Tác giả:

Chương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời…

Chương 2

Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 2: Cô ta sống không qua khỏi mười hai giờTrên chuyến tàu khởi hành đến Giang Thành.Phan Lâm liếc mắt nhìn về phía ngoàicửa sổ, chìm trong suy nghĩ.Lúc mẹ anh hạ táng, anh không kịp đếnhiện trường, lần này đến tảo mộ cho mẹ,cũng coi như là chấm dứt một phần tâm sự.Mẹ anh không cho phép anh quay vềnhà, nói là vì muốn bảo vệ anh, nhưng tronglòng anh, trở về nhà họ Phan chính danh vìmẹ vẫn luôn là tâm nguyện của anh.Nhưng trước tiên vẫn chưa thể nghênhngang quay về nhà họ Phan được.Suy cho cùng ở Trung Quốc này, nhà họPhan cũng có thế lực to lớn, muốn hoàn toànhạ bệ nó dưới chân, vẫn cần phải chuẩn bị kỹlưỡng.Trong mắt Phan Lâm lóe lên một luồng ýchí kiên định.Reng reng reng…Điện thoại rung lên.Kết nối cuộc gọi.Đầu dây bên kia vang lên một giọng nóilạnh lùng nhưng rất êm tai.“Anh chết đi đâu rồi hả? Còn không mauvề?”“Vé mua trước bị rơi mất rồi, đành phảimua vé tàu cao tốc 11 giờ.”“Tới nơi lập tức bắt xe đến bệnh việntrung y Giang Thành, trước 12 giờ tôi phảinhìn thấy được anh đứng ở cửa bệnh viện!”Giọng nói lạnh lùng, không chút hoài nghi.“Bệnh viện trung y Giang Thành? Khikhông đến đó làm gì?”“Còn làm gì nữa? Bà nội nhập viện rồi, tấtcả mọi người đều phải đến thăm bệnh.”“Không phải sức khỏe bà nội vẫn tốtsao? Sao lại nhập viện…”“Tút tút..”Phan Lâm vẫn chưa nói xong, điện thoại đã cúp.Anh cau mày, bỏ điện thoại vào lại trong túi.Từ trạm tàu cao tốc đón xe đến bệnhviện ít ra cũng phải hai mươi phút.Trước cửa bệnh viện trung y GiangThành.“Người vẫn chưa đến sao?”Phan Lâm quét mắt nhìn một hồi, sau đóđưa tay vào túi, lấy ra một gói thuốc lá, châmmột điếu thuốc hút lấy hai hơi, vừa thổi rakhói thuốc, đằng sau vang lên những tiếngbước chân đồn dập, sau đó là một mùihương quen thuộc xộc vào mũi.Phan Lâm dập tắt điếu thuốc, xoay ngườilại.Đứng phía sau là một người con gái trẻtrung xinh đẹp.Cô gái mặc trên mình bộ đồ công sở, tócdài phủ vai, làn da mịn màng trắng trẻo, môiđỏ răng trắng vô cùng xinh đẹp.Cô ta là Lý Ái Vân.Người vợ hữu danh vô thực của Phan Lâm.Cô rất xinh đẹp, là người con gái xinh đẹpcó tiếng ở Giang Thành, rất nhiều người đềutưởng rằng cô sẽ gả cho một trong bốn thiếugia của Giang Thành là Lâm Chí Tường, trởthành con dâu nhà họ Lâm, nhưng nào ngờtrước khi Lý lão gia qua đời, lại ép gả cô chomột tên nghèo chẳng có gì trong tay nhưPhan Lâm.Không ai biết lai lịch của Phan Lâm, dùcho thân phận là đứa con bị bỏ rơi, cũng chỉcó vỏn vẹn mấy người biết.Vì vậy vài thành phần người ngồi lê đôimách bắt đầu dò đoán nguyên nhân.Trong đó tin đồn lớn nhất chính là chacủa Phan Lâm có ơn đối với Lý lão gia, Lý lãogia gả con gái là vì muốn báo ơn.Nhưng vì báo ơn mà từ bỏ một cây đại†hụ vững chắc như nhà họ Lâm, chẳng khácnào chôn vùi tiền đồ của Lý gia? Thì đúng làvô cùng ngu ngốc!Cho nên người nhà họ Lý mới hận PhanLâm, cả Lý Ái Vân cũng vậy.Lý Ái Vân vốn chẳng quan tâm thân thếcủa Phan Lâm thế nào, cái cô quan tâmchính là, người đàn ông của mình, có phải lànam nhân không!Không thể không nói, Phan Lâm trôngnhư một nhất biểu nhân tài.Nhưng…anh ta lại là một tên vô dụngkhông hơn không kém.Ngoài trừ ở nhà làm những việc lặt vặtđơn giản, nấu những món ăn tạm có thể nuốtđược ra, những cái khác Phan Lâm đềukhông biết làm, thậm chí là không thể đảmnhận một công việc đơn giản.Anh rất ít ra khỏi cửa, cũng rất ít nóichuyện với người khác, người trong nhà họLý cho dù có ai mắng chửi anh, anh cũngnhắm mắt làm ngơ, không mắng trở lại.Vì thế, cả nửa Giang Thành đều biết, conrể nhà họ Lý, là một tên vô dụng không hơnkhông kém.Lý Ái Vân rất muốn ly hôn, nhưng trướckhi ông nội qua đời đã ép cô phải thề rằngtrong vòng năm năm nhất quyết không đượcphép ly hôn với Phan Lâm.Năm năm!Dài biết mấy!Nhưng mới đó đã qua ba năm rồi!Còn thời gian hai năm nữa!Hai năm đó qua, thì cô và người chồngvô dụng đó sẽ chẳng còn một chút quan hệnào nữalTrong lòng Lý Ái Vân đầy mong đợi.“Cầm lấy!” Lý Ái Vân đưa cho anh mộtgiỏ trái cây, lạnh lùng nói: “Sau khi lên đừngnói gì cả, cứ đứng sau tôi giả câm đi, có nghe không?”“Được.” Phan Lâm gật đầu theo thói quen.Khoa vật lý trị liệu tầng ba.Bà cụ nhà họ Lý đang nằm trên giườngvới nụ cười nhân hậu.Một đám người vây quanh giường bệnh,trai gái già trẻ đều có.Bên cạnh bà ấy là một người đàn ôngtrung niên mặc một chiếc áo blouse trắng.Người đàn ông chăm chú cầm ngânchâm, mang nó từng chút từng chút mộtđâm vào cánh tay lỏng nhão của bà cụ.Người bác sĩ này tên là Lý Minh, con traithứ hai của bà cụ, chủ nhiệm của khoa vật lýtrị liệu bệnh viện trung y, hiểu về châm cứu,mỗi lần lúc bà cụ sắp xuất viện đều phảichâm hai mũi kim, lần này cũng không ngoạilệ.“Bác hai! Bác gái hai, bác gái ba, bác ba…”Lý Ái Vân dẫn Phan Lâm bước vào, mangtrái cây đặt lên đầu tủ, nở nụ cười chào hỏingười thân.Có người nhiệt tình trả lời, có người chỉkhẽ nhẹ một tiếng, có người thì làm lơ.Dường như Lý Ái Vân cũng quen rồi,cũng chẳng có phản ứng gì lớn, xoay sangmỉm cười nói: “Bà nội, bà đỡ hơn tý nàochưa? Ái Vân đến thăm bà nè.”