Tác giả:

Chương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời…

Chương 4

Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 4: Ai nói bà ấy chết?Lý Ái Vân sững sờ.Cô nghĩ rằng mình đã nghe nhầm.Nhưng lý trí nói với cô ấy là không.Phan Lâm… dám từ chối cô?Trong ba năm qua, anh gần như theonghe lời cô, cũng chưa từng từ chối bất cứthứ gì cô yêu cầu, cho dù phần lớn anh đềukhông làm được … nhưng tại sao lần này lạitừ chối dứt khoát như vậy?“ý anh là sao?” Lý Ái Vân trầm giọng hỏi,trong lòng kinh ngạc.“Nghĩa đen.”“Anh muốn bà nội chết?”“Bà ấy chết hay không không liên quan gìđến tôi.”“Nhưng dù sao bà ấy cũng là bà nội! Hơnnữa, nếu bà ấy có mệnh hệ gì, với thái độ củabác hai bác ba, nhà họ Lý có chỗ cho chúng†a dung thân sao không?” Lý Ái Vân có chútkích động.Cô vì cái nhà này mà hao tâm tổn sức,nhưng người đàn ông này vẫn không thèmđếm xỉa.Phan Lâm im lặng một chút, sau đó rấtnghiêm túc hỏi: “Cô muốn tôi cứu bà ấy?“Tất nhiên muốn.”“Được rồi, tôi sẽ cứu. Nhưng cô phải đivới tôi, vì bác hai bác ba sẽ không để cho tôivào phòng cấp cứu, cô đến thuyết phục họ!”“Anh đang ở đâu?”“Lối vào phòng cấp cứu.” Phan Lâm nói.Lý Ái Vân hơi sững sờ và vội vã đếnphòng cấp cứu.Phan Lâm đang đứng đó, tựa hồ như đãdự liệu trước từ lâu.Nhìn thấy bộ dạng bình tĩnh của PhanLâm, Lý Ái Vân trong lòng bốc hỏa.“Này!” sắc mặt cô lạnh lùng, “Anh thật sựcó thể cứu bà nội?Phan Lâm lấy điện thoại ra kiểm tra thờigian: “Còn ba phút nữa.”“Ba phút gì?”“Trong vòng ba phút, cô không thể đểcho tôi vào trong cứu bà nội, thế qua mấyngày nữa toàn bộ thân nhân, bằng hữu sẽphải đến nhà họ Lý dùng bữa đấy.”Lý Ái Vân khẽ giật mình,cô chợt hiểu ralời mà Phan Lâm nói có nghĩa là gì.Thành thật mà nói, cô không thực sự tintưởng vào Phan Lâm.Kết hôn ba năm, mặc dù hai người khônglàm vợ chồng thực sự nhưng cô biết rõ PhanLâm là người đàn ông như thế nào.Ngay cả bác hai Lý Minh cũng không cócách nào cứu bà nội, tên vô dụng đó có thể sao?“Quên đi, cũng không còn cách nào khác,tôi tin anh một lần!” Lý Ái Vân nghiến răngnăm lấy tay Phan Lâm, đi về phía phòng cấp cứu.Vào lúc này, một số chuyên gia trongbệnh viện đã đến.Thuốc Đông y phát huy tác dụng chậm,loại triệu chứng có tính đột phát này chỉ cóthể dựa vào Tây y.Nhưng sau khi cấp cứu một hồi cũngkhông thể khá hơn được, tình trạng đã vượtquá tầm kiểm soát.Sắc mặt Lý Minh tái mét và hai chânmềm nhũn bước ra khỏi phòng cấp cứu.“Anh hai, mẹ sao rồi?”Tất cả những người trong gia đình họ Lýđều vây lại xung quanh.“Cút hết đi!” Lý Minh cáu kỉnh hét lên.Mọi người được một phen sửng sốt.Lý Minh lấy điện thoại di động ra rồi bấmmột dãy số.“Cậu Minh, tôi đã biết tình hình rồi, Tôiđang gấp rút trên đường tới đây,bất luận thếnào các người cũng phải nghĩ cách ổn địnhtình trạng cho bà Lý!” Có một giọng nói hổnhển vang lên trong điện thoại.Đó là giọng của ông Tề bệnh viện Trung y.Ông Tề chính là thái sơn bắc đẩu tronggiới y học cổ truyền của Giang Thành, khôngchỉ có lý lịch tốt mà xuất thân cũng tốt, từnglà giáo sư của trường Đại học Y học cổtruyền ở Yến Kinh, sau đó, con trai của ôngđược bổ nhiệm làm việc ở Giang Thành nênông đã đi cùng đến đây.“Ông Tê, bệnh của mẹ tôi quá độtngột,chủ nhiệm một số khoa cũng không thểphát hiện ra bệnh tình, những người ở khoacấp cứu đã cố gắng hết sức để ổn định tìnhtrạng của bà, nhưng hiệu quả rất thấp, chỉ sợmẹ tôi … không chống cự được, ông mauđến đi… ” Lý Minh muốn khóc nhưng khôngra nước mắt.“Tình hình tệ như vậy sao?” Lão Tề cũngsửng sốt.“Ông Tề, ông đến mau, tôi sẽ cố gắngcầm cự cho bà ấy, bây giờ chỉ có ông là hyvọng duy nhất của tôi mà thôi.”“Cậu cố gắng một chút!” Nói xong liềncúp điện thoại.Lý Minh lại thở dài một hơi, xoay ngườitrở lại phòng cấp cứu.Lúc này, một bàn tay kéo lấy ông ta.Lý Minh sửng sốt, quay đầu lại, phát hiệnLý Ái Vân đứng ở phía sau.“Lý Ái Vân, con làm gì vậy?” Lý Minh tâmtrạng không tốt, giọng điệu không đượckhách sáo cho lắm.“Bác hai… chuyện là… Phan Lâm nói anh†a có cách cứu bà nội!” Lý Ái Vân thận trọng nói.“Đúng là bậy bạt Lý Ái Vân! Lúc này rồimà con vẫn còn muốn làm lộn xộn hơn sao?Con muốn bà nội chết à?” Lý Minh tức giận.“Bác hai, con không có nói bậy, PhanLâm nói có lẽ thật sự có cách” Lý Ái Vân lo lắng.“Ngay cả bác cũng không làm gì đượctình trạng của bà con, một tên vô dụng đếncơm cũng không biết nấu còn có thể có cáchgì chứ? Ý con là bác thua kém cậu †a?” LýMinh tức đến phát cười, chỉ vào mặc Lý ÁiVân:“Ái Vân, bác nói cho con biết, hiện tại bànội đang nằm trong đó, không rõ sống chết.Nếu có chuyện gì xảy ra với bà ấy, gia đìnhcon sẽ là người đầu tiên cút ra khỏi nhà Lý giai”Nói xong Lý Minh chuẩn bị đẩy cửa đi vào.Mọi người nhà họ Lý ở gần đó đều nhìnchằm chằm Lý Ái Vân và Phan Lâm.“Lúc nào rồi, con còn ở đây nói nănglung tung sao!”