Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 32

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 32Tô Tú Song mới hai mươi mốt tuổi, còn rất trẻ nên chức năng cơ thể đều không tồi. Đồng thời còn có hai hộ công chăm sóc 24/24 giờ, lại thêm chuyên gia dinh dưỡng hàng đầu đưa ra thực đơn cho mình, cho nên chưa đầy hai tuần, thân thể cô đã bắt đầu hồi phục, có thể xuống giường đi dạo dưới sự giúp đỡ của hộ công.Chiều hôm nay, thời tiết không tồi.Bầu trời vẫn luôn âm u cuối cùng cũng trời quang mây tạnh, hiếm hoi lắm mới lộ ra mặt trời. Tô Tú Song ở trong phòng bệnh nhàm chán đến mức sắp mọc rêu, bèn kêu hai hộ công dẫn mình ra sau vườn phơi nắng. Mới đến đại sảnh, cô đã thấy hai hàng bác sĩ và y tá đứng trước cửa bệnh viện, giám đốc bệnh viện và giáo sư đứng chính giữa, thảm đỏ được trải từ đại sảnh bệnh viện đến ngoài cửa, phóng viên giơ camera, vẻ mặt đầy phấn khởi.“Phô trương thế này là có nhân vật tầm cỡ sắp đến à?”“Chắc chắn rồi! Nhân viên cả bệnh viện đều tham dự, còn có nhiều phóng viên thế này, chắc chắn là nhân vật tâm cỡ đấy”Hai hộ công nhỏ giọng bàn tán.Tô Tú Song vừa ngước mắt lên đã thấy Hoắc Lăng Tùng mặc áo blouse trắng đứng bênh cạnh giám đốc bệnh viện. Vóc dáng của anh rất cao, khoảng chừng 1m83, dáng người cao gầy, còn đeo ống nghe bệnh trên cổ, đứng trong đám giáo sư tuổi hạc trông rất bắt mắt.Không ít người nhà và bệnh nhân xem náo nhiệt đều lấy điện thoại ra điên cuồng chụp ảnh anh.Tô Tú Song quay sang, đúng lúc thấy hai hộ công như mọc rể ở đó, không thể nhúc nhích. Cô khẽ cười một tiếng, tựa lưng lên vách tường, không lên tiếng thúc giục.Lúc này, hai chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi đỗ trước cổng bệnh viện.Tô Tú Song liếc nhìn, cửa xe màu đen mở ra, Hoắc Dung Thành bước xuống xe, áo gió màu đen đong đưa theo từng bước chân, khí thế mạnh mẽ như đế vương.Sao… Sao anh ta lại đến đây?Tô Tú Song ngây người, hô hấp cũng trở nên khó khăn.Lúc này, tài xế mặc tây trang cũng mở cửa xe khác, ông Gia đội mũ beret màu đen, chống gật xuống xe.“Trời ơi! Không ngờ lại là ông Gia, người cầm quyền của tập đoàn Hoắc thị!”“Bên cạnh ông ấy chính là cậu hai nhà họ Hoắc, Hoắc Dung Thành đúng không?”“Trời ơi! Nhan sắc quá đỉnh, quả thực là xuân dược hình người!”“Vừa chào đời đã đứng trên đỉnh kim tự tháp, chẳng những giàu có mà còn đẹp trai thế này, ghen ty quá đi!”“Quý tộc cỡ này thì chỉ có thể nghe nói về truyền thuyết của Hoắc thị trên TV, bây giờ được tận mắt chứng kiến, thật là may mắn..”Đám người xôn xao ồn ào, liên tục xì xào bàn tán. Phóng viên điên cuồng ấn shutter, đèn flash liên tục lóe lên như muốn chói mù mắt người khác. MC mỉm cười cầm micro tiến lên: “Hôm nay cụ Gia đến bệnh viện để thăm cậu cả ạ?”Hoắc Trình Gia gật đầu, khí thế hùng hồn, bước chân vẫn không dừng lại.MC tiếp tục đuổi theo: “Nghe đồn cậu cả vẫn luôn chữa bệnh ở nước Mỹ, tại sao lại làm phẫu thuật ở bệnh viện Tâm Đức?”Nghe vậy, Hoắc Trình Gia thoáng dừng bước, mặc dù tóc đã hoa râm, nhưng ông ta vẫn khỏe mạnh, găn từng chữ: “Nó được điều trị ở nước Mỹ, nhưng trị liệu và phẫu thuật đều ở bệnh viện Tâm Đức, ngành y tế trong nước càng ngày càng phát triển và tiên tiến, hệ thống y tế cũng hoàn thiện phát đạt hơn nước ngoài, trị liệu trong nước là đương nhiên. Tôi rất tin vào ngành y tế của Nam Việt hiện nay.”Câu nói của ông ta khiến bác sĩ và y tá trong bệnh viện tràn đầy nhiệt huyết.

