Chương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời…
Chương 5
Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 5: Nhà họ Lý tiêu rồi“Mẹt”Lý Minh ngây người một lúc, rồi chợt hétlên chạy lại phía lão thái thái.Tuy nhiên, sau đó lão thái thái ho mạnhvài lần rồi lại ngất đi.Mọi người hoang mang.“Phan Lâm, bà cậu… lại bị sao vậy?” LýMinh sững sờ, sốt sắng hỏi.“Đừng lo lắng, bà ấy không sao!” PhanLâm bình tĩnh nói: “Có điều bệnh tình của bàấy vẫn chưa được giải quyết hết, k*ch th*chthần kinh trung ương của bà ấy, nhưngchứng bệnh cũ vẫn còn, đồng thời cũng cóthể tái phát bất cứ lúc nào, cho nên phải điềutrị càng sớm càng tốt!”“Chữa trị thế nào?“Lý Minh khẩn trươnghỏi.“Bác hai, bác hãy làm lại thuật châm cứucho bà nộimột lần nữa.”“Làm lại lần nữa?” Lý Minh tim đập thìnhthịch.Lúc nãy châm cứu xảy ra vấn đề, sao lầnnày lại châm nữa?Gương mặt ông ta tỏ vẻ bối rối, độtnhiên, nghĩ ra điều gì đó liền đưa tay lão tháithái lên bắt mạch.Một lúc sau, Lý Minh trầm giọng nói:“Phan Lâm, cậu ra ngoài trước đi.”“Ra ngoài?” Phan Lâm hơi nhíu mày.“Tình trạng mạch của bà nội cậu đã ổnđịnh, tính mạng chắc cũng không còn trởngại gì nữa, hơn nữa ông Tề cũng đã đến rồi,tôi muốn ông Tề chữa trị cho bà ấy, ở đâykhông có chuyện của cậu, cậu ra ngoài trướcđi” Lý Minh điềm tĩnh đápÔng ta từ đầu đến cuối chưa bao giờ tintưởng Phan Lâm, tuy rằng ông ta không hiểuđược tại sao Phan Lâm ấn vào người lão tháithái một cái, thì đã lôi bà ấy từ tử địa trở về,nhưng theo ông ta thấy, có thể là PhanLâm đã học được kỹ thuật massage độc đáonào đó, hoặc cũng có thể là chó táp phải ruồimà thôi.Mặc kệ thế nào, nếu phải lựa chọn, ông†a cũng sẽ không chọn Phan Lâm.“Bác sĩ Lý, sao ông không để người thanhniên này tiếp tục chữa trị cho lão thái thái?”nghe thấy Lý Minh nói vậy, lão Tê liền nói.“Ông Tề, ông không biết, cậu ta là cháurể của tôi, chỉ là một tên phế vật lười biếngham ăn ham chơi, làm sao có thể biết y thuậtđược chứ? Để cậu ta chữa bệnh cho mẹ tôi,thế chẳng phải đang lấy tính mạng của mẹtôi ra đùa sao?” Lý Minh mỉm cười giải thích.“Nhưng xét theo những kỹ thuật xoa bópvà chữa trị vừa rồi cậu ta đã làm với mẹ cậu,hẳn là cậu ta có hiểu một chút y thuật.” ÔngTề có chút không vui.“Có ma mới biết cậu ta học được mấy cáikung fu mèo ba chân ở đâu, nói tóm lại, ôngTề à, lần này phải nhờ vào ông đấy.”Tuy nhiên, lão Tê phất tay áo: “Ta khôngcứu!”Lý Minh ngẩn người.“Tại sao?”“Tôi không biết gì về các triệu chứng củalão thái thái,đợi tôi đến cứu, thì sẽ không kịpnữa, rủi ro rất lớn, ngược lại, chính ngườithanh niên này có thể khiến lão thái tháisống lại,hiển nhiên là anh ta biết rõ tình trạngcủa bà ấy, với tư cách là một bác sĩ, tôiđương nhiên mong bệnh nhân qua khỏi cơnnguy kịch và bình phục càng sớm càng tốt,trước mắt để thanh niên này chữa bệnh chobà ấy còn đáng tin hơn là đợi tôi ra tay, vì vậyở góc độ bệnh nhân, tôi sẽ không cứu, bác sĩLý, cậu nên tin tưởng vào thằng nhóc này!”Ông Tề nghiêm nghị nói“Nhưng..“Lễ nào cậu không muốn mẹ cậu bìnhphục lại sao?” Ông Tề hỏi ngược lại.Lý Minh không nói nên lời.“Bác hai, nếu bác đã muốn ông Tê đâychữa trị, thế tôi ra ngoài trước đây.” Lúc này,Phan Lâm đột nhiên nói.Lý Minh lo lắng, vội vàng kéo lấy PhanLâm: “Cậu đi đâu?”“Không phải bác muốn cho ông Tề trị sao?”“Cậu … cậu cố ý chọc tức tôi phảikhông?” Lý Minh ảm đạm nhìn anh ta, hừlạnh một tiếng: “Cậu giúp tôi chữa trị! MaulBà ấy là bà nội của cậu, nếu cậu thấy chếtkhông cứu! Thì coi như cậu tiêu rồi!”Lật mặt cũng nhanh thật!Phan Lâm cau mày, điềm nhiên nói:“Muốn cứu bà nội thì làm theo lời tôi nói, lậptức thực hiện thuật châm cứu trong cho bà nội!”Sắc mặt Lý Minh đột nhiên thay đổi.Ông ta không ngờ được có một ngày sẽbị một tên vô dụng như Phan Lâm khoa taymúa chân trước mặt mình, nhưng bản thâncũng đành bất lực.Lý Minhhừ thầm một tiếng, cầm kim bạcbắt đầu châm cứu cho bà Lý.“Linh thủ châm pháp? Tôn Tư Mạckhônghổ là cổ đại thần y, phương pháp châm cứunày kích hoạt khí huyết, thông huyết mạch,giúp tỉnh táo … đúng thật là vi diệu.“Ông Têchăm chú nhìn, vô cùng cảm động.Có điều từng cây từng cây kim châm vàokhiến thân thể lão thái thái đột nhiên co giật.Lý Minh hoảng sợ: “Phan Lâm, chuyệnnày … chuyện này là sao?”“Hiện tượng bình thường.”Phan Lâm nói:“Bởi vì linh thủ thiên của bác vẫn chưa hoànchỉnh, cái bác học chỉ là phần tàn khuyết củachâm pháp! Vẫn còn thiếu một châm cuối cùng!”“Châm cuối cùng?” Lý Minh nhớ tới PhanLâm đã từng nói câu này. Lão thái thái chỉ vìthiếu một châm cuối cùng mới trở thành nhưthế này.Phan Lâm rút ra một cây kim bạc từtrong túi đựng kim đặt bên cạnh, dùng ngóntay xoa xoa ba lần, đưa cho Lý Minh: “Báchai, châm kim tại huyệt bách hội của bà nội!Dùng kỹ thuật vê kim châm, dùng lực baphần, châm kim vào nửa tấc, sau khi châmvào, tay không được rời khỏi kim, ngón taycần phải dùng sức vê chặt thân kim, đợi bốngiây sau mới rút kim ra, hiểu không?”Lý Minh hai mắt kinh ngạc.Phan Lâm nói một cách rõ ràng mạch lạc,lẽ nào đây là châm cuối cùng trong linh thủ thiên?