Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 31
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 31Trong phòng phẫu thuật, Hoắc Lăng Tùng đã thay đồ, đeo khẩu trang và bao tay, tiếp nhận dao phẫu thuật từ y tá.“Cắt túi mật trước, tiến hành chỉnh lại mạch máu và đường mật, sau đó cắt phần gan bị bệnh. Bác sĩ gây mê chú ý giám sát và duy trì huyết áp”Anh thành thạo phân công, thái độ nghiêm túc chỉnh chu.“Vâng, thưa giáo sư Tùng.”Y tá và bác sĩ gây mê đều tập trung làm nhiệm vụ của mình. Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng phẫu thuật chỉ có tiếng dao phẫu thuật và tiếng hít thở liên tục vang lên.Phòng nghỉ ngoài phòng phẫu thuật, ông Gia xoay phật châu: “Quản gia, phẫu thuật cần khoảng bao lâu?”“Nghe bác sĩ nói thì phẫu thuật cỡ lớn như thế này có khả năng tốn thời gian đến 10 tiếng. Cậu cả nhiều may mắn, chắc chắn sẽ bình yên vô sự, ngài đừng quá lo lắng” Quản gia tiến lên, pha một ly trà đặt trước mặt ông ta.“Ừ” Ông Gia nhắm mắt lại.Thời gian trôi qua từng phút từng giây.Sáu tiếng sau, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra. Hoắc Lăng Tùng đi đầu bước ra, tháo khẩu trang xuống, thấy Tô Tú Duyên nghênh đón, anh nói: “Phẫu thuật rất thành công, thuốc mê còn chưa biến mất, cho nên cô ấy vẫn còn đang hôn mê”Tô Tú Duyên yên lòng, vội vàng nói cảm ơn. Sau đó Hoắc Lăng Tùng lại dẫn bác sĩ chủ trị mở cửa phòng nghỉ: “Ông Ơi.”“Đã phẫu thuật xong rồi hả?” Ông Gia cầm gậy chống, cất phật châu.“Cuộc phẫu thuật rất thành công”Nghe vậy, vẻ mặt luôn thâm trầm uy nghiêm của ông ta hiếm khi lộ ra chút hiền lành. Ông ta vỗ vai Hoắc Lăng Tùng: “Ngành y hiện nay càng ngày càng phát triển. Quản gia, rót 17 tỷ 500 triệu cho nội khoa bệnh viện.”Nghe vậy, giám đốc bệnh viện vui vẻ ra mặt, liên tục nói cảm ơn: “Cảm ơn ông.”“Ta có thể thăm bệnh không?” Ông Gia không để ý tới giám đốc bệnh viện, chỉ nhìn Hoắc Lăng Tùng.“Không được. Kế tiếp bệnh nhân sẽ được chuyển vào phòng ICU, theo dõi xem có phản ứng bài dị sau phẫu thuật hay không. Chờ đến khi vượt qua giai đoạn nguy hiểm, con sẽ nói cho ngài, lúc đó ngài hãng đến thăm”Ông Gia gật đầu, nhìn Hoắc Lăng Tùng thật sâu: “Chuyện này con có trách nhiệm rất nặng, hãy chú ý một chút, ta không muốn nghe thấy bất cứ tin chẳng lành nào”Đến khi Tô Tú Song tỉnh lại đã là ngày hôm sau khi phẫu thuật. Trong phòng bệnh chỉ có y tá. Cổ họng khát khô, cô khẽ ho khan, giọng nói vừa nhẹ vừa nhỏ: “Nước…”“Cuối cùng cô cũng đã tỉnh. Tôi sẽ đi rót nước cho cô ngay” Y tá vui vẻ, nhanh chóng rót ly nước ấm, chấm ít nước trên bông ngoáy tay rồi bôi lên đôi môi tái nhợt của Tô Tú Song.“Phẫu thuật…Không chờ cô nói xong, y tá đã trực tiếp ngắt lời: “Phẫu thuật rất thành công, bệnh nhân được ghép gan còn đang ở trong phòng ICU, cần quan sát thêm một khoảng thời gian.”Nghe vậy, cuối cùng Tô Tú Song cũng yên lòng.“Khi nào tôi mới được xuống giường hoạt động?”“Phải chờ khoảng hai tuần”
Chương 31
Trong phòng phẫu thuật, Hoắc Lăng Tùng đã thay đồ, đeo khẩu trang và bao tay, tiếp nhận dao phẫu thuật từ y tá.
