Chương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn…
Chương 298
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 298Tuy nhiên sau khi ngửi thấy mùi thơm phả ra trên đó, thân thể cô ngược lại vô cùng thành thật, tay không tự chủ được mà đưa lên, nhét cá nướng vào miệng.Ừm, thật là thơm!Ăn gần xong, Tô Tú Song mới nhớ đến cái vết thương kia: “Con rắn đó, có độc hay không vậy?”Hoắc Dung Thành ngôi bên cạnh, liếc mắt nhìn cô.“Tôi thấy máu có màu đen, anh giúp tôi hút máu như vậy, liệu có vấn đề gì không?”Nội tâm cô hơi hỗn loạn, sắc mặt lo lắng hỏi.“Nếu trúng độc thì hai đến sáu tiếng sau mới thể hiện triệu chứng, giờ hãy còn sớm.” Hoắc Dung Thành thờ ơ trả lời, vẻ mặt bình tĩnh mà lạnh lùng.Nghe vậy, đáy lòng Tô Tú Song trở nên hốt hoảng, cô chỉ đành tự an ủi: “Cái con rắn đó thoạt nhìn rất hiên lành, chắc sẽ không có độc đâu.”Hoắc Dung Thành giật giật khoé môi, chậm rãi nói: “Không ngờ cô còn có khả năng này, biết xem tướng cho rắn, nếu nó thật sự tốt bụng, liệu sẽ mở miệng cắn người ư?”Một câu trúng đích!Tô Tú Song chẳng thể phản bác nổi.Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên †ừ trên không bên trong khu rừng.Âm thanh rầm rập, đỉnh tai nhức óc, quả thực như muốn xuyên thủng màng nhĩ.Tô Tú Song ngẩng đầu.Một chiếc máy bay trực thăng màu trăng bỗng xuất hiện trên bầu trời, khoảng cách có hơi xa, không nhìn ra được là Cố Hàn hay là Vân Hạn Văn.Tuy nhiên, cái máy bay đó rõ ràng là đang tìm kiếm cái gì, cứ bay qua bay lại trên bầu trời chẳng chịu rời đi.Nhất thời, cô có hơi khẩn trương, cổ họng trở nên khô khốc, hỏi: “Có cần phải trốn đi không?”Hai người, một người bị thương ở cánh tay, người kia tạm thời bị thọt mất một chân, có khi lại còn trúng độc.Nếu chẳng may người trên kia là Vân Hạn Văn, thì họ chỉ còn đường chết mà thôi.Hoắc Dung Thành khế nhếch đôi môi mỏng, không nói câu nào, bình tĩnh nhìn lên chiếc máy bay trên bầu trời.Đột nhiên, một viên đạn khói màu vàng được bắn lên không trung.Hoắc Dung Thành hơi híp híp mắt, nói: “c** q**n áo ra”“Gì cơ?”Tô Tú Song bối rối.Tuy nhiên, Hoắc Dung Thành lại không trả lời, thẳng tay cởi bỏ chiếc áo khoác lông dê màu đen đắt tiên của mình ra.Thấy vậy, Tô Tú Song cũng không hỏi thêm gì, cắn môi cởi bỏ chiếc áo khoác dày ra. “Áo len cũng phải cởi sao?”“ừỪ”Tô Tú Song lại cởi cả áo len.Ngón tay thon dài của Hoắc Dung Thành nhẹ nhàng bật lửa, ánh sáng xanh bùng lên, đốt cháy chiếc áo khoác của anh ta.Bàn tay to lớn của Hoắc Dung Thành ném thẳng chiếc áo khoác xuống đất, anh ta trầm giọng nói: “Ném vào đi.”
Chương 298
Tuy nhiên sau khi ngửi thấy mùi thơm phả ra trên đó, thân thể cô ngược lại vô cùng thành thật, tay không tự chủ được mà đưa lên, nhét cá nướng vào miệng.
Ừm, thật là thơm!
Ăn gần xong, Tô Tú Song mới nhớ đến cái vết thương kia: “Con rắn đó, có độc hay không vậy?”
Hoắc Dung Thành ngôi bên cạnh, liếc mắt nhìn cô.
“Tôi thấy máu có màu đen, anh giúp tôi hút máu như vậy, liệu có vấn đề gì không?”
