Tác giả:

Trong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì…

Chương 57: Chương 57

Chồng Mù Vợ NgốcTác giả: Rancho NguyenTruyện Ngôn TìnhTrong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì… Ứng Hiểu Vi thầm thở dài.‘Anh ấy thực sự được thượng đế ưu ái.Ngay cả bàn tay cũng rất đẹp.Cô vừa nghĩ vừa đặt một thẻ ngân hàng màu bạc vào lòng bàn tay của Trương Thiên Dương, cuộn chặt các ngón tay của anh lại để anh giữ nó.“Gì vậy?” Trương Thiên Dương vừa hỏi vừa dùng ngón tay kẹp nó lại.“Cái này được đựng trong một chiếc hộp đẹp đế trên bàn trang điểm trong phòng.Em gái em muốn em đưa nó cho cô ấy hôm nay.Anh cất đi, có được không?” Ứng Hiểu Vi vừa hỏi vừa nhìn anh.Trương Thiên Dương lướt ngón tay qua những con số nhô ra trên thẻ ngân hàng và nhẹ giọng hỏi.“Hiểu Vi, em có biết đây là gì không?”Ứng Hiểu Vi nhỏ nhẹ đáp.“Là tiền.Anh nên giữ nó đi.Em gái em muốn có nó.”Anh nhìn cô và nói thêm.“Hiểu Vi, đây là thẻ ngân hàng của ông nội.Trong đó là rất nhiều tiền, rất nhiều, nhiều hơn một trăm triệu.”Ứng Hiểu Vi gật đầu.“Em biết.”“Vậy thì, tại sao em không giữ nó cho riêng mình? Em không thích tiền à?”Sau khi từ nhà họ Bùi trở về, Ứng Hiểu Vi loay hoay với những tờ tiền mới tinh suốt quãng đường trở về.Cô thích nó rất nhiều.Cô nghiêng đầu liếc nhìn Trương Thiên Dương.Cô không biết phải giải thích thế nào với anh.“Với em, tiền không quan trọng, chỉ cần sống vui vẻ là được.Chị A Ly sẽ mua cho em bất cứ thứ gì mà em thích.Em gái em sẽ tiếp tục suy nghĩ về nó nếu cái thẻ này em giữ.Em đoán thấy rằng họ có phần sợ anh vì vậy em sẽ nói với họ là anh đã cất nó.Anh, hay là … chúng ta trả lại cho ông nội?”“Hiểu Vi, em thực sự không muốn cái thẻ này sao?” Anh hỏi lại.Ứng Hiểu Vi lắc đầu.“Em không thích xài tiên.Trương Thiên Dương mỉm cười trước câu trả lời của cô.“Vậy em muốn có vật chất thay thế không?Vàng, trang sức hay dây chuyền? Để anh nói A Ly mua.”Ứng Hiểu Vi vội xua tay phản đối.“Không cần, không cần đâu.Đeo mấy thứ đó lên người sẽ bị mấy tên cướp dòm ngó.”Trương Thiên Dương không thể không cười.Anh kéo Ứng Hiểu Vi về phòng, cất thẻ vào hộp để trong ngăn kéo.Anh đặt cái hộp vào lòng bàn tay cô.“Hiểu Vi, của hồi môn này là của bà nội anh để lại.Nó sẽ là của em kể từ bây giờ.Tiền trong thẻ này cũng là của em.Khi cần tiên, em có thể nhờ chị A Ly hoặc bác Văn giúp.Mật khẩu là ngày cưới của chúng †a.Chỉ có em mới có quyền kiểm soát đồ đạc của mình.Em hiểu không?”Trái tim Ứng Hiểu Vi xốn xang, anh quá tốt với cô.“Vậy, em có thể đưa nó cho mẹ và em gái của em không?” Ứng Hiểu Vi ngập ngừng hỏi.“Em thực sự muốn thế?” Trương Thiên Dương hỏi.Cô lắc đầu, lắc bàn tay anh.

Ứng Hiểu Vi thầm thở dài.

‘Anh ấy thực sự được thượng đế ưu ái.

Ngay cả bàn tay cũng rất đẹp.

Cô vừa nghĩ vừa đặt một thẻ ngân hàng màu bạc vào lòng bàn tay của Trương Thiên Dương, cuộn chặt các ngón tay của anh lại để anh giữ nó.

“Gì vậy?” Trương Thiên Dương vừa hỏi vừa dùng ngón tay kẹp nó lại.