Chương 32

Tô Tú Song mới hai mươi mốt tuổi, còn rất trẻ nên chức năng cơ thể đều không tồi. Đồng thời còn có hai hộ công chăm sóc 24/24 giờ, lại thêm chuyên gia dinh dưỡng hàng đầu đưa ra thực đơn cho mình, cho nên chưa đầy hai tuần, thân thể cô đã bắt đầu hồi phục, có thể xuống giường đi dạo dưới sự giúp đỡ của hộ công.

Chiều hôm nay, thời tiết không tồi.

Bầu trời vẫn luôn âm u cuối cùng cũng trời quang mây tạnh, hiếm hoi lắm mới lộ ra mặt trời. Tô Tú Song ở trong phòng bệnh nhàm chán đến mức sắp mọc rêu, bèn kêu hai hộ công dẫn mình ra sau vườn phơi nắng. Mới đến đại sảnh, cô đã thấy hai hàng bác sĩ và y tá đứng trước cửa bệnh viện, giám đốc bệnh viện và giáo sư đứng chính giữa, thảm đỏ được trải từ đại sảnh bệnh viện đến ngoài cửa, phóng viên giơ camera, vẻ mặt đầy phấn khởi.

“Phô trương thế này là có nhân vật tầm cỡ sắp đến à?”

“Chắc chắn rồi! Nhân viên cả bệnh viện đều tham dự, còn có nhiều phóng viên thế này, chắc chắn là nhân vật tâm cỡ đấy”

Hai hộ công nhỏ giọng bàn tán.

Tô Tú Song vừa ngước mắt lên đã thấy Hoắc Lăng Tùng mặc áo blouse trắng đứng bênh cạnh giám đốc bệnh viện. Vóc dáng của anh rất cao, khoảng chừng 1m83, dáng người cao gầy, còn đeo ống nghe bệnh trên cổ, đứng trong đám giáo sư tuổi hạc trông rất bắt mắt.

Không ít người nhà và bệnh nhân xem náo nhiệt đều lấy điện thoại ra điên cuồng chụp ảnh anh.

Tô Tú Song quay sang, đúng lúc thấy hai hộ công như mọc rể ở đó, không thể nhúc nhích. Cô khẽ cười một tiếng, tựa lưng lên vách tường, không lên tiếng thúc giục.

Lúc này, hai chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi đỗ trước cổng bệnh viện.

Tô Tú Song liếc nhìn, cửa xe màu đen mở ra, Hoắc Dung Thành bước xuống xe, áo gió màu đen đong đưa theo từng bước chân, khí thế mạnh mẽ như đế vương.

Sao… Sao anh ta lại đến đây?

Tô Tú Song ngây người, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Lúc này, tài xế mặc tây trang cũng mở cửa xe khác, ông Gia đội mũ beret màu đen, chống gật xuống xe.

“Trời ơi! Không ngờ lại là ông Gia, người cầm quyền của tập đoàn Hoắc thị!”

“Bên cạnh ông ấy chính là cậu hai nhà họ Hoắc, Hoắc Dung Thành đúng không?”

“Trời ơi! Nhan sắc quá đỉnh, quả thực là xuân dược hình người!”

“Vừa chào đời đã đứng trên đỉnh kim tự tháp, chẳng những giàu có mà còn đẹp trai thế này, ghen ty quá đi!”

“Quý tộc cỡ này thì chỉ có thể nghe nói về truyền thuyết của Hoắc thị trên TV, bây giờ được tận mắt chứng kiến, thật là may mắn..”

Đám người xôn xao ồn ào, liên tục xì xào bàn tán. Phóng viên điên cuồng ấn shutter, đèn flash liên tục lóe lên như muốn chói mù mắt người khác. MC mỉm cười cầm micro tiến lên: “Hôm nay cụ Gia đến bệnh viện để thăm cậu cả ạ?”

Hoắc Trình Gia gật đầu, khí thế hùng hồn, bước chân vẫn không dừng lại.

MC tiếp tục đuổi theo: “Nghe đồn cậu cả vẫn luôn chữa bệnh ở nước Mỹ, tại sao lại làm phẫu thuật ở bệnh viện Tâm Đức?”

Nghe vậy, Hoắc Trình Gia thoáng dừng bước, mặc dù tóc đã hoa râm, nhưng ông ta vẫn khỏe mạnh, găn từng chữ: “Nó được điều trị ở nước Mỹ, nhưng trị liệu và phẫu thuật đều ở bệnh viện Tâm Đức, ngành y tế trong nước càng ngày càng phát triển và tiên tiến, hệ thống y tế cũng hoàn thiện phát đạt hơn nước ngoài, trị liệu trong nước là đương nhiên. Tôi rất tin vào ngành y tế của Nam Việt hiện nay.”

Câu nói của ông ta khiến bác sĩ và y tá trong bệnh viện tràn đầy nhiệt huyết.