“Ừm” Bà cụ tùy tiện đáp một tiếng, đôimắt vẩn đục nhìn chăm chú cây kim trongtay Lý Minh.Lý Ái Vân biết điều lùi sang một bên.Còn Phan Lâm, chẳng nói lời nào đứng ởphía sau cô, giống như một người vô hình,không ai chú ý đến anh, cũng không ai quantâm anh.Dường như anh ta chỉ là một sự tồn tạithừa thải.“Mẹ, mẹ cảm thấy thế nào?”Lý Minh châm kim cuối cùng, lau đi mồhôi, cười hỏi.“Khỏe! Khỏe hơn rồi! Con trai, cảm ơn con.“Mẹ, lại nói lời thừa thải rồi! Bác sĩ cứungười là chuyện hiển nhiên, huống hồ con làcon trai của mẹt”“Hiếm khi con có lòng hiếu thảo như thết”Bà lão vui vẻ cười lớn, sắc mặt rạng rỡ.Những người khác cũng hùa theo khenngợi Lý Minh.“Nói đi cũng phải nói lại, bà nội, khí sắchôm nay của bà tốt hơn trước kia nhiều đấy,đặc biệt là trước và sau khi cha cháu tiêm,khí sắc của bà biến đổi rất rõ rệt! Giống nhưbà vừa mới trẻ đi mười tuổi vậy!” Lúc này,con trai của Lý Minh là Lý Cường đi tới kinhngạc nói.“Thật sao?” Bà lão trả lời.“Thật ạ.”“Mẹ, thật sự là mẹ đã trẻ ra rất nhiều!”“Cảm giác thật thần kỳ, đây là hiệu quảchâm cứu của anh hai sao?”“Thật không thể tin được!”Những người khác cũng phát hiện ra,kinh ngạc hô lên.Đây không phải thổi phồng, mà là sự thật100%.“Minh à, chuyện này là thế nào?” Bà cụcười đầy ẩn ý hỏi.“Mẹ, không có gì, nói chung mẹ có thểkhỏe mạnh sống lâu thì con cảm thấy vuilắm rồi!” Lý Minh cười mà không giải thích.“Minh, lời mẹ hỏi sao anh không trả lời?Anh không nói, thế thì để tôi nói!”Một người phụ nữ có vóc người trông rấtphúc hậu vội vàng đứng ra.Đó chính là vợ của Lý Minh, Phạm NgọcChâu, cô ta chóng nạnh nói: “Mẹ, mẹ làkhông biết, anh Minh vì để trị khỏi bệnh chomẹ, đã bỏ ra 350 triệu nhờ người tìm mốiquan hệ đến Yến Kinh tu học mấy ngày, cáibây giờ mà mẹ hưởng được chính là nhờthành quả mà anh Minh học được!”“Cái gì?”Những người xung quanh thất thần.“350 triệu?” Bà lão sững sờ: “Con họcthêm cái gì thế?”“Cũng không có gì, chỉ là đi Yến Kinh họcmấy cái lý luận và kỹ thuật châm cứu cổ xưathôi, mẹ, mấy cây kim mà con châm cho mẹhiện giờ có nguồn gốc rất lớn đấy, nó là dodược vương thời xưa Tôn Tư Mạc sáng tạora, nhưng lại bị thất truyền từ thời MinhThanh, gần đây mới có tông tích, trước mắt,phương pháp này do một đại nhân vật ở YếnKinh nằm giữ, không thể tùy tiện đưa ra chongười khác xem được, con nghĩ phươngpháp này có lẽ có thể trị khỏi căn bệnh cứngđầu trong người mẹ, nên nhờ người liên hệvới vị đại nhân vật đó, mượn của ông †a xemthử.” Lý Minh cố gượng cười bất lực.“Thì ra là thế, nhưng…con làm sao cóđược hơn 300 triệu?”“Ngày thường con tiêu dùng tiết kiệmđược một chút, số còn lại con thế chấp nhàđất.” Lý Minh lưỡng lự nói.Thế chấp nhà đất?Trong lòng lão thái thái vô cùng cảmđộng.Bà ấy thở ra nặng nề, liên tục gật đầu:“Minh, hiếm khi thấy con hiếu thảo như thế,mẹ rất vui, đúng là trăm thiện hiếu đi đầu,người nhà họ Lý ai cũng được như con vậy,thì mẹ cũng không cần bận tâm nữa.”“Mẹ nói quá rồi, anh cả, em ba, em tưcũng rất tốt.” Lý Minh mỉm cười chất phác,nhưng trong mắt lại lóe lên một tia tự mãn.“Con không cần khiêm tốn, Lý Cường!Cháu cũng phải cố gắng nỗ lực, học hỏi saunày giống cha cháu, có hiểu không?”“Bà nội yên tâm, cha vẫn luôn là tấmgương sáng để con học tập mà.” Lý Cườnglập tức bước tới bày tỏ.“Ừm”Bà lão gật đầu, chăm chú nhìn Lý Cường,càng nhìn càng thấy thuận mắt.Nhưng những người khác thì cảm thấysợ hãi, sắc mặt vô cùng khó coi.Lúc này mọi người mới nhận ra, tất cảđều là trò quỷ kế của Lý Minh!Tốn nhiều tiền như thế để đi lấy lòng lãothái thái, nhìn có vẻ chẳng được lợi gì, nhưngthực tế lại rất lời.Dẫu sao tuổi của lão thái thái cũng đãcao.Gần đây bà ấy cũng đã chuẩn bị nhườnglại quyền hành trong gia tộc cho con cháu,sẽ chọn lại một tài năng trẻ phụ trách côngviệc kinh doanh của gia tộc.Chọn ai? Thì vẫn chưa biết được!Nhưng chiêu này của Lý Minh, rõ ràng làmuốn dọn sẵn đường cho Lý Cường con traicủa ông ta!Đúng là tâm cơiNgười nhà họ Lý đứng đằng sau âmthầm nghiến răng, trong lòng mắng chửi.Lý Ái Vân lặng lẽ thở dài.Quyền quản lý doanh nghiệp gia tộc aicũng có thể tranh, duy chỉ có nhà cô là khôngđược, bởi vì lão thái thái ghét nhất chính làPhan Lâm kẻ mang đến tai vạ cho nhà họ Lýtrong tương lai.Nhưng lúc này, Phan Lâm đứng đằngsau đột nhiên tiến đến vài bước, ánh mắt liếcnhìn kim châm trên tay lão thái thái.“Ha ha, Phan Lâm, chưa thấy cách châmcứu bác đại tinh thâm bao giờ nhỉ? Cũngphải, cái tên phế vật vô dụng quê mùa nhưcậu sao có thể thấy được? Tôi cho phép cậuchụp hình đăng lên group chat chém gió đấy,sẵn tiện quảng bá y thuật của cha tôi.” LýCường đứng bên cạnh liếc nhìn Phan Lâm,khinh thường cười nhạo anh.Lý Minh đắc ý.Hàng mi Phan Lâm hơi cau lại, trầmgiọng nói: “Châm quyết này, là từ phần thứ hai trong Thiên Kim Phươngcủa Tôn Tử Mạc, nhưng bác hai học chưasâu, mười ba châm trước mắt bác đã châmđúng rồi, nhưng còn thiếu duy nhất mộtchâm! Châm này mà thiếu, lão thái thái sốngkhông quá 12 giờLời vừa dứt, mọi người một phen kinh ngạc.Cả khoa vật lý trị liệu cũng lặng thinh.