Ông ta có một chút không dám tin vào mắt mình.Tại sao một tên vô dụng như Phan Lâmlại hiểu châm pháp linh thủ thiên đến thế?Lễ nào cậu †a từng thấy qua?Nhưng … cậu ta thấy nó ở đâu chứ?Vì để học được châm pháp linh thủ thiên,Lý Minh phải bỏ ra hàng trăm triệu!Lý Minh làm theo những gì mà Phan Lâmnói nhưng trong lòng vẫn chất chứa nhiềunghi hoặc.Nhấc kim, vê kim, định kim … tất cả đượcthực hiện một cách suôn sẻ.Dù sao thì Lý Minh cũng là một bác sĩtrung y gạo cội, kỹ thuật của ông ta cũngkhông tồi. Chỉ là kim này châm xuống, lãothái thái chẳng có chút phản ứng gì.“Phan Lâm, cậu không phải đang đùa tôiđấy chứ?” Lý Minh sắc mặt trầm xuống,dường như còn muốn nói gì nữa.Nhưng vào lúc này, sắc mặt già nua táinhợt của lão phu nhân bỗng nhiên trở nênhồng hào, cả người ho khan liên tục, hô hấpcũng trở nên gấp gáp.“Tỉnh rồi?”“Trời ơi, thật sự không thể tin được!”“Hai mươi phút trước, bà Lý dường nhưđã mất đi dấu hiệu của sự sống!”Các bác sĩ bên cạnh vô cùng kinh ngạckêu lên.Các bác sĩ tây y đó còn sốc hơn.Đây là sức mạnh của y học cổ truyền?Lý Minh vội vàng tiến lên phía trước vớivẻ phấn khích.Bà cụ dường như đã nghe thấy tiếng gọi,khó khăn mở mắt ra.“Bác hai, việc còn lại giao cho bác.”Phan Lâm bình tĩnh nói, xoay người bướcra ngoài cửa.“Đợi đã!”Lý Minh lập tức gọi cậu ta lại.“Còn chuyện gì?”“Tôi hỏi cậu, làm sao cậu biết được thuậtchâm cứu trong Thiên Kim Phương?” LýMinhkìm nén lại cơn xúc động trong lòng,nghiêm túc hỏi.“Rất đơn giản, tôi đã từng xem qua.”“Đã từng? Xem ở đâu?”“Yấn Kinh.“Phan Lâm hờ hững đáp, vàbước ra khỏi cửa.“Yến Kinh?”Lý Minh sững sờ một hồi mới phản ứngtrở lại,hình như Phan Lâm đến từ Yến Kinh.“Linh thủ thiên chính là xuất hiện ở nơiđó, lẽ nào thằng nhóc đó may mắn nhìn thấyđược linh thủ thiên?“Lý Minh lẩm bẩm.Ra khỏi phòng cấp cứu, người nhà họ Lýlập tức tụ tập lại.“Phan Lâm ra rồi!”“Phan Lâm, bà nội sao rồi?”“Tôi nói cho cậu biết, bà nội mà có gì bấttrắc, cậu cũng phải chịu trách nhiệm!”Người nhà họ Lý tranh nhau nói, chất vấnrồi mắng mỏ.Nhưng Phan Lâm giống như cứ giốngnhư tượng phật, sấm sét đánh không động,mặc kệ tất cả, chỉ khi Lý Ái Vân đến hỏi: “Tìnhtrạng của nội thế nào?”“Đã hồi phục bình thường rồi, tiếp theocần nghỉ ngơi thật tốt thì không thành vấn đềgì nữa.” Phan Lâm mỉm cười.“Có thật không?”Lý Ái Vân tỏ vẻ kinh ngạc.Người nhà họ Lý bên cạnh đứng nhìn màsửng sốt.“Phan Lâm thật sự chữa khỏi bà nội?”“Sao có thể chứ? Tên phế vật đó biết ythuật?”“Chúng ta đi hỏi bác hai thì sẽ biết.”“Đi đi đi, vào trong vào trong!”Người nhà họ Lý chen vào trong.“Về thôi.” Phan Lâm nói với Lý Ái Vân.“Anh về trước đi, tôi muốn ở đây trôngnom bà nội.”“Được.”Phan Lâm gật gật đầu, cũng không nói gìthêm.Anh ấy cũng không có xe nên chỉ có thểđi bộ.Chỉ là Phan Lâm đi chưa được mấy bước,sau lưng liền vang lên tiếng bước chân hốihả.“Chàng trai trẻ, chờ đã.”“Ông Tề?”Phan Lâm có chút kinh ngạc.Nhìn thấy ông Tề hớt ha hớt hải chạy lại,đứng ở bên cạnh Phan Lâm, không ngừngthở gấp.Một lúc sau, Phan Lâm mới cười hỏi:“Ông Tê sao vậy?”“Cậu nhóc, tôi có một câu hỏi muốn hỏi cậu.“Liên quan đến châm pháp linh thủ thiên sao?”“Không phải, chuyện này tôi có thể thảoluận với bác sĩ Lý, tôi tìm cậu là để hỏi thủpháp ấn huyệt cậu sử dụng trên người lãothái thái khi nãy!” Ông Tề nói với vẻ mặtmong đợi, “Theo kinh nghiệm của tôi, kỹthuật của cậu có chút giống như phươngpháp được ghi lại trong “Hoàng Đế NộiKinh”,chỉ là của cậu tinh tế hơn, tôi nhất thờiđoán không ra, dám hỏi cậu đây là kỹ thuậtxoa bóp gì?”Phan Lâm sững sờ, nở nụ cười lần nữa:“Đúng là ông Tề, nhãn quang quả nhiênchuẩn xác! Đúng vậy, đó chính là !”“Thế…ở trong bài nào?” Ông Tê vội hỏi.“!”“Cái gì?Ông Tê hét lớn.Huyết khí hình chí? Sao có thể chứ?Reng reng…Lúc này, điện thoại lão Tê vang lên, ôngấyhơi giật mình một chút, lấy điện thoại ranhìn, trên khuôn mặt già nua lộ ra vẻ khôngvui cùng bất lực.“Chàng trai trẻ à, viện trưởng đang tìmtôi, chắc là có việc gấp, thế này đi, chúng talưu số điện thoại lại, khi nào rảnh thì ngồi nóichuyện, thế nào?”Phan Lâm đối với chuyện này không cóhứng thú, nhưng hắn có thể nhìn thấy ánhmắt của ông Tề sáng rực, biết rõ nếu khôngđồng ý sẽ không thể thoát khỏi ông ta được,nên chỉ đành đồng ý.Trong lòng tràn đầy vui mừng, ông Tềxoay người chạy về phía bệnh viện.Đừng nghĩ ông ta gầy guộc, chạy nhanhnhư một cơn gió vậy.Tạm biệt ông Tề, Phan Lâm xoay ngườiđi về nhà.Vào buổi tối, một mẩu tin được đăng trêntrang tin tức Giang Thành.“Y học Giang Thành, vấn đề khó tronggiới y học, bác sĩ y học cổ truyền nổi tiếng LýMinh, sẽ dẫn dắt giới y học Giang Thành vàomột kỷ nguyên mới của y học cổ truyền …”Phan Lâm đang ngồi trên ghế sô pha, khinhìn thấy tin tức trên điện thoại di động thìsửng sốt.Anh không biết rằng danh tiếng của LýMinh lại nổi như thế.Két.Cánh cửa bị đẩy ra.Lý Ái Vân trở về nhà.Nhưng … sắc mặt cô không được tự nhiên.