“Cái nhà đó đúng là không biết điều tý nào.Từng tiếng mắng chửi vồ dập lấy cô.Lý Ái Vân sắc mặt tái nhợt, cả người runlên, nhưng lúc này, cô vẫn lấy hết can đảmhét lớn: “Bác hai, lễ nào các người quên rồisao? Lúc nấy là Phan Lâm nói bà ngoại sẽgặp chuyện! Bây giờ những chuyện này đềubị anh ấy nói trúng rồi! Không phải sao?”Âm thanh vừa dứt, bước chân của LýMinh đột ngột dừng lại.Những lời mắng nhiếc xung quanh cũngđột nhiên im bặt.Đúng!Bọn họ lúc này mới nhớ ra cái gọi là“nguyền rủa” lão thái thái lúc nãy của PhanLâm.Không phải đã “ứng nghiệm” rồi sao?Là trùng hợp?Nhưng … cũng quá trùng hợp rồi nhỉ?Sắc mặt Lý Minh lúc đỏ lúc trắng.“Lúc ãy con nói bác châm thiếu mộtchâm, nhưng bác không tin, còn bây giờ, mũichâm thiếu đó đang dần dần đoạt đi sinhmạng của bà nội, tình trạng của bà đang rấtcấp bách, nếu không cho con vào thế thì bànội thật sự không thể cứu được nữa.”PhanLâm nhỏ nhẹ nói.“Thứ vô dụng này! Cậu đang nói cái gìvậy? Là đang trách tôi sao? Không biết lớnbé gì cả!” Lý Minh bực bội, muốn xông tớicho Phan Lâm một bài học, nhưng bị LýThăng ngăn lại.“Anh hai, đừng kích động!” Lý Thắng vộivàng thuyết phục: “Bây giờ tình hình của mẹrất tệ, có thể đi bất cứ lúc nào, cách anhcũng bó tay, chỉ bằng để cho thằng nhóc đóthử xem sao”.“Chú điên à? Tin một tên vô dụng như nósao?”Lý Minh nhìn chằm chằm Lý Thắng.Lý Thắng cười thầm, trầm giọng nói:“Anh hai, nếu mẹ chết, tất cả những gì anhlàm sẽ vô ích, tài chính của công ty tất nhiêncũng sẽ không thuộc về tay tôi, tôi nghĩ đâylà điều mà anh em ta không muốn nhìn thấynhất, nếu chúng ta không thể làm gì được, thìcứ để cho nó thử đi, hơn nữa, nếu để cho nólàm, lỡ như mẹ có chuyện gì ngoài ý muốn…thì họa anh không cần phải gánh nữa, đúngkhông?”Lý Minh lập tức hiểu ngay lời Lý Thắngnói, lông mày nhướng lên.“Ý của chú là đổ trách nhiệm lên ngườiPhan Lâm?”“Nếu có chuyện gì xảy ra với mẹ, việctruyền ra ngoài, người ở Giang Thành đềubiết anh đã hại mẹ, sẽ đánh một đòn rất lớnảnh hưởng đến thanh danh của anh, bâygiờcó người giúp anh đổ vỏ, không đángmừng sao?”Vẻ mặt của Lý Minh trở nên nghiêm túc,suy nghĩ một chút, anh thầm mắng: “Đổ vỏ gìchứ, chuyện ngoài ý muốn của mẹ, khôngliên quan gì đến tôi.”Lý Thắng cười mà không nói.“Phan Lâm, cậu vào đi!” Lý Minh ho khanmột tiếng, lạnh lùng quay sang nói.“Ba, thực sự để cho tên phế vật này vàosao?” Lý Cường trợn to mắt.“Tôi là bác sĩ hay cậu là bác sĩ? Ở đây tôicó tiếng nói!“Lý Minh mắng.Lý Cường co rụt lại, nhà họ Lý im lặng.“Vào đi!” Lý Minh chỉ vào Phan Lâm nói.“Bác hai, cháu nể mặt của Ái Vân nênmới giúp, mong rằng bác có thể hiểu chuyện này.Phan Lâm nhẹ nhàng nói, đi thẳng vàobên trong.Lý Minh tỏ vẻ khó chịu, người nhà họ Lýchửi lấy chửi để.Lý Ái Vân xấu hổ vô cùng.Trong phòng cấp cứu, Phan Lâm liên tụctiến tới bên giường cấp cứu.“Cậu là ai?”“Làm gì vậy? Tại sao không mặc y phụckhử trùng?”Các bác xung quanh lão thái thái chất vấn.Phan Lâm mặc kệ bọn họ, trực tiếp đẩyngười bên cạnh ra, vươn tay ấn vào huyệttrên người lão thái thái.Không dao, không kim, chỉ dựa vào haingón tay này?Người này đang làm gì vậy?Những người xung quanh cảm thấyhoang mang.“Chuyện gì thế? Ai cho cậu ta vào?”“Y tá, kéo cậu ta ra ngoài!”“Làm xằng làm bậy.”Một bác sĩ đeo kính tức giận nhảy dựnglên, cố gắng kéo Phan Lâm đi.Khung cảnh hơi hỗn loạn.Lý Minh bước vào vội vàng giải thích.Nhưng vào lúc này …Bíp!Một âm thanh chói tai vang lên.Mọi người đều sửng sốt, đưa mắt nhìntheo, mới phát hiện trên điện tâm đồ hiển thịchỉ còn là một đường thẳng.“Bệnh nhân… đã mất dấu hiệu sự sống!”Một bác sĩ trẻ nói giọng khàn khàn.“Thời gian quá gấp.”“Bác sĩ Lý, thật đáng tiếc.”Các bác sĩ và y tá khác ngả mũ thở dài.“Thằng khốn!”Lý Minh xông lên, túm lấy cổ áo PhanLâm, tức giận hét lên: “Mày hại chết mẹ tao,trả lại mạng cho mẹ tao!”Nói xong, làm thế dường như muốn đánhPhan LâmNhững người bên cạnh vội vàng ôm LýMinh lại.“Bác sĩ Lý, đừng kích động.”“Kích động? Mẹ ta bị nó hại chết, cònbảo tôi không được kích động sao?”Lý Minhxúc động kêu lên: “Tôi muốn bắt tên này phảichịu trách nhiệm, tôi muốn kiện nó!”Lý Minh dường như hoàn toàn bị phát điên.Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vanglên ở cửa phòng cấp cứu.“Bác sĩ Lý, người khác đang cứu mẹ anh,sao anh lại có thể lấy oán báo ơn kiện cáongười ta chứ?”Lời vừa dứt, mọi người đều đưa mắt tậptrung nhìn về phía cửa.Nhưng chỉ nhìn thấy một ông già gầyguộc đứng ở cửa, tuy dáng người không cao,gầy yếu nhưng ánh mắt cực kỳ có thần.“Là ông Tê!”Các bác sĩ tỏ ra kính trọng.Ông Tề là một tiền bối được kính trọngnhất trong Bệnh viện Trung y, viện trưởngnhìn thấy ông cũng phải khách sáo mấyphần.“Ông Tê, thằng nhóc này hại chết mẹ tôi,sao ông lại nói nó có ơn với tôi chứ?” LýMinh cắn chặt răng nói.Sau đó, ông Tề liếc nhìn Lý Minh, điềmtĩnh nói: “Ai nói mẹ cậu đã chết?”“Hả?” Lý Minh sững sờ.Đột nhiên.“Khụ khụ khụ…”Từng tiếng ho khan vang lênMọi người vội nhìn lại.Nhưng lại nhìn thấy một bà lão đáng lý ralúc này toàn thân lạnh toát nằm trên giườngbệnh lại há miệng ho khan từng cơn…

