Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 185
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 185Anh nhìn từ trên cao xuống, lãnh lẽo liếc hai người, không thể đoán ra được cảm xúc thật của anh.“Anh hai”Hoắc Lăng Tùng nói nhẹ.Hoắc Dung Thành mặt không biểu cam.“Hôm nay anh dậy sớm thế, tối qua ngủ không ngon ạ?” Hoắc Lăng Tùng nhìn thời gian cảm thấy ngạc nhiên và khác thường.Theo thời gian biểu của anh hai, sớm nhất thì 9 giờ mới ngủ dậy, bây giờ mới có 6 giờ 10 phút thôi.”“Ừ”Vẫn là thái độ lạnh nhạt , chỉ nói một chữ thờ ơ đến cực độ.Thấy thế, Tô Tú Song nhíu mày, biểu cảm có chút bất mãn, nói thêm một chữ có thể chết hay mang thai, giả vở âm trầm cái gì chứ.Hoắc Lăng Tùng từ lâu đã thành thói quen, pha một ly cà phê đưa qua, “Cà phê đen, không đường.”Hoắc Dung Thành nhận lấy, ngồi xuống ghế sô pha, cầm tờ báo trước mặt, tùy ý mà lãnh đạm lật qua vài trang.“Chào buổi sáng anh hai, anh ba”Hoắc Diệc Phong đầu tóc như ổ gà, lười biếng ngồi lên lan can tầng 2, làm thành cầu trượt trượt xuống”“Cẩn thận một chút”Hoắc Lăng Tùng nhăn mặt, nhẹ giọng trách mắng.Hoắc Diệc Phong cười, đôi mắt đào hoa của híp lại, phút chốc đã trượt xuống phòng khách.Người giúp việc nữa đang bận rộn trong phòng khách đỏ cả mặt, mới sáng sớm đã nhìn thấy ba khuôn mặt đẹp hơn cả nam minh tinh cảm giác máu trong người đã bị rút hết rồi.Nhìn thấy Hoắc Diệc Phong, Tô Tú Song thấy rất không thuận mắt, cũng không muốn ở lại phòng khách thêm nữa, cô đi thẳng lên phòng.Đến giờ ăn sáng, cô cũng không đi ăn sáng, ở lì trong phòng giết thời gian.Tối hôm qua phát sinh chuyện như vậy, bây giờ nếu lại ở cùng Hoắc Dung Thành, cảm thấy có chút khó chịu và ngại ngùng khó mà diễn tả thành lời.Đại khái sau khi mấy người kia rời khỏi, cô mới ra khỏi phòng, xuống lầu.Quả nhiên phòng khách trống không, chỉ có quản gia Trương và người làm đang bận rộn.Tô Tú Song chào hỏi mọi người rồi đi thẳng đến chỗ xe điện của mình.Cô cúi đầu, lau chỗ ngồi, đột nhiên tiếng động cơ chói tai vang lên, như sắp chọc thủng màng nhĩ đến nơi.Tô Tú Song cau mày, ánh mắt khó chịu nhìn qua.Chỉ nhìn thấy chiếc xe thể thao màu vàng đỗ bên cạnh, cửa xe hạ xuống, lộ ra một bên mặt và sống mũi thẳng của Hoắc Diệc Phong.Đặc biệt là khuyên tai kim cương đeo trên tai dưới ánh nắng càng trở nên chói mặt.“Nhìn cái gì, chỉ vì tôi nhìn cô một cái, cô cho rằng tôi muốn ngồi xe điện của cô?”Hoắc Diệc Phong cười híp mắt, cái miệng gian xảo như nhặt cỏ đuôi chó ở đâu.Nghe xong, Tô Tú Song không khách khí mắng, “Cậu đúng là não tàn đến cực điểm, trí tuệ loãng toẹt như khí oxy ở Himalaya.”“Bổn thiếu gia đến phụ nữ cũng có thể đánh, đặc biệt là bà già như cô”
Chương 185
Anh nhìn từ trên cao xuống, lãnh lẽo liếc hai người, không thể đoán ra được cảm xúc thật của anh.