“Làm sao vậy?” Phan Lâm cảm thấy cóđiều không ổn hỏi. .Lý Ái Vân chần chừ một lát, rồi nói: “Hômnay người của đài truyền hình thành phố đếnbệnh viện để tuyên truyền y học Trung Quốc,viện trưởng đã lấy tình trạng của bà nội làmví dụ để đăng lên tin tức.”Chẳng trách lão Tề lại vội vã rời đi, thì ralà bị gọi đi tiếp đã người của đài truyền hình“Sau đó thì sao?” Phan Lâm thản nhiênhỏi.“Bà nội nói bác hai chữa khỏi bệnh chobà ấy! Bây giờ cả Giang Thành đều biết!”Lý ÁiVân trừng mắt nhìn anh, tức giận nói: “Báchai đã cướp hết công lao của anh rồi!”“Em vì chuyện này mà không vui sao?”Phan Lâm ngẩn ra, sau đó ngây người cười:“Tôi còn tưởng là chuyện gì. Thật ra ngườichâm cứu cho bà nội không phải tôi, nếu nhưtính công lao, thì bác hai mới thật sự là ngườicó công, hơn nữa, ở đó có nhiều bác sĩ nhưvậy, em cảm thấy bà nội sẽ không biết rốtcuộc là ai cứu mình sao?”Vẻ mặt Lý Ái Vân nghiêm lại:“Ý anh là, bànội biết là anh cứu bà ấy, nhưng vẫn muốnquy công lao về cho bác hai?”“Cái này đối với bác hai mà nói là một cơhội tốt, đài truyền hình thành phố công khaimạnh mẽ như thế bệnh viện cũng sẽ xemtrọng bác ấy, công lao đặt lên người bác ấycòn có lợi hơn nhiều so với để trên người tôi,với thành tích này, tiền đồ của bác hai khôngphải xán lạn hơn sao? Lão thái thái đó, đúngthật là rất thông minh.”Phan Lâm lắc đầu.Lý Ái Vân im lặng, một lát sau mới hỏi:“Anh cứu bà nội bằng cách nào?”“Chỉ là tùy tiện ấn đại mà thôi.”“Ấn?”“Xoa bóp, hiểu không?Trước đây tôikhông có gì làm nên xem vài cuốn sách chỉdạy massage xoa bóp, rồi tự học.”“Như thế sao?”Lý Ái Vân tỏ ra khó tin.Phan Lâm mỉm cười chẳng giải thích gìthêm.Lý Ái Vân bán tín bán nghi, nhưng cũngkhông nghĩ nhiều, dù sao cô quả thực đãtừng nhìn thấy Phan Lâm lúc rảnh rỗi cầmđọc mấy quyển sách cũ nát.“Mặc kệ thế nào thì chuyện hôm naycũng đã xong, à đúng rồi, sáng nay ba mẹ đira ngoài, khoảng hai ba ngày nữa mới về.”“Ừm”Phan Lâm tùy ý đáp lại một câu.Lý Ái Vân nhìn anh có chút kỳ hoặc.Không biết vì sao, cô luôn cảm thấy hômnay Phan Lâm có gì đó kỳ quái.Đến giờ cơm, Phan Lâm nấu một bữa đơngiản.Nhìn những món xào tinh xảo, Lý Ái Vânsửng sốt, khuôn miệng anh đào há ra hìnhchữ “0O”, dường như không khép lại được.Khi nếm thử một miếng, càng khiến côcảm thấy sốc và kinh ngạc.“Ngon quá, cái này… là anh làm à?” Lý ÁiVân hoài nghi nhìn Phan Lâm.Đồ ăn Phan Lâm nấu trước đây miễncưỡng lắm mới có thể nuốt trôi, nếu khôngphải Lý Ái Vân cô không có nhiều thời gian,cô thà đi ăn cơm tiệm còn hơn là thử ăn cơmmà Phan Lâm nấu.Nhưng bây giờ … chuyện gì đang xảy ra?Tại sao kỹ năng nấu nướng của PhanLâm lại được cải thiện vượt bậc trong mộtkhoảng thời gian ngắn như vậy?Nó có thể so sánh với một đầu bếp trongkhách sạn năm sao.“Mau ăn đi.” Phan Lâm vừa ăn vừa hàmhồ nói gì không rõ.Lý Ái Vân tràn đầy nghi ngờ, ăn từngmiếng từng miếng nhỏ, nhưng không thểdừng lại chút nào.Trước đây cô chỉ ăn được một bát nhỏ,nhưng bữa nay cô ăn đến hai bát, không ngờlại bắt đầu lo lắng về cân nặng của mình.Có phải anh chàng này đang giấu côđiều gì đó không?Lý Ái Vân càng bối rối, nhưng cô khôngbiết phải hỏi thế nào.Đúng lúc này, di động của Lý Ái Vân độtnhiên vang lên.Cô bấm nút nhận và đưa nó vào tai,nhưng một lúc sau, sắc mặt đột nhiên thayđổi liên tục.“Có chuyện gì vậy?” Phan Lâm vừa nhìnTV vừa hỏi.Lý Ái Vân đặt điện thoại xuống, ánh mắtthất thần, ngây người nói: “Nhà họ Lý … tiêu rồi…
Chương 5: Nhà họ Lý tiêu rồi
“Mẹt”
Lý Minh ngây người một lúc, rồi chợt hét
lên chạy lại phía lão thái thái.
Tuy nhiên, sau đó lão thái thái ho mạnh
vài lần rồi lại ngất đi.
Mọi người hoang mang.
“Phan Lâm, bà cậu… lại bị sao vậy?” Lý
Minh sững sờ, sốt sắng hỏi.
“Đừng lo lắng, bà ấy không sao!” Phan
Lâm bình tĩnh nói: “Có điều bệnh tình của bà
ấy vẫn chưa được giải quyết hết, k*ch th*ch
thần kinh trung ương của bà ấy, nhưng
chứng bệnh cũ vẫn còn, đồng thời cũng có
thể tái phát bất cứ lúc nào, cho nên phải điều
trị càng sớm càng tốt!”
“Chữa trị thế nào?“Lý Minh khẩn trương
hỏi.
“Bác hai, bác hãy làm lại thuật châm cứu
cho bà nội
một lần nữa.”
“Làm lại lần nữa?” Lý Minh tim đập thình
thịch.
Lúc nãy châm cứu xảy ra vấn đề, sao lần
này lại châm nữa?
Gương mặt ông ta tỏ vẻ bối rối, đột
nhiên, nghĩ ra điều gì đó liền đưa tay lão thái
thái lên bắt mạch.
Một lúc sau, Lý Minh trầm giọng nói:
“Phan Lâm, cậu ra ngoài trước đi.”
“Ra ngoài?” Phan Lâm hơi nhíu mày.
“Tình trạng mạch của bà nội cậu đã ổn
định, tính mạng chắc cũng không còn trở
ngại gì nữa, hơn nữa ông Tề cũng đã đến rồi,
tôi muốn ông Tề chữa trị cho bà ấy, ở đây
không có chuyện của cậu, cậu ra ngoài trước
đi” Lý Minh điềm tĩnh đáp
Ông ta từ đầu đến cuối chưa bao giờ tin
tưởng Phan Lâm, tuy rằng ông ta không hiểu
được tại sao Phan Lâm ấn vào người lão thái
thái một cái, thì đã lôi bà ấy từ tử địa trở về,
nhưng theo ông ta thấy, có thể là Phan
Lâm đã học được kỹ thuật massage độc đáo
nào đó, hoặc cũng có thể là chó táp phải ruồi
mà thôi.
Mặc kệ thế nào, nếu phải lựa chọn, ông
†a cũng sẽ không chọn Phan Lâm.
“Bác sĩ Lý, sao ông không để người thanh
niên này tiếp tục chữa trị cho lão thái thái?”
nghe thấy Lý Minh nói vậy, lão Tê liền nói.