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 32Tô Tú Song mới hai mươi mốt tuổi, còn rất trẻ nên chức năng cơ thể đều không tồi. Đồng thời còn có hai hộ công chăm sóc 24/24 giờ, lại thêm chuyên gia dinh dưỡng hàng đầu đưa ra thực đơn cho mình, cho nên chưa đầy hai tuần, thân thể cô đã bắt đầu hồi phục, có thể xuống giường đi dạo dưới sự giúp đỡ của hộ công.Chiều hôm nay, thời tiết không tồi.Bầu trời vẫn luôn âm u cuối cùng cũng trời quang mây tạnh, hiếm hoi lắm mới lộ ra mặt trời. Tô Tú Song ở trong phòng bệnh nhàm chán đến mức sắp mọc rêu, bèn kêu hai hộ công dẫn mình ra sau vườn phơi nắng. Mới đến đại sảnh, cô đã thấy hai hàng bác sĩ và y tá đứng trước cửa bệnh viện, giám đốc bệnh viện và giáo sư đứng chính giữa, thảm đỏ được trải từ đại sảnh bệnh viện đến ngoài cửa, phóng viên giơ camera, vẻ mặt đầy phấn khởi.“Phô trương thế này là có nhân vật tầm cỡ sắp đến à?”“Chắc chắn rồi! Nhân viên cả bệnh viện đều tham dự, còn có nhiều phóng viên thế này, chắc chắn là nhân vật tâm cỡ đấy”Hai hộ công nhỏ giọng bàn tán.Tô Tú Song vừa ngước mắt lên đã thấy Hoắc Lăng Tùng mặc áo blouse trắng đứng bênh cạnh giám đốc bệnh viện. Vóc dáng của anh rất cao, khoảng chừng 1m83, dáng người cao gầy, còn đeo ống nghe bệnh trên cổ, đứng trong đám giáo sư tuổi hạc trông rất bắt mắt.Không ít người nhà và bệnh nhân xem náo nhiệt đều lấy điện thoại ra điên cuồng chụp ảnh anh.Tô Tú Song quay sang, đúng lúc thấy hai hộ công như mọc rể ở đó, không thể nhúc nhích. Cô khẽ cười một tiếng, tựa lưng lên vách tường, không lên tiếng thúc giục.Lúc này, hai chiếc Rolls-Royce màu đen chậm rãi đỗ trước cổng bệnh viện.Tô Tú Song liếc nhìn, cửa xe màu đen mở ra, Hoắc Dung Thành bước xuống xe, áo gió màu đen đong đưa theo từng bước chân, khí thế mạnh mẽ như đế vương.Sao… Sao anh ta lại đến đây?Tô Tú Song ngây người, hô hấp cũng trở nên khó khăn.Lúc này, tài xế mặc tây trang cũng mở cửa xe khác, ông Gia đội mũ beret màu đen, chống gật xuống xe.“Trời ơi! Không ngờ lại là ông Gia, người cầm quyền của tập đoàn Hoắc thị!”“Bên cạnh ông ấy chính là cậu hai nhà họ Hoắc, Hoắc Dung Thành đúng không?”“Trời ơi! Nhan sắc quá đỉnh, quả thực là xuân dược hình người!”“Vừa chào đời đã đứng trên đỉnh kim tự tháp, chẳng những giàu có mà còn đẹp trai thế này, ghen ty quá đi!”“Quý tộc cỡ này thì chỉ có thể nghe nói về truyền thuyết của Hoắc thị trên TV, bây giờ được tận mắt chứng kiến, thật là may mắn..”Đám người xôn xao ồn ào, liên tục xì xào bàn tán. Phóng viên điên cuồng ấn shutter, đèn flash liên tục lóe lên như muốn chói mù mắt người khác. MC mỉm cười cầm micro tiến lên: “Hôm nay cụ Gia đến bệnh viện để thăm cậu cả ạ?”Hoắc Trình Gia gật đầu, khí thế hùng hồn, bước chân vẫn không dừng lại.MC tiếp tục đuổi theo: “Nghe đồn cậu cả vẫn luôn chữa bệnh ở nước Mỹ, tại sao lại làm phẫu thuật ở bệnh viện Tâm Đức?”Nghe vậy, Hoắc Trình Gia thoáng dừng bước, mặc dù tóc đã hoa râm, nhưng ông ta vẫn khỏe mạnh, găn từng chữ: “Nó được điều trị ở nước Mỹ, nhưng trị liệu và phẫu thuật đều ở bệnh viện Tâm Đức, ngành y tế trong nước càng ngày càng phát triển và tiên tiến, hệ thống y tế cũng hoàn thiện phát đạt hơn nước ngoài, trị liệu trong nước là đương nhiên. Tôi rất tin vào ngành y tế của Nam Việt hiện nay.”Câu nói của ông ta khiến bác sĩ và y tá trong bệnh viện tràn đầy nhiệt huyết.

Chương 32