Tác giả:

Chương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời…

Chương 6

Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 6: Hình nhân thế mạngPhan Lâm không ngờ rằng chỉ trong vàigiờ ngắn ngủi mà Lý Minh đã gây ra phiềnphức lớn như vậy.Hóa ra sau khi bà Lý khỏi bệnh, ngườicủa đài truyền hình thành phố đã tình cờ đếnthăm và đăng tải đây là một trường hợp củay học Trung Quốc trên các phương tiệnthông tin để hợp tác với chính quyền thànhphố làm việc công khai, kết quả nói trùnghợp cũng không phải trùng hợp, nhà họHuỳnh ở Nam Thành nhìn thấy tin tức này,bệnh tình của ông Huỳnh và lão thái tháicũng khá tương đồng. Vì vậy, nhà họHuỳnh đã vượt đêm đưa Huỳnh lão gia đếnGiang Thành nhờ Lý Minh chữa trị.Lý Minh vui mừng khôn xiết khi biết tin.Huỳnh giaChính là đệ nhất thế gia ở Nam Thành!Một gia đình nhỏ bé như nhà họ Lý so vớihọ, thì còn thua kém rất xa.Đây là cơ hội tuyệt vời để kết giao vớinhà họ Huỳnh, một bước lên mây!Đây cũng là cơ hội trời cho để Lý Minhmột bước được thăng tiến!Nhờ sự động viên của lão thái thái, LýMinh làm theo những bước mà Phan Lâmnói để châm cứu cho Huỳnh lão gia.Ông ta vẫn còn nhớ rõ những huyệt đạocủa lần châm kim cuối cùng, cảm thấy mìnhđã lĩnh ngộ hoàn hảo “Linh phủ thiên”.Tuy nhiên … khi linh thủ thiên này châmxuống, Huỳnh lão gia vốn đang tỉnh táo hônmê ngay tại chỗ, hai phút sau được đưa vàophòng cấp cứu, đến bây giờ vẫn chưa rõsống chết.Nhà họ Huỳnh tức giận.Lý Minh hoàn toàn sững sờ.Toàn bộ tình hình lại mất kiểm soát.Lý Minh bị nhà họ Huỳnh giam giữ, cácchuyên gia và bác sĩ đều đã đến.Sau nhiều giờ cấp cứu, bệnh tình của ôngHuỳng đã ổn định một chút, nhưng vẫn chưaqua khỏi cơn nguy kịch, ông đã được đưađến Giang Thành được bác sĩ riêng của nhàhọ Huỳnh chăm sóc.Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc,nhà họ Huỳnh và nhà họ Lý cũng vì chuyệnnày mà kết thù oán!Nhưng … Lý gia lấy gì để đấu với Huỳnhgia đây?E rằng họ chỉ cần dùng một ngón tay làcó thể đè chết nhà họ Lý!Người Lý gia ai nấy cũng đều sợ hãi.Lý Ái Vân cả đêm được gọi đến biệt thựcủa lão thái thái để bàn biện pháp đối phó.Khi cô trở về thì cũng đã 12 giờ đêm.“Tình hình thế nào?” Phan Lâm vẫn ngồitrên sô pha, tựa hồ đang đợi cô.“Không … không có gì…” Vẻ mặt Lý ÁiVân mất tự nhiên, không nhìn Phan Lâm,thìthầm một câu rồi vội vàng trở về phòng.Phan Lâm cau mày.Dáng vẻ này dường như có điều gì bất ổn.Tuy nhiên, trong mắt Lý Ái Vân, Phan_ Lâm là một tên rác rưởi vô dụng, nói cho anh†a biết chẳng khác gì đàn gảy tai trâu, vì vậygặp phải chuyện gìLý Ái Vân sẽ tự mình giảiquyết hoặc bàn bạc với cha mẹ là Lý Giangvà Hứa Ngọc Thanh.Lý Ái Vân không nói Phan Lâm cũng lườihỏi.Ba năm kết hôn, Phan Lâm vẫn luôn ngủ†rong phòng khác. Sau 12 giờ, Phan Lâm sẽngủ trên so pha.Không biết qua bao lâu, bên tai đột nhiênvang lên tiếng độngPhan Lâm vô thức mở mắt ra, mới nhậnra Lý Ái Vân định đi ra ngoài.Mới có bảy giờ?Lý Ái Vân không phải đi làm lúc 8:30 sao?Hơn nữa trông cô ấy có vẻ mệt mỏi, nhưthể cả đêm qua không ngủ được.Cô gái này muốn đi đâu vậy?Phan Lâm nói thầm trong lòng, nhanhchóng mặc quần áo đi theo.Sau khi đi ra ngoài, Lý Ái Vân bắt taxi rờikhỏi Giang Thành, Phan Lâm cũng gọi taxi đitheo.“Đây là đường đến Nam Thành?”Phan Lâm mơ hồ đoán được gì đó.Lý Ái Vân xuống xe tại một khu biệt thự.Cô liếc nhìn điện thoại, lần theo địa chỉvà đến trước một biệt thự sang trọng ở trung†âm khu biệt thự này.Hít một hơi thật sâu, Lý Ái Vân vung taylên, run rẩy muốn bấm chuông cửa, nhưng lạikhông dám…Kể đến đó, một bàn tay to lớn bên cạnhvươn ra thay cô bấm chuông.Ding Dong!Lý Ái Vân sững sờ, lúc này mới nhận raPhan Lâm không biết đã đứng ở bên cạnhmình từ lúc nào.“Làm cách nào anh tới đây được?”“Ai ở bên trong?” Phan Lâm nhìn biệt thựtrước mặt, hỏi.“Bác hai.” Lý Ái Vân khẽ nhếch môi nói:“Sau khi sự cố xảy ra, bác hai bi được đưađến đây, nhà họ Huỳnh không cho ông đi. Bànội hi vọng tôi có thể thay mặt nhà họ Lý xinlỗi họ, thương lượng cách giải quyết, đưa báchai về và cố gắng xử lý sự việc một cách hòabình ”.“Vậy mục đích cuộc họp tối hôm qua củanhà họ Lý là muốn em trở thành vật thếthân?” Phan Lâm hỏi.Lý Ái Vân im lặng.Cô biết mọi chuyện, lão thái thái chỉmuốn dùng cô để kiểm tra thử thái độ củaHuỳnh gia.Cô không còn cách nào khác, vì đó làyêu cầu của lão thái thái.Đánh giá tình hình tối hôm qua, chắc hẳntình trạng của ông Huỳnh rất tệ, nếu khôngsẽ không giam giữ Lý Minh, lúc này trong nhàhọ Lý còn có ai dám chọc giận nhà họ Huỳnhnữa? Ngay cả vợ con của Lý Minh, Lý Cườngvà và Phạm Ngọc Châu cũng không dám tới,nên biết nhà họ Huỳnh đáng sợ đến mức nào.Không ai muốn đi, lão phu nhân chỉ cóthể kêu Lý Ái Vân đi.Xét cho cùng, lão thái thái cũng đâuquan tâm đến Lý Ái Vân, Lý Giang từ trướcđến giờ đều yếu thế trong cái gia tộc này, đổhọa lên đầu Lý Ái Vân, chỉ cần lão phu nhânkhông phản đối, Lý Ái Vân sẽ không có cáchnào để giải oan.