Tác giả:

Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…

Chương 297

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 297Tô Tú Song vốn đã cảm thấy rất oan ức, giờ lại bị mắng như vậy, hốc mắt dần cay cay, tâm trạng cũng trở nên nóng nảy: “Đúng, không sai, não tôi chính là bị anh tha đi mất rồi, đi đến hai ba tiếng rồi mà vẫn không quay lại, ai mà biết được là anh còn sống hay chết rồi, đáng ra tôi không nên đi tìm anh, tốt nhất là nên để cho con chó kia bắn vào tay anh thêm hai phát!”Ánh mắt của Hoắc Dung Thành hơi ngưng lại, thoáng giật mình, đôi lông mày cũng trở nên cau có.“Tôi sống hay chết thì cũng không liên quan đến cô!”Tô Tú Song lúc này cũng đã cứng họng, đành quay mặt đi nhìn sang hướng khác.Anh ta cau mày, lại liếc cô một cái, không nói lời nào mà kéo hai chân cô qua, tiếp tục hút độc.Tô Tú Song trì trệ muốn rút chân lại, đúng lúc đó, bàn tay to lớn của Hoắc Dung Thành cũng đã buông ra, anh ta hơi quỳ gối xuống, đưa tấm lưng to lớn về phía cô: “Lên đi”Tô Tú Song vẫn còn tức giận cho nên không thèm để ý đến, cũng không buồn nhúc nhích chút nào.Hoắc Dung Thành nhướn mày, quay đầu lại liếc nhìn cô: “Đã nóng nảy, xấu tính xấu nết lại còn cứng đầu”Nghe vậy, Tô Tú Song tức giận đến mức thở gấp, chỉ thiếu nước ngất đi, so với tính nết của anh ta, thì cô đúng là gặp phải sư phụ rồi, tính tình của cô thì chẳng bằng được một góc của anh ta luôn ấy.“Lên đi” Hoắc Dung Thành nghiêm giọng.Cô vẫn bất động, làm như không nghe thấy gì.Hoắc Dung Thành nhíu mày, bèn cúi xuống, vòng tay qua cái eo mảnh khảnh của cô, trực tiếp vác cô lên vai, động tác nhanh nhẹn lưu loát.“Anh thả tôi xuống..”Bốp!Cô còn chưa nói dứt câu, b* m*ng căng tròn đã bị người kia đánh một phát.“Ngoan ngoãn chút đi, từ giờ cô cứ động đậy một cái, tôi lại đánh một phát.”Cảm nhận được cơn đau rát từ mông truyền đến, Tô Tú Song nghiến răng, không dám nhúc nhích.Trở lại nhà, Tô Tú Song được thả xuống đất, nhìn người đàn ông kia đem con cá mà anh ta bắt được gác lên đống lửa.Sau đó, anh ta lại lấy không biết từ đâu ra một ít thảo dược, dùng đá dập nát, thoa lên trên vết thương của cô.Trong một khoảng thời gian ngắn, hai người không ai nói với nhau câu nào, làm cho bầu không khí vô cùng yên lặng.Lát sau, mùi cá nướng chín toả ra thơm phức mê người.Tô Tú Song liếc mắt nhìn qua.Hoắc Dung Thành ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt của cô, anh ta nhướn mày, híp híp mắt, đem con cá đã được nướng chín đi tới.Tô Tú Song l**m môi, trong lòng rục rịch nhưng vẫn cố chấp không chịu quay đầu sang.Nhận ra điều đó, Hoắc Dung Thành chỉ thấy buồn cười, khuôn mặt anh tuấn vẫn giữ vẻ lãnh đạm, nhưng đôi môi mỏng lại hơi nhếch lên.Anh thẳng thừng nắm lấy cổ tay cô, rồi nhét cá nướng cho cô cầm.Khuôn mặt của Tô Tú Song lại không giãn ra chút nào, hết sức nhăn nhó, vẫn muốn giả bộ.

