Tác giả:

Trong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì…

Chương 56: Chương 56

Chồng Mù Vợ NgốcTác giả: Rancho NguyenTruyện Ngôn TìnhTrong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì… Cuối cùng hoài công.Bùi Khánh Hùng nhìn họ, và ông thở dài.“Vậy nên, từ giờ trở đi, bất kể là chân thành hay giả dối, đều phải đối xử tốt hơn với Hiểu Vi.Tôi có thể thấy rằng Thiên Dương rất thích con bé.Nếu chúng ta có thể làm cho cậu ta hạnh phúc thông qua Hiểu Vĩ, điều đó sẽ có lợi chứ không có hại.Nếu hai người tiếp tục bắt nạt con bé và chọc giận cậu ta, thế nào cũng có chuyện.Hai mẹ con hiểu không?”Phương Dạ Ngôn và Bùi Ngọc Tuyết nhìn nhau.Còn tiền thì sao?Họ muốn một mũi tên trúng ba đích.Cho đến nay, họ chỉ đạt được một mục tiêu duy nhất, đó là làm cho Ứng Hiểu Vi kết hôn thay cho Bùi Ngọc Tuyết.Nhưng mà, bọn họ cũng không ngờ rằng Ứng Hiểu Vi lại thực sự có bảo vật trong tay.Thế còn quà tặng kết hôn và tài sản thừa kế mà Trương Kiệt Toàn cho? Họ phải lấy nó trước khi Trương Thiên Dương phát hiện ra.Buổi tối, sau khi Ứng Hiểu Vi tắm xong, cô mặc bộ đồ ngủ hoạt hình mà A Ly đã chọn cho cô.Cô mang theo điện thoại của mình và đi vào phòng làm việc của Trương Thiên Dương.Lúc cô vừa mở cửa đã nhìn thấy anh đang đặt một tập tài liệu trên bàn.Cô không khỏi giật mình.Đọc truyện hay mới nhất tại đâyAnh bị mù kia mà.Anh nhặt một cái khác lên bàn và đặt nó cùng với cái trước.Anh nhìn lên và hỏi cô.“Tắm xong rồi sao em không ngủ đi, sang đây làm gì?”Ứng Hiểu Vi kinh ngạc.“Làm thế nào mà anh biết rằng em đã tắm xong?”Anh mỉm cười.“Anh có thể ngửi thấy mùi thơm của sữa tắm trên người em”Ứng Hiểu Vi đi về phía Trương Thiên Dương.“Mũi anh thính thật đấy.”Cô tò mò nhìn vào bản báo cáo trên bàn.“Tất nhiên.” Trương Thiên Dương cười tươi.Cô nhìn anh chằm chằm và vẫy tay trước mắt anh.Ánh mắt anh giống như mặt hồ yên ả, không gợn sóng.“Anh nói dối.” Ứng Hiểu Vi vô cùng tức giận.Anh bật cười và đưa tay định chạm vào đầu cô, nhưng không trúng.Ứng Hiểu Vi nắm lấy, đặt tay anh lên đầu cô.Cô nghĩ thầm.‘Đây là thói quen gì vậy? Sao cứ thích xoa đầu mình.Mình có phải là cún con đâu chứ?“Anh đã đọc tài liệu như thế nào vậy?” Ứng Hiểu Vi tò mò hỏi.Trương Thiên Dương vò rối mái tóc khô của cô.“Bác Văn đã đọc cho anh nghe rồi.Anh chỉ đang nghĩ về những điều được viết trên giấy, vì vậy…“Anh đang tạo lại cảm giác có thể nhìn thấy sao?”Ứng Hiểu Vi đã hiểu.“Đúng vậy, Hiểu Vi rất thông minh.” Trương Thiên Dương khen ngợi.“Tại sao em lại sang đây?”Anh hỏi và lại đưa tay vuốt tóc cô.Ứng Hiểu Vi đang thắc mắc không biết anh cưới cô có phải vì trông cô giống một con chó con không.Cô đặt điện thoại của mình lên bàn và đưa †ay ra nắm lấy tay anh.Các ngón tay của Trương Thiên Dương dài và to hơn tay cô nhiều, có các khớp xương rõ ràng.Chúng rất đẹp.