Nội tâm cô hơi hỗn loạn, sắc mặt lo lắng hỏi.
“Nếu trúng độc thì hai đến sáu tiếng sau mới thể hiện triệu chứng, giờ hãy còn sớm.” Hoắc Dung Thành thờ ơ trả lời, vẻ mặt bình tĩnh mà lạnh lùng.
Nghe vậy, đáy lòng Tô Tú Song trở nên hốt hoảng, cô chỉ đành tự an ủi: “Cái con rắn đó thoạt nhìn rất hiên lành, chắc sẽ không có độc đâu.”
Hoắc Dung Thành giật giật khoé môi, chậm rãi nói: “Không ngờ cô còn có khả năng này, biết xem tướng cho rắn, nếu nó thật sự tốt bụng, liệu sẽ mở miệng cắn người ư?”
Một câu trúng đích!
Tô Tú Song chẳng thể phản bác nổi.
Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên †ừ trên không bên trong khu rừng.
Âm thanh rầm rập, đỉnh tai nhức óc, quả thực như muốn xuyên thủng màng nhĩ.
Tô Tú Song ngẩng đầu.
Một chiếc máy bay trực thăng màu trăng bỗng xuất hiện trên bầu trời, khoảng cách có hơi xa, không nhìn ra được là Cố Hàn hay là Vân Hạn Văn.
Tuy nhiên, cái máy bay đó rõ ràng là đang tìm kiếm cái gì, cứ bay qua bay lại trên bầu trời chẳng chịu rời đi.
Nhất thời, cô có hơi khẩn trương, cổ họng trở nên khô khốc, hỏi: “Có cần phải trốn đi không?”
Hai người, một người bị thương ở cánh tay, người kia tạm thời bị thọt mất một chân, có khi lại còn trúng độc.
Nếu chẳng may người trên kia là Vân Hạn Văn, thì họ chỉ còn đường chết mà thôi.
Hoắc Dung Thành khế nhếch đôi môi mỏng, không nói câu nào, bình tĩnh nhìn lên chiếc máy bay trên bầu trời.
Đột nhiên, một viên đạn khói màu vàng được bắn lên không trung.
Hoắc Dung Thành hơi híp híp mắt, nói: “c** q**n áo ra”
“Gì cơ?”
Tô Tú Song bối rối.
Tuy nhiên, Hoắc Dung Thành lại không trả lời, thẳng tay cởi bỏ chiếc áo khoác lông dê màu đen đắt tiên của mình ra.
Thấy vậy, Tô Tú Song cũng không hỏi thêm gì, cắn môi cởi bỏ chiếc áo khoác dày ra. “Áo len cũng phải cởi sao?”
“ừỪ”
Tô Tú Song lại cởi cả áo len.
Ngón tay thon dài của Hoắc Dung Thành nhẹ nhàng bật lửa, ánh sáng xanh bùng lên, đốt cháy chiếc áo khoác của anh ta.
Bàn tay to lớn của Hoắc Dung Thành ném thẳng chiếc áo khoác xuống đất, anh ta trầm giọng nói: “Ném vào đi.”