“Ông Tề, ông không biết, cậu ta là cháu
rể của tôi, chỉ là một tên phế vật lười biếng
ham ăn ham chơi, làm sao có thể biết y thuật
được chứ? Để cậu ta chữa bệnh cho mẹ tôi,
thế chẳng phải đang lấy tính mạng của mẹ
tôi ra đùa sao?” Lý Minh mỉm cười giải thích.
“Nhưng xét theo những kỹ thuật xoa bóp
và chữa trị vừa rồi cậu ta đã làm với mẹ cậu,
hẳn là cậu ta có hiểu một chút y thuật.” Ông
Tề có chút không vui.
“Có ma mới biết cậu ta học được mấy cái
kung fu mèo ba chân ở đâu, nói tóm lại, ông
Tề à, lần này phải nhờ vào ông đấy.”
Tuy nhiên, lão Tê phất tay áo: “Ta không
cứu!”
Lý Minh ngẩn người.
“Tại sao?”
“Tôi không biết gì về các triệu chứng của
lão thái thái,đợi tôi đến cứu, thì sẽ không kịp
nữa, rủi ro rất lớn, ngược lại, chính người
thanh niên này có thể khiến lão thái thái
sống lại,hiển nhiên là anh ta biết rõ tình trạng
của bà ấy, với tư cách là một bác sĩ, tôi
đương nhiên mong bệnh nhân qua khỏi cơn
nguy kịch và bình phục càng sớm càng tốt,
trước mắt để thanh niên này chữa bệnh cho
bà ấy còn đáng tin hơn là đợi tôi ra tay, vì vậy
ở góc độ bệnh nhân, tôi sẽ không cứu, bác sĩ
Lý, cậu nên tin tưởng vào thằng nhóc này!”
Ông Tề nghiêm nghị nói
“Nhưng..
“Lễ nào cậu không muốn mẹ cậu bình
phục lại sao?” Ông Tề hỏi ngược lại.
Lý Minh không nói nên lời.
“Bác hai, nếu bác đã muốn ông Tê đây
chữa trị, thế tôi ra ngoài trước đây.” Lúc này,
Phan Lâm đột nhiên nói.
Lý Minh lo lắng, vội vàng kéo lấy Phan
Lâm: “Cậu đi đâu?”
“Không phải bác muốn cho ông Tề trị sao?”
“Cậu … cậu cố ý chọc tức tôi phải
không?” Lý Minh ảm đạm nhìn anh ta, hừ
lạnh một tiếng: “Cậu giúp tôi chữa trị! Maul
Bà ấy là bà nội của cậu, nếu cậu thấy chết
không cứu! Thì coi như cậu tiêu rồi!”
Lật mặt cũng nhanh thật!
Phan Lâm cau mày, điềm nhiên nói:
“Muốn cứu bà nội thì làm theo lời tôi nói, lập
tức thực hiện thuật châm cứu trong cho bà nội!”
Sắc mặt Lý Minh đột nhiên thay đổi.
Ông ta không ngờ được có một ngày sẽ
bị một tên vô dụng như Phan Lâm khoa tay
múa chân trước mặt mình, nhưng bản thân
cũng đành bất lực.
Lý Minhhừ thầm một tiếng, cầm kim bạc
bắt đầu châm cứu cho bà Lý.
“Linh thủ châm pháp? Tôn Tư Mạckhông
hổ là cổ đại thần y, phương pháp châm cứu
này kích hoạt khí huyết, thông huyết mạch,
giúp tỉnh táo … đúng thật là vi diệu.“Ông Tê
chăm chú nhìn, vô cùng cảm động.
Có điều từng cây từng cây kim châm vào
khiến thân thể lão thái thái đột nhiên co giật.
Lý Minh hoảng sợ: “Phan Lâm, chuyện
này … chuyện này là sao?”
“Hiện tượng bình thường.”Phan Lâm nói:
“Bởi vì linh thủ thiên của bác vẫn chưa hoàn
chỉnh, cái bác học chỉ là phần tàn khuyết của
châm pháp! Vẫn còn thiếu một châm cuối cùng!”
“Châm cuối cùng?” Lý Minh nhớ tới Phan
Lâm đã từng nói câu này. Lão thái thái chỉ vì
thiếu một châm cuối cùng mới trở thành như
thế này.
Phan Lâm rút ra một cây kim bạc từ
trong túi đựng kim đặt bên cạnh, dùng ngón
tay xoa xoa ba lần, đưa cho Lý Minh: “Bác
hai, châm kim tại huyệt bách hội của bà nội!
Dùng kỹ thuật vê kim châm, dùng lực ba
phần, châm kim vào nửa tấc, sau khi châm
vào, tay không được rời khỏi kim, ngón tay
cần phải dùng sức vê chặt thân kim, đợi bốn
giây sau mới rút kim ra, hiểu không?”
Lý Minh hai mắt kinh ngạc.
Phan Lâm nói một cách rõ ràng mạch lạc,
lẽ nào đây là châm cuối cùng trong linh thủ thiên?
Ông ta có một chút không dám tin vào mắt mình.
Tại sao một tên vô dụng như Phan Lâm
lại hiểu châm pháp linh thủ thiên đến thế?
Lễ nào cậu †a từng thấy qua?
Nhưng … cậu ta thấy nó ở đâu chứ?
Vì để học được châm pháp linh thủ thiên,
Lý Minh phải bỏ ra hàng trăm triệu!
Lý Minh làm theo những gì mà Phan Lâm
nói nhưng trong lòng vẫn chất chứa nhiều
nghi hoặc.
Nhấc kim, vê kim, định kim … tất cả được
thực hiện một cách suôn sẻ.
Dù sao thì Lý Minh cũng là một bác sĩ
trung y gạo cội, kỹ thuật của ông ta cũng
không tồi. Chỉ là kim này châm xuống, lão
thái thái chẳng có chút phản ứng gì.
“Phan Lâm, cậu không phải đang đùa tôi
đấy chứ?” Lý Minh sắc mặt trầm xuống,
dường như còn muốn nói gì nữa.
Nhưng vào lúc này, sắc mặt già nua tái
nhợt của lão phu nhân bỗng nhiên trở nên
hồng hào, cả người ho khan liên tục, hô hấp
cũng trở nên gấp gáp.
“Tỉnh rồi?”
“Trời ơi, thật sự không thể tin được!”
“Hai mươi phút trước, bà Lý dường như
đã mất đi dấu hiệu của sự sống!”
Các bác sĩ bên cạnh vô cùng kinh ngạc
kêu lên.
Các bác sĩ tây y đó còn sốc hơn.
Đây là sức mạnh của y học cổ truyền?
Lý Minh vội vàng tiến lên phía trước với
vẻ phấn khích.
Bà cụ dường như đã nghe thấy tiếng gọi,
khó khăn mở mắt ra.
“Bác hai, việc còn lại giao cho bác.”
Phan Lâm bình tĩnh nói, xoay người bước
ra ngoài cửa.
“Đợi đã!”Lý Minh lập tức gọi cậu ta lại.
“Còn chuyện gì?”
“Tôi hỏi cậu, làm sao cậu biết được thuật
châm cứu trong Thiên Kim Phương?” Lý
Minhkìm nén lại cơn xúc động trong lòng,
nghiêm túc hỏi.
“Rất đơn giản, tôi đã từng xem qua.”
“Đã từng? Xem ở đâu?”
“Yấn Kinh.“Phan Lâm hờ hững đáp, và
bước ra khỏi cửa.
“Yến Kinh?”
Lý Minh sững sờ một hồi mới phản ứng
trở lại,hình như Phan Lâm đến từ Yến Kinh.