Chương 4: Ai nói bà ấy chết?

Lý Ái Vân sững sờ.

Cô nghĩ rằng mình đã nghe nhầm.

Nhưng lý trí nói với cô ấy là không.

Phan Lâm… dám từ chối cô?

Trong ba năm qua, anh gần như theo

nghe lời cô, cũng chưa từng từ chối bất cứ

thứ gì cô yêu cầu, cho dù phần lớn anh đều

không làm được … nhưng tại sao lần này lại

từ chối dứt khoát như vậy?

“ý anh là sao?” Lý Ái Vân trầm giọng hỏi,

trong lòng kinh ngạc.

“Nghĩa đen.”

“Anh muốn bà nội chết?”

“Bà ấy chết hay không không liên quan gì

đến tôi.”

“Nhưng dù sao bà ấy cũng là bà nội! Hơn

nữa, nếu bà ấy có mệnh hệ gì, với thái độ của

bác hai bác ba, nhà họ Lý có chỗ cho chúng

†a dung thân sao không?” Lý Ái Vân có chút

kích động.

Cô vì cái nhà này mà hao tâm tổn sức,

nhưng người đàn ông này vẫn không thèm

đếm xỉa.

Phan Lâm im lặng một chút, sau đó rất

nghiêm túc hỏi: “Cô muốn tôi cứu bà ấy?

“Tất nhiên muốn.”

“Được rồi, tôi sẽ cứu. Nhưng cô phải đi

với tôi, vì bác hai bác ba sẽ không để cho tôi

vào phòng cấp cứu, cô đến thuyết phục họ!”

“Anh đang ở đâu?”

“Lối vào phòng cấp cứu.” Phan Lâm nói.

Lý Ái Vân hơi sững sờ và vội vã đến

phòng cấp cứu.

Phan Lâm đang đứng đó, tựa hồ như đã

dự liệu trước từ lâu.

Nhìn thấy bộ dạng bình tĩnh của Phan

Lâm, Lý Ái Vân trong lòng bốc hỏa.

“Này!” sắc mặt cô lạnh lùng, “Anh thật sự

có thể cứu bà nội?