“Nhà họ Lý đúng là vô tình! Bọn họ rốtcuộc có coi em như người nhà không?”PhanLâm hừ lạnh một tiếng, cực kỳ bất bình.Nước mắt đầm đìa trên khóe mắt Lý ÁiVân, cô nhìn anh chằm chằm và nói: “Vậy thìanh biết tại sao bà nội không coi trọng giađình chúng ta và tại sao gia đình chúng ta lạicó quyền lên tiếng thấp như vậy trong gia tộckhông?”Phan Lâm im lặng một chút, bình tínhnói: “Ái Vân, đừng lo lắng, sau này sẽ khôngcó ai khinh thường em nữa, cũng sẽ khôngcó người bắt nạt em, cho dù là người nhà họLý hay là ai khác.”“Lời an ủi nực cười này hay là anh nóicho chính mình nghe đi!” Lý Ái Vân lau đi giọtnước mắt bất mãn, lạnh lùng nói.“Xin hỏi hai người có chuyện gì sao?”Lúc này, một giọng nói già cỗi vang lênphá vỡ bầu không khí căng thẳng giữa haingười.Nhìn về phía trước, một ông lão tóc bạcphơ mặc bộ đồ kiểu dáng thời Đường khôngbiết đã đứng sau cánh cổng sắt của biệt thựtừ lúc nào.Đây chắc là quản gia của họ Huỳnh.“Xin chào ông lão, tôi tên là Lý Ái Vấn,cháu gái của Lý Minh …” Lý Ái Vân vội vàngnặn ra một nụ cười.Đối phương vừa nghe thấy chữ “Lý”, sắcmặt ông ấy đột nhiên thay đổi.“Nhà họ Lý các người còn có mặt mũi tớiđây sao? Cậu hai đã ra lệnh, không tiếpngười nhà họ Lý, cút đi!”Lão quản gia hừ lạnh một tiếng, phất áođịnh vào trong.“Xin chờ một chút!” Lý Ái Vân khẩntrương: “Nhà họ Lý chúng tôi lần này đến rấtthành tâm, dù thế nào, xin hãy cho tôi gặpmặt đại thiếu gia!”“Bàn giao? Nhà họ Lý các người đưa nổisao? Trong vòng mười giây, nếu như khôngcút, tôi sẽ cho người ném các người rangoài!”, Lão quản gia hét lên.Tại thời điểm này.Két!Một chiếc ô tô sang màu đen dừng trướccửa biệt thự.Trên xe một cô gái trẻ ăn mặc thời trangbước tới, cô gái có nước da trắng trẻo, khuônmặt xinh đẹp, trang điểm màu khói nhẹ, rấtdễ thương, phía sau cô là hai vệ sĩ mặc đồđen.“Tiểu thư, cô đến rồi à?”Lão quản gia vội vàng ra mở cửa.“Họ là ai?” Cô gái đưa mắt nhìn Lý Ái Vânvà Phan Lâm.“Cái này …” lão quản gia ngập ngừng nói.“Họ là người nhà họ Lý?” Cô gái độtnhiên hỏi.“Chào cô, tôi tên là Lý Ái Vân, tôi đến đâythay mặt nhà họ Lý để thăm Huỳnh lãogia.”Lý Ái Vân cố gắng mỉm cười.“Thăm? Các người còn mặt mũi đếnsao? Nếu không vì các người, ông nội tôisẽbiến thành bộ dạng như này sao?” Khuônmặt nhỏ nhắn của cô gái đột nhiên thay đổi,trở nên tức giận: “Nếu các người đã đến rồi,thế thì đừng đi vội! Hai người, dẫn cô ta vàotrong! Nếu có chuyện gì xảy ra với ông nội,tôi muốn họ quỳ xuống trước mặt ông tôi xinlỗi!”“Vâng, tiểu thư!”“Tiểu thư, cô tuyệt đối đừng làm loạn!”Lão quản gia vội vàng nói.“Bác Trí, sao thế? Bác muốn đứng về phíahọ? Lẽ nào ông nội bình thường đối xử vớibác không tốt sao?” Cô gái tức giận hỏi.“Lão gia đối xử với tôi ơn trọng như núi,nhưng tiểu thư…”“Dẫn vào!” Cô gái hét lên, cũng lười mấynghe lời nói nhảm của quản gia.Hai tên vệ sĩ cao lớn cơ bắp cuồn cuộnlập tức bước tới.Lý Ái Vân rùng mình sợ hãi.Cô biết chuyến đi này sẽ rất khó xử, nhấtđịnh sẽ nhà họ Huỳnh gây khó dễ.Nhưng cô không ngờ rằng người nhà họHuỳnh căn bản không nói đạo lý với cô!Làm sao đây?Lý Ái Vân muốn khóc không ra nước mắt.Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên.“Chờ đãt”Là Phan Lâm!“Anh cũng là người nhà họ Lý sao? Đưavào luôn cho tôi.” Cô gái liếc Phan Lâm mộtcái.“Huỳnh tiểu thư, nếu như cô đụng vàochúng tôi, tôi sợ … ông Huỳnh thật sự khôngthể cứu được nữa!”“Anh nói cái gì?” Cô gái sửng sốt.“Tôi có thể cứu ông Huỳnh.” PhanLâm nghiêm túc nói.“Phan Lâm… anh lại nói cái gì vậy?” Lý ÁiVân lo lắng.Nhà họ Huỳnh không phải bà ngoại, nếucòn xảy ra sai sót, ngay cả Phan Lâm cũngsẽ bị giam giữ?Nhưng Phan Lâm phớt lờ cô, nhìn cô gáivà chờ đợi câu trả lời.Đôi mày liễu của cô gái cau lại: “Anh thựcsự có thể chữa khỏi cho ông nội? Tối hômqua có hàng chục bác sĩ chuyên môn đến,cũng đành bó tay với tình trạng của ông nội!Anh có thể làm được sao?”“Tôi cũng đã đứng trước cửa rồi, saokhông để tôi vào thử xem?” Phan Lâm cườinhạt.Cô gái gật đầu, cảm thấy có lý.Nhưng vừa định đồng ý thì bên cạnh lạivang lên một tiếng cười khinh miệt.“Thử? Haha, một tên vô tích sự mà cóthể cứu được ông Huỳnh sao? Đừng chọcngười ta cười chứ, cô Huỳnh à, nếu cô tin anhta, thế chẳng khác nào hại ông Huỳnh!”Một số người nghe thấy âm thanh vànhìn sang.“Anh Trung?” Cô gái kinh ngạc quay đầu lại.Lý Ái Vân nhìn thấy người đến, lập tứcthay đổi thần sắc, giống như bị sét đánh.Phan Lâmkhẽ động chân mày.Nhìn thấy một người đàn ông đẹp traitrong bộ vest và mái tóc vuốt ngược bướcxuống từ một chiếc roadster đi tới, mỉm cườigật đầu với cô gái, rồi sau đó quay sang nhìnLý Ái Vân trìu mến, sải bước về phía trước.“Ái Vân, đã lâu không gặp, cô … có khỏe không?”