Chương 297

Tô Tú Song vốn đã cảm thấy rất oan ức, giờ lại bị mắng như vậy, hốc mắt dần cay cay, tâm trạng cũng trở nên nóng nảy: “Đúng, không sai, não tôi chính là bị anh tha đi mất rồi, đi đến hai ba tiếng rồi mà vẫn không quay lại, ai mà biết được là anh còn sống hay chết rồi, đáng ra tôi không nên đi tìm anh, tốt nhất là nên để cho con chó kia bắn vào tay anh thêm hai phát!”

Ánh mắt của Hoắc Dung Thành hơi ngưng lại, thoáng giật mình, đôi lông mày cũng trở nên cau có.

“Tôi sống hay chết thì cũng không liên quan đến cô!”

Tô Tú Song lúc này cũng đã cứng họng, đành quay mặt đi nhìn sang hướng khác.

Anh ta cau mày, lại liếc cô một cái, không nói lời nào mà kéo hai chân cô qua, tiếp tục hút độc.

Tô Tú Song trì trệ muốn rút chân lại, đúng lúc đó, bàn tay to lớn của Hoắc Dung Thành cũng đã buông ra, anh ta hơi quỳ gối xuống, đưa tấm lưng to lớn về phía cô: “Lên đi”

Tô Tú Song vẫn còn tức giận cho nên không thèm để ý đến, cũng không buồn nhúc nhích chút nào.

Hoắc Dung Thành nhướn mày, quay đầu lại liếc nhìn cô: “Đã nóng nảy, xấu tính xấu nết lại còn cứng đầu”

Nghe vậy, Tô Tú Song tức giận đến mức thở gấp, chỉ thiếu nước ngất đi, so với tính nết của anh ta, thì cô đúng là gặp phải sư phụ rồi, tính tình của cô thì chẳng bằng được một góc của anh ta luôn ấy.

“Lên đi” Hoắc Dung Thành nghiêm giọng.

Cô vẫn bất động, làm như không nghe thấy gì.

Hoắc Dung Thành nhíu mày, bèn cúi xuống, vòng tay qua cái eo mảnh khảnh của cô, trực tiếp vác cô lên vai, động tác nhanh nhẹn lưu loát.

“Anh thả tôi xuống..”

Bốp!

Cô còn chưa nói dứt câu, b* m*ng căng tròn đã bị người kia đánh một phát.

“Ngoan ngoãn chút đi, từ giờ cô cứ động đậy một cái, tôi lại đánh một phát.”

Cảm nhận được cơn đau rát từ mông truyền đến, Tô Tú Song nghiến răng, không dám nhúc nhích.

Trở lại nhà, Tô Tú Song được thả xuống đất, nhìn người đàn ông kia đem con cá mà anh ta bắt được gác lên đống lửa.

Sau đó, anh ta lại lấy không biết từ đâu ra một ít thảo dược, dùng đá dập nát, thoa lên trên vết thương của cô.

Trong một khoảng thời gian ngắn, hai người không ai nói với nhau câu nào, làm cho bầu không khí vô cùng yên lặng.

Lát sau, mùi cá nướng chín toả ra thơm phức mê người.

Tô Tú Song liếc mắt nhìn qua.

Hoắc Dung Thành ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt của cô, anh ta nhướn mày, híp híp mắt, đem con cá đã được nướng chín đi tới.

Tô Tú Song l**m môi, trong lòng rục rịch nhưng vẫn cố chấp không chịu quay đầu sang.

Nhận ra điều đó, Hoắc Dung Thành chỉ thấy buồn cười, khuôn mặt anh tuấn vẫn giữ vẻ lãnh đạm, nhưng đôi môi mỏng lại hơi nhếch lên.

Anh thẳng thừng nắm lấy cổ tay cô, rồi nhét cá nướng cho cô cầm.

Khuôn mặt của Tô Tú Song lại không giãn ra chút nào, hết sức nhăn nhó, vẫn muốn giả bộ.

Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 297Tô Tú Song vốn đã cảm thấy rất oan ức, giờ lại bị mắng như vậy, hốc mắt dần cay cay, tâm trạng cũng trở nên nóng nảy: “Đúng, không sai, não tôi chính là bị anh tha đi mất rồi, đi đến hai ba tiếng rồi mà vẫn không quay lại, ai mà biết được là anh còn sống hay chết rồi, đáng ra tôi không nên đi tìm anh, tốt nhất là nên để cho con chó kia bắn vào tay anh thêm hai phát!”Ánh mắt của Hoắc Dung Thành hơi ngưng lại, thoáng giật mình, đôi lông mày cũng trở nên cau có.“Tôi sống hay chết thì cũng không liên quan đến cô!”Tô Tú Song lúc này cũng đã cứng họng, đành quay mặt đi nhìn sang hướng khác.Anh ta cau mày, lại liếc cô một cái, không nói lời nào mà kéo hai chân cô qua, tiếp tục hút độc.Tô Tú Song trì trệ muốn rút chân lại, đúng lúc đó, bàn tay to lớn của Hoắc Dung Thành cũng đã buông ra, anh ta hơi quỳ gối xuống, đưa tấm lưng to lớn về phía cô: “Lên đi”Tô Tú Song vẫn còn tức giận cho nên không thèm để ý đến, cũng không buồn nhúc nhích chút nào.Hoắc Dung Thành nhướn mày, quay đầu lại liếc nhìn cô: “Đã nóng nảy, xấu tính xấu nết lại còn cứng đầu”Nghe vậy, Tô Tú Song tức giận đến mức thở gấp, chỉ thiếu nước ngất đi, so với tính nết của anh ta, thì cô đúng là gặp phải sư phụ rồi, tính tình của cô thì chẳng bằng được một góc của anh ta luôn ấy.“Lên đi” Hoắc Dung Thành nghiêm giọng.Cô vẫn bất động, làm như không nghe thấy gì.Hoắc Dung Thành nhíu mày, bèn cúi xuống, vòng tay qua cái eo mảnh khảnh của cô, trực tiếp vác cô lên vai, động tác nhanh nhẹn lưu loát.“Anh thả tôi xuống..”Bốp!Cô còn chưa nói dứt câu, b* m*ng căng tròn đã bị người kia đánh một phát.“Ngoan ngoãn chút đi, từ giờ cô cứ động đậy một cái, tôi lại đánh một phát.”Cảm nhận được cơn đau rát từ mông truyền đến, Tô Tú Song nghiến răng, không dám nhúc nhích.Trở lại nhà, Tô Tú Song được thả xuống đất, nhìn người đàn ông kia đem con cá mà anh ta bắt được gác lên đống lửa.Sau đó, anh ta lại lấy không biết từ đâu ra một ít thảo dược, dùng đá dập nát, thoa lên trên vết thương của cô.Trong một khoảng thời gian ngắn, hai người không ai nói với nhau câu nào, làm cho bầu không khí vô cùng yên lặng.Lát sau, mùi cá nướng chín toả ra thơm phức mê người.Tô Tú Song liếc mắt nhìn qua.Hoắc Dung Thành ngẩng đầu lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt của cô, anh ta nhướn mày, híp híp mắt, đem con cá đã được nướng chín đi tới.Tô Tú Song l**m môi, trong lòng rục rịch nhưng vẫn cố chấp không chịu quay đầu sang.Nhận ra điều đó, Hoắc Dung Thành chỉ thấy buồn cười, khuôn mặt anh tuấn vẫn giữ vẻ lãnh đạm, nhưng đôi môi mỏng lại hơi nhếch lên.Anh thẳng thừng nắm lấy cổ tay cô, rồi nhét cá nướng cho cô cầm.Khuôn mặt của Tô Tú Song lại không giãn ra chút nào, hết sức nhăn nhó, vẫn muốn giả bộ.

Chương 297