“Cắt túi mật trước, tiến hành chỉnh lại mạch máu và đường mật, sau đó cắt phần gan bị bệnh. Bác sĩ gây mê chú ý giám sát và duy trì huyết áp”
Anh thành thạo phân công, thái độ nghiêm túc chỉnh chu.
“Vâng, thưa giáo sư Tùng.”
Y tá và bác sĩ gây mê đều tập trung làm nhiệm vụ của mình. Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng phẫu thuật chỉ có tiếng dao phẫu thuật và tiếng hít thở liên tục vang lên.
Phòng nghỉ ngoài phòng phẫu thuật, ông Gia xoay phật châu: “Quản gia, phẫu thuật cần khoảng bao lâu?”
“Nghe bác sĩ nói thì phẫu thuật cỡ lớn như thế này có khả năng tốn thời gian đến 10 tiếng. Cậu cả nhiều may mắn, chắc chắn sẽ bình yên vô sự, ngài đừng quá lo lắng” Quản gia tiến lên, pha một ly trà đặt trước mặt ông ta.
“Ừ” Ông Gia nhắm mắt lại.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Sáu tiếng sau, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra. Hoắc Lăng Tùng đi đầu bước ra, tháo khẩu trang xuống, thấy Tô Tú Duyên nghênh đón, anh nói: “Phẫu thuật rất thành công, thuốc mê còn chưa biến mất, cho nên cô ấy vẫn còn đang hôn mê”
Tô Tú Duyên yên lòng, vội vàng nói cảm ơn. Sau đó Hoắc Lăng Tùng lại dẫn bác sĩ chủ trị mở cửa phòng nghỉ: “Ông Ơi.”
“Đã phẫu thuật xong rồi hả?” Ông Gia cầm gậy chống, cất phật châu.
“Cuộc phẫu thuật rất thành công”
Nghe vậy, vẻ mặt luôn thâm trầm uy nghiêm của ông ta hiếm khi lộ ra chút hiền lành. Ông ta vỗ vai Hoắc Lăng Tùng: “Ngành y hiện nay càng ngày càng phát triển. Quản gia, rót 17 tỷ 500 triệu cho nội khoa bệnh viện.”
Nghe vậy, giám đốc bệnh viện vui vẻ ra mặt, liên tục nói cảm ơn: “Cảm ơn ông.”
“Ta có thể thăm bệnh không?” Ông Gia không để ý tới giám đốc bệnh viện, chỉ nhìn Hoắc Lăng Tùng.
“Không được. Kế tiếp bệnh nhân sẽ được chuyển vào phòng ICU, theo dõi xem có phản ứng bài dị sau phẫu thuật hay không. Chờ đến khi vượt qua giai đoạn nguy hiểm, con sẽ nói cho ngài, lúc đó ngài hãng đến thăm”
Ông Gia gật đầu, nhìn Hoắc Lăng Tùng thật sâu: “Chuyện này con có trách nhiệm rất nặng, hãy chú ý một chút, ta không muốn nghe thấy bất cứ tin chẳng lành nào”
Đến khi Tô Tú Song tỉnh lại đã là ngày hôm sau khi phẫu thuật. Trong phòng bệnh chỉ có y tá. Cổ họng khát khô, cô khẽ ho khan, giọng nói vừa nhẹ vừa nhỏ: “Nước…”
“Cuối cùng cô cũng đã tỉnh. Tôi sẽ đi rót nước cho cô ngay” Y tá vui vẻ, nhanh chóng rót ly nước ấm, chấm ít nước trên bông ngoáy tay rồi bôi lên đôi môi tái nhợt của Tô Tú Song.
“Phẫu thuật…
Không chờ cô nói xong, y tá đã trực tiếp ngắt lời: “Phẫu thuật rất thành công, bệnh nhân được ghép gan còn đang ở trong phòng ICU, cần quan sát thêm một khoảng thời gian.”
Nghe vậy, cuối cùng Tô Tú Song cũng yên lòng.
“Khi nào tôi mới được xuống giường hoạt động?”