Chương 6: Hình nhân thế mạng

Phan Lâm không ngờ rằng chỉ trong vài

giờ ngắn ngủi mà Lý Minh đã gây ra phiền

phức lớn như vậy.

Hóa ra sau khi bà Lý khỏi bệnh, người

của đài truyền hình thành phố đã tình cờ đến

thăm và đăng tải đây là một trường hợp của

y học Trung Quốc trên các phương tiện

thông tin để hợp tác với chính quyền thành

phố làm việc công khai, kết quả nói trùng

hợp cũng không phải trùng hợp, nhà họ

Huỳnh ở Nam Thành nhìn thấy tin tức này,

bệnh tình của ông Huỳnh và lão thái thái

cũng khá tương đồng. Vì vậy, nhà họ

Huỳnh đã vượt đêm đưa Huỳnh lão gia đến

Giang Thành nhờ Lý Minh chữa trị.

Lý Minh vui mừng khôn xiết khi biết tin.

Huỳnh gia

Chính là đệ nhất thế gia ở Nam Thành!

Một gia đình nhỏ bé như nhà họ Lý so với

họ, thì còn thua kém rất xa.

Đây là cơ hội tuyệt vời để kết giao với

nhà họ Huỳnh, một bước lên mây!

Đây cũng là cơ hội trời cho để Lý Minh

một bước được thăng tiến!

Nhờ sự động viên của lão thái thái, Lý

Minh làm theo những bước mà Phan Lâm

nói để châm cứu cho Huỳnh lão gia.

Ông ta vẫn còn nhớ rõ những huyệt đạo

của lần châm kim cuối cùng, cảm thấy mình

đã lĩnh ngộ hoàn hảo “Linh phủ thiên”.

Tuy nhiên … khi linh thủ thiên này châm

xuống, Huỳnh lão gia vốn đang tỉnh táo hôn

mê ngay tại chỗ, hai phút sau được đưa vào

phòng cấp cứu, đến bây giờ vẫn chưa rõ

sống chết.

Nhà họ Huỳnh tức giận.

Lý Minh hoàn toàn sững sờ.

Toàn bộ tình hình lại mất kiểm soát.

Lý Minh bị nhà họ Huỳnh giam giữ, các

chuyên gia và bác sĩ đều đã đến.

Sau nhiều giờ cấp cứu, bệnh tình của ông

Huỳng đã ổn định một chút, nhưng vẫn chưa

qua khỏi cơn nguy kịch, ông đã được đưa

đến Giang Thành được bác sĩ riêng của nhà

họ Huỳnh chăm sóc.

Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc,

nhà họ Huỳnh và nhà họ Lý cũng vì chuyện

này mà kết thù oán!

Nhưng … Lý gia lấy gì để đấu với Huỳnh

gia đây?

E rằng họ chỉ cần dùng một ngón tay là

có thể đè chết nhà họ Lý!

Người Lý gia ai nấy cũng đều sợ hãi.

Lý Ái Vân cả đêm được gọi đến biệt thự

của lão thái thái để bàn biện pháp đối phó.

Khi cô trở về thì cũng đã 12 giờ đêm.

“Tình hình thế nào?” Phan Lâm vẫn ngồi

trên sô pha, tựa hồ đang đợi cô.

“Không … không có gì…” Vẻ mặt Lý Ái

Vân mất tự nhiên, không nhìn Phan Lâm,thì

thầm một câu rồi vội vàng trở về phòng.

Phan Lâm cau mày.

Dáng vẻ này dường như có điều gì bất ổn.

Tuy nhiên, trong mắt Lý Ái Vân, Phan

_ Lâm là một tên rác rưởi vô dụng, nói cho anh

†a biết chẳng khác gì đàn gảy tai trâu, vì vậy

gặp phải chuyện gìLý Ái Vân sẽ tự mình giải

quyết hoặc bàn bạc với cha mẹ là Lý Giang

và Hứa Ngọc Thanh.

Lý Ái Vân không nói Phan Lâm cũng lười

hỏi.

Ba năm kết hôn, Phan Lâm vẫn luôn ngủ

†rong phòng khác. Sau 12 giờ, Phan Lâm sẽ

ngủ trên so pha.

Không biết qua bao lâu, bên tai đột nhiên

vang lên tiếng động

Phan Lâm vô thức mở mắt ra, mới nhận

ra Lý Ái Vân định đi ra ngoài.

Mới có bảy giờ?

Lý Ái Vân không phải đi làm lúc 8:30 sao?

Hơn nữa trông cô ấy có vẻ mệt mỏi, như

thể cả đêm qua không ngủ được.

Cô gái này muốn đi đâu vậy?

Phan Lâm nói thầm trong lòng, nhanh

chóng mặc quần áo đi theo.

Sau khi đi ra ngoài, Lý Ái Vân bắt taxi rời

khỏi Giang Thành, Phan Lâm cũng gọi taxi đi

theo.

“Đây là đường đến Nam Thành?”

Phan Lâm mơ hồ đoán được gì đó.

Lý Ái Vân xuống xe tại một khu biệt thự.

Cô liếc nhìn điện thoại, lần theo địa chỉ

và đến trước một biệt thự sang trọng ở trung

†âm khu biệt thự này.

Hít một hơi thật sâu, Lý Ái Vân vung tay

lên, run rẩy muốn bấm chuông cửa, nhưng lại

không dám…

Kể đến đó, một bàn tay to lớn bên cạnh

vươn ra thay cô bấm chuông.

Ding Dong!

Lý Ái Vân sững sờ, lúc này mới nhận ra

Phan Lâm không biết đã đứng ở bên cạnh

mình từ lúc nào.

“Làm cách nào anh tới đây được?”

“Ai ở bên trong?” Phan Lâm nhìn biệt thự

trước mặt, hỏi.

“Bác hai.” Lý Ái Vân khẽ nhếch môi nói:

“Sau khi sự cố xảy ra, bác hai bi được đưa

đến đây, nhà họ Huỳnh không cho ông đi. Bà

nội hi vọng tôi có thể thay mặt nhà họ Lý xin

lỗi họ, thương lượng cách giải quyết, đưa bác

hai về và cố gắng xử lý sự việc một cách hòa

bình ”.

“Vậy mục đích cuộc họp tối hôm qua của

nhà họ Lý là muốn em trở thành vật thế

thân?” Phan Lâm hỏi.

Lý Ái Vân im lặng.

Cô biết mọi chuyện, lão thái thái chỉ

muốn dùng cô để kiểm tra thử thái độ của

Huỳnh gia.

Cô không còn cách nào khác, vì đó là

yêu cầu của lão thái thái.

Đánh giá tình hình tối hôm qua, chắc hẳn

tình trạng của ông Huỳnh rất tệ, nếu không

sẽ không giam giữ Lý Minh, lúc này trong nhà

họ Lý còn có ai dám chọc giận nhà họ Huỳnh

nữa? Ngay cả vợ con của Lý Minh, Lý Cường

và và Phạm Ngọc Châu cũng không dám tới,

nên biết nhà họ Huỳnh đáng sợ đến mức nào.

Không ai muốn đi, lão phu nhân chỉ có

thể kêu Lý Ái Vân đi.

Xét cho cùng, lão thái thái cũng đâu

quan tâm đến Lý Ái Vân, Lý Giang từ trước

đến giờ đều yếu thế trong cái gia tộc này, đổ

họa lên đầu Lý Ái Vân, chỉ cần lão phu nhân

không phản đối, Lý Ái Vân sẽ không có cách

nào để giải oan.

“Nhà họ Lý đúng là vô tình! Bọn họ rốt

cuộc có coi em như người nhà không?”Phan

Lâm hừ lạnh một tiếng, cực kỳ bất bình.

Nước mắt đầm đìa trên khóe mắt Lý Ái

Vân, cô nhìn anh chằm chằm và nói: “Vậy thì

anh biết tại sao bà nội không coi trọng gia

đình chúng ta và tại sao gia đình chúng ta lại

có quyền lên tiếng thấp như vậy trong gia tộc

không?”