Chương 2: Cô ta sống không qua khỏi mười hai giờ

Trên chuyến tàu khởi hành đến Giang Thành.

Phan Lâm liếc mắt nhìn về phía ngoài

cửa sổ, chìm trong suy nghĩ.

Lúc mẹ anh hạ táng, anh không kịp đến

hiện trường, lần này đến tảo mộ cho mẹ,

cũng coi như là chấm dứt một phần tâm sự.

Mẹ anh không cho phép anh quay về

nhà, nói là vì muốn bảo vệ anh, nhưng trong

lòng anh, trở về nhà họ Phan chính danh vì

mẹ vẫn luôn là tâm nguyện của anh.

Nhưng trước tiên vẫn chưa thể nghênh

ngang quay về nhà họ Phan được.

Suy cho cùng ở Trung Quốc này, nhà họ

Phan cũng có thế lực to lớn, muốn hoàn toàn

hạ bệ nó dưới chân, vẫn cần phải chuẩn bị kỹ

lưỡng.

Trong mắt Phan Lâm lóe lên một luồng ý

chí kiên định.

Reng reng reng…

Điện thoại rung lên.

Kết nối cuộc gọi.

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói

lạnh lùng nhưng rất êm tai.

“Anh chết đi đâu rồi hả? Còn không mau

về?”

“Vé mua trước bị rơi mất rồi, đành phải

mua vé tàu cao tốc 11 giờ.”

“Tới nơi lập tức bắt xe đến bệnh viện

trung y Giang Thành, trước 12 giờ tôi phải

nhìn thấy được anh đứng ở cửa bệnh viện!”

Giọng nói lạnh lùng, không chút hoài nghi.

“Bệnh viện trung y Giang Thành? Khi

không đến đó làm gì?”

“Còn làm gì nữa? Bà nội nhập viện rồi, tất

cả mọi người đều phải đến thăm bệnh.”

“Không phải sức khỏe bà nội vẫn tốt

sao? Sao lại nhập viện…”

“Tút tút..”

Phan Lâm vẫn chưa nói xong, điện thoại đã cúp.

