù vù….Lúc này, tiếng bước chân dồn dập vang lên.Nhìn thấy bên ngoài cổng nghĩa tranghơn ba mươi người đàn ông đang lao tới.Nhưng người này hung hăng dữ tợn, taycầm đao nhọn, bao vây chặt lấy cô gái vàông lão.Từ tướng đứng của họ cho thấy, khôngphải là nhưng tay đánh thuê bình thường, rấtcó khả năng là một đám đánh thuê quốc tế.“Ông Hà, không cần phải chạy nữa, phốihợp một chút, chúng tôi sẽ cho ông thậtthoải mái.” Một người đàn ông đầu trọc cầmđầu trong tay cầm một con dao găm quơqua quơ lại, lạnh lùng nói.“Các người là người nhà họ Trần pháiđến đúng không?” Trong mắt ông lão trànđầy sự tức giận dữ tợn: “Nhà họ Trần hungác! Nếu lão phu gặp nạn không chết, nhấtđịnh sẽ cho một đám tán tận lương tâm đóbiến mất khỏi Yến Kinh này!”“Xoet!”Người đàn ông đầu trọc không muốn nóinhiều, hét lên một tiếng rồi vung đao bổxuống.Những người khác cũng bắt đầu xách đao lên.Mấy mươi lưỡi đao sắc nhọn sáng rựclao thẳng về phía cô gái và ông lão.Không chút thương xót.Không chút do dự.Cô gái và ông lão sức tay trói gà khôngchặt, làm sao có thể đối phó với đám côn đồđó?Cô gái sợ hãi sắc mặt trắng toát, ông lãotuy đã bị thương, nhưng vân nép đứa cháusau lưng mình, ánh mắt kiên định, có vẻ nhưmuốn liều mạng với đám côn đồ này.Nhưng cho dù có liều mạng, thì có tácdụng gì chứ? Giữa eo đám côn đồ đó cònvác theo cả súng lục, nhưng chúng vẫn chưarút súng ra, cũng coi như là đã tận tình tậnnghĩa lắm rồi.Đấy chính là một trận thảm sát khôngthể nào quên được!“Dừng tay!”Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc này, mộtgiọng nói điềm tĩnh vang lên.Người đàn ông đầu trọc liếc mắt nhìn vềphía Phan Lâm, trầm giọng nói: “Sẵn tiện giảiquyết luôn thằng này, để tránh sau này thêmphiền phức!”“Vâng, đội trưởng!”Người đứng bên cạnh hẳn gật đầu lia lịa,xoay sang tấn công Phan Lâm.Nhưng khi gần tiếng sát lại, một câyngân châm bay ra, chuẩn xác căm vào tronggáy người đó.Bỗng chốc, người này đứng sững sờ tạichỗ, trông như một bức tượng điêu khắckhông thể nào cử động.“Cái gì?”“Hùng à! Mày làm sao thế?”“Đội trưởng, thằng này nó đang giở tròquỷ! Nhìn dáng dấp có lẽ là người luyện võ!”Những người khác mặt mày biến sắc.“Gặp phải cao thủ rồi! Mọi người cẩnthận chút, giải quyết thằng đó trước!”Sắc mặt người đàn ông đầu trọc nghiêmlại, cầm dao xông về phía Phan Lâm.Nhưng khi bọn họ vừa cử động, PhanLâm đang ngồi quỳ trước mộ lại giơ tay lênlần nữa.Giữa tay anh dường như có một dải ngânhà đang chảy, từng tia sáng rực rỡ bay ra,xuyên qua màn đêm, đâm vào trong cơ thểnhững người đó.“Ngân châm?”Ánh mắt vẫn đục của ông lão bỗng nhiênngơ ngác.Nhìn lại đám côn đồ đó, toàn bộ đềuđứng im như tượng, không chút cử động.Trên cổ mỗi người đều c*m v** một câyngân châm mảnh như sợi tóc!Ông lão và cô gái đứng nhìn ngơ ngác.“Mẹ, con trai bất hiếu, đã làm ồn mẹ rồi…”Phan Lâm thì thào với người trong mộ,nhưng chẳng quay đầu nhìn lại.Lúc này cô gái và ông lão cảm thấy vôcùng kinh ngạc.“Ông nội, bọn họ…bị sao thế?” Cô gáinuốt nước bọt, nói.“Đây lẽ nào là ngân châm phong huyệt?”Sắc mặt ông lão kinh ngạc: “Ông từng ngheông Trương của con đề cập qua, nhưng chưatừng được thấy…”“Ông Trương? Ông nói là hội trưởng hiệphội y học cổ truyền, y thánh Trương QuốcHuy?”