Phan Lâm im lặng một chút, bình tính

nói: “Ái Vân, đừng lo lắng, sau này sẽ không

có ai khinh thường em nữa, cũng sẽ không

có người bắt nạt em, cho dù là người nhà họ

Lý hay là ai khác.”

“Lời an ủi nực cười này hay là anh nói

cho chính mình nghe đi!” Lý Ái Vân lau đi giọt

nước mắt bất mãn, lạnh lùng nói.

“Xin hỏi hai người có chuyện gì sao?”

Lúc này, một giọng nói già cỗi vang lên

phá vỡ bầu không khí căng thẳng giữa hai

người.

Nhìn về phía trước, một ông lão tóc bạc

phơ mặc bộ đồ kiểu dáng thời Đường không

biết đã đứng sau cánh cổng sắt của biệt thự

từ lúc nào.

Đây chắc là quản gia của họ Huỳnh.

“Xin chào ông lão, tôi tên là Lý Ái Vấn,

cháu gái của Lý Minh …” Lý Ái Vân vội vàng

nặn ra một nụ cười.

Đối phương vừa nghe thấy chữ “Lý”, sắc

mặt ông ấy đột nhiên thay đổi.

“Nhà họ Lý các người còn có mặt mũi tới

đây sao? Cậu hai đã ra lệnh, không tiếp

người nhà họ Lý, cút đi!”

Lão quản gia hừ lạnh một tiếng, phất áo

định vào trong.

“Xin chờ một chút!” Lý Ái Vân khẩn

trương: “Nhà họ Lý chúng tôi lần này đến rất

thành tâm, dù thế nào, xin hãy cho tôi gặp

mặt đại thiếu gia!”

“Bàn giao? Nhà họ Lý các người đưa nổi

sao? Trong vòng mười giây, nếu như không

cút, tôi sẽ cho người ném các người ra

ngoài!”, Lão quản gia hét lên.

Tại thời điểm này.

Két!

Một chiếc ô tô sang màu đen dừng trước

cửa biệt thự.

Trên xe một cô gái trẻ ăn mặc thời trang

bước tới, cô gái có nước da trắng trẻo, khuôn

mặt xinh đẹp, trang điểm màu khói nhẹ, rất

dễ thương, phía sau cô là hai vệ sĩ mặc đồ

đen.

“Tiểu thư, cô đến rồi à?”

Lão quản gia vội vàng ra mở cửa.

“Họ là ai?” Cô gái đưa mắt nhìn Lý Ái Vân

và Phan Lâm.

“Cái này …” lão quản gia ngập ngừng nói.

“Họ là người nhà họ Lý?” Cô gái đột

nhiên hỏi.

“Chào cô, tôi tên là Lý Ái Vân, tôi đến đây

thay mặt nhà họ Lý để thăm Huỳnh lão

gia.”Lý Ái Vân cố gắng mỉm cười.

“Thăm? Các người còn mặt mũi đến

sao? Nếu không vì các người, ông nội tôisẽ

biến thành bộ dạng như này sao?” Khuôn

mặt nhỏ nhắn của cô gái đột nhiên thay đổi,

trở nên tức giận: “Nếu các người đã đến rồi,

thế thì đừng đi vội! Hai người, dẫn cô ta vào

trong! Nếu có chuyện gì xảy ra với ông nội,

tôi muốn họ quỳ xuống trước mặt ông tôi xin

lỗi!”

“Vâng, tiểu thư!”

“Tiểu thư, cô tuyệt đối đừng làm loạn!”

Lão quản gia vội vàng nói.

“Bác Trí, sao thế? Bác muốn đứng về phía

họ? Lẽ nào ông nội bình thường đối xử với

bác không tốt sao?” Cô gái tức giận hỏi.

“Lão gia đối xử với tôi ơn trọng như núi,

nhưng tiểu thư…”

“Dẫn vào!” Cô gái hét lên, cũng lười mấy

nghe lời nói nhảm của quản gia.

Hai tên vệ sĩ cao lớn cơ bắp cuồn cuộn

lập tức bước tới.

Lý Ái Vân rùng mình sợ hãi.

Cô biết chuyến đi này sẽ rất khó xử, nhất

định sẽ nhà họ Huỳnh gây khó dễ.

Nhưng cô không ngờ rằng người nhà họ

Huỳnh căn bản không nói đạo lý với cô!

Làm sao đây?

Lý Ái Vân muốn khóc không ra nước mắt.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên.

“Chờ đãt”

Là Phan Lâm!

“Anh cũng là người nhà họ Lý sao? Đưa

vào luôn cho tôi.” Cô gái liếc Phan Lâm một

cái.

“Huỳnh tiểu thư, nếu như cô đụng vào

chúng tôi, tôi sợ … ông Huỳnh thật sự không

thể cứu được nữa!”

“Anh nói cái gì?” Cô gái sửng sốt.

“Tôi có thể cứu ông Huỳnh.” Phan

Lâm nghiêm túc nói.

“Phan Lâm… anh lại nói cái gì vậy?” Lý Ái

Vân lo lắng.

Nhà họ Huỳnh không phải bà ngoại, nếu

còn xảy ra sai sót, ngay cả Phan Lâm cũng

sẽ bị giam giữ?

Nhưng Phan Lâm phớt lờ cô, nhìn cô gái

và chờ đợi câu trả lời.

Đôi mày liễu của cô gái cau lại: “Anh thực

sự có thể chữa khỏi cho ông nội? Tối hôm

qua có hàng chục bác sĩ chuyên môn đến,

cũng đành bó tay với tình trạng của ông nội!

Anh có thể làm được sao?”

“Tôi cũng đã đứng trước cửa rồi, sao

không để tôi vào thử xem?” Phan Lâm cười

nhạt.

Cô gái gật đầu, cảm thấy có lý.