Anh cau mày, bỏ điện thoại vào lại trong túi.

Từ trạm tàu cao tốc đón xe đến bệnh

viện ít ra cũng phải hai mươi phút.

Trước cửa bệnh viện trung y Giang

Thành.

“Người vẫn chưa đến sao?”

Phan Lâm quét mắt nhìn một hồi, sau đó

đưa tay vào túi, lấy ra một gói thuốc lá, châm

một điếu thuốc hút lấy hai hơi, vừa thổi ra

khói thuốc, đằng sau vang lên những tiếng

bước chân đồn dập, sau đó là một mùi

hương quen thuộc xộc vào mũi.

Phan Lâm dập tắt điếu thuốc, xoay người

lại.

Đứng phía sau là một người con gái trẻ

trung xinh đẹp.

Cô gái mặc trên mình bộ đồ công sở, tóc

dài phủ vai, làn da mịn màng trắng trẻo, môi

đỏ răng trắng vô cùng xinh đẹp.

Cô ta là Lý Ái Vân.

Người vợ hữu danh vô thực của Phan Lâm.

Cô rất xinh đẹp, là người con gái xinh đẹp

có tiếng ở Giang Thành, rất nhiều người đều

tưởng rằng cô sẽ gả cho một trong bốn thiếu

gia của Giang Thành là Lâm Chí Tường, trở

thành con dâu nhà họ Lâm, nhưng nào ngờ

trước khi Lý lão gia qua đời, lại ép gả cô cho

một tên nghèo chẳng có gì trong tay như

Phan Lâm.

Không ai biết lai lịch của Phan Lâm, dù

cho thân phận là đứa con bị bỏ rơi, cũng chỉ

có vỏn vẹn mấy người biết.

Vì vậy vài thành phần người ngồi lê đôi

mách bắt đầu dò đoán nguyên nhân.

Trong đó tin đồn lớn nhất chính là cha

của Phan Lâm có ơn đối với Lý lão gia, Lý lão

gia gả con gái là vì muốn báo ơn.

Nhưng vì báo ơn mà từ bỏ một cây đại

†hụ vững chắc như nhà họ Lâm, chẳng khác

nào chôn vùi tiền đồ của Lý gia? Thì đúng là

vô cùng ngu ngốc!

Cho nên người nhà họ Lý mới hận Phan

Lâm, cả Lý Ái Vân cũng vậy.

Lý Ái Vân vốn chẳng quan tâm thân thế

của Phan Lâm thế nào, cái cô quan tâm

chính là, người đàn ông của mình, có phải là

nam nhân không!

Không thể không nói, Phan Lâm trông

như một nhất biểu nhân tài.

Nhưng…anh ta lại là một tên vô dụng

không hơn không kém.

Ngoài trừ ở nhà làm những việc lặt vặt

đơn giản, nấu những món ăn tạm có thể nuốt

được ra, những cái khác Phan Lâm đều

không biết làm, thậm chí là không thể đảm

nhận một công việc đơn giản.

Anh rất ít ra khỏi cửa, cũng rất ít nói

chuyện với người khác, người trong nhà họ

Lý cho dù có ai mắng chửi anh, anh cũng

nhắm mắt làm ngơ, không mắng trở lại.

Vì thế, cả nửa Giang Thành đều biết, con

rể nhà họ Lý, là một tên vô dụng không hơn

không kém.

Lý Ái Vân rất muốn ly hôn, nhưng trước

khi ông nội qua đời đã ép cô phải thề rằng

trong vòng năm năm nhất quyết không được

phép ly hôn với Phan Lâm.

Năm năm!

Dài biết mấy!

Nhưng mới đó đã qua ba năm rồi!

Còn thời gian hai năm nữa!

Hai năm đó qua, thì cô và người chồng

vô dụng đó sẽ chẳng còn một chút quan hệ

nào nữal

Trong lòng Lý Ái Vân đầy mong đợi.

“Cầm lấy!” Lý Ái Vân đưa cho anh một

giỏ trái cây, lạnh lùng nói: “Sau khi lên đừng

nói gì cả, cứ đứng sau tôi giả câm đi, có nghe không?”

“Được.” Phan Lâm gật đầu theo thói quen.

Khoa vật lý trị liệu tầng ba.

Bà cụ nhà họ Lý đang nằm trên giường

với nụ cười nhân hậu.

Một đám người vây quanh giường bệnh,

trai gái già trẻ đều có.

Bên cạnh bà ấy là một người đàn ông

trung niên mặc một chiếc áo blouse trắng.

Người đàn ông chăm chú cầm ngân

châm, mang nó từng chút từng chút một

đâm vào cánh tay lỏng nhão của bà cụ.

Người bác sĩ này tên là Lý Minh, con trai

thứ hai của bà cụ, chủ nhiệm của khoa vật lý

trị liệu bệnh viện trung y, hiểu về châm cứu,

mỗi lần lúc bà cụ sắp xuất viện đều phải

châm hai mũi kim, lần này cũng không ngoại

lệ.

“Bác hai! Bác gái hai, bác gái ba, bác ba…”

Lý Ái Vân dẫn Phan Lâm bước vào, mang

trái cây đặt lên đầu tủ, nở nụ cười chào hỏi

người thân.

Có người nhiệt tình trả lời, có người chỉ

khẽ nhẹ một tiếng, có người thì làm lơ.

Dường như Lý Ái Vân cũng quen rồi,

cũng chẳng có phản ứng gì lớn, xoay sang

mỉm cười nói: “Bà nội, bà đỡ hơn tý nào

chưa? Ái Vân đến thăm bà nè.”