Phan Lâm lấy điện thoại ra kiểm tra thời

gian: “Còn ba phút nữa.”

“Ba phút gì?”

“Trong vòng ba phút, cô không thể để

cho tôi vào trong cứu bà nội, thế qua mấy

ngày nữa toàn bộ thân nhân, bằng hữu sẽ

phải đến nhà họ Lý dùng bữa đấy.”

Lý Ái Vân khẽ giật mình,cô chợt hiểu ra

lời mà Phan Lâm nói có nghĩa là gì.

Thành thật mà nói, cô không thực sự tin

tưởng vào Phan Lâm.

Kết hôn ba năm, mặc dù hai người không

làm vợ chồng thực sự nhưng cô biết rõ Phan

Lâm là người đàn ông như thế nào.

Ngay cả bác hai Lý Minh cũng không có

cách nào cứu bà nội, tên vô dụng đó có thể sao?

“Quên đi, cũng không còn cách nào khác,

tôi tin anh một lần!” Lý Ái Vân nghiến răng

năm lấy tay Phan Lâm, đi về phía phòng cấp cứu.

Vào lúc này, một số chuyên gia trong

bệnh viện đã đến.

Thuốc Đông y phát huy tác dụng chậm,

loại triệu chứng có tính đột phát này chỉ có

thể dựa vào Tây y.

Nhưng sau khi cấp cứu một hồi cũng

không thể khá hơn được, tình trạng đã vượt

quá tầm kiểm soát.

Sắc mặt Lý Minh tái mét và hai chân

mềm nhũn bước ra khỏi phòng cấp cứu.

“Anh hai, mẹ sao rồi?”

Tất cả những người trong gia đình họ Lý

đều vây lại xung quanh.

“Cút hết đi!” Lý Minh cáu kỉnh hét lên.

Mọi người được một phen sửng sốt.

Lý Minh lấy điện thoại di động ra rồi bấm

một dãy số.

“Cậu Minh, tôi đã biết tình hình rồi, Tôi

đang gấp rút trên đường tới đây,bất luận thế

nào các người cũng phải nghĩ cách ổn định

tình trạng cho bà Lý!” Có một giọng nói hổn

hển vang lên trong điện thoại.

Đó là giọng của ông Tề bệnh viện Trung y.

Ông Tề chính là thái sơn bắc đẩu trong

giới y học cổ truyền của Giang Thành, không

chỉ có lý lịch tốt mà xuất thân cũng tốt, từng

là giáo sư của trường Đại học Y học cổ

truyền ở Yến Kinh, sau đó, con trai của ông

được bổ nhiệm làm việc ở Giang Thành nên

ông đã đi cùng đến đây.

“Ông Tê, bệnh của mẹ tôi quá đột

ngột,chủ nhiệm một số khoa cũng không thể

phát hiện ra bệnh tình, những người ở khoa

cấp cứu đã cố gắng hết sức để ổn định tình

trạng của bà, nhưng hiệu quả rất thấp, chỉ sợ

mẹ tôi … không chống cự được, ông mau

đến đi… ” Lý Minh muốn khóc nhưng không

ra nước mắt.

“Tình hình tệ như vậy sao?” Lão Tề cũng

sửng sốt.

“Ông Tề, ông đến mau, tôi sẽ cố gắng

cầm cự cho bà ấy, bây giờ chỉ có ông là hy

vọng duy nhất của tôi mà thôi.”

“Cậu cố gắng một chút!” Nói xong liền

cúp điện thoại.

Lý Minh lại thở dài một hơi, xoay người

trở lại phòng cấp cứu.

Lúc này, một bàn tay kéo lấy ông ta.

Lý Minh sửng sốt, quay đầu lại, phát hiện

Lý Ái Vân đứng ở phía sau.

“Lý Ái Vân, con làm gì vậy?” Lý Minh tâm

trạng không tốt, giọng điệu không được

khách sáo cho lắm.

“Bác hai… chuyện là… Phan Lâm nói anh

†a có cách cứu bà nội!” Lý Ái Vân thận trọng nói.

“Đúng là bậy bạt Lý Ái Vân! Lúc này rồi

mà con vẫn còn muốn làm lộn xộn hơn sao?

Con muốn bà nội chết à?” Lý Minh tức giận.

“Bác hai, con không có nói bậy, Phan

Lâm nói có lẽ thật sự có cách” Lý Ái Vân lo lắng.

“Ngay cả bác cũng không làm gì được

tình trạng của bà con, một tên vô dụng đến

cơm cũng không biết nấu còn có thể có cách

gì chứ? Ý con là bác thua kém cậu †a?” Lý

Minh tức đến phát cười, chỉ vào mặc Lý Ái

Vân:“Ái Vân, bác nói cho con biết, hiện tại bà

nội đang nằm trong đó, không rõ sống chết.

Nếu có chuyện gì xảy ra với bà ấy, gia đình

con sẽ là người đầu tiên cút ra khỏi nhà Lý giai”

Nói xong Lý Minh chuẩn bị đẩy cửa đi vào.

Mọi người nhà họ Lý ở gần đó đều nhìn

chằm chằm Lý Ái Vân và Phan Lâm.

“Lúc nào rồi, con còn ở đây nói năng

lung tung sao!”

“Cái nhà đó đúng là không biết điều tý nào.

Từng tiếng mắng chửi vồ dập lấy cô.

Lý Ái Vân sắc mặt tái nhợt, cả người run

lên, nhưng lúc này, cô vẫn lấy hết can đảm

hét lớn: “Bác hai, lễ nào các người quên rồi

sao? Lúc nấy là Phan Lâm nói bà ngoại sẽ

gặp chuyện! Bây giờ những chuyện này đều

bị anh ấy nói trúng rồi! Không phải sao?”