Nhưng vừa định đồng ý thì bên cạnh lại

vang lên một tiếng cười khinh miệt.

“Thử? Haha, một tên vô tích sự mà có

thể cứu được ông Huỳnh sao? Đừng chọc

người ta cười chứ, cô Huỳnh à, nếu cô tin anh

ta, thế chẳng khác nào hại ông Huỳnh!”

Một số người nghe thấy âm thanh và

nhìn sang.

“Anh Trung?” Cô gái kinh ngạc quay đầu lại.

Lý Ái Vân nhìn thấy người đến, lập tức

thay đổi thần sắc, giống như bị sét đánh.

Phan Lâmkhẽ động chân mày.

Nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai

trong bộ vest và mái tóc vuốt ngược bước

xuống từ một chiếc roadster đi tới, mỉm cười

gật đầu với cô gái, rồi sau đó quay sang nhìn

Lý Ái Vân trìu mến, sải bước về phía trước.

“Ái Vân, đã lâu không gặp, cô … có khỏe không?”

Thần Y Ở RểTác giả: Không SayTruyện Ngôn TìnhChương 1: Tôi không muốn làm phế vật “Mẹ, thời hạn ba năm đã đến, trong ba năm nay, con đều làm theo di ngôn của mẹ, bây giờ cả nhà họ Lý thậm chí nửa Giang Thành này không ai không biết thằng con bị bỏ rơi đến ở rễ nhà họ Phan là một tên phế vật!” “Mẹ, con biết, sở dĩ mẹ bảo con nhân nhịn ba năm, là lo lắng cho con sẽ bị người trong gia tộc hãm hại, con từng nói, thiên phú dị bẩm của con, tương lai sẽ là hào kiệt trong nhân gian, nhưng xuất thân không tốt, không quyền không thế, không tranh giành lại đám người đó, một khi thể hiện ra một số tài thiên phú, thì sẽ rước đến họa sát thân, cho nên mẹ mới ép con giả vờ trở thành một tên phế vật.” “Nhưng…me à, mẹ vốn không biết rằng, mẹ đã sai, sai lầm nghiêm trọng, nhà họ Phan trong mắt Phan Lâm con, chỉ được cái mã bề ngoài! Phan Lâm con sao lại sợ cái đám đó chứ?” “Nhà họ Phan từ bỏ con, mẹ cũng không hi vọng con trở về, con với nhà họ Phan giờ đã không còn bất cứ quan hệ nào nữa. Hôm nay đến thăm mẹ, là muốn nói với mẹ một điều, thời… Chương 6: Hình nhân thế mạngPhan Lâm không ngờ rằng chỉ trong vàigiờ ngắn ngủi mà Lý Minh đã gây ra phiềnphức lớn như vậy.Hóa ra sau khi bà Lý khỏi bệnh, ngườicủa đài truyền hình thành phố đã tình cờ đếnthăm và đăng tải đây là một trường hợp củay học Trung Quốc trên các phương tiệnthông tin để hợp tác với chính quyền thànhphố làm việc công khai, kết quả nói trùnghợp cũng không phải trùng hợp, nhà họHuỳnh ở Nam Thành nhìn thấy tin tức này,bệnh tình của ông Huỳnh và lão thái tháicũng khá tương đồng. Vì vậy, nhà họHuỳnh đã vượt đêm đưa Huỳnh lão gia đếnGiang Thành nhờ Lý Minh chữa trị.Lý Minh vui mừng khôn xiết khi biết tin.Huỳnh giaChính là đệ nhất thế gia ở Nam Thành!Một gia đình nhỏ bé như nhà họ Lý so vớihọ, thì còn thua kém rất xa.Đây là cơ hội tuyệt vời để kết giao vớinhà họ Huỳnh, một bước lên mây!Đây cũng là cơ hội trời cho để Lý Minhmột bước được thăng tiến!Nhờ sự động viên của lão thái thái, LýMinh làm theo những bước mà Phan Lâmnói để châm cứu cho Huỳnh lão gia.Ông ta vẫn còn nhớ rõ những huyệt đạocủa lần châm kim cuối cùng, cảm thấy mìnhđã lĩnh ngộ hoàn hảo “Linh phủ thiên”.Tuy nhiên … khi linh thủ thiên này châmxuống, Huỳnh lão gia vốn đang tỉnh táo hônmê ngay tại chỗ, hai phút sau được đưa vàophòng cấp cứu, đến bây giờ vẫn chưa rõsống chết.Nhà họ Huỳnh tức giận.Lý Minh hoàn toàn sững sờ.Toàn bộ tình hình lại mất kiểm soát.Lý Minh bị nhà họ Huỳnh giam giữ, cácchuyên gia và bác sĩ đều đã đến.Sau nhiều giờ cấp cứu, bệnh tình của ôngHuỳng đã ổn định một chút, nhưng vẫn chưaqua khỏi cơn nguy kịch, ông đã được đưađến Giang Thành được bác sĩ riêng của nhàhọ Huỳnh chăm sóc.Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc,nhà họ Huỳnh và nhà họ Lý cũng vì chuyệnnày mà kết thù oán!Nhưng … Lý gia lấy gì để đấu với Huỳnhgia đây?E rằng họ chỉ cần dùng một ngón tay làcó thể đè chết nhà họ Lý!Người Lý gia ai nấy cũng đều sợ hãi.Lý Ái Vân cả đêm được gọi đến biệt thựcủa lão thái thái để bàn biện pháp đối phó.Khi cô trở về thì cũng đã 12 giờ đêm.