“Anh hai”
Hoắc Lăng Tùng nói nhẹ.
Hoắc Dung Thành mặt không biểu cam.
“Hôm nay anh dậy sớm thế, tối qua ngủ không ngon ạ?” Hoắc Lăng Tùng nhìn thời gian cảm thấy ngạc nhiên và khác thường.
Theo thời gian biểu của anh hai, sớm nhất thì 9 giờ mới ngủ dậy, bây giờ mới có 6 giờ 10 phút thôi.”
“Ừ”
Vẫn là thái độ lạnh nhạt , chỉ nói một chữ thờ ơ đến cực độ.
Thấy thế, Tô Tú Song nhíu mày, biểu cảm có chút bất mãn, nói thêm một chữ có thể chết hay mang thai, giả vở âm trầm cái gì chứ.
Hoắc Lăng Tùng từ lâu đã thành thói quen, pha một ly cà phê đưa qua, “Cà phê đen, không đường.”
Hoắc Dung Thành nhận lấy, ngồi xuống ghế sô pha, cầm tờ báo trước mặt, tùy ý mà lãnh đạm lật qua vài trang.
“Chào buổi sáng anh hai, anh ba”
Hoắc Diệc Phong đầu tóc như ổ gà, lười biếng ngồi lên lan can tầng 2, làm thành cầu trượt trượt xuống”
“Cẩn thận một chút”
Hoắc Lăng Tùng nhăn mặt, nhẹ giọng trách mắng.
Hoắc Diệc Phong cười, đôi mắt đào hoa của híp lại, phút chốc đã trượt xuống phòng khách.
Người giúp việc nữa đang bận rộn trong phòng khách đỏ cả mặt, mới sáng sớm đã nhìn thấy ba khuôn mặt đẹp hơn cả nam minh tinh cảm giác máu trong người đã bị rút hết rồi.
Nhìn thấy Hoắc Diệc Phong, Tô Tú Song thấy rất không thuận mắt, cũng không muốn ở lại phòng khách thêm nữa, cô đi thẳng lên phòng.
Đến giờ ăn sáng, cô cũng không đi ăn sáng, ở lì trong phòng giết thời gian.
Tối hôm qua phát sinh chuyện như vậy, bây giờ nếu lại ở cùng Hoắc Dung Thành, cảm thấy có chút khó chịu và ngại ngùng khó mà diễn tả thành lời.
Đại khái sau khi mấy người kia rời khỏi, cô mới ra khỏi phòng, xuống lầu.
Quả nhiên phòng khách trống không, chỉ có quản gia Trương và người làm đang bận rộn.
Tô Tú Song chào hỏi mọi người rồi đi thẳng đến chỗ xe điện của mình.
Cô cúi đầu, lau chỗ ngồi, đột nhiên tiếng động cơ chói tai vang lên, như sắp chọc thủng màng nhĩ đến nơi.
Tô Tú Song cau mày, ánh mắt khó chịu nhìn qua.
Chỉ nhìn thấy chiếc xe thể thao màu vàng đỗ bên cạnh, cửa xe hạ xuống, lộ ra một bên mặt và sống mũi thẳng của Hoắc Diệc Phong.
Đặc biệt là khuyên tai kim cương đeo trên tai dưới ánh nắng càng trở nên chói mặt.
“Nhìn cái gì, chỉ vì tôi nhìn cô một cái, cô cho rằng tôi muốn ngồi xe điện của cô?”
Hoắc Diệc Phong cười híp mắt, cái miệng gian xảo như nhặt cỏ đuôi chó ở đâu.
Nghe xong, Tô Tú Song không khách khí mắng, “Cậu đúng là não tàn đến cực điểm, trí tuệ loãng toẹt như khí oxy ở Himalaya.”