Âm thanh vừa dứt, bước chân của Lý

Minh đột ngột dừng lại.

Những lời mắng nhiếc xung quanh cũng

đột nhiên im bặt.

Đúng!

Bọn họ lúc này mới nhớ ra cái gọi là

“nguyền rủa” lão thái thái lúc nãy của Phan

Lâm.

Không phải đã “ứng nghiệm” rồi sao?

Là trùng hợp?

Nhưng … cũng quá trùng hợp rồi nhỉ?

Sắc mặt Lý Minh lúc đỏ lúc trắng.

“Lúc ãy con nói bác châm thiếu một

châm, nhưng bác không tin, còn bây giờ, mũi

châm thiếu đó đang dần dần đoạt đi sinh

mạng của bà nội, tình trạng của bà đang rất

cấp bách, nếu không cho con vào thế thì bà

nội thật sự không thể cứu được nữa.”Phan

Lâm nhỏ nhẹ nói.

“Thứ vô dụng này! Cậu đang nói cái gì

vậy? Là đang trách tôi sao? Không biết lớn

bé gì cả!” Lý Minh bực bội, muốn xông tới

cho Phan Lâm một bài học, nhưng bị Lý

Thăng ngăn lại.

“Anh hai, đừng kích động!” Lý Thắng vội

vàng thuyết phục: “Bây giờ tình hình của mẹ

rất tệ, có thể đi bất cứ lúc nào, cách anh

cũng bó tay, chỉ bằng để cho thằng nhóc đó

thử xem sao”.

“Chú điên à? Tin một tên vô dụng như nó

sao?”Lý Minh nhìn chằm chằm Lý Thắng.

Lý Thắng cười thầm, trầm giọng nói:

“Anh hai, nếu mẹ chết, tất cả những gì anh

làm sẽ vô ích, tài chính của công ty tất nhiên

cũng sẽ không thuộc về tay tôi, tôi nghĩ đây

là điều mà anh em ta không muốn nhìn thấy

nhất, nếu chúng ta không thể làm gì được, thì

cứ để cho nó thử đi, hơn nữa, nếu để cho nó

làm, lỡ như mẹ có chuyện gì ngoài ý muốn

…thì họa anh không cần phải gánh nữa, đúng

không?”

Lý Minh lập tức hiểu ngay lời Lý Thắng

nói, lông mày nhướng lên.

“Ý của chú là đổ trách nhiệm lên người

Phan Lâm?”

“Nếu có chuyện gì xảy ra với mẹ, việc

truyền ra ngoài, người ở Giang Thành đều

biết anh đã hại mẹ, sẽ đánh một đòn rất lớn

ảnh hưởng đến thanh danh của anh, bây

giờcó người giúp anh đổ vỏ, không đáng

mừng sao?”

Vẻ mặt của Lý Minh trở nên nghiêm túc,

suy nghĩ một chút, anh thầm mắng: “Đổ vỏ gì

chứ, chuyện ngoài ý muốn của mẹ, không

liên quan gì đến tôi.”

Lý Thắng cười mà không nói.

“Phan Lâm, cậu vào đi!” Lý Minh ho khan

một tiếng, lạnh lùng quay sang nói.

“Ba, thực sự để cho tên phế vật này vào

sao?” Lý Cường trợn to mắt.

“Tôi là bác sĩ hay cậu là bác sĩ? Ở đây tôi

có tiếng nói!“Lý Minh mắng.

Lý Cường co rụt lại, nhà họ Lý im lặng.

“Vào đi!” Lý Minh chỉ vào Phan Lâm nói.

“Bác hai, cháu nể mặt của Ái Vân nên

mới giúp, mong rằng bác có thể hiểu chuyện này.

Phan Lâm nhẹ nhàng nói, đi thẳng vào

bên trong.

Lý Minh tỏ vẻ khó chịu, người nhà họ Lý

chửi lấy chửi để.

Lý Ái Vân xấu hổ vô cùng.

Trong phòng cấp cứu, Phan Lâm liên tục

tiến tới bên giường cấp cứu.

“Cậu là ai?”

“Làm gì vậy? Tại sao không mặc y phục

khử trùng?”

Các bác xung quanh lão thái thái chất vấn.

Phan Lâm mặc kệ bọn họ, trực tiếp đẩy

người bên cạnh ra, vươn tay ấn vào huyệt

trên người lão thái thái.

Không dao, không kim, chỉ dựa vào hai

ngón tay này?

Người này đang làm gì vậy?

Những người xung quanh cảm thấy

hoang mang.

“Chuyện gì thế? Ai cho cậu ta vào?”

“Y tá, kéo cậu ta ra ngoài!”

“Làm xằng làm bậy.”

Một bác sĩ đeo kính tức giận nhảy dựng

lên, cố gắng kéo Phan Lâm đi.

Khung cảnh hơi hỗn loạn.

Lý Minh bước vào vội vàng giải thích.

Nhưng vào lúc này …

Bíp!

Một âm thanh chói tai vang lên.

Mọi người đều sửng sốt, đưa mắt nhìn

theo, mới phát hiện trên điện tâm đồ hiển thị

chỉ còn là một đường thẳng.

“Bệnh nhân… đã mất dấu hiệu sự sống!”

Một bác sĩ trẻ nói giọng khàn khàn.

“Thời gian quá gấp.”

“Bác sĩ Lý, thật đáng tiếc.”

Các bác sĩ và y tá khác ngả mũ thở dài.

“Thằng khốn!”