“Ừm” Bà cụ tùy tiện đáp một tiếng, đôi

mắt vẩn đục nhìn chăm chú cây kim trong

tay Lý Minh.

Lý Ái Vân biết điều lùi sang một bên.

Còn Phan Lâm, chẳng nói lời nào đứng ở

phía sau cô, giống như một người vô hình,

không ai chú ý đến anh, cũng không ai quan

tâm anh.

Dường như anh ta chỉ là một sự tồn tại

thừa thải.

“Mẹ, mẹ cảm thấy thế nào?”

Lý Minh châm kim cuối cùng, lau đi mồ

hôi, cười hỏi.

“Khỏe! Khỏe hơn rồi! Con trai, cảm ơn con.

“Mẹ, lại nói lời thừa thải rồi! Bác sĩ cứu

người là chuyện hiển nhiên, huống hồ con là

con trai của mẹt”

“Hiếm khi con có lòng hiếu thảo như thết”

Bà lão vui vẻ cười lớn, sắc mặt rạng rỡ.

Những người khác cũng hùa theo khen

ngợi Lý Minh.

“Nói đi cũng phải nói lại, bà nội, khí sắc

hôm nay của bà tốt hơn trước kia nhiều đấy,

đặc biệt là trước và sau khi cha cháu tiêm,

khí sắc của bà biến đổi rất rõ rệt! Giống như

bà vừa mới trẻ đi mười tuổi vậy!” Lúc này,

con trai của Lý Minh là Lý Cường đi tới kinh

ngạc nói.

“Thật sao?” Bà lão trả lời.

“Thật ạ.”

“Mẹ, thật sự là mẹ đã trẻ ra rất nhiều!”

“Cảm giác thật thần kỳ, đây là hiệu quả

châm cứu của anh hai sao?”

“Thật không thể tin được!”

Những người khác cũng phát hiện ra,

kinh ngạc hô lên.

Đây không phải thổi phồng, mà là sự thật

100%.

“Minh à, chuyện này là thế nào?” Bà cụ

cười đầy ẩn ý hỏi.

“Mẹ, không có gì, nói chung mẹ có thể

khỏe mạnh sống lâu thì con cảm thấy vui

lắm rồi!” Lý Minh cười mà không giải thích.

“Minh, lời mẹ hỏi sao anh không trả lời?

Anh không nói, thế thì để tôi nói!”

Một người phụ nữ có vóc người trông rất

phúc hậu vội vàng đứng ra.

Đó chính là vợ của Lý Minh, Phạm Ngọc

Châu, cô ta chóng nạnh nói: “Mẹ, mẹ là

không biết, anh Minh vì để trị khỏi bệnh cho

mẹ, đã bỏ ra 350 triệu nhờ người tìm mối

quan hệ đến Yến Kinh tu học mấy ngày, cái

bây giờ mà mẹ hưởng được chính là nhờ

thành quả mà anh Minh học được!”

“Cái gì?”

Những người xung quanh thất thần.

“350 triệu?” Bà lão sững sờ: “Con học

thêm cái gì thế?”

“Cũng không có gì, chỉ là đi Yến Kinh học

mấy cái lý luận và kỹ thuật châm cứu cổ xưa

thôi, mẹ, mấy cây kim mà con châm cho mẹ

hiện giờ có nguồn gốc rất lớn đấy, nó là do

dược vương thời xưa Tôn Tư Mạc sáng tạo

ra, nhưng lại bị thất truyền từ thời Minh

Thanh, gần đây mới có tông tích, trước mắt,

phương pháp này do một đại nhân vật ở Yến

Kinh nằm giữ, không thể tùy tiện đưa ra cho

người khác xem được, con nghĩ phương

pháp này có lẽ có thể trị khỏi căn bệnh cứng

đầu trong người mẹ, nên nhờ người liên hệ

với vị đại nhân vật đó, mượn của ông †a xem

thử.” Lý Minh cố gượng cười bất lực.

“Thì ra là thế, nhưng…con làm sao có

được hơn 300 triệu?”

“Ngày thường con tiêu dùng tiết kiệm

được một chút, số còn lại con thế chấp nhà

đất.” Lý Minh lưỡng lự nói.

Thế chấp nhà đất?

Trong lòng lão thái thái vô cùng cảm

động.

Bà ấy thở ra nặng nề, liên tục gật đầu:

“Minh, hiếm khi thấy con hiếu thảo như thế,

mẹ rất vui, đúng là trăm thiện hiếu đi đầu,

người nhà họ Lý ai cũng được như con vậy,

thì mẹ cũng không cần bận tâm nữa.”

“Mẹ nói quá rồi, anh cả, em ba, em tư

cũng rất tốt.” Lý Minh mỉm cười chất phác,

nhưng trong mắt lại lóe lên một tia tự mãn.

“Con không cần khiêm tốn, Lý Cường!

Cháu cũng phải cố gắng nỗ lực, học hỏi sau

này giống cha cháu, có hiểu không?”

“Bà nội yên tâm, cha vẫn luôn là tấm

gương sáng để con học tập mà.” Lý Cường

lập tức bước tới bày tỏ.

“Ừm”

Bà lão gật đầu, chăm chú nhìn Lý Cường,

càng nhìn càng thấy thuận mắt.

Nhưng những người khác thì cảm thấy

sợ hãi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Lúc này mọi người mới nhận ra, tất cả

đều là trò quỷ kế của Lý Minh!

Tốn nhiều tiền như thế để đi lấy lòng lão

thái thái, nhìn có vẻ chẳng được lợi gì, nhưng

thực tế lại rất lời.

Dẫu sao tuổi của lão thái thái cũng đã

cao.