Cô Dâu Bướng Bỉnh Của Tổng TàiTác giả: Hardy NgôTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngChương 1 “Tô Tú Song, đồ vong ơn bội nghĩa, từ nhỏ chị mày đã nuôi mày ăn mặc đi học, bây giờ nó biến thành kẻ tàn phế, còn bị mất t* c*ng, chỉ cần một đứa bé thôi, mày sinh cho nó một đứa thì đã sao?” “Chị mày cắt cổ tay tự sát, trong bồn tắm đầy máu, mày đã hài lòng chết? Dù sao nó chết thì tao cũng không sống được, tao sẽ chết cùng nó, cửa nát nhà tan đều là tại mày!” Tô Tú Song ngôi trong góc quán bar uống một ly rượu, trong đầu vang vọng tiếng kêu xé gan xé ruột của mẹ, trước mắt cũng hiện lên cảnh tượng trong phòng tắm. Chị gái nằm trong bồn tắm, nửa th*n d*** bị máu nhuộm đỏ, thân thể như ngâm mình trong biển máu. Chỉ cần nhắm mắt lại, dường như mùi máu tươi vẫn còn quanh quẩn bên mũi. Cô thở hắt ra một hơi, uống thêm mấy ly rượu. Ha, chẳng qua chỉ là lên giường với trai, sinh một đứa bé thôi mà, sợ cái gì? Tô Tú Song khẽ cắn môi, vẻ mặt kiên quyết đứng dậy. Tửu lượng cô vốn đã thấp, lại uống liên tục mấy ly nên mới đến cửa phòng đã say khướt, bước đi lảo đảo, còn có một ngọn… Chương 298Tuy nhiên sau khi ngửi thấy mùi thơm phả ra trên đó, thân thể cô ngược lại vô cùng thành thật, tay không tự chủ được mà đưa lên, nhét cá nướng vào miệng.Ừm, thật là thơm!Ăn gần xong, Tô Tú Song mới nhớ đến cái vết thương kia: “Con rắn đó, có độc hay không vậy?”Hoắc Dung Thành ngôi bên cạnh, liếc mắt nhìn cô.“Tôi thấy máu có màu đen, anh giúp tôi hút máu như vậy, liệu có vấn đề gì không?”Nội tâm cô hơi hỗn loạn, sắc mặt lo lắng hỏi.“Nếu trúng độc thì hai đến sáu tiếng sau mới thể hiện triệu chứng, giờ hãy còn sớm.” Hoắc Dung Thành thờ ơ trả lời, vẻ mặt bình tĩnh mà lạnh lùng.Nghe vậy, đáy lòng Tô Tú Song trở nên hốt hoảng, cô chỉ đành tự an ủi: “Cái con rắn đó thoạt nhìn rất hiên lành, chắc sẽ không có độc đâu.”Hoắc Dung Thành giật giật khoé môi, chậm rãi nói: “Không ngờ cô còn có khả năng này, biết xem tướng cho rắn, nếu nó thật sự tốt bụng, liệu sẽ mở miệng cắn người ư?”Một câu trúng đích!Tô Tú Song chẳng thể phản bác nổi.Đột nhiên, một tiếng nổ lớn vang lên †ừ trên không bên trong khu rừng.Âm thanh rầm rập, đỉnh tai nhức óc, quả thực như muốn xuyên thủng màng nhĩ.Tô Tú Song ngẩng đầu.Một chiếc máy bay trực thăng màu trăng bỗng xuất hiện trên bầu trời, khoảng cách có hơi xa, không nhìn ra được là Cố Hàn hay là Vân Hạn Văn.Tuy nhiên, cái máy bay đó rõ ràng là đang tìm kiếm cái gì, cứ bay qua bay lại trên bầu trời chẳng chịu rời đi.Nhất thời, cô có hơi khẩn trương, cổ họng trở nên khô khốc, hỏi: “Có cần phải trốn đi không?”Hai người, một người bị thương ở cánh tay, người kia tạm thời bị thọt mất một chân, có khi lại còn trúng độc.Nếu chẳng may người trên kia là Vân Hạn Văn, thì họ chỉ còn đường chết mà thôi.Hoắc Dung Thành khế nhếch đôi môi mỏng, không nói câu nào, bình tĩnh nhìn lên chiếc máy bay trên bầu trời.Đột nhiên, một viên đạn khói màu vàng được bắn lên không trung.Hoắc Dung Thành hơi híp híp mắt, nói: “c** q**n áo ra”“Gì cơ?”Tô Tú Song bối rối.Tuy nhiên, Hoắc Dung Thành lại không trả lời, thẳng tay cởi bỏ chiếc áo khoác lông dê màu đen đắt tiên của mình ra.Thấy vậy, Tô Tú Song cũng không hỏi thêm gì, cắn môi cởi bỏ chiếc áo khoác dày ra. “Áo len cũng phải cởi sao?”“ừỪ”Tô Tú Song lại cởi cả áo len.Ngón tay thon dài của Hoắc Dung Thành nhẹ nhàng bật lửa, ánh sáng xanh bùng lên, đốt cháy chiếc áo khoác của anh ta.Bàn tay to lớn của Hoắc Dung Thành ném thẳng chiếc áo khoác xuống đất, anh ta trầm giọng nói: “Ném vào đi.”