“Linh thủ thiên chính là xuất hiện ở nơi
đó, lẽ nào thằng nhóc đó may mắn nhìn thấy
được linh thủ thiên?“Lý Minh lẩm bẩm.
Ra khỏi phòng cấp cứu, người nhà họ Lý
lập tức tụ tập lại.
“Phan Lâm ra rồi!”
“Phan Lâm, bà nội sao rồi?”
“Tôi nói cho cậu biết, bà nội mà có gì bất
trắc, cậu cũng phải chịu trách nhiệm!”
Người nhà họ Lý tranh nhau nói, chất vấn
rồi mắng mỏ.
Nhưng Phan Lâm giống như cứ giống
như tượng phật, sấm sét đánh không động,
mặc kệ tất cả, chỉ khi Lý Ái Vân đến hỏi: “Tình
trạng của nội thế nào?”
“Đã hồi phục bình thường rồi, tiếp theo
cần nghỉ ngơi thật tốt thì không thành vấn đề
gì nữa.” Phan Lâm mỉm cười.
“Có thật không?”
Lý Ái Vân tỏ vẻ kinh ngạc.
Người nhà họ Lý bên cạnh đứng nhìn mà
sửng sốt.
“Phan Lâm thật sự chữa khỏi bà nội?”
“Sao có thể chứ? Tên phế vật đó biết y
thuật?”
“Chúng ta đi hỏi bác hai thì sẽ biết.”
“Đi đi đi, vào trong vào trong!”
Người nhà họ Lý chen vào trong.
“Về thôi.” Phan Lâm nói với Lý Ái Vân.
“Anh về trước đi, tôi muốn ở đây trông
nom bà nội.”
“Được.”
Phan Lâm gật gật đầu, cũng không nói gì
thêm.
Anh ấy cũng không có xe nên chỉ có thể
đi bộ.
Chỉ là Phan Lâm đi chưa được mấy bước,
sau lưng liền vang lên tiếng bước chân hối
hả.
“Chàng trai trẻ, chờ đã.”
“Ông Tề?”Phan Lâm có chút kinh ngạc.
Nhìn thấy ông Tề hớt ha hớt hải chạy lại,
đứng ở bên cạnh Phan Lâm, không ngừng
thở gấp.
Một lúc sau, Phan Lâm mới cười hỏi:
“Ông Tê sao vậy?”
“Cậu nhóc, tôi có một câu hỏi muốn hỏi cậu.
“Liên quan đến châm pháp linh thủ thiên sao?”
“Không phải, chuyện này tôi có thể thảo
luận với bác sĩ Lý, tôi tìm cậu là để hỏi thủ
pháp ấn huyệt cậu sử dụng trên người lão
thái thái khi nãy!” Ông Tề nói với vẻ mặt
mong đợi, “Theo kinh nghiệm của tôi, kỹ
thuật của cậu có chút giống như phương
pháp được ghi lại trong “Hoàng Đế Nội
Kinh”,chỉ là của cậu tinh tế hơn, tôi nhất thời
đoán không ra, dám hỏi cậu đây là kỹ thuật
xoa bóp gì?”
Phan Lâm sững sờ, nở nụ cười lần nữa:
“Đúng là ông Tề, nhãn quang quả nhiên
chuẩn xác! Đúng vậy, đó chính là !”
“Thế…ở trong bài nào?” Ông Tê vội hỏi.
“!”
“Cái gì?
Ông Tê hét lớn.
Huyết khí hình chí? Sao có thể chứ?
Reng reng…
Lúc này, điện thoại lão Tê vang lên, ông
ấyhơi giật mình một chút, lấy điện thoại ra
nhìn, trên khuôn mặt già nua lộ ra vẻ không
vui cùng bất lực.
“Chàng trai trẻ à, viện trưởng đang tìm
tôi, chắc là có việc gấp, thế này đi, chúng ta
lưu số điện thoại lại, khi nào rảnh thì ngồi nói
chuyện, thế nào?”
Phan Lâm đối với chuyện này không có
hứng thú, nhưng hắn có thể nhìn thấy ánh
mắt của ông Tề sáng rực, biết rõ nếu không
đồng ý sẽ không thể thoát khỏi ông ta được,
nên chỉ đành đồng ý.
Trong lòng tràn đầy vui mừng, ông Tề
xoay người chạy về phía bệnh viện.
Đừng nghĩ ông ta gầy guộc, chạy nhanh
như một cơn gió vậy.
Tạm biệt ông Tề, Phan Lâm xoay người
đi về nhà.
Vào buổi tối, một mẩu tin được đăng trên
trang tin tức Giang Thành.
“Y học Giang Thành, vấn đề khó trong
giới y học, bác sĩ y học cổ truyền nổi tiếng Lý
Minh, sẽ dẫn dắt giới y học Giang Thành vào
một kỷ nguyên mới của y học cổ truyền …”
Phan Lâm đang ngồi trên ghế sô pha, khi
nhìn thấy tin tức trên điện thoại di động thì
sửng sốt.
Anh không biết rằng danh tiếng của Lý
Minh lại nổi như thế.
Két.
Cánh cửa bị đẩy ra.
Lý Ái Vân trở về nhà.
Nhưng … sắc mặt cô không được tự nhiên.
“Làm sao vậy?” Phan Lâm cảm thấy có
điều không ổn hỏi. .
Lý Ái Vân chần chừ một lát, rồi nói: “Hôm
nay người của đài truyền hình thành phố đến
bệnh viện để tuyên truyền y học Trung Quốc,
viện trưởng đã lấy tình trạng của bà nội làm
ví dụ để đăng lên tin tức.”
Chẳng trách lão Tề lại vội vã rời đi, thì ra
là bị gọi đi tiếp đã người của đài truyền hình
“Sau đó thì sao?” Phan Lâm thản nhiên
hỏi.
“Bà nội nói bác hai chữa khỏi bệnh cho
bà ấy! Bây giờ cả Giang Thành đều biết!”Lý Ái
Vân trừng mắt nhìn anh, tức giận nói: “Bác
hai đã cướp hết công lao của anh rồi!”
“Em vì chuyện này mà không vui sao?”
Phan Lâm ngẩn ra, sau đó ngây người cười:
“Tôi còn tưởng là chuyện gì. Thật ra người
châm cứu cho bà nội không phải tôi, nếu như
tính công lao, thì bác hai mới thật sự là người
có công, hơn nữa, ở đó có nhiều bác sĩ như
vậy, em cảm thấy bà nội sẽ không biết rốt
cuộc là ai cứu mình sao?”
Vẻ mặt Lý Ái Vân nghiêm lại:“Ý anh là, bà
nội biết là anh cứu bà ấy, nhưng vẫn muốn
quy công lao về cho bác hai?”
“Cái này đối với bác hai mà nói là một cơ
hội tốt, đài truyền hình thành phố công khai
mạnh mẽ như thế bệnh viện cũng sẽ xem
trọng bác ấy, công lao đặt lên người bác ấy
còn có lợi hơn nhiều so với để trên người tôi,
với thành tích này, tiền đồ của bác hai không
phải xán lạn hơn sao? Lão thái thái đó, đúng
thật là rất thông minh.”Phan Lâm lắc đầu.
Lý Ái Vân im lặng, một lát sau mới hỏi:
“Anh cứu bà nội bằng cách nào?”
“Chỉ là tùy tiện ấn đại mà thôi.”
“Ấn?”
“Xoa bóp, hiểu không?Trước đây tôi
không có gì làm nên xem vài cuốn sách chỉ
dạy massage xoa bóp, rồi tự học.”
“Như thế sao?”Lý Ái Vân tỏ ra khó tin.
Phan Lâm mỉm cười chẳng giải thích gì
thêm.
