Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 186

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 186Hoắc Diệc Phong chỉ vết sẹo trên trán, “Đây là cô đập đúng không, từ nay về sau, giữa tôi và cô có thù, không phải cô chết thì là tôi chết”Tô Tú Song không thèm chấp cậu ta, khởi động xe điện rời đi.Mới đi được 100m, xe Rolls-Royce từ bên cạnh phóng qua, thấp thoáng có thể nhìn thấy mặt nghiêng của Hoắc Dung Thành.Ngay tiếp sau đó là xe Bentley trắng, Hoắc Lăng Tùng dịu dàng nói, “Có cần anh đưa em đi một đoạn không?”“Không cần” Tô Tú Song cười lắc đầu.Sau cùng là xe thể thao màu vàng, tâm trạng của Hồ Diệc Phong rất tốt, ngó đầu ra khỏi cửa xe, “Ôi, đi bộ à, lợn còn chạy nhanh hơn cô.”Vừa nói vừa lấy rác trong xe ra, vứt từng về phía Tô Tú Song.Nhìn cô hoảng loạn tránh bên trái né bên phải, cậu trực tiếp hôn gió, vui vẻ rời đi.Tô Tú Song né trái né phải để tránh bị ném trúng, đến xe điện cũng theo đó mà nghiêng ngả.Chỉ một chút không vững là đến kêu lên cũng không kịp, cả người và xe ngã xuống đất.Cô bò lên ngồi trên xe, xoa mông đau nhức, cắn chặt răng.Ba anh em nhà họ Hoắc, đúng là khác nhau một trời một vực, nếu để so sánh chính là trên trời và dưới đất.Hoắc Lương Thân ôn hòa nho nhã, ở bên cạnh như được tắm gió xuân, hiểu lòng người, rất dễ gần.Ngoại trừ anh ấy, hai người anh em còn lại căn bản không phải loại tử tế gì.Hoắc Dung Thành cả ngày mặt lạnh như băng, như một cái máy lạnh di động, máu lạnh, tính tình nóng nảy, không hiểu lòng người.Còn về Hoắc Diệc Phong vừa mới về nước, đầu tóc nhuộm vàng khè, thuần túy là một kẻ thần kinh, có khi vừa mới trốn từ bệnh viện thần kinh về.Mới đến văn phòng một lát, trợ lý liền tiến vào báo cáo công việc.Cổ phiếu của công ty liên tục rớt giá, một đường xanh dài, nội bộ công ty đều rất hoang mang.Cả buổi sáng Tô Tú Song ngồi ở văn phòng tay đan vào nhau, vô cùng bất an.Hiện tại tất cả hi vọng của cô đều đặt vào Hoắc Lăng Tùng.Buổi chiều, Tống Thị cuối cùng cũng gọi đến, đồng ý gặp một lần, cụ thể gặp mặt bàn bạc.Tuy chỉ là đồng ý gặp mặt cũng đủ làm Tô Tú Song mừng rỡ.Trợ lý cũng nghe thấy rất rõ ràng, trong lòng rất vui, nhưng…“Phó giám đốc, lẽ nào cô định mặc như thế này đi gặp người ta?”Nghe xong, Tô Tú Song cúi đầu, giày thể thao, quần bò , áo sơ mi trắng, lại thêm một cái áo khoác lông vũ đen, vừa đơn giản gọn gàng lại phóng khoáng.“Có vấn đề gì à?” Cô hỏi.Trợ lý lại nhìn kỹ từ trên xuống dưới, “Không đủ trang trọng, có chút tùy ý quá, tôi thấy cần phải mặc trang trọng chuyên nghiệp một chút.”“Vậy giao cho cô.”Tô Tú Song suy nghĩ, thấy cô ấy nói rất có lý. 

Chương 186

Hoắc Diệc Phong chỉ vết sẹo trên trán, “Đây là cô đập đúng không, từ nay về sau, giữa tôi và cô có thù, không phải cô chết thì là tôi chết”

Tô Tú Song không thèm chấp cậu ta, khởi động xe điện rời đi.

Mới đi được 100m, xe Rolls-Royce từ bên cạnh phóng qua, thấp thoáng có thể nhìn thấy mặt nghiêng của Hoắc Dung Thành.

Ngay tiếp sau đó là xe Bentley trắng, Hoắc Lăng Tùng dịu dàng nói, “Có cần anh đưa em đi một đoạn không?”

“Không cần” Tô Tú Song cười lắc đầu.

Sau cùng là xe thể thao màu vàng, tâm trạng của Hồ Diệc Phong rất tốt, ngó đầu ra khỏi cửa xe, “Ôi, đi bộ à, lợn còn chạy nhanh hơn cô.”

Vừa nói vừa lấy rác trong xe ra, vứt từng về phía Tô Tú Song.

Nhìn cô hoảng loạn tránh bên trái né bên phải, cậu trực tiếp hôn gió, vui vẻ rời đi.

Tô Tú Song né trái né phải để tránh bị ném trúng, đến xe điện cũng theo đó mà nghiêng ngả.

Chỉ một chút không vững là đến kêu lên cũng không kịp, cả người và xe ngã xuống đất.

Cô bò lên ngồi trên xe, xoa mông đau nhức, cắn chặt răng.

Ba anh em nhà họ Hoắc, đúng là khác nhau một trời một vực, nếu để so sánh chính là trên trời và dưới đất.

Hoắc Lương Thân ôn hòa nho nhã, ở bên cạnh như được tắm gió xuân, hiểu lòng người, rất dễ gần.

Ngoại trừ anh ấy, hai người anh em còn lại căn bản không phải loại tử tế gì.