Lý Minh xông lên, túm lấy cổ áo Phan

Lâm, tức giận hét lên: “Mày hại chết mẹ tao,

trả lại mạng cho mẹ tao!”

Nói xong, làm thế dường như muốn đánh

Phan Lâm

Những người bên cạnh vội vàng ôm Lý

Minh lại.

“Bác sĩ Lý, đừng kích động.”

“Kích động? Mẹ ta bị nó hại chết, còn

bảo tôi không được kích động sao?”Lý Minh

xúc động kêu lên: “Tôi muốn bắt tên này phải

chịu trách nhiệm, tôi muốn kiện nó!”

Lý Minh dường như hoàn toàn bị phát điên.

Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vang

lên ở cửa phòng cấp cứu.

“Bác sĩ Lý, người khác đang cứu mẹ anh,

sao anh lại có thể lấy oán báo ơn kiện cáo

người ta chứ?”

Lời vừa dứt, mọi người đều đưa mắt tập

trung nhìn về phía cửa.

Nhưng chỉ nhìn thấy một ông già gầy

guộc đứng ở cửa, tuy dáng người không cao,

gầy yếu nhưng ánh mắt cực kỳ có thần.

“Là ông Tê!”

Các bác sĩ tỏ ra kính trọng.

Ông Tề là một tiền bối được kính trọng

nhất trong Bệnh viện Trung y, viện trưởng

nhìn thấy ông cũng phải khách sáo mấy

phần.

“Ông Tê, thằng nhóc này hại chết mẹ tôi,

sao ông lại nói nó có ơn với tôi chứ?” Lý

Minh cắn chặt răng nói.

Sau đó, ông Tề liếc nhìn Lý Minh, điềm

tĩnh nói: “Ai nói mẹ cậu đã chết?”

“Hả?” Lý Minh sững sờ.

Đột nhiên.

“Khụ khụ khụ…”

Từng tiếng ho khan vang lên

Mọi người vội nhìn lại.