“Bổn thiếu gia đến phụ nữ cũng có thể đánh, đặc biệt là bà già như cô”
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 185Anh nhìn từ trên cao xuống, lãnh lẽo liếc hai người, không thể đoán ra được cảm xúc thật của anh.“Anh hai”Hoắc Lăng Tùng nói nhẹ.Hoắc Dung Thành mặt không biểu cam.“Hôm nay anh dậy sớm thế, tối qua ngủ không ngon ạ?” Hoắc Lăng Tùng nhìn thời gian cảm thấy ngạc nhiên và khác thường.Theo thời gian biểu của anh hai, sớm nhất thì 9 giờ mới ngủ dậy, bây giờ mới có 6 giờ 10 phút thôi.”“Ừ”Vẫn là thái độ lạnh nhạt , chỉ nói một chữ thờ ơ đến cực độ.Thấy thế, Tô Tú Song nhíu mày, biểu cảm có chút bất mãn, nói thêm một chữ có thể chết hay mang thai, giả vở âm trầm cái gì chứ.Hoắc Lăng Tùng từ lâu đã thành thói quen, pha một ly cà phê đưa qua, “Cà phê đen, không đường.”Hoắc Dung Thành nhận lấy, ngồi xuống ghế sô pha, cầm tờ báo trước mặt, tùy ý mà lãnh đạm lật qua vài trang.“Chào buổi sáng anh hai, anh ba”Hoắc Diệc Phong đầu tóc như ổ gà, lười biếng ngồi lên lan can tầng 2, làm thành cầu trượt trượt xuống”“Cẩn thận một chút”Hoắc Lăng Tùng nhăn mặt, nhẹ giọng trách mắng.Hoắc Diệc Phong cười, đôi mắt đào hoa của híp lại, phút chốc đã trượt xuống phòng khách.Người giúp việc nữa đang bận rộn trong phòng khách đỏ cả mặt, mới sáng sớm đã nhìn thấy ba khuôn mặt đẹp hơn cả nam minh tinh cảm giác máu trong người đã bị rút hết rồi.Nhìn thấy Hoắc Diệc Phong, Tô Tú Song thấy rất không thuận mắt, cũng không muốn ở lại phòng khách thêm nữa, cô đi thẳng lên phòng.Đến giờ ăn sáng, cô cũng không đi ăn sáng, ở lì trong phòng giết thời gian.Tối hôm qua phát sinh chuyện như vậy, bây giờ nếu lại ở cùng Hoắc Dung Thành, cảm thấy có chút khó chịu và ngại ngùng khó mà diễn tả thành lời.Đại khái sau khi mấy người kia rời khỏi, cô mới ra khỏi phòng, xuống lầu.Quả nhiên phòng khách trống không, chỉ có quản gia Trương và người làm đang bận rộn.Tô Tú Song chào hỏi mọi người rồi đi thẳng đến chỗ xe điện của mình.Cô cúi đầu, lau chỗ ngồi, đột nhiên tiếng động cơ chói tai vang lên, như sắp chọc thủng màng nhĩ đến nơi.Tô Tú Song cau mày, ánh mắt khó chịu nhìn qua.Chỉ nhìn thấy chiếc xe thể thao màu vàng đỗ bên cạnh, cửa xe hạ xuống, lộ ra một bên mặt và sống mũi thẳng của Hoắc Diệc Phong.Đặc biệt là khuyên tai kim cương đeo trên tai dưới ánh nắng càng trở nên chói mặt.“Nhìn cái gì, chỉ vì tôi nhìn cô một cái, cô cho rằng tôi muốn ngồi xe điện của cô?”Hoắc Diệc Phong cười híp mắt, cái miệng gian xảo như nhặt cỏ đuôi chó ở đâu.Nghe xong, Tô Tú Song không khách khí mắng, “Cậu đúng là não tàn đến cực điểm, trí tuệ loãng toẹt như khí oxy ở Himalaya.”“Bổn thiếu gia đến phụ nữ cũng có thể đánh, đặc biệt là bà già như cô”