Lý Ái Vân bán tín bán nghi, nhưng cũng
không nghĩ nhiều, dù sao cô quả thực đã
từng nhìn thấy Phan Lâm lúc rảnh rỗi cầm
đọc mấy quyển sách cũ nát.
“Mặc kệ thế nào thì chuyện hôm nay
cũng đã xong, à đúng rồi, sáng nay ba mẹ đi
ra ngoài, khoảng hai ba ngày nữa mới về.”
“Ừm”
Phan Lâm tùy ý đáp lại một câu.
Lý Ái Vân nhìn anh có chút kỳ hoặc.
Không biết vì sao, cô luôn cảm thấy hôm
nay Phan Lâm có gì đó kỳ quái.
Đến giờ cơm, Phan Lâm nấu một bữa đơn
giản.
Nhìn những món xào tinh xảo, Lý Ái Vân
sửng sốt, khuôn miệng anh đào há ra hình
chữ “0O”, dường như không khép lại được.
Khi nếm thử một miếng, càng khiến cô
cảm thấy sốc và kinh ngạc.
“Ngon quá, cái này… là anh làm à?” Lý Ái
Vân hoài nghi nhìn Phan Lâm.
Đồ ăn Phan Lâm nấu trước đây miễn
cưỡng lắm mới có thể nuốt trôi, nếu không
phải Lý Ái Vân cô không có nhiều thời gian,
cô thà đi ăn cơm tiệm còn hơn là thử ăn cơm
mà Phan Lâm nấu.
Nhưng bây giờ … chuyện gì đang xảy ra?
Tại sao kỹ năng nấu nướng của Phan
Lâm lại được cải thiện vượt bậc trong một
khoảng thời gian ngắn như vậy?
Nó có thể so sánh với một đầu bếp trong
khách sạn năm sao.
“Mau ăn đi.” Phan Lâm vừa ăn vừa hàm
hồ nói gì không rõ.
Lý Ái Vân tràn đầy nghi ngờ, ăn từng
miếng từng miếng nhỏ, nhưng không thể
dừng lại chút nào.
Trước đây cô chỉ ăn được một bát nhỏ,
nhưng bữa nay cô ăn đến hai bát, không ngờ
lại bắt đầu lo lắng về cân nặng của mình.
Có phải anh chàng này đang giấu cô
điều gì đó không?
Lý Ái Vân càng bối rối, nhưng cô không
biết phải hỏi thế nào.
Đúng lúc này, di động của Lý Ái Vân đột
nhiên vang lên.
Cô bấm nút nhận và đưa nó vào tai,
nhưng một lúc sau, sắc mặt đột nhiên thay
đổi liên tục.
“Có chuyện gì vậy?” Phan Lâm vừa nhìn
TV vừa hỏi.
Lý Ái Vân đặt điện thoại xuống, ánh mắt
thất thần, ngây người nói: “Nhà họ Lý … tiêu rồi…
Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 5: Nhà họ Lý tiêu rồi“Mẹt”Lý Minh ngây người một lúc, rồi chợt hétlên chạy lại phía lão thái thái.Tuy nhiên, sau đó lão thái thái ho mạnhvài lần rồi lại ngất đi.Mọi người hoang mang.“Phan Lâm, bà cậu… lại bị sao vậy?” LýMinh sững sờ, sốt sắng hỏi.“Đừng lo lắng, bà ấy không sao!” PhanLâm bình tĩnh nói: “Có điều bệnh tình của bàấy vẫn chưa được giải quyết hết, k*ch th*chthần kinh trung ương của bà ấy, nhưngchứng bệnh cũ vẫn còn, đồng thời cũng cóthể tái phát bất cứ lúc nào, cho nên phải điềutrị càng sớm càng tốt!”“Chữa trị thế nào?“Lý Minh khẩn trươnghỏi.“Bác hai, bác hãy làm lại thuật châm cứucho bà nộimột lần nữa.”“Làm lại lần nữa?” Lý Minh tim đập thìnhthịch.Lúc nãy châm cứu xảy ra vấn đề, sao lầnnày lại châm nữa?Gương mặt ông ta tỏ vẻ bối rối, độtnhiên, nghĩ ra điều gì đó liền đưa tay lão tháithái lên bắt mạch.Một lúc sau, Lý Minh trầm giọng nói:“Phan Lâm, cậu ra ngoài trước đi.”“Ra ngoài?” Phan Lâm hơi nhíu mày.“Tình trạng mạch của bà nội cậu đã ổnđịnh, tính mạng chắc cũng không còn trởngại gì nữa, hơn nữa ông Tề cũng đã đến rồi,tôi muốn ông Tề chữa trị cho bà ấy, ở đâykhông có chuyện của cậu, cậu ra ngoài trướcđi” Lý Minh điềm tĩnh đápÔng ta từ đầu đến cuối chưa bao giờ tintưởng Phan Lâm, tuy rằng ông ta không hiểuđược tại sao Phan Lâm ấn vào người lão tháithái một cái, thì đã lôi bà ấy từ tử địa trở về,nhưng theo ông ta thấy, có thể là PhanLâm đã học được kỹ thuật massage độc đáonào đó, hoặc cũng có thể là chó táp phải ruồimà thôi.Mặc kệ thế nào, nếu phải lựa chọn, ông†a cũng sẽ không chọn Phan Lâm.“Bác sĩ Lý, sao ông không để người thanhniên này tiếp tục chữa trị cho lão thái thái?”nghe thấy Lý Minh nói vậy, lão Tê liền nói.“Ông Tề, ông không biết, cậu ta là cháurể của tôi, chỉ là một tên phế vật lười biếngham ăn ham chơi, làm sao có thể biết y thuậtđược chứ? Để cậu ta chữa bệnh cho mẹ tôi,thế chẳng phải đang lấy tính mạng của mẹtôi ra đùa sao?” Lý Minh mỉm cười giải thích.“Nhưng xét theo những kỹ thuật xoa bópvà chữa trị vừa rồi cậu ta đã làm với mẹ cậu,hẳn là cậu ta có hiểu một chút y thuật.” ÔngTề có chút không vui.“Có ma mới biết cậu ta học được mấy cáikung fu mèo ba chân ở đâu, nói tóm lại, ôngTề à, lần này phải nhờ vào ông đấy.”Tuy nhiên, lão Tê phất tay áo: “Ta khôngcứu!”Lý Minh ngẩn người.“Tại sao?”“Tôi không biết gì về các triệu chứng củalão thái thái,đợi tôi đến cứu, thì sẽ không kịpnữa, rủi ro rất lớn, ngược lại, chính ngườithanh niên này có thể khiến lão thái tháisống lại,hiển nhiên là anh ta biết rõ tình trạngcủa bà ấy, với tư cách là một bác sĩ, tôiđương nhiên mong bệnh nhân qua khỏi cơnnguy kịch và bình phục càng sớm càng tốt,trước mắt để thanh niên này chữa bệnh chobà ấy còn đáng tin hơn là đợi tôi ra tay, vì vậyở góc độ bệnh nhân, tôi sẽ không cứu, bác sĩLý, cậu nên tin tưởng vào thằng nhóc này!”Ông Tề nghiêm nghị nói“Nhưng..“Lễ nào cậu không muốn mẹ cậu bìnhphục lại sao?” Ông Tề hỏi ngược lại.Lý Minh không nói nên lời.“Bác hai, nếu bác đã muốn ông Tê đâychữa trị, thế tôi ra ngoài trước đây.” Lúc này,Phan Lâm đột nhiên nói.Lý Minh lo lắng, vội vàng kéo lấy PhanLâm: “Cậu đi đâu?”“Không phải bác muốn cho ông Tề trị sao?”