“Tình hình thế nào?” Phan Lâm vẫn ngồitrên sô pha, tựa hồ đang đợi cô.“Không … không có gì…” Vẻ mặt Lý ÁiVân mất tự nhiên, không nhìn Phan Lâm,thìthầm một câu rồi vội vàng trở về phòng.Phan Lâm cau mày.Dáng vẻ này dường như có điều gì bất ổn.Tuy nhiên, trong mắt Lý Ái Vân, Phan_ Lâm là một tên rác rưởi vô dụng, nói cho anh†a biết chẳng khác gì đàn gảy tai trâu, vì vậygặp phải chuyện gìLý Ái Vân sẽ tự mình giảiquyết hoặc bàn bạc với cha mẹ là Lý Giangvà Hứa Ngọc Thanh.Lý Ái Vân không nói Phan Lâm cũng lườihỏi.Ba năm kết hôn, Phan Lâm vẫn luôn ngủ†rong phòng khác. Sau 12 giờ, Phan Lâm sẽngủ trên so pha.Không biết qua bao lâu, bên tai đột nhiênvang lên tiếng độngPhan Lâm vô thức mở mắt ra, mới nhậnra Lý Ái Vân định đi ra ngoài.Mới có bảy giờ?Lý Ái Vân không phải đi làm lúc 8:30 sao?Hơn nữa trông cô ấy có vẻ mệt mỏi, nhưthể cả đêm qua không ngủ được.Cô gái này muốn đi đâu vậy?Phan Lâm nói thầm trong lòng, nhanhchóng mặc quần áo đi theo.Sau khi đi ra ngoài, Lý Ái Vân bắt taxi rờikhỏi Giang Thành, Phan Lâm cũng gọi taxi đitheo.“Đây là đường đến Nam Thành?”Phan Lâm mơ hồ đoán được gì đó.Lý Ái Vân xuống xe tại một khu biệt thự.Cô liếc nhìn điện thoại, lần theo địa chỉvà đến trước một biệt thự sang trọng ở trung†âm khu biệt thự này.Hít một hơi thật sâu, Lý Ái Vân vung taylên, run rẩy muốn bấm chuông cửa, nhưng lạikhông dám…Kể đến đó, một bàn tay to lớn bên cạnhvươn ra thay cô bấm chuông.Ding Dong!Lý Ái Vân sững sờ, lúc này mới nhận raPhan Lâm không biết đã đứng ở bên cạnhmình từ lúc nào.“Làm cách nào anh tới đây được?”“Ai ở bên trong?” Phan Lâm nhìn biệt thựtrước mặt, hỏi.“Bác hai.” Lý Ái Vân khẽ nhếch môi nói:“Sau khi sự cố xảy ra, bác hai bi được đưađến đây, nhà họ Huỳnh không cho ông đi. Bànội hi vọng tôi có thể thay mặt nhà họ Lý xinlỗi họ, thương lượng cách giải quyết, đưa báchai về và cố gắng xử lý sự việc một cách hòabình ”.“Vậy mục đích cuộc họp tối hôm qua củanhà họ Lý là muốn em trở thành vật thếthân?” Phan Lâm hỏi.Lý Ái Vân im lặng.Cô biết mọi chuyện, lão thái thái chỉmuốn dùng cô để kiểm tra thử thái độ củaHuỳnh gia.Cô không còn cách nào khác, vì đó làyêu cầu của lão thái thái.Đánh giá tình hình tối hôm qua, chắc hẳntình trạng của ông Huỳnh rất tệ, nếu khôngsẽ không giam giữ Lý Minh, lúc này trong nhàhọ Lý còn có ai dám chọc giận nhà họ Huỳnhnữa? Ngay cả vợ con của Lý Minh, Lý Cườngvà và Phạm Ngọc Châu cũng không dám tới,nên biết nhà họ Huỳnh đáng sợ đến mức nào.Không ai muốn đi, lão phu nhân chỉ cóthể kêu Lý Ái Vân đi.Xét cho cùng, lão thái thái cũng đâuquan tâm đến Lý Ái Vân, Lý Giang từ trướcđến giờ đều yếu thế trong cái gia tộc này, đổhọa lên đầu Lý Ái Vân, chỉ cần lão phu nhânkhông phản đối, Lý Ái Vân sẽ không có cáchnào để giải oan.“Nhà họ Lý đúng là vô tình! Bọn họ rốtcuộc có coi em như người nhà không?”PhanLâm hừ lạnh một tiếng, cực kỳ bất bình.Nước mắt đầm đìa trên khóe mắt Lý ÁiVân, cô nhìn anh chằm chằm và nói: “Vậy thìanh biết tại sao bà nội không coi trọng giađình chúng ta và tại sao gia đình chúng ta lạicó quyền lên tiếng thấp như vậy trong gia tộckhông?”Phan Lâm im lặng một chút, bình tínhnói: “Ái Vân, đừng lo lắng, sau này sẽ khôngcó ai khinh thường em nữa, cũng sẽ khôngcó người bắt nạt em, cho dù là người nhà họLý hay là ai khác.”“Lời an ủi nực cười này hay là anh nóicho chính mình nghe đi!” Lý Ái Vân lau đi giọtnước mắt bất mãn, lạnh lùng nói.“Xin hỏi hai người có chuyện gì sao?”Lúc này, một giọng nói già cỗi vang lênphá vỡ bầu không khí căng thẳng giữa haingười.Nhìn về phía trước, một ông lão tóc bạcphơ mặc bộ đồ kiểu dáng thời Đường khôngbiết đã đứng sau cánh cổng sắt của biệt thựtừ lúc nào.