Gần đây bà ấy cũng đã chuẩn bị nhường

lại quyền hành trong gia tộc cho con cháu,

sẽ chọn lại một tài năng trẻ phụ trách công

việc kinh doanh của gia tộc.

Chọn ai? Thì vẫn chưa biết được!

Nhưng chiêu này của Lý Minh, rõ ràng là

muốn dọn sẵn đường cho Lý Cường con trai

của ông ta!

Đúng là tâm cơi

Người nhà họ Lý đứng đằng sau âm

thầm nghiến răng, trong lòng mắng chửi.

Lý Ái Vân lặng lẽ thở dài.

Quyền quản lý doanh nghiệp gia tộc ai

cũng có thể tranh, duy chỉ có nhà cô là không

được, bởi vì lão thái thái ghét nhất chính là

Phan Lâm kẻ mang đến tai vạ cho nhà họ Lý

trong tương lai.

Nhưng lúc này, Phan Lâm đứng đằng

sau đột nhiên tiến đến vài bước, ánh mắt liếc

nhìn kim châm trên tay lão thái thái.

“Ha ha, Phan Lâm, chưa thấy cách châm

cứu bác đại tinh thâm bao giờ nhỉ? Cũng

phải, cái tên phế vật vô dụng quê mùa như

cậu sao có thể thấy được? Tôi cho phép cậu

chụp hình đăng lên group chat chém gió đấy,

sẵn tiện quảng bá y thuật của cha tôi.” Lý

Cường đứng bên cạnh liếc nhìn Phan Lâm,

khinh thường cười nhạo anh.

Lý Minh đắc ý.

Hàng mi Phan Lâm hơi cau lại, trầm

giọng nói: “Châm quyết này, là từ phần thứ hai trong Thiên Kim Phương

của Tôn Tử Mạc, nhưng bác hai học chưa

sâu, mười ba châm trước mắt bác đã châm

đúng rồi, nhưng còn thiếu duy nhất một

châm! Châm này mà thiếu, lão thái thái sống

không quá 12 giờ

Lời vừa dứt, mọi người một phen kinh ngạc.

Cả khoa vật lý trị liệu cũng lặng thinh.

Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 2: Cô ta sống không qua khỏi mười hai giờTrên chuyến tàu khởi hành đến Giang Thành.Phan Lâm liếc mắt nhìn về phía ngoàicửa sổ, chìm trong suy nghĩ.Lúc mẹ anh hạ táng, anh không kịp đếnhiện trường, lần này đến tảo mộ cho mẹ,cũng coi như là chấm dứt một phần tâm sự.Mẹ anh không cho phép anh quay vềnhà, nói là vì muốn bảo vệ anh, nhưng tronglòng anh, trở về nhà họ Phan chính danh vìmẹ vẫn luôn là tâm nguyện của anh.Nhưng trước tiên vẫn chưa thể nghênhngang quay về nhà họ Phan được.Suy cho cùng ở Trung Quốc này, nhà họPhan cũng có thế lực to lớn, muốn hoàn toànhạ bệ nó dưới chân, vẫn cần phải chuẩn bị kỹlưỡng.Trong mắt Phan Lâm lóe lên một luồng ýchí kiên định.Reng reng reng…Điện thoại rung lên.Kết nối cuộc gọi.Đầu dây bên kia vang lên một giọng nóilạnh lùng nhưng rất êm tai.“Anh chết đi đâu rồi hả? Còn không mauvề?”“Vé mua trước bị rơi mất rồi, đành phảimua vé tàu cao tốc 11 giờ.”“Tới nơi lập tức bắt xe đến bệnh việntrung y Giang Thành, trước 12 giờ tôi phảinhìn thấy được anh đứng ở cửa bệnh viện!”Giọng nói lạnh lùng, không chút hoài nghi.“Bệnh viện trung y Giang Thành? Khikhông đến đó làm gì?”“Còn làm gì nữa? Bà nội nhập viện rồi, tấtcả mọi người đều phải đến thăm bệnh.”“Không phải sức khỏe bà nội vẫn tốtsao? Sao lại nhập viện…”“Tút tút..”Phan Lâm vẫn chưa nói xong, điện thoại đã cúp.Anh cau mày, bỏ điện thoại vào lại trong túi.Từ trạm tàu cao tốc đón xe đến bệnhviện ít ra cũng phải hai mươi phút.Trước cửa bệnh viện trung y GiangThành.“Người vẫn chưa đến sao?”Phan Lâm quét mắt nhìn một hồi, sau đóđưa tay vào túi, lấy ra một gói thuốc lá, châmmột điếu thuốc hút lấy hai hơi, vừa thổi rakhói thuốc, đằng sau vang lên những tiếngbước chân đồn dập, sau đó là một mùihương quen thuộc xộc vào mũi.Phan Lâm dập tắt điếu thuốc, xoay ngườilại.Đứng phía sau là một người con gái trẻtrung xinh đẹp.Cô gái mặc trên mình bộ đồ công sở, tócdài phủ vai, làn da mịn màng trắng trẻo, môiđỏ răng trắng vô cùng xinh đẹp.Cô ta là Lý Ái Vân.Người vợ hữu danh vô thực của Phan Lâm.Cô rất xinh đẹp, là người con gái xinh đẹpcó tiếng ở Giang Thành, rất nhiều người đềutưởng rằng cô sẽ gả cho một trong bốn thiếugia của Giang Thành là Lâm Chí Tường, trởthành con dâu nhà họ Lâm, nhưng nào ngờtrước khi Lý lão gia qua đời, lại ép gả cô chomột tên nghèo chẳng có gì trong tay nhưPhan Lâm.Không ai biết lai lịch của Phan Lâm, dùcho thân phận là đứa con bị bỏ rơi, cũng chỉcó vỏn vẹn mấy người biết.Vì vậy vài thành phần người ngồi lê đôimách bắt đầu dò đoán nguyên nhân.Trong đó tin đồn lớn nhất chính là chacủa Phan Lâm có ơn đối với Lý lão gia, Lý lãogia gả con gái là vì muốn báo ơn.Nhưng vì báo ơn mà từ bỏ một cây đại†hụ vững chắc như nhà họ Lâm, chẳng khácnào chôn vùi tiền đồ của Lý gia? Thì đúng làvô cùng ngu ngốc!Cho nên người nhà họ Lý mới hận PhanLâm, cả Lý Ái Vân cũng vậy.Lý Ái Vân vốn chẳng quan tâm thân thếcủa Phan Lâm thế nào, cái cô quan tâmchính là, người đàn ông của mình, có phải lànam nhân không!Không thể không nói, Phan Lâm trôngnhư một nhất biểu nhân tài.Nhưng…anh ta lại là một tên vô dụngkhông hơn không kém.Ngoài trừ ở nhà làm những việc lặt vặtđơn giản, nấu những món ăn tạm có thể nuốtđược ra, những cái khác Phan Lâm đềukhông biết làm, thậm chí là không thể đảmnhận một công việc đơn giản.Anh rất ít ra khỏi cửa, cũng rất ít nóichuyện với người khác, người trong nhà họLý cho dù có ai mắng chửi anh, anh cũngnhắm mắt làm ngơ, không mắng trở lại.Vì thế, cả nửa Giang Thành đều biết, conrể nhà họ Lý, là một tên vô dụng không hơnkhông kém.Lý Ái Vân rất muốn ly hôn, nhưng trướckhi ông nội qua đời đã ép cô phải thề rằngtrong vòng năm năm nhất quyết không đượcphép ly hôn với Phan Lâm.Năm năm!Dài biết mấy!Nhưng mới đó đã qua ba năm rồi!Còn thời gian hai năm nữa!Hai năm đó qua, thì cô và người chồngvô dụng đó sẽ chẳng còn một chút quan hệnào nữalTrong lòng Lý Ái Vân đầy mong đợi.“Cầm lấy!” Lý Ái Vân đưa cho anh mộtgiỏ trái cây, lạnh lùng nói: “Sau khi lên đừngnói gì cả, cứ đứng sau tôi giả câm đi, có nghe không?”“Được.” Phan Lâm gật đầu theo thói quen.Khoa vật lý trị liệu tầng ba.Bà cụ nhà họ Lý đang nằm trên giườngvới nụ cười nhân hậu.Một đám người vây quanh giường bệnh,trai gái già trẻ đều có.Bên cạnh bà ấy là một người đàn ôngtrung niên mặc một chiếc áo blouse trắng.Người đàn ông chăm chú cầm ngânchâm, mang nó từng chút từng chút mộtđâm vào cánh tay lỏng nhão của bà cụ.Người bác sĩ này tên là Lý Minh, con traithứ hai của bà cụ, chủ nhiệm của khoa vật lýtrị liệu bệnh viện trung y, hiểu về châm cứu,mỗi lần lúc bà cụ sắp xuất viện đều phảichâm hai mũi kim, lần này cũng không ngoạilệ.“Bác hai! Bác gái hai, bác gái ba, bác ba…”Lý Ái Vân dẫn Phan Lâm bước vào, mangtrái cây đặt lên đầu tủ, nở nụ cười chào hỏingười thân.Có người nhiệt tình trả lời, có người chỉkhẽ nhẹ một tiếng, có người thì làm lơ.Dường như Lý Ái Vân cũng quen rồi,cũng chẳng có phản ứng gì lớn, xoay sangmỉm cười nói: “Bà nội, bà đỡ hơn tý nàochưa? Ái Vân đến thăm bà nè.”