“Cậu … cậu cố ý chọc tức tôi phảikhông?” Lý Minh ảm đạm nhìn anh ta, hừlạnh một tiếng: “Cậu giúp tôi chữa trị! MaulBà ấy là bà nội của cậu, nếu cậu thấy chếtkhông cứu! Thì coi như cậu tiêu rồi!”Lật mặt cũng nhanh thật!Phan Lâm cau mày, điềm nhiên nói:“Muốn cứu bà nội thì làm theo lời tôi nói, lậptức thực hiện thuật châm cứu trong cho bà nội!”Sắc mặt Lý Minh đột nhiên thay đổi.Ông ta không ngờ được có một ngày sẽbị một tên vô dụng như Phan Lâm khoa taymúa chân trước mặt mình, nhưng bản thâncũng đành bất lực.Lý Minhhừ thầm một tiếng, cầm kim bạcbắt đầu châm cứu cho bà Lý.“Linh thủ châm pháp? Tôn Tư Mạckhônghổ là cổ đại thần y, phương pháp châm cứunày kích hoạt khí huyết, thông huyết mạch,giúp tỉnh táo … đúng thật là vi diệu.“Ông Têchăm chú nhìn, vô cùng cảm động.Có điều từng cây từng cây kim châm vàokhiến thân thể lão thái thái đột nhiên co giật.Lý Minh hoảng sợ: “Phan Lâm, chuyệnnày … chuyện này là sao?”“Hiện tượng bình thường.”Phan Lâm nói:“Bởi vì linh thủ thiên của bác vẫn chưa hoànchỉnh, cái bác học chỉ là phần tàn khuyết củachâm pháp! Vẫn còn thiếu một châm cuối cùng!”“Châm cuối cùng?” Lý Minh nhớ tới PhanLâm đã từng nói câu này. Lão thái thái chỉ vìthiếu một châm cuối cùng mới trở thành nhưthế này.Phan Lâm rút ra một cây kim bạc từtrong túi đựng kim đặt bên cạnh, dùng ngóntay xoa xoa ba lần, đưa cho Lý Minh: “Báchai, châm kim tại huyệt bách hội của bà nội!Dùng kỹ thuật vê kim châm, dùng lực baphần, châm kim vào nửa tấc, sau khi châmvào, tay không được rời khỏi kim, ngón taycần phải dùng sức vê chặt thân kim, đợi bốngiây sau mới rút kim ra, hiểu không?”Lý Minh hai mắt kinh ngạc.Phan Lâm nói một cách rõ ràng mạch lạc,lẽ nào đây là châm cuối cùng trong linh thủ thiên?Ông ta có một chút không dám tin vào mắt mình.Tại sao một tên vô dụng như Phan Lâmlại hiểu châm pháp linh thủ thiên đến thế?Lễ nào cậu †a từng thấy qua?Nhưng … cậu ta thấy nó ở đâu chứ?Vì để học được châm pháp linh thủ thiên,Lý Minh phải bỏ ra hàng trăm triệu!Lý Minh làm theo những gì mà Phan Lâmnói nhưng trong lòng vẫn chất chứa nhiềunghi hoặc.Nhấc kim, vê kim, định kim … tất cả đượcthực hiện một cách suôn sẻ.Dù sao thì Lý Minh cũng là một bác sĩtrung y gạo cội, kỹ thuật của ông ta cũngkhông tồi. Chỉ là kim này châm xuống, lãothái thái chẳng có chút phản ứng gì.“Phan Lâm, cậu không phải đang đùa tôiđấy chứ?” Lý Minh sắc mặt trầm xuống,dường như còn muốn nói gì nữa.Nhưng vào lúc này, sắc mặt già nua táinhợt của lão phu nhân bỗng nhiên trở nênhồng hào, cả người ho khan liên tục, hô hấpcũng trở nên gấp gáp.“Tỉnh rồi?”“Trời ơi, thật sự không thể tin được!”“Hai mươi phút trước, bà Lý dường nhưđã mất đi dấu hiệu của sự sống!”Các bác sĩ bên cạnh vô cùng kinh ngạckêu lên.Các bác sĩ tây y đó còn sốc hơn.Đây là sức mạnh của y học cổ truyền?Lý Minh vội vàng tiến lên phía trước vớivẻ phấn khích.Bà cụ dường như đã nghe thấy tiếng gọi,khó khăn mở mắt ra.“Bác hai, việc còn lại giao cho bác.”Phan Lâm bình tĩnh nói, xoay người bướcra ngoài cửa.“Đợi đã!”Lý Minh lập tức gọi cậu ta lại.“Còn chuyện gì?”“Tôi hỏi cậu, làm sao cậu biết được thuậtchâm cứu trong Thiên Kim Phương?” LýMinhkìm nén lại cơn xúc động trong lòng,nghiêm túc hỏi.“Rất đơn giản, tôi đã từng xem qua.”“Đã từng? Xem ở đâu?”“Yấn Kinh.“Phan Lâm hờ hững đáp, vàbước ra khỏi cửa.“Yến Kinh?”Lý Minh sững sờ một hồi mới phản ứngtrở lại,hình như Phan Lâm đến từ Yến Kinh.“Linh thủ thiên chính là xuất hiện ở nơiđó, lẽ nào thằng nhóc đó may mắn nhìn thấyđược linh thủ thiên?“Lý Minh lẩm bẩm.Ra khỏi phòng cấp cứu, người nhà họ Lýlập tức tụ tập lại.“Phan Lâm ra rồi!”“Phan Lâm, bà nội sao rồi?”“Tôi nói cho cậu biết, bà nội mà có gì bấttrắc, cậu cũng phải chịu trách nhiệm!”Người nhà họ Lý tranh nhau nói, chất vấnrồi mắng mỏ.Nhưng Phan Lâm giống như cứ giốngnhư tượng phật, sấm sét đánh không động,mặc kệ tất cả, chỉ khi Lý Ái Vân đến hỏi: “Tìnhtrạng của nội thế nào?”“Đã hồi phục bình thường rồi, tiếp theocần nghỉ ngơi thật tốt thì không thành vấn đềgì nữa.” Phan Lâm mỉm cười.“Có thật không?”Lý Ái Vân tỏ vẻ kinh ngạc.Người nhà họ Lý bên cạnh đứng nhìn màsửng sốt.“Phan Lâm thật sự chữa khỏi bà nội?”“Sao có thể chứ? Tên phế vật đó biết ythuật?”“Chúng ta đi hỏi bác hai thì sẽ biết.”“Đi đi đi, vào trong vào trong!”Người nhà họ Lý chen vào trong.“Về thôi.” Phan Lâm nói với Lý Ái Vân.“Anh về trước đi, tôi muốn ở đây trôngnom bà nội.”“Được.”Phan Lâm gật gật đầu, cũng không nói gìthêm.Anh ấy cũng không có xe nên chỉ có thểđi bộ.Chỉ là Phan Lâm đi chưa được mấy bước,sau lưng liền vang lên tiếng bước chân hốihả.“Chàng trai trẻ, chờ đã.”“Ông Tề?”Phan Lâm có chút kinh ngạc.Nhìn thấy ông Tề hớt ha hớt hải chạy lại,đứng ở bên cạnh Phan Lâm, không ngừngthở gấp.Một lúc sau, Phan Lâm mới cười hỏi:“Ông Tê sao vậy?”“Cậu nhóc, tôi có một câu hỏi muốn hỏi cậu.“Liên quan đến châm pháp linh thủ thiên sao?”