Nhưng lại nhìn thấy một bà lão đáng lý ra

lúc này toàn thân lạnh toát nằm trên giường

bệnh lại há miệng ho khan từng cơn…

Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 4: Ai nói bà ấy chết?Lý Ái Vân sững sờ.Cô nghĩ rằng mình đã nghe nhầm.Nhưng lý trí nói với cô ấy là không.Phan Lâm… dám từ chối cô?Trong ba năm qua, anh gần như theonghe lời cô, cũng chưa từng từ chối bất cứthứ gì cô yêu cầu, cho dù phần lớn anh đềukhông làm được … nhưng tại sao lần này lạitừ chối dứt khoát như vậy?“ý anh là sao?” Lý Ái Vân trầm giọng hỏi,trong lòng kinh ngạc.“Nghĩa đen.”“Anh muốn bà nội chết?”“Bà ấy chết hay không không liên quan gìđến tôi.”“Nhưng dù sao bà ấy cũng là bà nội! Hơnnữa, nếu bà ấy có mệnh hệ gì, với thái độ củabác hai bác ba, nhà họ Lý có chỗ cho chúng†a dung thân sao không?” Lý Ái Vân có chútkích động.Cô vì cái nhà này mà hao tâm tổn sức,nhưng người đàn ông này vẫn không thèmđếm xỉa.Phan Lâm im lặng một chút, sau đó rấtnghiêm túc hỏi: “Cô muốn tôi cứu bà ấy?“Tất nhiên muốn.”“Được rồi, tôi sẽ cứu. Nhưng cô phải đivới tôi, vì bác hai bác ba sẽ không để cho tôivào phòng cấp cứu, cô đến thuyết phục họ!”“Anh đang ở đâu?”“Lối vào phòng cấp cứu.” Phan Lâm nói.Lý Ái Vân hơi sững sờ và vội vã đếnphòng cấp cứu.Phan Lâm đang đứng đó, tựa hồ như đãdự liệu trước từ lâu.Nhìn thấy bộ dạng bình tĩnh của PhanLâm, Lý Ái Vân trong lòng bốc hỏa.“Này!” sắc mặt cô lạnh lùng, “Anh thật sựcó thể cứu bà nội?Phan Lâm lấy điện thoại ra kiểm tra thờigian: “Còn ba phút nữa.”“Ba phút gì?”“Trong vòng ba phút, cô không thể đểcho tôi vào trong cứu bà nội, thế qua mấyngày nữa toàn bộ thân nhân, bằng hữu sẽphải đến nhà họ Lý dùng bữa đấy.”Lý Ái Vân khẽ giật mình,cô chợt hiểu ralời mà Phan Lâm nói có nghĩa là gì.Thành thật mà nói, cô không thực sự tintưởng vào Phan Lâm.Kết hôn ba năm, mặc dù hai người khônglàm vợ chồng thực sự nhưng cô biết rõ PhanLâm là người đàn ông như thế nào.Ngay cả bác hai Lý Minh cũng không cócách nào cứu bà nội, tên vô dụng đó có thể sao?“Quên đi, cũng không còn cách nào khác,tôi tin anh một lần!” Lý Ái Vân nghiến răngnăm lấy tay Phan Lâm, đi về phía phòng cấp cứu.Vào lúc này, một số chuyên gia trongbệnh viện đã đến.Thuốc Đông y phát huy tác dụng chậm,loại triệu chứng có tính đột phát này chỉ cóthể dựa vào Tây y.Nhưng sau khi cấp cứu một hồi cũngkhông thể khá hơn được, tình trạng đã vượtquá tầm kiểm soát.Sắc mặt Lý Minh tái mét và hai chânmềm nhũn bước ra khỏi phòng cấp cứu.“Anh hai, mẹ sao rồi?”Tất cả những người trong gia đình họ Lýđều vây lại xung quanh.“Cút hết đi!” Lý Minh cáu kỉnh hét lên.Mọi người được một phen sửng sốt.Lý Minh lấy điện thoại di động ra rồi bấmmột dãy số.“Cậu Minh, tôi đã biết tình hình rồi, Tôiđang gấp rút trên đường tới đây,bất luận thếnào các người cũng phải nghĩ cách ổn địnhtình trạng cho bà Lý!” Có một giọng nói hổnhển vang lên trong điện thoại.Đó là giọng của ông Tề bệnh viện Trung y.Ông Tề chính là thái sơn bắc đẩu tronggiới y học cổ truyền của Giang Thành, khôngchỉ có lý lịch tốt mà xuất thân cũng tốt, từnglà giáo sư của trường Đại học Y học cổtruyền ở Yến Kinh, sau đó, con trai của ôngđược bổ nhiệm làm việc ở Giang Thành nênông đã đi cùng đến đây.“Ông Tê, bệnh của mẹ tôi quá độtngột,chủ nhiệm một số khoa cũng không thểphát hiện ra bệnh tình, những người ở khoacấp cứu đã cố gắng hết sức để ổn định tìnhtrạng của bà, nhưng hiệu quả rất thấp, chỉ sợmẹ tôi … không chống cự được, ông mauđến đi… ” Lý Minh muốn khóc nhưng khôngra nước mắt.“Tình hình tệ như vậy sao?” Lão Tề cũngsửng sốt.“Ông Tề, ông đến mau, tôi sẽ cố gắngcầm cự cho bà ấy, bây giờ chỉ có ông là hyvọng duy nhất của tôi mà thôi.”“Cậu cố gắng một chút!” Nói xong liềncúp điện thoại.Lý Minh lại thở dài một hơi, xoay ngườitrở lại phòng cấp cứu.Lúc này, một bàn tay kéo lấy ông ta.Lý Minh sửng sốt, quay đầu lại, phát hiệnLý Ái Vân đứng ở phía sau.“Lý Ái Vân, con làm gì vậy?” Lý Minh tâmtrạng không tốt, giọng điệu không đượckhách sáo cho lắm.“Bác hai… chuyện là… Phan Lâm nói anh†a có cách cứu bà nội!” Lý Ái Vân thận trọng nói.“Đúng là bậy bạt Lý Ái Vân! Lúc này rồimà con vẫn còn muốn làm lộn xộn hơn sao?Con muốn bà nội chết à?” Lý Minh tức giận.“Bác hai, con không có nói bậy, PhanLâm nói có lẽ thật sự có cách” Lý Ái Vân lo lắng.“Ngay cả bác cũng không làm gì đượctình trạng của bà con, một tên vô dụng đếncơm cũng không biết nấu còn có thể có cáchgì chứ? Ý con là bác thua kém cậu †a?” LýMinh tức đến phát cười, chỉ vào mặc Lý ÁiVân:“Ái Vân, bác nói cho con biết, hiện tại bànội đang nằm trong đó, không rõ sống chết.Nếu có chuyện gì xảy ra với bà ấy, gia đìnhcon sẽ là người đầu tiên cút ra khỏi nhà Lý giai”Nói xong Lý Minh chuẩn bị đẩy cửa đi vào.Mọi người nhà họ Lý ở gần đó đều nhìnchằm chằm Lý Ái Vân và Phan Lâm.“Lúc nào rồi, con còn ở đây nói nănglung tung sao!”