“Cái này được đựng trong một chiếc hộp đẹp đế trên bàn trang điểm trong phòng.

Em gái em muốn em đưa nó cho cô ấy hôm nay.

Anh cất đi, có được không?

” Ứng Hiểu Vi vừa hỏi vừa nhìn anh.

Trương Thiên Dương lướt ngón tay qua những con số nhô ra trên thẻ ngân hàng và nhẹ giọng hỏi.

“Hiểu Vi, em có biết đây là gì không?”

Ứng Hiểu Vi nhỏ nhẹ đáp.

“Là tiền.

Anh nên giữ nó đi.

Em gái em muốn có nó.”

Anh nhìn cô và nói thêm.

“Hiểu Vi, đây là thẻ ngân hàng của ông nội.

Trong đó là rất nhiều tiền, rất nhiều, nhiều hơn một trăm triệu.”

Ứng Hiểu Vi gật đầu.

“Em biết.”

“Vậy thì, tại sao em không giữ nó cho riêng mình? Em không thích tiền à?”

Sau khi từ nhà họ Bùi trở về, Ứng Hiểu Vi loay hoay với những tờ tiền mới tinh suốt quãng đường trở về.

Cô thích nó rất nhiều.

Cô nghiêng đầu liếc nhìn Trương Thiên Dương.

Cô không biết phải giải thích thế nào với anh.

“Với em, tiền không quan trọng, chỉ cần sống vui vẻ là được.

Chị A Ly sẽ mua cho em bất cứ thứ gì mà em thích.

Em gái em sẽ tiếp tục suy nghĩ về nó nếu cái thẻ này em giữ.

Em đoán thấy rằng họ có phần sợ anh vì vậy em sẽ nói với họ là anh đã cất nó.

Anh, hay là … chúng ta trả lại cho ông nội?”

“Hiểu Vi, em thực sự không muốn cái thẻ này sao?” Anh hỏi lại.

Ứng Hiểu Vi lắc đầu.

“Em không thích xài tiên.

Trương Thiên Dương mỉm cười trước câu trả lời của cô.

“Vậy em muốn có vật chất thay thế không?

Vàng, trang sức hay dây chuyền? Để anh nói A Ly mua.”

Ứng Hiểu Vi vội xua tay phản đối.

“Không cần, không cần đâu.

Đeo mấy thứ đó lên người sẽ bị mấy tên cướp dòm ngó.”

Trương Thiên Dương không thể không cười.

Anh kéo Ứng Hiểu Vi về phòng, cất thẻ vào hộp để trong ngăn kéo.

Anh đặt cái hộp vào lòng bàn tay cô.

“Hiểu Vi, của hồi môn này là của bà nội anh để lại.

Nó sẽ là của em kể từ bây giờ.

Tiền trong thẻ này cũng là của em.

Khi cần tiên, em có thể nhờ chị A Ly hoặc bác Văn giúp.

Mật khẩu là ngày cưới của chúng †a.

Chỉ có em mới có quyền kiểm soát đồ đạc của mình.

Em hiểu không?”

Trái tim Ứng Hiểu Vi xốn xang, anh quá tốt với cô.

“Vậy, em có thể đưa nó cho mẹ và em gái của em không?” Ứng Hiểu Vi ngập ngừng hỏi.

“Em thực sự muốn thế?” Trương Thiên Dương hỏi.

Cô lắc đầu, lắc bàn tay anh.