“Không phải, chuyện này tôi có thể thảoluận với bác sĩ Lý, tôi tìm cậu là để hỏi thủpháp ấn huyệt cậu sử dụng trên người lãothái thái khi nãy!” Ông Tề nói với vẻ mặtmong đợi, “Theo kinh nghiệm của tôi, kỹthuật của cậu có chút giống như phươngpháp được ghi lại trong “Hoàng Đế NộiKinh”,chỉ là của cậu tinh tế hơn, tôi nhất thờiđoán không ra, dám hỏi cậu đây là kỹ thuậtxoa bóp gì?”Phan Lâm sững sờ, nở nụ cười lần nữa:“Đúng là ông Tề, nhãn quang quả nhiênchuẩn xác! Đúng vậy, đó chính là !”“Thế…ở trong bài nào?” Ông Tê vội hỏi.“!”“Cái gì?Ông Tê hét lớn.Huyết khí hình chí? Sao có thể chứ?Reng reng…Lúc này, điện thoại lão Tê vang lên, ôngấyhơi giật mình một chút, lấy điện thoại ranhìn, trên khuôn mặt già nua lộ ra vẻ khôngvui cùng bất lực.“Chàng trai trẻ à, viện trưởng đang tìmtôi, chắc là có việc gấp, thế này đi, chúng talưu số điện thoại lại, khi nào rảnh thì ngồi nóichuyện, thế nào?”Phan Lâm đối với chuyện này không cóhứng thú, nhưng hắn có thể nhìn thấy ánhmắt của ông Tề sáng rực, biết rõ nếu khôngđồng ý sẽ không thể thoát khỏi ông ta được,nên chỉ đành đồng ý.Trong lòng tràn đầy vui mừng, ông Tềxoay người chạy về phía bệnh viện.Đừng nghĩ ông ta gầy guộc, chạy nhanhnhư một cơn gió vậy.Tạm biệt ông Tề, Phan Lâm xoay ngườiđi về nhà.Vào buổi tối, một mẩu tin được đăng trêntrang tin tức Giang Thành.“Y học Giang Thành, vấn đề khó tronggiới y học, bác sĩ y học cổ truyền nổi tiếng LýMinh, sẽ dẫn dắt giới y học Giang Thành vàomột kỷ nguyên mới của y học cổ truyền …”Phan Lâm đang ngồi trên ghế sô pha, khinhìn thấy tin tức trên điện thoại di động thìsửng sốt.Anh không biết rằng danh tiếng của LýMinh lại nổi như thế.Két.Cánh cửa bị đẩy ra.Lý Ái Vân trở về nhà.Nhưng … sắc mặt cô không được tự nhiên.“Làm sao vậy?” Phan Lâm cảm thấy cóđiều không ổn hỏi. .Lý Ái Vân chần chừ một lát, rồi nói: “Hômnay người của đài truyền hình thành phố đếnbệnh viện để tuyên truyền y học Trung Quốc,viện trưởng đã lấy tình trạng của bà nội làmví dụ để đăng lên tin tức.”Chẳng trách lão Tề lại vội vã rời đi, thì ralà bị gọi đi tiếp đã người của đài truyền hình“Sau đó thì sao?” Phan Lâm thản nhiênhỏi.“Bà nội nói bác hai chữa khỏi bệnh chobà ấy! Bây giờ cả Giang Thành đều biết!”Lý ÁiVân trừng mắt nhìn anh, tức giận nói: “Báchai đã cướp hết công lao của anh rồi!”“Em vì chuyện này mà không vui sao?”Phan Lâm ngẩn ra, sau đó ngây người cười:“Tôi còn tưởng là chuyện gì. Thật ra ngườichâm cứu cho bà nội không phải tôi, nếu nhưtính công lao, thì bác hai mới thật sự là ngườicó công, hơn nữa, ở đó có nhiều bác sĩ nhưvậy, em cảm thấy bà nội sẽ không biết rốtcuộc là ai cứu mình sao?”Vẻ mặt Lý Ái Vân nghiêm lại:“Ý anh là, bànội biết là anh cứu bà ấy, nhưng vẫn muốnquy công lao về cho bác hai?”“Cái này đối với bác hai mà nói là một cơhội tốt, đài truyền hình thành phố công khaimạnh mẽ như thế bệnh viện cũng sẽ xemtrọng bác ấy, công lao đặt lên người bác ấycòn có lợi hơn nhiều so với để trên người tôi,với thành tích này, tiền đồ của bác hai khôngphải xán lạn hơn sao? Lão thái thái đó, đúngthật là rất thông minh.”Phan Lâm lắc đầu.Lý Ái Vân im lặng, một lát sau mới hỏi:“Anh cứu bà nội bằng cách nào?”“Chỉ là tùy tiện ấn đại mà thôi.”“Ấn?”“Xoa bóp, hiểu không?Trước đây tôikhông có gì làm nên xem vài cuốn sách chỉdạy massage xoa bóp, rồi tự học.”“Như thế sao?”Lý Ái Vân tỏ ra khó tin.Phan Lâm mỉm cười chẳng giải thích gìthêm.Lý Ái Vân bán tín bán nghi, nhưng cũngkhông nghĩ nhiều, dù sao cô quả thực đãtừng nhìn thấy Phan Lâm lúc rảnh rỗi cầmđọc mấy quyển sách cũ nát.“Mặc kệ thế nào thì chuyện hôm naycũng đã xong, à đúng rồi, sáng nay ba mẹ đira ngoài, khoảng hai ba ngày nữa mới về.”“Ừm”Phan Lâm tùy ý đáp lại một câu.Lý Ái Vân nhìn anh có chút kỳ hoặc.Không biết vì sao, cô luôn cảm thấy hômnay Phan Lâm có gì đó kỳ quái.Đến giờ cơm, Phan Lâm nấu một bữa đơngiản.Nhìn những món xào tinh xảo, Lý Ái Vânsửng sốt, khuôn miệng anh đào há ra hìnhchữ “0O”, dường như không khép lại được.Khi nếm thử một miếng, càng khiến côcảm thấy sốc và kinh ngạc.“Ngon quá, cái này… là anh làm à?” Lý ÁiVân hoài nghi nhìn Phan Lâm.Đồ ăn Phan Lâm nấu trước đây miễncưỡng lắm mới có thể nuốt trôi, nếu khôngphải Lý Ái Vân cô không có nhiều thời gian,cô thà đi ăn cơm tiệm còn hơn là thử ăn cơmmà Phan Lâm nấu.Nhưng bây giờ … chuyện gì đang xảy ra?Tại sao kỹ năng nấu nướng của PhanLâm lại được cải thiện vượt bậc trong mộtkhoảng thời gian ngắn như vậy?Nó có thể so sánh với một đầu bếp trongkhách sạn năm sao.“Mau ăn đi.” Phan Lâm vừa ăn vừa hàmhồ nói gì không rõ.Lý Ái Vân tràn đầy nghi ngờ, ăn từngmiếng từng miếng nhỏ, nhưng không thểdừng lại chút nào.Trước đây cô chỉ ăn được một bát nhỏ,nhưng bữa nay cô ăn đến hai bát, không ngờlại bắt đầu lo lắng về cân nặng của mình.Có phải anh chàng này đang giấu côđiều gì đó không?Lý Ái Vân càng bối rối, nhưng cô khôngbiết phải hỏi thế nào.Đúng lúc này, di động của Lý Ái Vân độtnhiên vang lên.Cô bấm nút nhận và đưa nó vào tai,nhưng một lúc sau, sắc mặt đột nhiên thayđổi liên tục.“Có chuyện gì vậy?” Phan Lâm vừa nhìnTV vừa hỏi.Lý Ái Vân đặt điện thoại xuống, ánh mắtthất thần, ngây người nói: “Nhà họ Lý … tiêu rồi…