“Cái nhà đó đúng là không biết điều tý nào.Từng tiếng mắng chửi vồ dập lấy cô.Lý Ái Vân sắc mặt tái nhợt, cả người runlên, nhưng lúc này, cô vẫn lấy hết can đảmhét lớn: “Bác hai, lễ nào các người quên rồisao? Lúc nấy là Phan Lâm nói bà ngoại sẽgặp chuyện! Bây giờ những chuyện này đềubị anh ấy nói trúng rồi! Không phải sao?”Âm thanh vừa dứt, bước chân của LýMinh đột ngột dừng lại.Những lời mắng nhiếc xung quanh cũngđột nhiên im bặt.Đúng!Bọn họ lúc này mới nhớ ra cái gọi là“nguyền rủa” lão thái thái lúc nãy của PhanLâm.Không phải đã “ứng nghiệm” rồi sao?Là trùng hợp?Nhưng … cũng quá trùng hợp rồi nhỉ?Sắc mặt Lý Minh lúc đỏ lúc trắng.“Lúc ãy con nói bác châm thiếu mộtchâm, nhưng bác không tin, còn bây giờ, mũichâm thiếu đó đang dần dần đoạt đi sinhmạng của bà nội, tình trạng của bà đang rấtcấp bách, nếu không cho con vào thế thì bànội thật sự không thể cứu được nữa.”PhanLâm nhỏ nhẹ nói.“Thứ vô dụng này! Cậu đang nói cái gìvậy? Là đang trách tôi sao? Không biết lớnbé gì cả!” Lý Minh bực bội, muốn xông tớicho Phan Lâm một bài học, nhưng bị LýThăng ngăn lại.“Anh hai, đừng kích động!” Lý Thắng vộivàng thuyết phục: “Bây giờ tình hình của mẹrất tệ, có thể đi bất cứ lúc nào, cách anhcũng bó tay, chỉ bằng để cho thằng nhóc đóthử xem sao”.“Chú điên à? Tin một tên vô dụng như nósao?”Lý Minh nhìn chằm chằm Lý Thắng.Lý Thắng cười thầm, trầm giọng nói:“Anh hai, nếu mẹ chết, tất cả những gì anhlàm sẽ vô ích, tài chính của công ty tất nhiêncũng sẽ không thuộc về tay tôi, tôi nghĩ đâylà điều mà anh em ta không muốn nhìn thấynhất, nếu chúng ta không thể làm gì được, thìcứ để cho nó thử đi, hơn nữa, nếu để cho nólàm, lỡ như mẹ có chuyện gì ngoài ý muốn…thì họa anh không cần phải gánh nữa, đúngkhông?”Lý Minh lập tức hiểu ngay lời Lý Thắngnói, lông mày nhướng lên.“Ý của chú là đổ trách nhiệm lên ngườiPhan Lâm?”“Nếu có chuyện gì xảy ra với mẹ, việctruyền ra ngoài, người ở Giang Thành đềubiết anh đã hại mẹ, sẽ đánh một đòn rất lớnảnh hưởng đến thanh danh của anh, bâygiờcó người giúp anh đổ vỏ, không đángmừng sao?”Vẻ mặt của Lý Minh trở nên nghiêm túc,suy nghĩ một chút, anh thầm mắng: “Đổ vỏ gìchứ, chuyện ngoài ý muốn của mẹ, khôngliên quan gì đến tôi.”Lý Thắng cười mà không nói.“Phan Lâm, cậu vào đi!” Lý Minh ho khanmột tiếng, lạnh lùng quay sang nói.“Ba, thực sự để cho tên phế vật này vàosao?” Lý Cường trợn to mắt.“Tôi là bác sĩ hay cậu là bác sĩ? Ở đây tôicó tiếng nói!“Lý Minh mắng.Lý Cường co rụt lại, nhà họ Lý im lặng.“Vào đi!” Lý Minh chỉ vào Phan Lâm nói.“Bác hai, cháu nể mặt của Ái Vân nênmới giúp, mong rằng bác có thể hiểu chuyện này.Phan Lâm nhẹ nhàng nói, đi thẳng vàobên trong.Lý Minh tỏ vẻ khó chịu, người nhà họ Lýchửi lấy chửi để.Lý Ái Vân xấu hổ vô cùng.Trong phòng cấp cứu, Phan Lâm liên tụctiến tới bên giường cấp cứu.“Cậu là ai?”“Làm gì vậy? Tại sao không mặc y phụckhử trùng?”Các bác xung quanh lão thái thái chất vấn.Phan Lâm mặc kệ bọn họ, trực tiếp đẩyngười bên cạnh ra, vươn tay ấn vào huyệttrên người lão thái thái.Không dao, không kim, chỉ dựa vào haingón tay này?Người này đang làm gì vậy?Những người xung quanh cảm thấyhoang mang.“Chuyện gì thế? Ai cho cậu ta vào?”“Y tá, kéo cậu ta ra ngoài!”“Làm xằng làm bậy.”Một bác sĩ đeo kính tức giận nhảy dựnglên, cố gắng kéo Phan Lâm đi.Khung cảnh hơi hỗn loạn.Lý Minh bước vào vội vàng giải thích.Nhưng vào lúc này …Bíp!Một âm thanh chói tai vang lên.Mọi người đều sửng sốt, đưa mắt nhìntheo, mới phát hiện trên điện tâm đồ hiển thịchỉ còn là một đường thẳng.“Bệnh nhân… đã mất dấu hiệu sự sống!”Một bác sĩ trẻ nói giọng khàn khàn.“Thời gian quá gấp.”“Bác sĩ Lý, thật đáng tiếc.”Các bác sĩ và y tá khác ngả mũ thở dài.“Thằng khốn!”Lý Minh xông lên, túm lấy cổ áo PhanLâm, tức giận hét lên: “Mày hại chết mẹ tao,trả lại mạng cho mẹ tao!”Nói xong, làm thế dường như muốn đánhPhan LâmNhững người bên cạnh vội vàng ôm LýMinh lại.“Bác sĩ Lý, đừng kích động.”“Kích động? Mẹ ta bị nó hại chết, cònbảo tôi không được kích động sao?”Lý Minhxúc động kêu lên: “Tôi muốn bắt tên này phảichịu trách nhiệm, tôi muốn kiện nó!”Lý Minh dường như hoàn toàn bị phát điên.Đột nhiên, một giọng nói lạnh lùng vanglên ở cửa phòng cấp cứu.“Bác sĩ Lý, người khác đang cứu mẹ anh,sao anh lại có thể lấy oán báo ơn kiện cáongười ta chứ?”Lời vừa dứt, mọi người đều đưa mắt tậptrung nhìn về phía cửa.Nhưng chỉ nhìn thấy một ông già gầyguộc đứng ở cửa, tuy dáng người không cao,gầy yếu nhưng ánh mắt cực kỳ có thần.“Là ông Tê!”Các bác sĩ tỏ ra kính trọng.Ông Tề là một tiền bối được kính trọngnhất trong Bệnh viện Trung y, viện trưởngnhìn thấy ông cũng phải khách sáo mấyphần.“Ông Tê, thằng nhóc này hại chết mẹ tôi,sao ông lại nói nó có ơn với tôi chứ?” LýMinh cắn chặt răng nói.Sau đó, ông Tề liếc nhìn Lý Minh, điềmtĩnh nói: “Ai nói mẹ cậu đã chết?”“Hả?” Lý Minh sững sờ.Đột nhiên.“Khụ khụ khụ…”Từng tiếng ho khan vang lênMọi người vội nhìn lại.Nhưng lại nhìn thấy một bà lão đáng lý ralúc này toàn thân lạnh toát nằm trên giườngbệnh lại há miệng ho khan từng cơn…

Chương 4