Cuối cùng hoài công.

Bùi Khánh Hùng nhìn họ, và ông thở dài.

“Vậy nên, từ giờ trở đi, bất kể là chân thành hay giả dối, đều phải đối xử tốt hơn với Hiểu Vi.

Tôi có thể thấy rằng Thiên Dương rất thích con bé.

Nếu chúng ta có thể làm cho cậu ta hạnh phúc thông qua Hiểu Vĩ, điều đó sẽ có lợi chứ không có hại.

Nếu hai người tiếp tục bắt nạt con bé và chọc giận cậu ta, thế nào cũng có chuyện.

Hai mẹ con hiểu không?”

Phương Dạ Ngôn và Bùi Ngọc Tuyết nhìn nhau.

Còn tiền thì sao?

Họ muốn một mũi tên trúng ba đích.

Cho đến nay, họ chỉ đạt được một mục tiêu duy nhất, đó là làm cho Ứng Hiểu Vi kết hôn thay cho Bùi Ngọc Tuyết.

Nhưng mà, bọn họ cũng không ngờ rằng Ứng Hiểu Vi lại thực sự có bảo vật trong tay.

Thế còn quà tặng kết hôn và tài sản thừa kế mà Trương Kiệt Toàn cho? Họ phải lấy nó trước khi Trương Thiên Dương phát hiện ra.

Buổi tối, sau khi Ứng Hiểu Vi tắm xong, cô mặc bộ đồ ngủ hoạt hình mà A Ly đã chọn cho cô.

Cô mang theo điện thoại của mình và đi vào phòng làm việc của Trương Thiên Dương.

Lúc cô vừa mở cửa đã nhìn thấy anh đang đặt một tập tài liệu trên bàn.

Cô không khỏi giật mình.

Đọc truyện hay mới nhất tại đây

Anh bị mù kia mà.

Anh nhặt một cái khác lên bàn và đặt nó cùng với cái trước.

Anh nhìn lên và hỏi cô.

“Tắm xong rồi sao em không ngủ đi, sang đây làm gì?”

Ứng Hiểu Vi kinh ngạc.

“Làm thế nào mà anh biết rằng em đã tắm xong?”

Anh mỉm cười.

“Anh có thể ngửi thấy mùi thơm của sữa tắm trên người em”

Ứng Hiểu Vi đi về phía Trương Thiên Dương.

“Mũi anh thính thật đấy.”

Cô tò mò nhìn vào bản báo cáo trên bàn.

“Tất nhiên.” Trương Thiên Dương cười tươi.

Cô nhìn anh chằm chằm và vẫy tay trước mắt anh.

Ánh mắt anh giống như mặt hồ yên ả, không gợn sóng.

“Anh nói dối.” Ứng Hiểu Vi vô cùng tức giận.

Anh bật cười và đưa tay định chạm vào đầu cô, nhưng không trúng.

Ứng Hiểu Vi nắm lấy, đặt tay anh lên đầu cô.

Cô nghĩ thầm.

‘Đây là thói quen gì vậy? Sao cứ thích xoa đầu mình.

Mình có phải là cún con đâu chứ?

“Anh đã đọc tài liệu như thế nào vậy?” Ứng Hiểu Vi tò mò hỏi.

Trương Thiên Dương vò rối mái tóc khô của cô.

“Bác Văn đã đọc cho anh nghe rồi.

Anh chỉ đang nghĩ về những điều được viết trên giấy, vì vậy…

“Anh đang tạo lại cảm giác có thể nhìn thấy sao?”

Ứng Hiểu Vi đã hiểu.

“Đúng vậy, Hiểu Vi rất thông minh.” Trương Thiên Dương khen ngợi.

“Tại sao em lại sang đây?”

Anh hỏi và lại đưa tay vuốt tóc cô.

Ứng Hiểu Vi đang thắc mắc không biết anh cưới cô có phải vì trông cô giống một con chó con không.

Cô đặt điện thoại của mình lên bàn và đưa †ay ra nắm lấy tay anh.

Các ngón tay của Trương Thiên Dương dài và to hơn tay cô nhiều, có các khớp xương rõ ràng.

Chúng rất đẹp.