“Phải chờ khoảng hai tuần”
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 31Trong phòng phẫu thuật, Hoắc Lăng Tùng đã thay đồ, đeo khẩu trang và bao tay, tiếp nhận dao phẫu thuật từ y tá.“Cắt túi mật trước, tiến hành chỉnh lại mạch máu và đường mật, sau đó cắt phần gan bị bệnh. Bác sĩ gây mê chú ý giám sát và duy trì huyết áp”Anh thành thạo phân công, thái độ nghiêm túc chỉnh chu.“Vâng, thưa giáo sư Tùng.”Y tá và bác sĩ gây mê đều tập trung làm nhiệm vụ của mình. Trong khoảng thời gian ngắn, trong phòng phẫu thuật chỉ có tiếng dao phẫu thuật và tiếng hít thở liên tục vang lên.Phòng nghỉ ngoài phòng phẫu thuật, ông Gia xoay phật châu: “Quản gia, phẫu thuật cần khoảng bao lâu?”“Nghe bác sĩ nói thì phẫu thuật cỡ lớn như thế này có khả năng tốn thời gian đến 10 tiếng. Cậu cả nhiều may mắn, chắc chắn sẽ bình yên vô sự, ngài đừng quá lo lắng” Quản gia tiến lên, pha một ly trà đặt trước mặt ông ta.“Ừ” Ông Gia nhắm mắt lại.Thời gian trôi qua từng phút từng giây.Sáu tiếng sau, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra. Hoắc Lăng Tùng đi đầu bước ra, tháo khẩu trang xuống, thấy Tô Tú Duyên nghênh đón, anh nói: “Phẫu thuật rất thành công, thuốc mê còn chưa biến mất, cho nên cô ấy vẫn còn đang hôn mê”Tô Tú Duyên yên lòng, vội vàng nói cảm ơn. Sau đó Hoắc Lăng Tùng lại dẫn bác sĩ chủ trị mở cửa phòng nghỉ: “Ông Ơi.”“Đã phẫu thuật xong rồi hả?” Ông Gia cầm gậy chống, cất phật châu.“Cuộc phẫu thuật rất thành công”Nghe vậy, vẻ mặt luôn thâm trầm uy nghiêm của ông ta hiếm khi lộ ra chút hiền lành. Ông ta vỗ vai Hoắc Lăng Tùng: “Ngành y hiện nay càng ngày càng phát triển. Quản gia, rót 17 tỷ 500 triệu cho nội khoa bệnh viện.”Nghe vậy, giám đốc bệnh viện vui vẻ ra mặt, liên tục nói cảm ơn: “Cảm ơn ông.”“Ta có thể thăm bệnh không?” Ông Gia không để ý tới giám đốc bệnh viện, chỉ nhìn Hoắc Lăng Tùng.“Không được. Kế tiếp bệnh nhân sẽ được chuyển vào phòng ICU, theo dõi xem có phản ứng bài dị sau phẫu thuật hay không. Chờ đến khi vượt qua giai đoạn nguy hiểm, con sẽ nói cho ngài, lúc đó ngài hãng đến thăm”Ông Gia gật đầu, nhìn Hoắc Lăng Tùng thật sâu: “Chuyện này con có trách nhiệm rất nặng, hãy chú ý một chút, ta không muốn nghe thấy bất cứ tin chẳng lành nào”Đến khi Tô Tú Song tỉnh lại đã là ngày hôm sau khi phẫu thuật. Trong phòng bệnh chỉ có y tá. Cổ họng khát khô, cô khẽ ho khan, giọng nói vừa nhẹ vừa nhỏ: “Nước…”“Cuối cùng cô cũng đã tỉnh. Tôi sẽ đi rót nước cho cô ngay” Y tá vui vẻ, nhanh chóng rót ly nước ấm, chấm ít nước trên bông ngoáy tay rồi bôi lên đôi môi tái nhợt của Tô Tú Song.“Phẫu thuật…Không chờ cô nói xong, y tá đã trực tiếp ngắt lời: “Phẫu thuật rất thành công, bệnh nhân được ghép gan còn đang ở trong phòng ICU, cần quan sát thêm một khoảng thời gian.”Nghe vậy, cuối cùng Tô Tú Song cũng yên lòng.“Khi nào tôi mới được xuống giường hoạt động?”“Phải chờ khoảng hai tuần”