Đây chắc là quản gia của họ Huỳnh.“Xin chào ông lão, tôi tên là Lý Ái Vấn,cháu gái của Lý Minh …” Lý Ái Vân vội vàngnặn ra một nụ cười.Đối phương vừa nghe thấy chữ “Lý”, sắcmặt ông ấy đột nhiên thay đổi.“Nhà họ Lý các người còn có mặt mũi tớiđây sao? Cậu hai đã ra lệnh, không tiếpngười nhà họ Lý, cút đi!”Lão quản gia hừ lạnh một tiếng, phất áođịnh vào trong.“Xin chờ một chút!” Lý Ái Vân khẩntrương: “Nhà họ Lý chúng tôi lần này đến rấtthành tâm, dù thế nào, xin hãy cho tôi gặpmặt đại thiếu gia!”“Bàn giao? Nhà họ Lý các người đưa nổisao? Trong vòng mười giây, nếu như khôngcút, tôi sẽ cho người ném các người rangoài!”, Lão quản gia hét lên.Tại thời điểm này.Két!Một chiếc ô tô sang màu đen dừng trướccửa biệt thự.Trên xe một cô gái trẻ ăn mặc thời trangbước tới, cô gái có nước da trắng trẻo, khuônmặt xinh đẹp, trang điểm màu khói nhẹ, rấtdễ thương, phía sau cô là hai vệ sĩ mặc đồđen.“Tiểu thư, cô đến rồi à?”Lão quản gia vội vàng ra mở cửa.“Họ là ai?” Cô gái đưa mắt nhìn Lý Ái Vânvà Phan Lâm.“Cái này …” lão quản gia ngập ngừng nói.“Họ là người nhà họ Lý?” Cô gái độtnhiên hỏi.“Chào cô, tôi tên là Lý Ái Vân, tôi đến đâythay mặt nhà họ Lý để thăm Huỳnh lãogia.”Lý Ái Vân cố gắng mỉm cười.“Thăm? Các người còn mặt mũi đếnsao? Nếu không vì các người, ông nội tôisẽbiến thành bộ dạng như này sao?” Khuônmặt nhỏ nhắn của cô gái đột nhiên thay đổi,trở nên tức giận: “Nếu các người đã đến rồi,thế thì đừng đi vội! Hai người, dẫn cô ta vàotrong! Nếu có chuyện gì xảy ra với ông nội,tôi muốn họ quỳ xuống trước mặt ông tôi xinlỗi!”“Vâng, tiểu thư!”“Tiểu thư, cô tuyệt đối đừng làm loạn!”Lão quản gia vội vàng nói.“Bác Trí, sao thế? Bác muốn đứng về phíahọ? Lẽ nào ông nội bình thường đối xử vớibác không tốt sao?” Cô gái tức giận hỏi.“Lão gia đối xử với tôi ơn trọng như núi,nhưng tiểu thư…”“Dẫn vào!” Cô gái hét lên, cũng lười mấynghe lời nói nhảm của quản gia.Hai tên vệ sĩ cao lớn cơ bắp cuồn cuộnlập tức bước tới.Lý Ái Vân rùng mình sợ hãi.Cô biết chuyến đi này sẽ rất khó xử, nhấtđịnh sẽ nhà họ Huỳnh gây khó dễ.Nhưng cô không ngờ rằng người nhà họHuỳnh căn bản không nói đạo lý với cô!Làm sao đây?Lý Ái Vân muốn khóc không ra nước mắt.Nhưng đúng lúc này, một giọng nói vang lên.“Chờ đãt”Là Phan Lâm!“Anh cũng là người nhà họ Lý sao? Đưavào luôn cho tôi.” Cô gái liếc Phan Lâm mộtcái.“Huỳnh tiểu thư, nếu như cô đụng vàochúng tôi, tôi sợ … ông Huỳnh thật sự khôngthể cứu được nữa!”“Anh nói cái gì?” Cô gái sửng sốt.“Tôi có thể cứu ông Huỳnh.” PhanLâm nghiêm túc nói.“Phan Lâm… anh lại nói cái gì vậy?” Lý ÁiVân lo lắng.Nhà họ Huỳnh không phải bà ngoại, nếucòn xảy ra sai sót, ngay cả Phan Lâm cũngsẽ bị giam giữ?Nhưng Phan Lâm phớt lờ cô, nhìn cô gáivà chờ đợi câu trả lời.Đôi mày liễu của cô gái cau lại: “Anh thựcsự có thể chữa khỏi cho ông nội? Tối hômqua có hàng chục bác sĩ chuyên môn đến,cũng đành bó tay với tình trạng của ông nội!Anh có thể làm được sao?”“Tôi cũng đã đứng trước cửa rồi, saokhông để tôi vào thử xem?” Phan Lâm cườinhạt.Cô gái gật đầu, cảm thấy có lý.Nhưng vừa định đồng ý thì bên cạnh lạivang lên một tiếng cười khinh miệt.“Thử? Haha, một tên vô tích sự mà cóthể cứu được ông Huỳnh sao? Đừng chọcngười ta cười chứ, cô Huỳnh à, nếu cô tin anhta, thế chẳng khác nào hại ông Huỳnh!”Một số người nghe thấy âm thanh vànhìn sang.“Anh Trung?” Cô gái kinh ngạc quay đầu lại.Lý Ái Vân nhìn thấy người đến, lập tứcthay đổi thần sắc, giống như bị sét đánh.Phan Lâmkhẽ động chân mày.Nhìn thấy một người đàn ông đẹp traitrong bộ vest và mái tóc vuốt ngược bướcxuống từ một chiếc roadster đi tới, mỉm cườigật đầu với cô gái, rồi sau đó quay sang nhìnLý Ái Vân trìu mến, sải bước về phía trước.“Ái Vân, đã lâu không gặp, cô … có khỏe không?”

Chương 6