“Ừm” Bà cụ tùy tiện đáp một tiếng, đôimắt vẩn đục nhìn chăm chú cây kim trongtay Lý Minh.Lý Ái Vân biết điều lùi sang một bên.Còn Phan Lâm, chẳng nói lời nào đứng ởphía sau cô, giống như một người vô hình,không ai chú ý đến anh, cũng không ai quantâm anh.Dường như anh ta chỉ là một sự tồn tạithừa thải.“Mẹ, mẹ cảm thấy thế nào?”Lý Minh châm kim cuối cùng, lau đi mồhôi, cười hỏi.“Khỏe! Khỏe hơn rồi! Con trai, cảm ơn con.“Mẹ, lại nói lời thừa thải rồi! Bác sĩ cứungười là chuyện hiển nhiên, huống hồ con làcon trai của mẹt”“Hiếm khi con có lòng hiếu thảo như thết”Bà lão vui vẻ cười lớn, sắc mặt rạng rỡ.Những người khác cũng hùa theo khenngợi Lý Minh.“Nói đi cũng phải nói lại, bà nội, khí sắchôm nay của bà tốt hơn trước kia nhiều đấy,đặc biệt là trước và sau khi cha cháu tiêm,khí sắc của bà biến đổi rất rõ rệt! Giống nhưbà vừa mới trẻ đi mười tuổi vậy!” Lúc này,con trai của Lý Minh là Lý Cường đi tới kinhngạc nói.“Thật sao?” Bà lão trả lời.“Thật ạ.”“Mẹ, thật sự là mẹ đã trẻ ra rất nhiều!”“Cảm giác thật thần kỳ, đây là hiệu quảchâm cứu của anh hai sao?”“Thật không thể tin được!”Những người khác cũng phát hiện ra,kinh ngạc hô lên.Đây không phải thổi phồng, mà là sự thật100%.“Minh à, chuyện này là thế nào?” Bà cụcười đầy ẩn ý hỏi.“Mẹ, không có gì, nói chung mẹ có thểkhỏe mạnh sống lâu thì con cảm thấy vuilắm rồi!” Lý Minh cười mà không giải thích.“Minh, lời mẹ hỏi sao anh không trả lời?Anh không nói, thế thì để tôi nói!”Một người phụ nữ có vóc người trông rấtphúc hậu vội vàng đứng ra.Đó chính là vợ của Lý Minh, Phạm NgọcChâu, cô ta chóng nạnh nói: “Mẹ, mẹ làkhông biết, anh Minh vì để trị khỏi bệnh chomẹ, đã bỏ ra 350 triệu nhờ người tìm mốiquan hệ đến Yến Kinh tu học mấy ngày, cáibây giờ mà mẹ hưởng được chính là nhờthành quả mà anh Minh học được!”“Cái gì?”Những người xung quanh thất thần.“350 triệu?” Bà lão sững sờ: “Con họcthêm cái gì thế?”“Cũng không có gì, chỉ là đi Yến Kinh họcmấy cái lý luận và kỹ thuật châm cứu cổ xưathôi, mẹ, mấy cây kim mà con châm cho mẹhiện giờ có nguồn gốc rất lớn đấy, nó là dodược vương thời xưa Tôn Tư Mạc sáng tạora, nhưng lại bị thất truyền từ thời MinhThanh, gần đây mới có tông tích, trước mắt,phương pháp này do một đại nhân vật ở YếnKinh nằm giữ, không thể tùy tiện đưa ra chongười khác xem được, con nghĩ phươngpháp này có lẽ có thể trị khỏi căn bệnh cứngđầu trong người mẹ, nên nhờ người liên hệvới vị đại nhân vật đó, mượn của ông †a xemthử.” Lý Minh cố gượng cười bất lực.“Thì ra là thế, nhưng…con làm sao cóđược hơn 300 triệu?”“Ngày thường con tiêu dùng tiết kiệmđược một chút, số còn lại con thế chấp nhàđất.” Lý Minh lưỡng lự nói.Thế chấp nhà đất?Trong lòng lão thái thái vô cùng cảmđộng.Bà ấy thở ra nặng nề, liên tục gật đầu:“Minh, hiếm khi thấy con hiếu thảo như thế,mẹ rất vui, đúng là trăm thiện hiếu đi đầu,người nhà họ Lý ai cũng được như con vậy,thì mẹ cũng không cần bận tâm nữa.”“Mẹ nói quá rồi, anh cả, em ba, em tưcũng rất tốt.” Lý Minh mỉm cười chất phác,nhưng trong mắt lại lóe lên một tia tự mãn.“Con không cần khiêm tốn, Lý Cường!Cháu cũng phải cố gắng nỗ lực, học hỏi saunày giống cha cháu, có hiểu không?”“Bà nội yên tâm, cha vẫn luôn là tấmgương sáng để con học tập mà.” Lý Cườnglập tức bước tới bày tỏ.“Ừm”Bà lão gật đầu, chăm chú nhìn Lý Cường,càng nhìn càng thấy thuận mắt.Nhưng những người khác thì cảm thấysợ hãi, sắc mặt vô cùng khó coi.Lúc này mọi người mới nhận ra, tất cảđều là trò quỷ kế của Lý Minh!Tốn nhiều tiền như thế để đi lấy lòng lãothái thái, nhìn có vẻ chẳng được lợi gì, nhưngthực tế lại rất lời.Dẫu sao tuổi của lão thái thái cũng đãcao.Gần đây bà ấy cũng đã chuẩn bị nhườnglại quyền hành trong gia tộc cho con cháu,sẽ chọn lại một tài năng trẻ phụ trách côngviệc kinh doanh của gia tộc.Chọn ai? Thì vẫn chưa biết được!Nhưng chiêu này của Lý Minh, rõ ràng làmuốn dọn sẵn đường cho Lý Cường con traicủa ông ta!Đúng là tâm cơiNgười nhà họ Lý đứng đằng sau âmthầm nghiến răng, trong lòng mắng chửi.Lý Ái Vân lặng lẽ thở dài.Quyền quản lý doanh nghiệp gia tộc aicũng có thể tranh, duy chỉ có nhà cô là khôngđược, bởi vì lão thái thái ghét nhất chính làPhan Lâm kẻ mang đến tai vạ cho nhà họ Lýtrong tương lai.Nhưng lúc này, Phan Lâm đứng đằngsau đột nhiên tiến đến vài bước, ánh mắt liếcnhìn kim châm trên tay lão thái thái.“Ha ha, Phan Lâm, chưa thấy cách châmcứu bác đại tinh thâm bao giờ nhỉ? Cũngphải, cái tên phế vật vô dụng quê mùa nhưcậu sao có thể thấy được? Tôi cho phép cậuchụp hình đăng lên group chat chém gió đấy,sẵn tiện quảng bá y thuật của cha tôi.” LýCường đứng bên cạnh liếc nhìn Phan Lâm,khinh thường cười nhạo anh.Lý Minh đắc ý.Hàng mi Phan Lâm hơi cau lại, trầmgiọng nói: “Châm quyết này, là từ phần thứ hai trong Thiên Kim Phươngcủa Tôn Tử Mạc, nhưng bác hai học chưasâu, mười ba châm trước mắt bác đã châmđúng rồi, nhưng còn thiếu duy nhất mộtchâm! Châm này mà thiếu, lão thái thái sốngkhông quá 12 giờLời vừa dứt, mọi người một phen kinh ngạc.Cả khoa vật lý trị liệu cũng lặng thinh.

Chương 2