Hoắc Dung Thành cả ngày mặt lạnh như băng, như một cái máy lạnh di động, máu lạnh, tính tình nóng nảy, không hiểu lòng người.

Còn về Hoắc Diệc Phong vừa mới về nước, đầu tóc nhuộm vàng khè, thuần túy là một kẻ thần kinh, có khi vừa mới trốn từ bệnh viện thần kinh về.

Mới đến văn phòng một lát, trợ lý liền tiến vào báo cáo công việc.

Cổ phiếu của công ty liên tục rớt giá, một đường xanh dài, nội bộ công ty đều rất hoang mang.

Cả buổi sáng Tô Tú Song ngồi ở văn phòng tay đan vào nhau, vô cùng bất an.

Hiện tại tất cả hi vọng của cô đều đặt vào Hoắc Lăng Tùng.

Buổi chiều, Tống Thị cuối cùng cũng gọi đến, đồng ý gặp một lần, cụ thể gặp mặt bàn bạc.

Tuy chỉ là đồng ý gặp mặt cũng đủ làm Tô Tú Song mừng rỡ.

Trợ lý cũng nghe thấy rất rõ ràng, trong lòng rất vui, nhưng…

“Phó giám đốc, lẽ nào cô định mặc như thế này đi gặp người ta?”

Nghe xong, Tô Tú Song cúi đầu, giày thể thao, quần bò , áo sơ mi trắng, lại thêm một cái áo khoác lông vũ đen, vừa đơn giản gọn gàng lại phóng khoáng.

“Có vấn đề gì à?” Cô hỏi.

Trợ lý lại nhìn kỹ từ trên xuống dưới, “Không đủ trang trọng, có chút tùy ý quá, tôi thấy cần phải mặc trang trọng chuyên nghiệp một chút.”

“Vậy giao cho cô.”

Tô Tú Song suy nghĩ, thấy cô ấy nói rất có lý.

 

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 186Hoắc Diệc Phong chỉ vết sẹo trên trán, “Đây là cô đập đúng không, từ nay về sau, giữa tôi và cô có thù, không phải cô chết thì là tôi chết”Tô Tú Song không thèm chấp cậu ta, khởi động xe điện rời đi.Mới đi được 100m, xe Rolls-Royce từ bên cạnh phóng qua, thấp thoáng có thể nhìn thấy mặt nghiêng của Hoắc Dung Thành.Ngay tiếp sau đó là xe Bentley trắng, Hoắc Lăng Tùng dịu dàng nói, “Có cần anh đưa em đi một đoạn không?”“Không cần” Tô Tú Song cười lắc đầu.Sau cùng là xe thể thao màu vàng, tâm trạng của Hồ Diệc Phong rất tốt, ngó đầu ra khỏi cửa xe, “Ôi, đi bộ à, lợn còn chạy nhanh hơn cô.”Vừa nói vừa lấy rác trong xe ra, vứt từng về phía Tô Tú Song.Nhìn cô hoảng loạn tránh bên trái né bên phải, cậu trực tiếp hôn gió, vui vẻ rời đi.Tô Tú Song né trái né phải để tránh bị ném trúng, đến xe điện cũng theo đó mà nghiêng ngả.Chỉ một chút không vững là đến kêu lên cũng không kịp, cả người và xe ngã xuống đất.Cô bò lên ngồi trên xe, xoa mông đau nhức, cắn chặt răng.Ba anh em nhà họ Hoắc, đúng là khác nhau một trời một vực, nếu để so sánh chính là trên trời và dưới đất.Hoắc Lương Thân ôn hòa nho nhã, ở bên cạnh như được tắm gió xuân, hiểu lòng người, rất dễ gần.Ngoại trừ anh ấy, hai người anh em còn lại căn bản không phải loại tử tế gì.Hoắc Dung Thành cả ngày mặt lạnh như băng, như một cái máy lạnh di động, máu lạnh, tính tình nóng nảy, không hiểu lòng người.Còn về Hoắc Diệc Phong vừa mới về nước, đầu tóc nhuộm vàng khè, thuần túy là một kẻ thần kinh, có khi vừa mới trốn từ bệnh viện thần kinh về.Mới đến văn phòng một lát, trợ lý liền tiến vào báo cáo công việc.Cổ phiếu của công ty liên tục rớt giá, một đường xanh dài, nội bộ công ty đều rất hoang mang.Cả buổi sáng Tô Tú Song ngồi ở văn phòng tay đan vào nhau, vô cùng bất an.Hiện tại tất cả hi vọng của cô đều đặt vào Hoắc Lăng Tùng.Buổi chiều, Tống Thị cuối cùng cũng gọi đến, đồng ý gặp một lần, cụ thể gặp mặt bàn bạc.Tuy chỉ là đồng ý gặp mặt cũng đủ làm Tô Tú Song mừng rỡ.Trợ lý cũng nghe thấy rất rõ ràng, trong lòng rất vui, nhưng…“Phó giám đốc, lẽ nào cô định mặc như thế này đi gặp người ta?”Nghe xong, Tô Tú Song cúi đầu, giày thể thao, quần bò , áo sơ mi trắng, lại thêm một cái áo khoác lông vũ đen, vừa đơn giản gọn gàng lại phóng khoáng.“Có vấn đề gì à?” Cô hỏi.Trợ lý lại nhìn kỹ từ trên xuống dưới, “Không đủ trang trọng, có chút tùy ý quá, tôi thấy cần phải mặc trang trọng chuyên nghiệp một chút.”“Vậy giao cho cô.”Tô Tú Song suy nghĩ, thấy cô ấy nói rất có lý. 

Chương 186