“Không sai…” Ông lão yếu ớt nói: “ÔngTrương của cháu từng nói, người dùng ngânchâm phong huyệt, tức là người rất hiểu biếtTrung y, nếu như thằng nhóc đó thật sự cóbản lĩnh này, thế nó…quả thật rất phi thường!”Ông lão cảm khái, nhưng nói xong, ngườicó vẻ đứng không vững nữa.“Ông ơi, ông không sao chứ?”“Không sao…vẫn có thể chịu được mộtlát” Ông lão cố gắng mỉm cười.Cô gái sao có thể không nhìn ra, gươngmặt đau xót của cô, nhìn chăm chăm vào.Phan Lâm một hồi, rồi tiến lại gần.“Na na, cháu muốn làm gì?” Ông lão vộivã giữ cô gái lại.“Ông nội, ông đã nói y thuật của ngườinày rất lợi hại, thế thì nhờ anh ta giúp đỡ,chắc chắn có thể cứu được ông.”“Con bé ngốc, người ta không muốn cóngười làm phiền, cháu đừng để người ta ghétthêm nữa!”“Nhưng mà ông ơi, cứ tiếp tục như thế,ông sẽ chết đấy.” Cô gái lo lắng đến sắp khóc.“Phú quý có mệnh, sống chết do trời.”Ông lão yếu ớt nói.Nhưng khi lời vừa dứt, hai mắt tối sầm,trực tiếp ngã xuống.“Ông ơi, ông ơi”Cô gái hét lên thất thanh, nhưng cũngkhông lay tỉnh được người ông đang ngất đó.Cô gái tuyệt vọng.Cô đột nhiên lao tới, quỳ xuống đất khóctrước mặt Phan Lâm: “Cầu xin anh, hãy cứuông của tôi.”“Cô làm ồn mẹ tôi đấy, sự nhẫn nại củatôi có giới hạn!”Phan Lâm hơi nghiêng đầu, giọng nóicàng trở nên lạnh lùng.“Nhưng mà, ông tôi sắp chết rồi!” Cô gáikhóc: “Cầu xin anh ra tay cứu giúp ông ấy…”Cô gái không ngừng van xin, tiếng khócđập tan bầu không khí tĩnh lặng của nghĩa trang.“Xem ra lời tôi nói cô nghe không hiểu!”“Anh ơi, rất xin lỗi, nhưng ông tôi thật sựsắp không ổn rồi, nếu như anh bằng lòngcứu ông ấy, nhà họ Hà chúng tôi sẵn lòngcho tu sửa nghĩa trang này, xây dựng lại mộcủa bác gái, thậm chí Hà An Na tôi sẵn lòngthờ phụng bác gái ba năm! Có được không?”Cô gái như hoa lê trong mưa, run rẫy gàothét van xin.Câu nói này dần dần đả động được Phan Lâm.Anh quay đầu lại nhìn cô gái, do dự mộthồi, nhẹ nhàng đáp: “Thờ phụng thì khôngcần, giúp tôi tu sửa mộ bà ấy là được rồi, coinhư tôi đã tận hiếu.”“Anh đồng ý sao?”Cô gái vui mừng không siết.Phan Lâm khẽ gật đầu, đi đến bên cạnhông lão, lấy ra một cây ngân châm dài nửatấc mảnh như sợi tóc từ trong túi châm đeogiữa lưng, sau đó cẩn thận từng li từng tíđâm vào giữa ấn đường của ông lão.Phút chốc, ông lão vốn dĩ đang hôn mêbỗng nhiên co giật, sau đó miệng phát ramột tiếng “wow’”, rồi hít một hơi thật sâu.“Ông ơi!” Cô gái vô cùng kích động.“Người của ông trong vòng một tiếng cóthể đến kịp chứ?”“Tôi đã phát định vị cho bọn họ, trongvòng nửa tiếng có thể đến.”“Vậy là đủ rồi, trong vòng một tiếng đưađến bệnh viện truyền máu thì sẽ không saonữa, nếu như muộn hơn, thì nên đưa đến nhàtang lễ để hỏa táng đi.”Phan Lâm xách túi hành lý dưới đất củamình lên, quay người bỏ đi.“À này, anh tên là gì thế?” Cô gái khẩnthiết nói vọng theo.Nhưng Phan Lâm lúc này đã biến mất†rong màn đêm.Cô gái đứng thân thờ nhìn theo hướngPhan Lâm rời khỏi, có chút bàng hoàng.Đột nhiên, đáy mắt cô lóe sáng lêndường như hiểu rõ ra điều gì đó, người hơicúi đầu, lại nhìn thấy bên cạnh bia mộ rơi ramột tấm vé tàu.Cô vội vàng đi lại đó, nhặt tấm vé lên.“Giang thành? Phan Lâm?”

Chương 1