Chồng Mù Vợ NgốcTác giả: Rancho NguyenTruyện Ngôn TìnhTrong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì… Cuối cùng hoài công.Bùi Khánh Hùng nhìn họ, và ông thở dài.“Vậy nên, từ giờ trở đi, bất kể là chân thành hay giả dối, đều phải đối xử tốt hơn với Hiểu Vi.Tôi có thể thấy rằng Thiên Dương rất thích con bé.Nếu chúng ta có thể làm cho cậu ta hạnh phúc thông qua Hiểu Vĩ, điều đó sẽ có lợi chứ không có hại.Nếu hai người tiếp tục bắt nạt con bé và chọc giận cậu ta, thế nào cũng có chuyện.Hai mẹ con hiểu không?”Phương Dạ Ngôn và Bùi Ngọc Tuyết nhìn nhau.Còn tiền thì sao?Họ muốn một mũi tên trúng ba đích.Cho đến nay, họ chỉ đạt được một mục tiêu duy nhất, đó là làm cho Ứng Hiểu Vi kết hôn thay cho Bùi Ngọc Tuyết.Nhưng mà, bọn họ cũng không ngờ rằng Ứng Hiểu Vi lại thực sự có bảo vật trong tay.Thế còn quà tặng kết hôn và tài sản thừa kế mà Trương Kiệt Toàn cho? Họ phải lấy nó trước khi Trương Thiên Dương phát hiện ra.Buổi tối, sau khi Ứng Hiểu Vi tắm xong, cô mặc bộ đồ ngủ hoạt hình mà A Ly đã chọn cho cô.Cô mang theo điện thoại của mình và đi vào phòng làm việc của Trương Thiên Dương.Lúc cô vừa mở cửa đã nhìn thấy anh đang đặt một tập tài liệu trên bàn.Cô không khỏi giật mình.Đọc truyện hay mới nhất tại đâyAnh bị mù kia mà.Anh nhặt một cái khác lên bàn và đặt nó cùng với cái trước.Anh nhìn lên và hỏi cô.“Tắm xong rồi sao em không ngủ đi, sang đây làm gì?”Ứng Hiểu Vi kinh ngạc.“Làm thế nào mà anh biết rằng em đã tắm xong?”Anh mỉm cười.“Anh có thể ngửi thấy mùi thơm của sữa tắm trên người em”Ứng Hiểu Vi đi về phía Trương Thiên Dương.“Mũi anh thính thật đấy.”Cô tò mò nhìn vào bản báo cáo trên bàn.“Tất nhiên.” Trương Thiên Dương cười tươi.Cô nhìn anh chằm chằm và vẫy tay trước mắt anh.Ánh mắt anh giống như mặt hồ yên ả, không gợn sóng.“Anh nói dối.” Ứng Hiểu Vi vô cùng tức giận.Anh bật cười và đưa tay định chạm vào đầu cô, nhưng không trúng.Ứng Hiểu Vi nắm lấy, đặt tay anh lên đầu cô.Cô nghĩ thầm.‘Đây là thói quen gì vậy? Sao cứ thích xoa đầu mình.Mình có phải là cún con đâu chứ?“Anh đã đọc tài liệu như thế nào vậy?” Ứng Hiểu Vi tò mò hỏi.Trương Thiên Dương vò rối mái tóc khô của cô.“Bác Văn đã đọc cho anh nghe rồi.Anh chỉ đang nghĩ về những điều được viết trên giấy, vì vậy…“Anh đang tạo lại cảm giác có thể nhìn thấy sao?”Ứng Hiểu Vi đã hiểu.“Đúng vậy, Hiểu Vi rất thông minh.” Trương Thiên Dương khen ngợi.“Tại sao em lại sang đây?”Anh hỏi và lại đưa tay vuốt tóc cô.Ứng Hiểu Vi đang thắc mắc không biết anh cưới cô có phải vì trông cô giống một con chó con không.Cô đặt điện thoại của mình lên bàn và đưa †ay ra nắm lấy tay anh.Các ngón tay của Trương Thiên Dương dài và to hơn tay cô nhiều, có các khớp xương rõ ràng.Chúng rất đẹp.

Chương 56: Chương 56