Chồng Mù Vợ NgốcTác giả: Rancho NguyenTruyện Ngôn TìnhTrong bệnh viện, cho dù Ứng Hiểu Vi nằm im giả bộ yếu ớt, cô vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt hung ác của mẹ nuôi, Phương Dạ Ngôn. Người phụ nữ độc ác này đã mong chờ cái chết của Ứng Hiểu Vi từ rất lâu. Nếu không nhờ sự nhanh trí và may mắn của Ứng Hiểu Vi, cô đã bị bánh xe ô tô đè chết rồi. Cô chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt của người lái xe khi cô nằm trên đường, nhưng cô biết chắc chắn đó là Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi không thể làm gì khác hơn là thở dài trong lòng. Cô phải tìm cách rời khỏi gia đình này. Cô không thể chịu đựng dã tâm của người mẹ nuôi được nữa. Mỗi lần cô bị người mẹ nuôi độc ác của mình bạo hành, cô vẫn luôn hy vọng đó sẽ là lần cuối cùng. Tuy nhiên, Phương Dạ Ngôn không bao giờ thất bại khi tìm nhiều cách để tra tấn và âm mưu chống lại cô. Mọi thứ cô làm dù đúng hay sai cũng sẽ bị khiển trách, và hành động của cô bị hạn chế dưới sự giám sát chặt chẽ của Phương Dạ Ngôn. Ứng Hiểu Vi mất ba mẹ từ nhỏ. Cô được vợ chồng Phương Dạ Ngôn – Bùi Khánh Hùng nuôi dưỡng. Vì… Ứng Hiểu Vi thầm thở dài.‘Anh ấy thực sự được thượng đế ưu ái.Ngay cả bàn tay cũng rất đẹp.Cô vừa nghĩ vừa đặt một thẻ ngân hàng màu bạc vào lòng bàn tay của Trương Thiên Dương, cuộn chặt các ngón tay của anh lại để anh giữ nó.“Gì vậy?” Trương Thiên Dương vừa hỏi vừa dùng ngón tay kẹp nó lại.“Cái này được đựng trong một chiếc hộp đẹp đế trên bàn trang điểm trong phòng.Em gái em muốn em đưa nó cho cô ấy hôm nay.Anh cất đi, có được không?” Ứng Hiểu Vi vừa hỏi vừa nhìn anh.Trương Thiên Dương lướt ngón tay qua những con số nhô ra trên thẻ ngân hàng và nhẹ giọng hỏi.“Hiểu Vi, em có biết đây là gì không?”Ứng Hiểu Vi nhỏ nhẹ đáp.“Là tiền.Anh nên giữ nó đi.Em gái em muốn có nó.”Anh nhìn cô và nói thêm.“Hiểu Vi, đây là thẻ ngân hàng của ông nội.Trong đó là rất nhiều tiền, rất nhiều, nhiều hơn một trăm triệu.”Ứng Hiểu Vi gật đầu.“Em biết.”“Vậy thì, tại sao em không giữ nó cho riêng mình? Em không thích tiền à?”Sau khi từ nhà họ Bùi trở về, Ứng Hiểu Vi loay hoay với những tờ tiền mới tinh suốt quãng đường trở về.Cô thích nó rất nhiều.Cô nghiêng đầu liếc nhìn Trương Thiên Dương.Cô không biết phải giải thích thế nào với anh.“Với em, tiền không quan trọng, chỉ cần sống vui vẻ là được.Chị A Ly sẽ mua cho em bất cứ thứ gì mà em thích.Em gái em sẽ tiếp tục suy nghĩ về nó nếu cái thẻ này em giữ.Em đoán thấy rằng họ có phần sợ anh vì vậy em sẽ nói với họ là anh đã cất nó.Anh, hay là … chúng ta trả lại cho ông nội?”“Hiểu Vi, em thực sự không muốn cái thẻ này sao?” Anh hỏi lại.Ứng Hiểu Vi lắc đầu.“Em không thích xài tiên.Trương Thiên Dương mỉm cười trước câu trả lời của cô.“Vậy em muốn có vật chất thay thế không?Vàng, trang sức hay dây chuyền? Để anh nói A Ly mua.”Ứng Hiểu Vi vội xua tay phản đối.“Không cần, không cần đâu.Đeo mấy thứ đó lên người sẽ bị mấy tên cướp dòm ngó.”Trương Thiên Dương không thể không cười.Anh kéo Ứng Hiểu Vi về phòng, cất thẻ vào hộp để trong ngăn kéo.Anh đặt cái hộp vào lòng bàn tay cô.“Hiểu Vi, của hồi môn này là của bà nội anh để lại.Nó sẽ là của em kể từ bây giờ.Tiền trong thẻ này cũng là của em.Khi cần tiên, em có thể nhờ chị A Ly hoặc bác Văn giúp.Mật khẩu là ngày cưới của chúng †a.Chỉ có em mới có quyền kiểm soát đồ đạc của mình.Em hiểu không?”Trái tim Ứng Hiểu Vi xốn xang, anh quá tốt với cô.“Vậy, em có thể đưa nó cho mẹ và em gái của em không?” Ứng Hiểu Vi ngập ngừng hỏi.“Em thực sự muốn thế?” Trương Thiên Dương hỏi.Cô lắc đầu, lắc bàn tay anh.

Chương 57: Chương 57